Trùng sinh chi thứ nữ tâm kế - Trang 168

Chương 114

Edit: quynhle2207—diễn đàn Lê Quý Đôn

Thời gian sinh của Ngâm Hoan chậm hơn mười ngày so với dự tính, giống như đứa nhỏ này chậm rãi mà bước đi, không hề nôn nóng, từ lúc Ngâm Hoan bắt đầu đau bụng, hai canh giờ sau thì cơn đau mới tới nhanh hơn một chút, trong lúc chờ đợi, Ngâm Hoan cũng không thiếu thời gian để đi lại trong phòng. Hứa ma ma làm cho nàng chút đồ ăn để tăng thêm thể lực, đến hơn nửa đêm thì cơn đau lại mạnh hơn một chút.

Nhưng hai bà đỡ đều nói còn mở chưa đủ lớn, Ngâm Hoan vẫn kiên trì, cố gắng đi lại trong phòng nhiều hơn. Thanh Nha đỡ Ngâm Hoan đi từ từ trong phòng, còn Bát Vương Phi ở cách vách thì chờ đến nỗi nóng cả ruột, chưa thấy qua ai sinh con như vậy, không nhanh không chậm, cũng đã đến lúc rồi mà.

Tô Khiêm Mặc đi ra từ gian phòng bên cạnh, đi tới đi lui mấy lần, mà trong phòng sinh cũng không có động tĩnh gì. Đến giờ Thân, Ngâm Hoan đã đau đến mức không đi được nữa, bà đỡ mới cho nàng nằm trên giường, những người mà Bát Vương Phi chuẩn bị cho nàng đều là những ma ma được mời từ trong cung tới,vừa an ủi nàng đừng lo lắng hồi hộp, vừa kiểm tra tình trạng phía dưới của nàng.

“Vương Phi, đợi chút nữa khi lão nô nói người dùng sức, thì người mới dùng sức, vị trí thai nhi rất tốt, chắc chắn sẽ sinh ra thuận lợi.” Lúc này, Ngâm Hoan đã đau đến nỗi không nói ra lời, từng cơn, từng cơn đau ập xuống giống như muốn kéo tất cả mọi thứ bên trong xuống, co rút đau đớn dữ dội.

Thanh Nha lau mồ hôi cho nàng. (diendanlequydon.com) Tất cả cửa sổ trong phòng đã được đóng kín không cho gió lọt vào, không bao lâu, một mùi tanh tản ra nhàn nhạt, nước ối đã vỡ, bà đỡ la lên một tiếng, Ngâm Hoan lập tức dùng sức, đôi tay nắm chặt giường nệm.

“Cứ làm như vậy đi Vương Phi, chút nữa phải dùng sức mạnh hơn một chút nữa.” Một tay của bà đỡ đang tách châ của nàng, ngẩng đầu cười nói, Ngâm Hoan cũng yếu ớt gật đầu một cái, ngoài cửa, Tô Khiêm Mặc vừa nghe sinh con đã chạy ra ngoài từ lâu, Tô Khiêm Tốn ở một bên thấy hắn như vậy cũng vỗ vai hắn: “Đừng lo lắng, lúc trước khi đại tẩu ngươi sinh còn kêu la khổ sở hơn so với Tam đệ muội nữa.”

Tô Khiêm Mặc không lo lắng vì Ngâm Hoan kêu mà là hắn lo lắng nàng cố đè nén không chịu kêu, hắn vẫn luôn biết rõ thật ra nàng là một người rất háo thắng, nàng nhịn đau thì hắn càng đau lòng hơn: “Đại ca, đại tẩu sinh đứa con đầu trong bao lâu?” Tô Khiêm Mặc quay đầu hỏi hắn ta.

“Cũng đau bụng vào ban đêm, đến lúc này thì cũng đã sinh ra.” Mặc dù cai thai đầu tiên của Tạ Quán hơi vất vả nhưng cũng coi là sinh nở thuận lợi, bây giờ bầu trời ở hướng Đông cũng đã bắt đầu sáng lên, trong phòng lại thỉnh thoảng vang lên tiếng kêu của Ngâm Hoan khi dùng sức, Tô Khiêm Mặc cảm thấy vô lực, hắn không thể giúp gì cho nàng trong chuyện này, hắn không thể vào phòng sinh, chỉ có thể nhìn nàng một mình ở bên trong chịu khổ, trong lòng hắn cũng xoắn xuýt cả lên.

Ở phòng kế bên, Bát Vương Phi cũng ra ngoài nhìn, thấy cửa mở, bọn nha hoàn cứ bưng chậu đi ra đi vào, bên trong cũng không có truyền ra tin tức gì xấu. Ngâm Hoan cố gắng dùng sức từng lần, từng lần một, chỉ nghe bà đỡ nói được rồi, nhìn thấy đầu rồi, ít nhất cũng nói sáu bảy lần.

Thanh Nha cầm lấy một miếng sâm đã được ngâm trong nước ấm để trên lưỡi Ngâm Hoan, (d,d,l,q,d) sau khi liên tục kiểm tra, cũng không cảm thấy đứa nhỏ này khó sinh, cũng không ló ra ngoài nhiều lắm, cho nên bà ta cũng không thể kéo ra được, chỉ đành phải để Ngâm Hoan ráng sức nhiều hơn.

Trời cũng dần dần sáng tỏ, có thể nhìn thấy được ánh sáng màu xám trắng của nắng mai đang chiếu lên cửa sổ, Ngâm Hoan dùng toàn bộ hơi sức của bản thân còn lại, dùng sức thật mạnh, rốt cuộc, một tay bà đỡ đã tiếp được, kéo nhẹ ra ngoài, đứa bé đã được sinh ra thuận lợi, sau khi sát trùng, dùng cây kéo cắt cuống rốn, một bà đỡ khác đón lấy đứa bé, dùng sợi bông quấn lại miệng rốn đã cắt, dùng băng vải bao nhẹ chung quanh rốn, để đứa bé có thể hít thở dễ dàng.

Chờ sau khi bà đỡ ở phía dưới dọn dẹp toàn bộ nhau thai, Ngâm Hoan vẫn chưa nghe thấy tiếng khóc của đứa bé, Ngâm Hoan quay mặt nhìn đứa bé đang ở trong ngực bà đỡ, bà ta vỗ nhè nhẹ vào mông đứa nhỏ, vẫn không có phản ứng gì.

Ngâm Hoan lo lắng: “Tại sao không khóc?” Hai bà đỡ cũng nhìn nhau, trong mắt của hai người đều chứa đầy sự lo lắng, bà đỡ lại vỗ vào mông thêm một cái, sau một lúc thì đứa bé mới hừ nhẹ một tiếng, sau đó thì khóc thét lên hai tiếng coi như trả lời.

Ngâm Hoan mệt mỏi, nhắm nghiền hai mắt lại để nghỉ ngơi, coi như nàng cũng biết được, chính xác là đứa nhỏ này muốn nán lại trong bụng nàng hơn mười ngày, đã vậy lúc sinh cũng không gấp gáp, cũng không chậm chạp, cho dù có muốn nó khóc một tiếng cũng phải từ từ, sau này tính tình của đứa nhỏ chắc chắn sẽ không giống tướng công rồi.

Nghe được tiếng khóc bên trong phòng, thì những người bên ngoài mới có thể yên tâm, cũng đã cách một khoảng thời gian sau khi nghe được tiếng kêu ‘sinh’ ở bên trong, thậm chí Tô Khiêm Mặc nghi ngờ không biết chuyện gì xảy ra bên trong.

Một lúc sau, bà đỡ ôm đứa nhỏ đã được bao bọc kỹ càng đi ra: “Chúc mừng Vương Gia, chúc mừng Vương Gia, là một tiểu thiếu gia.” Bát Vương Gia nhận lấy đứa bé, cười không khép miệng, Bát Vương Phi giở tấm vải gấm ra nhìn, mặc dù không nói tiếng nào, nhưng nhìn vẻ mặt bà ta lúc này, ai cũng biết là bà ta đang rất vui vẻ.

Mà Tô Khiêm Mặc vừa nghe là con trai, nhìn cũng không nhìn một cái, đi thẳng vào phòng sinh để xem Ngâm Hoan.

Ngâm Hoan vẫn còn chưa thiếp đi, nghe được tiếng bước chân đến gần, đã mở mắt ra, Tô Khiêm Mặc nắm chặt tay nàng: “Nàng vất vả rồi, là một hỗn tiểu tử!”

Khóe miệng của Ngâm Hoan thoáng qua chút ý cười: “Là con trai thì không tốt sao?”

“Có cái gì tốt, sau này cũng giống như ta cứ bám dính nàng, lúc đó không phải tức chết sao.” Gương mặt Tô Khiêm Mặc tỏ vẻ ghét bỏ, Ngâm Hoan nghĩ hắn chê bai như vậy với mình là để chọc cho mình cười: “Chàng cũng biết là chàng luôn làm mẫu phi tức giận rồi hả?”

“Cũng tại vì nàng, cũng do nàng.” Tô Khiêm Mặc cũng không có vì hành động này của mình mà cảm thấy xấu hổ chút nào, đưa tay vuốt cái trán ướt đẫm mồ hôi của nàng: “Nàng tốt nhất nên nghỉ ngơi đi, ngủ một giấc thật ngon.”

Ngâm Hoan gật đầu, Tô Khiêm Mặc ngồi ở bên giường, nắm tay của nàng không có ý rời khỏi, không bao lâu sau thì Ngâm Hoan chìm vào giấc ngủ, Tô Khiêm Mặc yên lặng nhìn gương mặt nàng, nàng gả cho hắn, nàng sinh đứa bé cho hắn, người phụ nữ này vĩnh viễn là vợ hắn, duy nhất, độc nhất vô nhị, (lequydon) Tô Khiêm Mặc cũng không thể nói rõ ràng tại sao mình lại để ý người phụ nữ không màng danh lợi này, nhưng căn bản hắn cũng không cần phải suy nghĩ cho rõ ràng, chỉ cần nàng ở bên cạnh hắn, chỉ cần hắn bảo vệ nàng, bao nhiêu đó là đủ rồi…

Vào lễ tắm ba ngày, Bát Vương Phủ có rất nhiều khách, Ngâm Hoan ở trong phòng, một lát sau thì Cố lão phu nhân cũng tới, lần trước nhìn thấy Cố lão phu nhân cũng đã gần ba năm rồi. Con người khi đến độ tuổi nào đó, bước chân sẽ chậm lại, sẽ già yếu. Hiện tại Cố phủ cũng đã dần dần tốt hơn, Cố lão phu nhân cũng thảnh thơi thành nhàn hơn.

Lại nói, Cố lão phu nhân vẫn luôn rất tin tưởng đối với lời nói của Tư Không đại sư lúc đó, không hề nghi ngờ gì, nhất là sau ngày Ngâm Nguyệt xuất giá, thì con cái cũng rất tốt, đúng với câu giàu sang, hòa thuận, vui vẻ, bởi vì lúc ban đầu hứa hôn cùng Bành gia, nhưng rốt cuộc thì nàng ta cũng không gả qua đó, vậy mà bây giờ Ngâm Hoan lại ứng với lời lới kia, cho nên Cố lão phu nhân tin rằng mấy đứa trẻ sau này cũng sẽ rất thuận lợi.

“Sinh ra Trường Tử là tốt rồi, về sau cho dù ở Bình vương phủ có trắc phi hay là thiếp thất, vị trí này của con cũng đã vững chắc rồi.” Cố lão phu nhân suy nghĩ sâu xa, còn để cho nàng tịnh dưỡng thân thể thật, tốt để còn tranh thủ mang thai thêm đứa bé nữa cho mau.

“Tổ mẫu, trở về lần này còn chưa đi thăm người, người đừng trách Ngâm Hoan.” Không ít người Cố gia cũng tới đây, bao gồm mấy vị tỷ tỷ đã thăm hỏi trước, trong phòng của Ngâm Hoan cũng thật náo nhiệt không thua kém gì bên ngoài.

“Nha đầu ngốc, bây giờ con đã có chồng rồi.” Cố lão phu nhân cười vuốt đầu của nàng, nghe thấy tiếng cười nói ở bên ngoài, hỏi Mộc Thị: “Bắt đầu tắm ba ngày rồi sao?”

“Dạ, đúng vậy mẫu thân, chúng ta đi qua cho đứa nhỏ thêm chậu đi, để Nghệ Thanh ở đây nói chuyện với Ngâm Hoan cũng được.” Mộc Thị đỡ Cố lão phu nhân dậy, đi ra ngoài, Mạnh Thị ngồi đó nhìn Ngâm Hoan, trên mặt toàn là ý cười.

“Lúc đi ra đại ca muội còn nói, chắc chắn là hai vợ chồng son của muội vui mừng đến chết đi được, lão phu nhân cũng nói tuổi này của muội sinh đứa nhỏ là vừa vặn.” Thai đầu tiên này của Ngâm Hoan cũng không nhỏ, hơn bảy cân, nhưng do sức khỏe của nàng tốt, lại sinh trễ hơn, so với mang thai lúc mười lăm mười sáu tuổi thì thuận lợi hơn rất nhiều.

“Hắn hả?” Ngâm Hoan không nói gì, nàng thật sự không nhìn ra được là Tô Khiêm Mặc có bao nhiêu vui mừng, chỉ là ngày hôm qua hắn đã nói với nàng, tới lúc qua năm tuổi sẽ ném vào trong cung, tốt nhất là đừng trở lại.

Tắm ba ngày bên kia cũng thêm rất nhiều chậu, rất nhanh đã đầy ở dưới đất, không còn chỗ để nữa. Vương Gia lấy nhũ danh cho đứa bé là Hạo Mân, mọi người cùng gọi đứa nhỏ là Hạo Ca Nhi, lúc này, Hạo Ca Nhi của chúng ta ngoại trừ khóc được mấy tiếng phối hợp trong lúc gõ chậu, nhưng nước mắt cũng không chịu rơi nhiều thêm một giọt. Hiện tại đang ngoan ngoãn nằm đó, ôm quả đấm nhỏ của mình, (dđlequyđon) không bao lâu thì bị Bát Vương Phi ôm tới cho các nữ quyến ngắm nhìn.

Chờ lễ tắm ba ngày kết thúc thì đứa bé mới được ôm trở về chỗ của Ngâm Hoan, đây là lần đầu tiên trong ba ngày này nàng có thể gặp mặt, ngắm nhìn thật kỹ đứa nhỏ này. Đứa nhỏ nhắm chặt mắt, ngủ ở trong tả lót, nàng nhẹ nhàng chạm vào gương mặt của con, hắn ta cũng động đậy cái miệng, hai hàng lông mi nhàn nhạt nhìn không ra là giống ai, nhưng chỉ một động tác nhỏ này cũng làm cho lòng của Ngâm Hoan xúc động mạnh.

Thanh Nha không để cho nàng ôm quá lâu, đặt đứa nhỏ ở phía trong của giường, Ngâm Hoan nằm xuống, ngắm nhìn con trai, thân thể nhỏ bé mềm mại như vậy, sẽ từ từ lớn lên, cuối cùng thì con trai sẽ giống như phụ thân của mình, trở thành một nam tử hán đội trời đạp đất.

“Hạo Ca Nhi.” Ngâm Hoan nhẹ nhàng gọi một tiếng: “Bảo bối nhỏ.” Nhổm người lên hôn một cái trên gương mặt của con trai, Hạo Ca Nhi khẽ nhếch mắt, trong lúc đó Tô Khiêm Mặc đi vào: “Tại sao lại ngủ trên giường với nàng? Không phải có bà vú chăm sóc sao?”

“Ta mới là mẹ của hắn. Tại sao chàng lại giao mọi chuyện cho bà vú làm được? Tới đây ôm con một cái đi.” Ngâm Hoan nhìn hắn tỏ vẻ không thích, thì muốn để cho hắn đến gần ôm con trai.

Tô Khiêm Mặc nhận lấy đứa bé từ trong tay bà vú, bất chợt cảm thấy không biết phải làm gì, làm theo cách ôm mà bà vú đã nói, nhưng làm thế nào cũng cảm thấy không đúng, giờ phút này, Tô Khiêm Mặc tình nguyện đối phó với cả trăm quân địch khó khăn cũng không muốn đối mặt với đứa con trai nhỏ vẫn còn đang bú sữa mẹ mà hắn không có cách nào tức giận được.

“Tướng công!” Ngâm Hoan kêu một tiếng lớn hơn, tuy Tô Khiêm Mặc tức giận nhưng vẫn cười cười, Ngâm Hoan biết hắn đang sợ, một người đàn ông mà lại ôm một sinh mạng yếu ớt mềm mại như vậy trong tay, chắc chắn là hắn không quen rồi, chỉ là từ từ sẽ tốt thôi: “Chàng ôm con một chút nữa đi, chỉ mới vừa ngủ thôi.”

Tô Khiêm Mặc có chút buồn bã, cảm thấy sự xuất hiện của tên nhóc này đã uy hiếp đến địa vị của hắn ở trong mắt, trong lòng của Ngâm Hoan, mấu chốt ở chỗ là hắn cũng không có quyền được cạnh tranh công bằng.

Đứa nhỏ mới sinh ra chỉ biết ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn, thời gian tỉnh dậy rất ngắn, phần lớn thời gian là đứa nhỏ sẽ nhìn chằm chằm nóc giường của mình, yên tĩnh đến nỗi không thể tưởng tượng, hai bà vú cứ khen đứa nhỏ này rất hiểu chuyện, cho dù có đi tiểu cũng chỉ khóc hai tiếng, sau đó lại ngủ rất ngon.

Dĩ nhiên Bát Vương Phi đối với đứa cháu trai ruột thịt này rất yêu thích, (d.d.l.q.d) có gì tốt đều đưa đến viện Cẩm Tông, cũng may là bà ta còn nhớ phải giữ đúng mực, nếu ở viện Cẩm Tông có một phần, thì Thế Tử Phi và Nhị phu nhân cũng sẽ không bao giờ thiếu, xử lý mọi chuyện rất công bằng.

Mà trong thời gian Ngâm Hoan đang ở cữ, thì Cố Ngâm Sương mang thai sau nàng một tháng cũng đã tới lúc sinh. Hai ngày sau thì tin tức sinh con mới được đưa tới, trong lúc này Bát Vương Phủ đang bận rộn chuẩn bị tiệc đầy tháng cho Hạo Ca Nhi. Tin tức này là do Cố phủ phái người tới báo cho Ngâm Hoan, Cố Ngâm Sương sinh một ngày một đêm, là con gái, còn nặng hơn con trai của nàng, tới bảy cân tám lượng, rất khỏe mạnh.

Tác giả có lời muốn nói: chúc mừng Tiểu Mặc Tử làm cha, chúc mừng Lục tráng nam làm cha, có con gái cũng không tệ, sau này nhất định là một nữ anh hùng.