Trùng sinh cao môn đích nữ – Phần 2 » Trang 72

125-3 Chỉ yêu hoa sen thanh nhã tuyệt tục

Đại Lịch.

Hôn kỳ định cũng rất vội vàng, ngay mười ngày sau sính lễ Minh quận vương đưa tới ước chừng có hơn một trăm hai mươi thai. Quả thực là hấp dẫn ánh mắt mọi người.

Sau đó Âu Dương Noãn phải đến ở phủ Đại công chúa, bởi vì nàng lấy thân phận Vĩnh An quận chúa gả cho Minh quận vương làm chính phi.

Phủ công chúa, màn trúc thúy sắc buông xuống thật dài. Trên màn trúc là ngũ sắc đa dạng, nghê sắc diễm diễm. Gặp gió liền khẽ khẽ lay động, xuyên qua các khe hở mơ màng.

Đại công chúa tự mình cầm khay khắc hoa bàn tử chậm rãi đi vào phòng.

Trên bàn bày lễ phục màu đỏ thắm, mặt trên thêu lộng lẫy phức tạp, nhan sắc tuân lệ khiến người ta không thể chuyển dời ánh mắt.

Lâm Nguyên Hinh cũng đến làm khách. Âu Dương Noãn thấy trong mắt đối phương thấy được sự ngưỡng mộ và yêu thích.

Làm chính thê, có thể chân chính mặc lễ phục màu đỏ. Được ngồi bên cạnh trượng phu, đây là địa vị mà bất luận kẻ nào cũng không có khả năng dễ dàng lay động.

Là thứ là biểu tỷ cầu mà không thể, trong lòng nàng không khỏi cảm thấy hơi ảm đạm.

Đại công chúa cười nói: “Nhìn kìa, hắn đúng là gấp đến mức nào mà phải thúc dục chế tạo cục gấp gáp làm mấy thứ này? Giống như là sợ tân nương chạy mất vậy!”

Trong lòng Âu Dương Noãn nhảy dựng lên, trên mặt không tự chủ được liền đỏ hồng: “Mẫu thân, đừng trêu chọc nữ nhi!”

Đại công chúa khẽ cười nói: “Không phải là ta trêu chọc con! Thật sự là đứa nhỏ Trọng Hoa này chuyện gì cũng đều để trong lòng, chưa bao giờ trước mặt nhiều người lộ ra một câu. Nhãn giới hắn cao, tính tình lại lạnh lùng, ta còn sợ hắn lại không tìm được thê tử!”

“Hiện tại ta lại phải khen hắn, hắn không những là cháu ta, nay lại là con rể của ta, thế này mới đúng là thân càng thêm thân. Nếu Yến vương phi vẫn còn, không biết sẽ cao hứng cỡ nào!”

Âu Dương Noãn thản nhiên nói: “Mẫu thân vui là được rồi!”

Đại công chúa nghe vậy, bất giác nhíu mày: “Trọng Hoa là nam nhân mà mọi nữ tử trong thiên hạ đều muốn. Hay là con còn chưa hài lòng?”

Âu Dương Noãn hơi hơi cong môi: “Không, nữ nhi chỉ là có chút lo sợ, nghi hoặc. Không biết vì sao Minh quận vương lại thỉnh hôn trước mặt mọi người? Cho nên con muốn biết có phải là mẫu thân phái người báo tin hay không?”

Đại công chúa chậm rãi lắc lắc đầu: “Không có! Chuyện này ngay cả ta còn thấy bất ngờ. Ta không nghĩ hắn thế nhưng lại từ ngàn dặm xa xôi gấp gáp trở về, cũng không nghĩ hắn sẽ xuất hiện đúng lúc như vậy. Càng không đoán được hắn thế nhưng lại trước mặt bao người hướng Bệ hạ thỉnh hôn!”

Âu Dương Noãn ngẩn ra, lập tức nghe thấy Lâm Nguyên Hinh nói: “Noãn Nhi, con người Minh quận vương tuy rằng ta không tiếp xúc nhiều lắm. Nhưng ta cảm thấy hắn tuy rằng trầm mặc ít lời, hỉ nộ không đổi sắc nhưng đối với muội lại hoàn toàn thật lòng….”

Lâm Nguyên Hinh dừng một chút rồi nói tiếp: “Ta vốn nghĩ nương theo chuyện Lỗ vương phi cầu hôn để cản chuyện kia. Nhưng Lỗ vương phi vừa lâm trận liền lùi bước, thiếu chút nữa hại muội cùng ta rơi vào hoàn cảnh tiến thoái lưỡng nan!”

“Nếu không có Minh quận vương giải vây, ta thật sự nghĩ mọi chuyện thế là xong rồi. Hắn cam tâm đắc tội với thiên hạ chỉ vì an nguy của muội. Nếu trên đời này có người đối xử với muội như vậy, cũng không uổng công sống một đời!”

Âu Dương Noãn nâng mắt, lẳng lặng nhìn Lâm Nguyên Hinh.

Lâm Nguyên Hinh chỉ bình thản trần thuật. Đêm hôm đó từng có quá kinh tâm động phách, thống khổ mà không thể nói, tất cả đều bị nụ cười của nàng che dấu: “Noãn Nhi, hắn làm cho muội như vậy, muội còn cầu gì hơn?”

Tinh thần Âu Dương Noãn trong nháy mắt liền hoảng hốt, nàng bỗng nhiên nghĩ, không cầu vinh hoa phú quý, chỉ cần người một lòng, mãi mãi yêu thương nàng.

Đọc FULL truyện tại đây

Âu Dương Noãn nhìn phía xa xa, không tự giác nói: “Nguyện một lòng, bạc đầu không rời xa!”

Đại công chúa giật mình, há miệng định nói nhưng lại cái gì cũng không thể nói. Chỉ nhẹ nhàng nhìn Âu Dương Noãn thật lâu, sau đó mới khẽ cười nói: “Noãn Nhi, con trước hết là Vương phi của hắn, sau đó mới là thê tử. Con phải nhớ kỹ!”

Trong lòng Âu Dương Noãn chấn động, sau đó liền nhẹ nhàng gật gật đầu.

Lâm Nguyên Hinh hơi hơi nghiêng đầu, nụ cười trong mắt mê ly mà lạnh nhạt. Nàng nhìn tình cảnh trước mắt, một câu cũng không nói được.

Âu Dương Noãn bỗng nhiên quay đầu nhìn Lâm Nguyên Hinh, vừa vặn đối phương cũng đang nhìn nàng.

Bốn mắt nhìn nhau, giống như bị đau, cả hai đều rất ăn ý tránh đi ánh nhìn chăm chú lẫn nhau. Đau thương trong lòng đều giống nhau, vận mệnh khi gả vào Hoàng gia, mấy ai có thể thoát được.

Đúng lúc này, Đào cô cô mỉm cười tiến vào: “Công chúa, vừa rồi Yến vương phủ phái người đưa anh đào tới!”

“Anh đào?”

Đáy mắt đại công chúa hiện lên tia hoang mang: “Lúc này, không phải là mùa anh đào!”

Đào cô cô cười nói: “Nói là Bệ hạ ban thưởng, Minh quận vương cố ý đưa tới cho ngài nếm thử đầu tiên!”

Đại công chúa gật gật đầu, Đào cô cô vẫy tay liền có nha đầu cầm một giỏ anh đào hồng như mã não tới, thập phần đẹp mắt.

Nhưng bên trong lại có mấy quả táo nho nhỏ.

Đại công chúa nhìn Âu Dương Noãn cười: “Hắn vẫn thường tặng đồ cho ta, chuyện này cũng thực bình thường. Chỉ là đưa hoa quả tới, thật đúng là không giống chuyện mà hắn sẽ làm!”

Ánh mắt Âu Dương Noãn dừng trên mấy quả táo kia, không khỏi cười cười. Đây là hắn muốn nói với nàng, Âu Dương Tước vẫn bình an.

Không biết vì sao, sâu trong lòng nàng dâng lên từng đợt ấm áp.

So với những nữ tử vô thanh vô tức bị chôn vùi thì nàng cũng tính như là may mắn. Nay gả vào Yến vương phủ, là hạnh phúc hay bất hạnh, ai có thể nói rõ được?

Trong cuộc sống, tại đây nháy mắt gió nổi mây bay, không ai biết ngày mai sẽ như thế nào?

Nhưng trên đại điện, hắn đã cầm lấy tay nàng, chấp nhất hữu lực. Có lẽ, nàng hẳn là nên tin tưởng vào mối hôn nhân này nhiều hơn một chút!

Âu Dương Noãn mỉm cười, nói với đại công chúa: “Mẫu thân, nói cho con ít chuyện về Yến vương phủ đi!”

Đại công chúa gật đầu, trong mắt hàm chứa một tia tiếc hận: “Yến vương phi, cũng chính là mẫu thân của Tiếu Trọng Hoa, sớm đã qua đời. Cho nên khi con gả qua, kỳ thật cũng không có mẹ chồng chân chính!”

Bà vuốt vuốt tóc Âu Dương Noãn rồi nói tiếp: “Nhưng Yến vương phủ còn có một vị trắc phi Đổng thị, ban đầu chỉ là thị thiếp của Yến vương huynh. Bởi vì Yến vương phi nội tâm tích tụ, Đổng thị xuất thân hạnh lâm, tinh thông y thuật, lại luôn luôn kính lễ với Yến vương phi. Yến vương không yên tâm người khác chăm sóc Vương phi nên đã để Đổng thị phụng dưỡng. Đổng thị ngày đêm chăm sóc Yến vương phi, để nàng bình an sinh hạ Thế tử. Ngược lại đứa nhỏ chưa đủ tháng trong bụng mình lại bị mất!”

Đại công chúa thở dài: “Sau này khi Yến vương phi đổ bệnh, Đổng thị cũng giúp đỡ Thái y xem chẩn. Thậm chí còn từng cắt da thịt của mình để làm thuốc dẫn. Chuyện này truyền vào trong cung, Tiên đế gia thập phần cảm động, nói Đổng thị xem như đối với Yến vương phi cúc cung tận tụy. Cũng chính vì vậy mà hạ chỉ sắc phong nàng là Đổng trắc phi!”

“Hơn nữa Yến vương Thế tử từ khi sinh ra đã triền miên trên giường bệnh, vẫn là vị Đổng thị này xem hắn như con thân sinh mà chăm sóc. Không cần nói Thế tử cùng Minh quận vương, ngay cả Yến vương huynh cũng đối với nàng thập phần kính trọng. Sau này con gả qua đó, phải xem nàng như là mẹ chồng mà đối đãi, ngàn lần đừng chậm trễ!”

Âu Dương Noãn mỉm cười gật gật đầu, nói: “Dạ, nữ nhi hiểu!”

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Lâm Nguyên Hinh nhíu mày nói: “Công chúa, người vừa nói đến Yến Thế tử, vì sao ngay cả ta cũng chưa từng gặp qua?”

Đại công chúa thở dài, nói: “Đứa nhỏ kia thân thể yếu ớt nhiều bệnh, Thái y nói là bệnh từ khi ở trong bụng mẹ!”

Ba người lại nói chuyện thêm một lát, sau đó Lâm Nguyên Hinh chậm rãi đứng lên, cười nói: “Ta cũng cần phải trở về rồi!”

Lâm Nguyên Hinh đi đến đình viện, Âu Dương Noãn vẫn nhìn chằm chằm bóng dáng đối phương. Nàng đột nhiên nói: “Mẫu thân, con đi tiễn biểu tỷ!”

Âu Dương Noãn đi rất nhanh, chốc lát đã đuổi theo Lâm Nguyên Hinh.

Lâm Nguyên Hinh dáng người yểu điệu, ở dưới dàn hoa ánh mặt trời loang lổ, một bóng dáng liền làm cho người ta cảm thấy uyển chuyển phong lưu, cảnh đẹp ý vui.

Âu Dương Noãn cười gọi: “Biểu tỷ…”

Lâm Nguyên Hinh quay đầu, kinh ngạc nhìn Âu Dương Noãn.

Âu Dương Noãn cười nói: “Ta còn chưa cảm ơn tỷ!”

Lâm Nguyên Hinh bật cười: “Giữa chúng ta, cần phải nói câu này sao?”

Lập tức ánh mắt nàng lại phủ một tầng lo lắng: “Nếu không vì ta, muội cũng sẽ không bị hắn nhìn trúng, vô duyên vô cớ rước lấy nhiều phiền toái như vậy!”

Âu Dương Noãn nhìn Lâm Nguyên Hinh, thành khẩn nói: “Biểu tỷ, nay Bệ hạ đã ban hôn. Mọi chuyện đều đã là quá khứ rồi. Đó cũng không phải lỗi của tỷ, chúng ta đều là thân bất do kỷ, làm gì mà phải canh cánh trong lòng?”

Trong lòng Lâm Nguyên Hinh nóng lên, lại đau xót. Trong mắt bỗng nhiên đong đầy nước mắt.

Nàng nhẹ nhàng nói: “Nói thì nói vậy, nhưng trong lòng ta vẫn luôn băn khoăn!”

Âu Dương Noãn nhìn Lâm Nguyên Hinh: “Biểu tỷ, hôm qua ta đi vấn an Lão thái quân. Người dặn dò ta, bất luận là lúc nào tỷ muội chúng ta cũng phải giúp đỡ lẫn nhau. Chỉ cần nhớ rõ điểm này, thì khó khăn gì cũng đều có thể vượt qua!”

Nước mắt Lâm Nguyên Hinh chảy xuống, nhưng nàng nhanh chóng lau đi, nhẹ giọng nói: “Những cái này ta đều biết! Noãn Nhi, còn có một việc ta nhất định phải nhắc nhở muội!”

Âu Dương Noãn sửng sốt, lại nghe Lâm Nguyên Hinh nghiêm túc nói: “Đêm qua trở về, hắn hết thảy vẫn đều như thường. Nhưng ngày hôm sau ta lại phát hiện, tất cả mọi thứ hắn yêu thích trong thư phòng đều đã đổi mới!”

“Việc này không giống với tác phong của hắn, nhưng hắn nổi giận như vậy có thể thấy được trong lòng hắn ban đầu nhất định nghĩ sớm đã nắm chắc. Nhưng cố tình muội cùng Minh quận vương lại đột nhiên đón đầu đánh cho hắn một kích, chỉ sợ hắn sẽ không chịu từ bỏ ý đồ!”

Mày Âu Dương Noãn nhẹ nhăn lại, rất nhanh đã liền giãn ra: “Biểu tỷ, mười ngày sau sẽ cử hành hôn lễ. Cho dù hắn thực sự muốn làm gì, cũng đã không kịp nữa rồi!”

Lâm Nguyên Hinh gật gật đầu, cười nói: “Muội nói cũng đúng. Lần này Bệ hạ tứ hôn, hắn muốn phá, chỉ sợ cũng không dễ như vậy. Ta cũng chỉ nói như vậy là để phòng ngừa mà thôi!”

Nói tới đây lại đột nhiên mỉm cười: “Ta vốn còn lo lắng muội gả cho Tiếu Trọng Hoa chưa chắc đã là chuyện tốt. Nhưng khi nhìn thấy giỏ anh đào kia, ta lại cảm thấy tâm ý đối với muội không giống giả vờ. Noãn Nhi, muội nhất định sẽ hạnh phúc!”

Âu Dương Noãn trấn định nhưng cũng bị một câu nói này làm cho hai má hồng lên. Hai mắt nàng sáng lên, khóe môi mỉm cười, hơi hơi gật đầu.

Lâm Nguyên Hinh cười cười, nhẹ giọng nói: “Ta trở về đây! Tân nương chuẩn bị gả đi nhất định phải nghỉ ngơi thật tốt!”

Âu Dương Noãn biết Thịnh Nhi một khắc không thấy được mẫu thân đều sẽ khóc nháo nên liền không giữ Lâm Nguyên Hinh nữa. Chỉ mỉm cười nói: “Được!”