Trùng sinh cao môn đích nữ – Phần 2 - Trang 71

125-2 Chỉ yêu hoa sen thanh nhã tuyệt tục

Trong tranh ngàn phiến vạn cánh hoa tung bay ảo mộng, không ngờ lại có hai vị tiểu mỹ nhân.

Một người múa một người viết, nhất cử nhất động đều khiến người xem bị thu hút, hoàn toàn bị mê hoặc tâm thần.

“Chậc chậc, trong thiên hạ thế nhưng còn có mỹ nhân như vậy sao?”

Đại hoàng tử Vưu Chính Nam lẩm bẩm nói, không dám tin nhìn chằm chằm Dung quận chúa trong bức tranh.

Bức tranh này là vẽ cảnh tượng trên yến hội ngắm hoa năm đó của đại công chúa, không biết vì sao thế nhưng lại lưu truyền đến Nam Chiếu?

Lăng Tiêu cười nói: “Vị mỹ nhân đang múa này là Dung quận chúa, nữ nhi của cố Trung Sơn vương!”

Đại hoàng tử gật gật đầu, ánh mắt vẫn không rời, cơ hồ như là thập phần mê muội: “Mỹ nhân như thế, sao lại không được sinh ra ở Nam Chiếu?”

Đại bộ phận người Nam Chiếu đều giống hắn, đều chú ý đến Kha Dung đang múa. Bởi vì tư ý xinh đẹp trên người nàng hoàn toàn phô bày.

Còn Âu Dương Noãn thanh lệ văn nhã, bởi vì lúc ấy tuổi vẫn còn nhỏ, hơn nữa lúc ấy nàng lại hơi hơi cúi đầu. Vẻ mặt chuyên chú, vẫn chưa hề lộ ra toàn bộ, cho nên cũng không khiến người khác chú ý.

Trong lòng bọn họ, tuy rằng nàng như hoa sen lúc ẩn lúc hiện chung quy vẫn không bằng mẫu đơn quyến rũ, xinh đẹp.

Thế nhân đều nói mẫu đơn mục sắc thiên hương, nhưng Tiếu Thiên Diệp lại chỉ yêu hoa sen thanh nhã tuyệt tục.

Âu Dương Noãn thanh lệ lạnh nhạt, luôn được bao bọc trong nội tâm hắn.

Nay liền như vậy bất ngờ không kịp phòng bị xé rách, đau triệt tâm can. Đây rõ ràng là một thử thách che dấu thanh sắc.

Tiếu Thiên Diệp rất nhanh liền rũ mắt xuống, ánh mắt lạnh nhạt, giống như đối với người trong bức tranh không hề có chút hứng thú.

Nhị hoàng tử đột nhiên cười nói: “Đại ca thích vị cô nương khiêu vũ kia sao? Đáng tiếc nàng đã là người của người ta. Thật ra nữ tử bên cạnh vẫn chưa xuất giá, nếu đại ca thích….”

Đúng lúc này, Tiếu Thiên Diệp đột nhiên nâng ánh mắt lên nhìn chằm chằm vào Nhị hoàng tử.

Tươi cười thâm ý, nhưng lại không che được ánh mắt lạnh đến tận xương khiến người ta kinh hãi.

Nháy mắt, Nhị hoàng tử sợ run, cả người như nhiễm hàn phong. Miễn cưỡng cười cười, thân mình không tự chủ được mà co rúm.

Không biết vì sao hắn vẫn cảm thấy, Tiếu Thiên Diệp cười cười nói nói nhưng không phải là một nam nhân hắn không đắc tội nổi.

Tiếu Thiên Diệp đảo mắt, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Hai nữ tử này dù mỹ mạo thế nào cũng kém với Vân La công chúa cao quý đoan trang!”

Nghe bốn chữ cao quý đoan trang này, Hoàng đế Vưu Khiếm Nam nheo mắt lại, cuống quít cười nói: “Công chúa này của trẫm thập phần tùy hứng, khiến Thế tử chê cười rồi!”

Tự giác đuối lý, lại sợ Tiếu Thiên Diệp sinh ra ý niệm từ hôn liền vội vàng nói thêm: “Bất quá là chờ nó được gả qua cho Thế tử, cũng sẽ không tùy hứng như vậy nữa!”

“Bệ hạ quá lời rồi, tính tình công chúa rất sảng khoái!” Tiếu Thiên Diệp không hề có nửa điểm tức giận, tươi cười lạnh bạc.

Vưu Khiếm Nam rất vừa lòng, nhưng Vân La lại cười lạnh một tiếng, quay mặt đi chỗ khác.

Một bữa tiệc này, dù tâm tư khác nhau nhưng tỳ trù vẫn lần lượt thay đổi, y hương ồn ào xôn xao, tiếng vỗ tay tán thưởng không ngừng.

Giữa tuy bị lời nói lạnh nhạt của Vân La xen vào nhưng Tiếu Thiên Diệp lại hoàn toàn làm như không tồn tại, hoàn xem lời đối phương như gió thoảng bên tai.

Hắn vẫn cùng người Nam Chiếu đàm tiếu vui vẻ, mãi cho đến khi màn đêm buông xuống tiệc rượu mới tan cuộc. Tiếu Thiên Diệp liền đi thẳng về phòng nghỉ ngơi.

Nửa đêm, một bóng đen lẻn vào phòng hắn: “Thế tử, thuộc hạ đã tra ra được!”

Chúc quang trên bàn chập chờn, cuối cùng hấp dẫn một con thiêu thân, chui vào song sa rồi vội vàng đập vào ngọn lửa trong đèn lưu ly, hóa thành tro tàn.

Tiếu Thiên Diệp thản nhiên nhìn, bên môi hiện lên tươi cười như băng tuyết.

Lăng Tiêu cùng Tiếu Thiên Diệp một trước một sau ra khỏi phòng. Lăng Tiêu dẫn hắn đến một cung điện yên lặng, thấp giọng nói: “Ở trong này!”

Chợt nghe vài tiếng cước bộ, hướng bên này đi tới.

Hai người lập tức ẩn sau núi giả, nơi đó là góc chết trong cung, ánh nến đèn đuốc không thể tới được.

Cho dù là người có nhãn lực, nếu không phải tới rất gần thì tuyệt đối không thể phát hiện.

Sau đó bọn họ liền thấy Vân La cùng một nam tử cao lớn.

“Công chúa, coi như hết rồi!” Nam tử kia dám giữ chặt lấy Vân La, không ngừng thở hổn hển nói.

Hơi thở của Vân La cũng hỗn loạn, lại vẫn cố chấp nhìn người kia.

“Đây là mệnh lệnh của Bệ hạ, chúng ta sao có thể kháng chỉ?”

Vân La oán hận bỏ người nọ ra, nổi giận nói: “Tạ Tĩnh! Ngươi có còn là nam nhân nữa hay không? Nữ nhân của mình sắp phải gả cho người khác ngươi cũng không ngăn cản!”

Đọc FULL truyện tại đây

Người kêu Tạ Tĩnh kia cầu xin nói: “Bệ hạ muốn gả công chúa cho hắn, công chúa phản kháng như vậy liệu có lợi ích gì?”

Vân La tức mà không nói được, đành cố gắng áp chế khẩu khí: “Ngươi không chịu đi, ta sẽ tự mình nói. Ta đã sớm sinh hoạt vợ chồng với ngươi, Tiếu Thiên Diệp dù có thể nhẫn nhưng sao có thể chịu được trên đầu có cái nón xanh lớn như vậy?”

“Ngươi điên rồi!”

Tạ Tĩnh thấy khẩu khí kiên quyết của Vân La, cũng liền có chút gấp gáp.

Khi nhìn thấy sự chờ mong trong mắt đối phương, hắn lại có chút yếu đuối quay đầu đi chỗ khác: “Trong tay Tiếu Thiên Diệp có năm mươi vạn quân. Nam Chiếu chúng ta vẫn luôn muốn tấn công Đại Lịch, hắn thực sự rất hữu dụng a! Công chúa….cái này cũng là vì Nam Chiếu!”

“Ngươi…..ngươi nói cái gì?”

Vân La kích động nhìn Tạ Tĩnh, cắn chặt môi: “Ngươi thế nhưng cũng nói những lời giống bọn họ?”

Tạ Tĩnh cố nén không nói, Vân La lại tinh tế nhìn hắn nửa ngày sau đó cười to: “Được! Được! Được lắm! Tạ Tĩnh, xem như Vân La ta mắt mù mới nhìn lầm ngươi!”

Tiếng cười thê lương kia trong bầu trời đêm lại càng bi luân. Nước mắt Vân La rơi như mưa, nàng dứt khoát nói: “Một đám các người đều muốn hy sinh ta, cũng chưa từng hỏi liệu ta có đồng ý hay không? Nào có chuyện dễ dàng như vậy! Ta sẽ đi nói với Tiếu Thiên Diệp, ta không muốn gả cho hắn!”

Đúng lúc này đột nhiên nghe được một tiếng quát lạnh: “Câm mồm!”

Hai người bọn họ đều ngẩng mạnh đầu lên, đã thấy đại hoàng tử Vưu Chính Nam đi tới.

Thanh âm hắn lạnh lùng nói: “Vân La, muội không thể hồ nháo như vậy! Đây đều là vì Nam Chiếu!”

Vân La vừa nghe lại thất thanh khóc rống: “Hoàng huynh, vì sao? Vì sao lại muốn ta phải hy sinh? Ta từ nhỏ đã cùng Tạ Tĩnh đính hôn, vẫn thường mong ngóng nhanh nhanh lớn lên để được gả cho hắn!”

“Tạ Tĩnh, không phải ngươi cũng nghĩ như vậy sao? Vì sao Tiếu Thiên Diệp vừa đến, chúng ta lại phải tách ra? Chẳng lẽ nhất định phải dùng liên hôn mới có thể lợi dụng hắn sao?”

Vưu Chính Nam thở dài: “Vân La, muội biết khát vọng của Phụ hoàng mà. Người nhất định phải nắm được giang sơn Đại Lịch, khiến cho Nam Chiếu ta dân giàu nước mạnh!”

“Nếu không có Tiếu Thiên Diệp, chúng ta muốn hoàn thành nguyện vọng này không biết phải gặp bao nhiêu khó khăn. Muội cũng biết điều đó, cho dù là biên cảnh chúng ta cũng không thể lấy chứ đừng nói gì đến vạn dặm non sông!”

“Hiện tại Tiếu Thiên Diệp có đất phong rộng lớn, lại có năm mươi vạn đại quân. Muội nói xem, chúng ta muốn liên minh với hắn, ngoài cách liên hôn ra thì không còn cách nào khác!”

“Ta không chịu!”

Vân La sắc bén nói: “Từ trên xuống dưới Nam Chiếu đều biết ta cùng Tạ Tĩnh có hôn ước. Hiện tại mọi người liền quên hết rồi sao? Tất cả đều làm như không biết sao?”

Tạ Tĩnh lại trầm mặc.

Vưu Chính Nam nói: “Vân La, muội bình tĩnh lại đi!”

Vân La tuyệt vọng khóc: “Ta không cần!”

Vưu Chính Nam thấp giọng nói: “Muội hãy nghe ta nói, Vân La! Chúng ta cũng không phải muốn muội thật sự cùng hắn sống đến cuối đời. Chỉ cần chờ Phụ hoàng khống chế được năm mươi vạn quân kia là có thể giết hắn….”

Đợi ba người bọn họ đi xa, Tiếu Thiên Diệp cùng Lăng Tiêu mới bước ra từ núi giả.

Lăng Tiêu nhìn biểu tình bình tĩnh của Tiếu Thiên Diệp thì không khỏi lo lắng: “Thế tử, hôn sự này chỉ sợ….”

“Không sao!”

Nếu đổi lại là một người bình thường, nhìn thấy thê tử sắp qua cửa của mình cùng nam tử khác dây dưa không rõ như vậy chỉ sợ đã liền ngảy ra ngoài ngay lập tức.

Nhưng Tiếu Thiên Diệp lại giống như chuyện này chẳng liên quan đến mình. Kỳ thật trên yên tiệc hắn đã cảm thấy có chút không thích hợp, quả nhiên là Vân La đã có người trong lòng.

“Âm mưu của Nam Chiếu, chúng ta cần phải sớm có phòng bị!”

Mí mắt Tiếu Thiên Diệp nhẹ nhàng dựng lên, đáy mắt áp lực châm chọc cũng không nổi lên.

Bọn họ có mục đích riêng, chính là muốn nịnh bợ hắn sau đó sẽ nuốt hắn sao?

Nam Chiếu từ xưa đến nay đều liền tự thành nhất thể, vật tư sung túc lại thừa thãi quặng sắt, vị trí địa lý lại phi thường trọng yếu.

Tiếu Thiên Diệp lạnh lùng cười, một màn này, ai là dao thớt, ai là cá thịt còn chưa nói xong đâu.

Hôm sau, Tiếu Thiên Diệp lấy lý do phải mau chóng trở về chuẩn bị thủ phủ cưới Vân La liền lên đường trở về.

Vưu Khiếm Nam mặc dù còn muốn giữ Tiếu Thiên Diệp lại mấy ngày nhưng lại sợ Vân La gây tai họa.

Hơn nữa trong lòng cũng muốn giải quyết sớm chuyện hôn sự nên liền thương định hôn kỳ, tiễn bước Tiếu Thiên Diệp.