Trùng sinh chi thứ nữ tâm kế » Trang 113

CHƯƠNG 74.2: Ngâm Hoan bị thương

Edit: Mây

“Ăn thật ngon sao, coi chừng bị Nhị cữu mẫu thấy được.” Ngâm Hoan thấy nàng nghịch ngợm, vỗ nhẹ nhẹ lưng của nàng, Mộc Y Lâm lúc này mới thu liễm chút ít, trong miệng lẩm bẩm, “Tại nàng chọc muội trước.”

Ăn rồi cơm chờ đến chạng vạng mọi người mới lên đường trở về phòng, chút thời gian này nếu muốn nghỉ ngơi có thể đi lầu các, Ngâm Hoan có chút mỏi mệt, nhưng có nhân tinh lực mười phần, nhìn nhìn một chút rốt cuộc cũng hoà mình với Trình Bích Nhi cùng biểu muội, Ngâm Hoan đi theo sau lưng các nàng tùy ý đi dạo, Hứa Tình U cũng cùng nhau, chỉ là tâm tư không ở tại đây, có vẻ thiếu thiếu hứng thú.

Kỳ Tố Lam rốt cuộc đã đuổi tới, mang theo bốn năm người khí thế hung hăng, lúc sáng nàng yếu thế hơn Mộc Y Lâm đã sớm chịu không được, dồn nhóm các nàng vào vườn hoa.

Ngâm Hoan lập tức trầm mặt, “Kỳ Nhị tiểu thư, ngươi đây là có ý gì.”

“Có ý gì, biểu muội của ngươi sáng nay trước mặt mọi người làm cho ta mất thể diện, các ngươi phải nói xin lỗi ta!” Kỳ Tố Lam đương nhiên không phải là tìm người kéo bè kéo lũ đánh nhau, năm đối với bốn, nàng chỉ là muốn xả giận đòi cái công đạo.

“Kỳ Tố Lam ngươi thực không biết xấu hổ, cùng một tiểu cô nương tích cực như vậy, bây giờ còn muốn người ta xin lỗi, ta nghĩ mấy ngày ngươi diện bích tư quá thật vô ích.” Trình Bích Nhi nở nụ cười, Kỳ gia thật sự có tài mới nuôi ra được một đoá kỳ hoa như nàng a, nàng tưởng thế giới này cho nhà nàng ta làm chủ sao.

“Biểu tỷ, chúng ta đi.” Mộc Y Lâm nghịch ngợm đột nhiên đổi tính, lôi kéo Ngâm Hoan không muốn cùng các nàng ầm ĩ, nhưng Kỳ Tố Lam đâu chịu, đi lên phía trước giữ chặt nàng, Mộc Y Lâm chợt di chuyển thân mình làm Kỳ Tố Lam không kịp bắt lấy, thẹn quá hoá giận trực tiếp đẩy Mộc Y Lâm một bả.

“Coi chừng!” Trình Bích Nhi kinh hô một tiếng, mắt thấy lực lớn như vậy Mộc Y Lâm sẽ va trúng hòn non bộ, Ngâm Hoan tay mắt lanh lẹ kéo nàng vào trong lòng, chống cự không nổi lực đẩy nên chính mình đụng phải một bên trên hòn non bộ.

Đọc FULL truyện tại đây

Hòn non bộ vốn được ghép từ những mảnh đá không theo quy củ nào hết, lồi lồi lõm lõm, Ngâm Hoan buồn bực hừ một tiếng, sau lưng bị đụng đau quá, tại trong ngực nàng Mộc Y Lâm là bị sợ liền khóc lên.

Chung quanh có không ít người tản bộ, nghe thấy tiếng khóc đều chạy tới, Mộc Y Lâm khóc đi ra từ Ngâm Hoan trong ngực, cẩn thận nắm mu bàn tay bị cọ rách da của Ngâm Hoan, “Biểu tỷ, biểu tỷ bị thương rồi, chảy máu nữa.”

Một bên Kỳ Tố Lam bị dọa lặng rồi, bất quá nàng là nhẹ khẽ đẩy nàng một chút mà thôi, tại sao lại sẽ đột nhiên vọt tới hòn non bộ, còn bị thương, nhất định là cố ý muốn hãm hại của mình!

“Ngươi đừng giả bộ, một cái đụng nhẹ như vậy tại sao lại làm ngươi bị thương được chứ, không hổ là Cố gia tiểu thư, nếu không như thế nào thông đồng từ trước với Tô thiếu gia đây.” Tiếng nói vừa ra khỏi miệng, Kỳ Tố Lam bị hung hăng đẩy, trực tiếp bị đẩy ngã xuống đất, Mộc Y Lâm hung dữ nhìn nàng, khóe mắt còn mang theo nước mắt, “Ngươi là người đàn bà xấu.”

Lúc Tưởng thị chạy tới đúng lúc thấy một màn như vậy, quát lớn một tiếng, “Y Lâm!”

Mộc Y Lâm lập tức khóc càng dữ tợn, quay người lại liền bổ nhào vào trong ngực Ngâm Hoan, “Nương, người đàn bà xấu này khi dễ con, còn đẩy con, nếu không phải là biểu tỷ ôm con, con hiện tại liền đụng phải tảng đá rồi, nàng còn nói năng lỗ mãng lung tung, nương, Ngâm Hoan tỷ bị thương rồi, ngài mau đến xem xem.” Mọi người lúc này mới nhìn đến Ngâm Hoan dựa vào hòn non bộ sắc mặt có chút tái nhợt.

“Tiểu thư.” Thanh Nha vội vàng tiến lên đem nàng đỡ lên, vừa nhìn sau lưng nàng một chút liền hút khí, tấm lưng trắng nõn bị cọ rách da có chỗ còn chảy cả máu nữa.

“Đỡ ta trở về.” Ngâm Hoan không muốn trở thành tiêu điểm của mọi người, thấp giọng phân phó, Thanh Nha cùng Trình nhi đỡ nàng ly khai, Mộc Y Lâm còn chưa đi theo, nàng ở bên cạnh Tưởng thị rớt nước mắt, khóc sụt sùi nói ngọn nguồn mọi chuyện.

Kỳ Tố Lam lúc được đỡ lên thì thấy ánh mắt mọi người vi diệu vô cùng, Kỳ Tố Lam lại nửa câu đều phản bác không ra, bởi vì Mộc Y Lâm không nói giả dối, sau đó Kỳ phu nhân mới đến rất lúng túng.

Cùng Tưởng thị nói xin lỗi lại cùng Mộc thị nói xin lỗi, mang theo Kỳ Tố Lam ly khai, tiểu cô nương mười tuổi cố tình gây sự còn có thể được tha thứ một chút, nhưng nàng kia đã là cô nương mười bốn mười lăm tuổi, nếu gả sớm đã thành vợ người ta, mức tâm nhãn cùng lòng độ lượng này không phải nói là trẻ con được.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Hôm nay mặc dù không có nhiều người chứng kiến, nhưng mà thanh danh của Kỳ Nhị tiểu thư đã chính thức lụn bại, cái tuổi này mà cứ không buông tha người, thậm chí còn động thủ, nói ra thì khó nghe, nhưng sau này ai dám lấy hãn phụ như nàng chứ.

Kỳ Tố Như nhìn vẻ mặt muội muội không nhận sai, đã không biết dạy như thế nào, nàng mới bị phạt xong mà còn có bản lĩnh gây chuyện nữa, “Kỳ Tố Lam, phàm là người có chút đầu óc đền phải trước hết nghĩ ra người bên cạnh Cố gia Thất tiểu thư là ai, người có thể gọi nàng là biểu tỷ thân mật như vậy, thì làm sao có thể là một dã nha đầu lai lịch không rõ được, ngươi biết rất rõ Cố gia Thất tiểu thư cùng Bát vương phủ Tam thiếu gia đã tứ hôn, như thế nào, ngươi là có mấy đầu mà ngay cả vương phủ cũng dám trêu chọc.”

“Vừa rồi muội bị ngã sao không thấy tỷ hỏi thăm dù chỉ một chút, không phải là muội gây sự mà tại mấy người kia nói chuyện không đúng trước, vả lại Cố Thất tiểu thư đâu xứng với Tam thiếu gia.” Kỳ Tố Lam hướng về phía Kỳ Tố Như quát, “Tỷ có còn là tỷ của muội nữa hay không, hay đã quên mất tỷ vốn là người của Kỳ gia rồi, mẫu thân nói với tỷ nhiều như vậy mà tỷ lại không nói rõ với Lục Vương phi.”

“Pằng” một tiếng, Kỳ Tố Như giơ tay tát nàng một cái, “Ngươi thật đúng là cái gì cũng dám nói, khó trách ngươi sẽ nhiệt tâm giúp Thất công chúa khiến người khác thêm phiền toái như vậy, ngươi cho rằng lần sau còn có vận khí tốt như vậy sao, liền một cái mười mấy tuổi tiểu cô nương đều nói không lại, cuối cùng còn dám động thủ đẩy người ta, ngươi có nghĩ tới hay không vạn nhất nàng xảy ra chuyện gì, ngươi chính là phải dùng mệnh đền mạng, cuộc sống tại Kỳ gia quá sung sướng khiến ngươi tưởng mọi người đều phải xoay quanh ngươi, nghe theo ngươi sao.”

Kỳ Tố Như vốn cho là nàng sẽ ngoan ngoãn hơn, ở nhà lâu như vậy mẫu thân cũng có thể giáo hội nàng cách xử sự, không nghĩ tới hôm nay nàng càng ngày càng không có kiềm chế, Kỳ Tố Lam che lấy chỗ bị đánh sưng oán hận lườm nàng một cái, xoay người liền chạy ra ngoài.

“Ta đi xem nàng một chút.” Kỳ phu nhân mở miệng muốn đi ra ngoài, Kỳ Tố Như lên tiếng ngăn lại, “Mẫu thân, ngươi cưng chiều nàng cưng chiều còn chưa đủ có phải hay không, mặc kệ nàng đi!” Kỳ phu nhân ngượng ngùng ngồi xuống, “Tính tình muội muội con từ đó giờ là như vậy, con cũng không phải không biết.”

Kỳ Tố Như nhìn phía ngoài cửa sổ, chạy đi ra ngoài không bao lâu Kỳ Tố Lam không biết cùng tiểu thư phu nhân nhà nào đụng phải, đang lúc khóc lóc kể lể, nàng chỉ thấy rõ phía sau, mơ hồ cảm thấy tấm lưng kia quen thuộc, lại không nhớ ra được là ai.

Lời của editor: Làm một nữ phụ não tàn thì số phận Kỳ Tố Lam cuối cùng chỉ có một con đường thôi, ai bảo mẹ đẻ người ghét ngươi làm chi muahaahaaa :-” :-”