Trùng sinh chi thứ nữ tâm kế » Trang 120

Chương 78.1:

Edit: Song

Ngâm Hoan bị tiếng mở cửa đánh thức, một đêm chưa ngủ thẳng tới tảng sáng thật sự là chịu không nổi, dựa vào Tập Noãn híp mắt lại một hồi, cửa chính rộng mở ánh sáng sáng chói mắt, một đêm sau cơn mưa là một ngày mặt trời rực rỡ chiếu xuống.

Hai nam nhân thân hình cao lớn xuất hiện ở cửa, không phải là Ngâm Hoan đêm qua đã từng gặp, một người trong đó ngăn đón một người khác, “Lão Đại nói, đợi lát nữa liền mang đến vách núi, ngươi!”

“Nếu đều phải chết, trước khi chết còn không cho lão tử sảng khoái một lần, ngươi ở đây nhìn xem, chờ lão tử sảng khoái xong rồi, liền đến phiên ngươi.”

Người nọ vỗ vỗ bờ vai của hắn, bước đi vào trong phòng, hắn nhìn thoáng qua Tập Noãn sau đó liếc nhìn Ngâm Hoan, trên mặt lộ ra một tia bỉ ổi, hai tay nhéo nhéo một cái ở cằm dưới.

“Ngươi muốn làm gì!” Tập Noãn khẩn trương chắn trước mặt Ngâm Hoan, trừng to mắt nhìn người đến gần.

“Ngươi cút ngay, lão tử còn không có hưởng qua tư vị thiên kim tiểu thư đây, nhìn da thịt mềm mịn này!” Người nọ kéo Tập Noãn đi ra nơi khác, Tập Noãn bị quăng xuống đất, Ngâm Hoan nhảy xuống giường định chạy tới, người nọ bước đi đến kéo nàng đến trên giường, sau lưng Tập Noãn cầm lấy cái hũ trên mặt đất đập tới thân người kia.

Mấy giây trôi qua, người nọ quay đầu lại dùng tay cho Tập Noãn một cái tát, Tập Noãn đụng đầu vào góc tường, hôn mê bất tỉnh.

Ngâm Hoan chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, trên đầu dung sức một chút đều ở trên giường, người nọ gặp Tập Noãn hôn mê bất tỉnh, xoay người liền đi tới giường chiếu, Ngâm Hoan chống đỡ đứng người dậy nhìn hắn, trong lòng dâng lên một cổ tuyệt vọng, nàng cho dù chết cũng sẽ không cho người vũ nhục.

Xoay người nhào tới giường chiếu bên cạnh tường, người nọ thật nhanh chế trụ thân thể của nàng, Ngâm Hoan hai vai bị ấn chặt cố định ở trên giường, Ngâm Hoan đạp hai chân loạn xạ đá vào hắn, người nọ bị đau buồn bực một tiếng, một tay nhéo ở trên cổ của Ngâm Hoan, tay kia bắt được chân của nàng, hung dữ nói ra, “Ngươi có tin ta hay không hiện tại liền giết chết ngươi!”

Hít thở không thông cảm giác đau, Ngâm Hoan trong nháy mắt mặt đỏ lên, đột nhiên cảm giác được dưới lưng đè nặng gì đó, Ngâm Hoan hung dữ trừng mắt hắn nặn ra mấy chữ, “Ngươi tốt nhất hiện tại liền giết ta.”

“Lão tử hiện tại liền bóp chết ngươi, nhìn ngươi có thể như thế nào!” Cổ tay bóp Ngâm Hoan càng ngày càng dùng sức, Ngâm Hoan một tay bắt lấy cánh tay hắn, tay kia rất nhanh từ bên cạnh giơ lên, trong tay một cây trâm, hung hăng ghim xuống cổ của người nọ…

Ngoài phòng người coi chừng xa xa nhìn thấy lão đại mang theo hai người trở lại, quay đầu lại muốn gõ cửa nói cho hắn không cần phải tiếp tục nữa, chợt nghe một tiếng rú lên, đạp cửa đi vào, người nọ một tay che lấy cổ, lảo đảo té xuống giường, tay che nơi thình lình cắm một cây trâm bạc, mà lúc người nọ đang nhìn tới chỗ huynh đệ con ngươi trợn to, khóe miệng mạnh mẽ phun ra một ngụm máu tươi, ở trước mặt hắn méo mó té xuống.

Ngâm Hoan run rẩy hai tay nhìn hắn té trên mặt đất còn không ngừng co quắp, mặt hướng tới mình, gắt gao nhìn chằm chằm, khóe miệng không ngừng tràn ra máu đỏ thẫm, hắn không cam lòng đưa tay, rốt cuộc cũng không làm được gì.

Đầu bậc thang truyền đến một hồi tiếng bước chân dồn dập, tất cả nghe được tiếng kêu đều vọt lên, lão Đại vừa nhìn tình hình trong phòng này, cổ áo Ngâm Hoan mở ra đầu tóc rối bời tựa ở góc giường phát run, mà một huynh đệ lại té trên mặt đất, gần như chết đi.

“Chuyện gì xảy ra!” lão Đại kia trầm giọng nói, “Không phải đã nói với các ngươi, không nên đi vào, liền nhìn kỹ!” Người giữ cửa ấp úng một tiếng, “Chính là Tam ca nói nếu trực tiếp chết thì thật đáng tiếc!”

“Hắn đáng chết!” Lão Đại kia nhìn người phía trên giường, sắc đảm ngập trời, hôm nay mạng đều bị mất, “Mặc kệ hắn, dẫn người trên giường, còn có, cũng mang người kia đi.” Lão Đại phân phó nói, vừa mới nhận được chỉ thị, yêu cầu chết sạch sẽ, cách đó không xa vừa vặn có vách núi, đẩy xuống liền không còn một mảnh.

“Lão Đại, có thể hay không lão Ngũ lão Lục thật có thể được thả ra.” Hai người tiến lên trói hai tay Ngâm Hoan lại, trên y phục Ngâm Hoan còn dính máu người, thập phần chật vật.

“Nếu không thả ra, nàng cũng đừng nghĩ có cuộc sống yên ổn!” Lão Đại kia hừ lạnh một tiếng, lại liếc mắt nhìn huynh đệ té trên mặt đất, đi tới thay hắn bịt kín con mắt, “Đi mau!”

Đôi mắt đục ngầu của Ngâm Hoan rốt cục khôi phục một tia thanh minh, ra cửa bọn họ mang theo nàng đi xuống lầu dưới, đó là một biệt viện không lớn, chung quanh phòng cũ kỹ tất cả đồ đều không trọn vẹn không đồng đều, còn không có ra khỏi viện, cách đó không xa liền truyền đến một hồi tiếng vó ngựa, Cố Dật Tín cầm đầu xuất hiện ở cửa viện.

“Thất muội!”

Đọc FULL truyện tại đây

“Thất tỷ!”

Cố Dật Tín vội vàng xuống ngựa, sau lưng còn có Cố Dật Triết đi theo, mang theo một bọn thị vệ vây toàn bộ ở cửa viện.

Vài tên giặc cướp lập tức cầm dao nhỏ, lão Đại kia từ trong tay người khác kéo Ngâm Hoan đến, nhấc lên dao nhỏ đặt ở trên cổ của nàng, quát lớn với Cố Dật Tín bọn họ, “Các ngươi ai dám đi đến, bây giờ ta liền giết nàng.”

“Giết nàng các ngươi cũng đều phải chết, cần gì liều mạng một mất một còn, nếu ngươi cần bạc mới chịu ngươi thả người, ta tự nhiên cũng có thể giúp ngươi.” Cố Dật Tín nhìn thoáng qua Ngâm Hoan, “Huống chi chúng ta đã biết người nào là chủ mưu.”

“Không cần nhiều lời, nhường đường cho chúng ta, nếu không ta lập tức giết nàng.” Dao nhỏ ở trên cổ của Ngâm Hoan kéo lê một đạo vết máu, Cố Dật Tín lập tức giơ tay ra hiệu người phía sau không được hành động thiếu suy nghĩ.

Áp trứ Ngâm Hoan cùng Tập Noãn, bọn họ từ từ lui tới bên vách núi, dần dần mất đường lui, người áp trứ Ngâm Hoan cho dù như thế nào cũng không chịu bàn lại điều kiện, bất luận bạc thêm đến mấy ngàn lượng, hắn chính là quyết nghị muốn đem Ngâm Hoan đẩy xuống vách núi.

“Lão Đại, nếu không chúng ta thả nàng đi.” Huynh đệ sau lưng có chút sợ, lão Đại kia nhìn người tiến tới gần, giễu cợt một tiếng, “Ngươi cho là bọn họ sẽ bỏ qua cho chúng ta, những thứ này quan lại người ta không giữ đúng lời hứa, nếu không phải lão Ngũ lão Lục vì chúng ta đi vào đại lao ngồi, ai nguyện ý cùng bọn họ quan hệ với nhau.”

“Đúng là lão Đại, hôm nay bọn họ buộc như vậy, muốn chúng ta bị bắt, nàng đến lúc đó không giúp, chúng ta không phải là thua thiệt lớn.”

“Nếu như nàng không tha, vậy thì chờ cùng nhau bị bắt.” Lão Đại kia hung hăng nói ra, lại nhích dao nhỏ một chút.

Dao nhỏ sít sao áp trứ cổ của nàng, Ngâm Hoan thở mạnh không dám ra một tiếng, nhìn Đại ca bọn họ dẫn người ép sát, sau lưng chính là vách núi.

“Ngươi có yêu cầu gì cứ việc nói, Kỳ gia cho các ngươi chỗ tốt gì, ta cũng có thể cho ngươi, chỉ cần ngươi thả các nàng.” Lại lui về phía sau như vậy, Ngâm Hoan sẽ bị bọn họ ném xuống vách núi, Cố Dật Tín quát bảo mọi người dừng bước, đột nhiên ở sau lưng bọn họ bay tới một mũi tên, trực tiếp bắn chết người bên cạnh lão Đại.

Nhìn lại phía sau chỉ một người cũng không có, nhìn xem huynh đệ bên cạnh ngã xuống, lão Đại kia lập tức hô to với Cố Dật Tín, “Là ai, bảo hắn dừng tay, nếu không ta lập tức giết nàng!” Vừa dứt lời, lại hai mũi tên từ đàng xa bay tới, sau lưng lại có hai huynh đệ trúng tên, trong nháy mắt lão Đại kia sợ hãi tới run rẩy.

“Đây là do ngươi bức ta.” Mắt thấy lúc sáng sớm bốn huynh đệ đều chết hết, lão Đại kia đỏ mặt đem Ngâm Hoan ra phía trước chắn tên, thủ hạ dùng sức muốn cắt đứt cổ họng Ngâm Hoan, đột nhiên một cái phi đao thoáng hiện lên, đánh vào trên mu bàn tay của hắn, hắn bị đau buông lỏng tay ra, Ngâm Hoan thoát khỏi ngã trên mặt đất.

Cố Dật Tín mang người rất nhanh vọt lên chế phục lão Đại, Cố Dật Triết ôm Ngâm Hoan lo lắng hô, “Thất tỷ, Thất tỷ ngươi không sao chớ.”

“Không chết được!” Ngâm Hoan lầm bầm nói ra, tầm mắt nhìn về phía phương hướng cung tên cùng dao nhỏ bay tới, chỉ thấy cách đó không xa có một người đứng trên cây, một thân trang phục màu đen mạnh mẽ, nhìn thấy ánh mắt Ngâm Hoan, người nọ nhàn nhạt liếc nàng một cái, xoay người nhảy xuống cây biến mất ở trước mắt nàng.

Ngâm Hoan quay đầu lại nhìn thị vệ chế phục người nọ xuống, đáy mắt xẹt qua một tia hung ác mạnh mẽ, “Đại ca, ngươi nói đúng là Kỳ gia Nhị tiểu thư?”

“Sáng sớm chúng ta đến Kỳ gia, phát hiện trong bọn họ có người ra khỏi thành, Nhị ca ngươi đuổi theo tới đây, nhìn hắn vào biệt viện để lại một người, sau đó trở lại báo tin cho nên chúng ta mới chạy tới, về phần có phải Kỳ gia Nhị tiểu thư hay không tạm thời còn chưa xác định.”

“Hỏi hắn chẳng phải sẽ biết.” Ngâm Hoan liếc nhìn người bị trói chặt, “Hiện tại ngươi có một cơ hội sống, còn hai huynh đệ đang ở trong tù của ngươi, được cứu hay không thì còn xem ngươi.”

Người nọ bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn Ngâm Hoan, thấy bộ dáng nàng giờ phút này tỉnh táo có chút kinh ngạc, được cứu thì cần phải nhào vào trong ngực người thân khóc lóc kể lể, hoặc là muốn bọn họ chết không tử tế, nhưng nàng từ đầu tới đuôi đều nhớ nói điều kiện với bọn họ.

“Ta sao có thể tin tưởng ngươi.”

“Chỉ bằng ngươi bây giờ căn bản không có lựa chọn khác.”…

Xế chiều hôm đó trước nha môn ở Lâm An thành có tiếng vang lên, Cố Dật Tín cầm lấy chùy tử không ngừng gõ mặt trống một trận, tiếng trống làm thăng đường.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Vị đại nhân nhìn người dưới đường vừa đánh trống là Tô đại nhân, hắn hành lễ cũng không kịp, tại Lâm An thành khắp nơi đa số là quan lớn, hắn đây là đầu một hồi gặp được người làm quan đến cáo trạng, tùy tiện so sánh một người thì phẩm cấp cũng cao hơn hắn, áp lực rất lớn a.

“Chú ý… Dưới đường là người phương nào!” Suy nghĩ một chút vẫn phải duy trì danh tiếng ở nha môn, Lam đại nhân gõ bản cao giọng hỏi.

“Cố phủ con trai lớn Cố Dật Tín.”

“Đánh trống nói chuyện gì.”

“Trạng cáo Kỳ gia Nhị tiểu thư, hợp mưu với đạo tặc, sáng nay lúc xá muội ra cửa thì bắt cóc nàng có ý đồ đẩy nàng xuống vách núi chết.” Lam đại nhân sững sờ một chút, lập tức nói ra, “Chứng cớ đâu?”

Vài người thị vệ đem sơn phỉ lão Đại bắt lên, còn lại mang lên chính là bốn cái thi thể, trong đó một người trên cổ còn cắm cây trâm, Cố Dật Tín đưa lên hai phong thư, một bức họa, ngân phiếu một ngàn lượng, ngẩng đầu nhìn Lam đại nhân nhắc nhở, “Đại nhân, lúc này không phải là cần đi Kỳ phủ bắt nghi phạm tới hỏi sao, để tránh nàng đào thoát.”

Lam đại nhân bị hắn nhìn chằm chằm toàn thân nổi lên nổi da gà, người phạm tội hay báo án, ai hắn đều không thể trêu vào a…

Giờ phút này Kỳ Tố Lam đang được ma ma dạy học, trong sân đột nhiên truyền đến một hồi tiếng huyên náo, tựa hồ là thanh âm nha hoàn thủ vệ ngăn cản, cửa phịch một tiếng được mở ra, một đội bộ khoái nhìn người trong phòng một vòng nghiêm nghị hỏi, “Ai là Kỳ Tố Lam.”

Kỳ Tố Lam vốn đang học nén giận, nghe vậy thì nổi nóng, bỗng nhiên đứng dậy nhìn bọn họ, “Các ngươi là ai, tục danh của bản tiểu thư há có thể để các ngươi la như thế!”

“Có người đánh trống giải oan, trạng cáo Kỳ tiểu thư cùng người cấu kết ý đồ giết người, đã đắc tội nhiều.” Nói xong, hai gã bộ khoái đi lên liền bắt được cánh tay Kỳ Tố Lam, không nói hai lời dẫn theo đi ra ngoài.

“Các ngươi thả ta ra, ý đồ giết người gì, các ngươi đang nói cái gì, thả ta ra!” Kỳ Tố Lam giãy giụa mạnh, Kỳ phu nhân nghe được nha hoàn thông báo thì chạy tới, chứng kiến nữ nhi bị người khác bắt đi như vậy, lập tức hô, “Lớn mật, người đâu, bắt mấy người này lại.”

“Kỳ phu nhân, gây trở ngại công vụ, ngăn trở đại nhân phá án, bất luận là ai, hết thảy đánh hai mươi cây, hơn nữa còn phải chấp hành ngay.” Bộ khoái dẫn đội lấy ra một tờ công văn cho Kỳ phu nhân xem, “Kính xin Kỳ phu nhân phối hợp.”

Chờ Kỳ lão phu nhân đi ra, trong đó vài gã bộ khoái có ý bắt hai ma ma một quản sự, nhìn Kỳ Tố Lam không ngừng mà hô mẫu thân, Kỳ phu nhân như thế nào đều không tin nữ nhi biết làm chuyện giết chết, huống chi nàng một mực ở nhà, căn bản không có đi ra cửa.

“Vị quan sai đại ca này, dám hỏi nhà chúng ta phạm phải chuyện gì mà các ngươi lại bắt nàng đi nha môn thẩm vấn?” Kỳ lão phu nhân nhìn bọn họ, đầu lĩnh bộ khoái lập lại lần nữa, “Cố gia trạng cáo Kỳ gia Nhị tiểu thư cùng sơn phỉ hợp mưu bắt cóc Cố gia Thất tiểu thư, ý đồ mưu hại tính mạng.”

“Này… Điều này sao có thể!” Kỳ phu nhân nâng trán có chút choáng váng, nhìn nữ nhi bị bọn họ mang đi, cầm lấy tay Kỳ lão phu nhân cuống cuồng nói, “Mẫu thân, vậy phải làm sao bây giờ.”

“Phái người đi mời lão gia đến, còn có, phái người đi Tố Như.” Kỳ lão phu nhân trầm mặt nói ra, Cố gia sẽ không vô duyên vô cớ bắt người như vậy, khả năng duy nhất chính là cháu gái ngỗ nghịch của mình thực sự làm ra chuyện có lỗi với người ta…

Kỳ Tố Lam quỳ gối trên công đường, âm thanh uy vũ chung quanh dọa nàng nhảy dựng, nhìn lại ngoại trừ người đang quỳ còn có bốn cái thi thể, cho dù lá gan lớn hơn nữa cũng là cô nương tuổi gần mười bốn mười lăm, lập tức sợ đến sắc mặt tái nhợt.

Sau đó Lam đại nhân nhìn Kỳ lão phu nhân đi tới, vội vàng mời ngồi, đối diện còn có Cố gia Cố lão phu nhân còn có đại phu nhân, nếu là chờ Kỳ gia lão gia đến, cái này lại càng không tốt.

Đột nhiên có nha dịch đến bên cạnh hắn thấp giọng nói vài câu, sắc mặt Lam đại nhân lập tức biến đổi, vừa rồi lòng muốn bao che lập tức tiêu tán không còn một mảnh, mặt ra vẻ cực kỳ công chính, quát lớn hỏi, “Kỳ Tố Lam, nửa tháng trước ngươi có hay không cùng năm đạo tặc hợp mưu, ra bạc một ngàn lượng, yêu cầu bọn họ bắt cóc Cố gia Thất tiểu thư sau đó giết chết nàng.”

“Ta không có, ta không có, ngươi nói bậy!” Kỳ Tố Lam lầm bầm đột nhiên cao giọng nói ra, “Ta phải chờ cha ta đến.” Nói xong cũng muốn đứng dậy chạy đến chỗ Kỳ lão phu nhân.