Trọng sinh tu tiên tại đô thị – Phần 3 » Trang 8

Chương 808: Ba chiêu

Giọng nói rơi xuống, một bóng người từ trên trời cao hạ xuống, vững vàng hạ xuống ở giữa Diệp Trần và Tuyệt Vô Địch.

Đây là một nam thanh niên có thân hình cao lớn, dung mạo chỉ có thể coi là bình thương, nhưng ngũ quan góc cạnh rõ ràng, rất cương nghị, hai con ngươi thâm thúy giống như biển, một thân trường bào màu lam nhạt, cho người ta một loại cảm giác đại khí trầm ổn, không tự chủ được mà sinh ra một loại cảm giác tin phục.

Nhìn người nọ xuất hiện, mấy tên thiên kiêu trước đó vẫn luôn xếp bằng ở giữa đài cao kia cũng lập tức thi nhau đứng lên, trên mặt thi nhau hiện ra vẻ cung kính, ngay cả bất cần đời như Nhạc Vô Kỵ cũng trở nên trang nghiêm hơn rất nhiều, “Là thiện kiêu đứng đầu bảng, Long Thần!”

Trong đám người, không biết ai hô to một tiếng, toàn bộ đài cao lập tức ngay lập tức sôi trào.

Đối với thế hệ tuổi trẻ Tu Chân giới mà nói, đại danh Long Thần, gần như không ai không biết, thậm chí đối với rất nhiều người mà nói thì hắn chính là thần tượng, là truyền kỳ!

Hắn chưa đến hai mươi tuổi đã đưa thân vào mười vị trí đầu trên bảng Thiên Kiêu, bây giờ cùng lắm khoảng ba mươi tuổi thì đã hùng dũng ngồi trên vị trí đầu bảng Thiên Kiêu hơn mười năm, ép những tên thiên kiêu khác lớn hơn so với hắn mấy chục tuổi không ngóc đầu lên được, là trẻ tuổi nhất đứng đầu bảng thiên kiêu của Tu Chân giới mấy ngàn năm đến nay, không ai có thể làm được!

Ngoài đó ra, bối cảnh thân thế của hắn cũng tương đối cường hãn, chính là hậu duệ của Long tộc thần bí, người mang thiên phú thần thông đáng sợ, quả thực mạnh kinh khủng.

Nhìn thấy Long Thần đột nhiên ngăn ở trước mặt hắn, Tuyệt Vô Địch lập tức nhướng mày, trong lòng mặc dù có chút không vui, nhưng người trước mắt này, cho dù là hắn cũng không trêu chọc nổi, đành phải trước tiên thu hồi khí thế trên người, chắp tay thi lễ một cái, nói:

“Long lão đại, ngươi làm cái gì vậy? Người này tàn sát sư đệ ta, nhiều lần vô lễ đối với ta, hôm nay ta không thể không giết hắn! Còn xin ngươi tránh ra!”

Tuy rằng Tuyệt Vô Địch rất kiêng kỵ đối với Long Thần, nhưng hắn dù sao cũng có Kình Thương tông làm chỗ dựa, cũng không đến mức phải e ngại đối phương, đoán trước đối phương mặc dù là hướng về Kình Thương tông mà không nhiều thì ít sẽ cho hắn mấy phần thể diện

Không nghĩ tới, Long Thần giống như cũng không có ý muốn cho Tuyệt Vô Địch thể diện, trực tiếp nhàn nhạt mở miệng nói:

“Người này, ngươi không thể giết!!”

Oanh!

Long Thần vừa thốt ra lời này, mọi người ngay lập tức xì xào bàn tán, không thể không bắt đầu thi nhau suy đoán về thân phận của Diệp Trần.

“Khó trách tiểu tử này dám phách lối như vậy! Hóa ra có thiên kiêu đứng đầu bảng làm chỗ dựa a!”

“Như vậy mới hiểu!”

“Tuy nhiên, Long Thần tuy lợi hại, thế nhưng so với Kình Thương tông thì phải chênh lệch rất nhiều, cho dù hôm nay hắn có thể trốn qua một kiếp, sau đó thì coi như khó nói!”

Tuyệt Vô Địch hiển nhiên không nghĩ tới, Long Thần vậy mà một chút thể diện cũng không cho hắn, hơn nữa thái độ cứng rắn như thế thì lập tức vẻ mặt vô cùng khó coi, song quyền nắm chặt, căn răng nói:

“Làm sao? Long lão đại, chẳng lẽ hắn là người của ngươi?”

Thật ra thì ngay cả Diệp Trần cũng đang không hiểu, hắn vô luận là kiếp trước hay là kiếp này cùng với vị thiên kiêu đứng đầu bảng này dường như cũng không có bất kỳ liên quan nào, cái tên này vì sao phải nói chuyện giúp mình?

Long Thần cười lắc đầu, nói:

“Tuyệt sự đệ hiểu lầm! Ta và vị tiểu huynh đệ này là lần đầu tiên gặp mặt, chúng ta trước đó cũng không quen!”

Tuyệt Vô Địch tức giận đến không nhịn được, lập tức hai mắt trừng một cái:

“Vậy tại sao ngươi còn muốn cản ta?”

Long Thần thở dài một hơi, nhìn một vòng bốn phía xung quanh mới chậm rãi nói:

“Chẳng lẽ các ngươi không có phát hiện ra một vấn đề? Vì sao của đi Mê La Tinh Hải đến bây giờ cũng còn chưa có mở ra?”

Long Thần vừa nói ra lời này, tất cả mọi người ngay lập tức đều sững sờ, sau đó thì phát hiện, thật đúng là như thế!

Tất cả bọn họ ở chỗ này đã đợi được một lúc lâu rồi, danh ngạch trên tượng đài cũng đã đầy, cửa lớn đi thông Mê La Tinh Hải nhưng thủy chung không có mở ra.

Tuyệt Vô Địch nhướng mày chỉ vào Diệp Trần, nói:

“Long lão đại ý của ngươi là, chuyện này có quan hệ với tiểu tử này?”

Long Thần lắc đầu, nói:

“Cũng không phải! Không chỉ có quan hệ với hắn mà có quan hệ với tất cả những người có tên trên tượng đài!”

Đọc FULL truyện tại đây

“Căn cứ vào suy đoán của ta, chỉ có tất cả những người có tên trên tượng đài, tất cả đều đứng ở trên đài cao này thì cửa lớn đi thông Mê La Tinh Hải mới có thể mở ra! Thiếu một người chỉ sợ cũng không được!”

Nghe được lời này của Long Thần, mọi người ngay lập tức giật mình, danh ngạch trên tượng đài đã đầy, thế nhưng lại chậm chạp không thấy động tĩnh, suy đoán này của Long Thần cũng không phải không có lý.

Có lẽ đúng như những gì hắn nói, những người có danh tự trên tượng đài, tất cả nhất định phải tập trung ở trên đài cao thì cửa lớn đi thông Mê La Tinh Hải mới có thể mở ra.

Mà Tuyệt Vô Địch nếu như giết chết tên tiểu tử trước mắt này, vậy thì có khả năng vĩnh viễn không mở ra được!

Điều này cũng khó trách, Long Thần sẽ ra tay ngăn cản Tuyệt Vô Địch.

Sau khi Tuyệt Vô Địch hiểu ý tứ của Long Thần thì chân mày lập tức nhíu chặt hơn.

Hắn bây giờ hận không thể lập tức chém Diệp Trần thành muôn mảnh, nhưng lúc này nếu như giết hắn mà thật ảnh hưởng đến lần Ma Lê Tinh Hải mở ra này vậy thì hắn coi như rơi vào sự tức giận của tất cả mọi người.

Thế nhưng nếu để hắn đến đây dừng tay, bây giờ quả là nuốt không trôi cái cục tức này.

“Không bằng như vậy đi!”

Long Thần quay người nhìn về phía Diệp Trần, mỉm cười, mở miệng lần nữa, nói:

“Anh bạn nhỏ, để ta làm người hòa giải các ngươi đi, ngươi hướng Tuyệt sư đệ nói lời xin lỗi, chuyện này như vậy coi như thôi, như thế nào?”

Theo Long Thần, Diệp Trần chỉ có tu vi cảnh giới Nguyên Anh, hơn nữa xếp hạng ở trên tượng đài cũng là thứ nhất đếm ngược, tặng cho Tuyệt Vô Địch một lời xin lỗi, bảo vệ một cái mạng nhỏ của hắn, đồng thời lại lắng lại lửa giận của Tuyệt Vô Địch, hắn có lẽ không có lý do để cự tuyệt.

Tuy nhiên, Diệp Trần cười lạnh, “Để cho ta nói xin lỗi hắn? Dựa vào cái gì? Tại sao không phải hắn xin lỗi ta?”

Oanh!

Diệp Trần vừa nói ra lời này thì tất cả mọi người nhất thời lại xì xào bàn tán lần nữa, tất cả nhìn về phía Diệp Trần đều có vẻ mặt giống như là đang nhìn thằng ngu:

“Thiên kiêu đứng đầu bảng tự mình ra mặt cầu tình cho tiểu tử này, hắn lại còn không cảm kích!”

“Hắn đã đắc tội Tuyệt Vô Địch, chẳng lẽ còn phải đắc tội cả Long Thần nữa hay sao?”

Truyện được đăng tại đây

“Tiểu tử này chẳng lẽ là một thằng ngu a?”

Không chỉ mọi người thi nhau trào phúng mà ngay cả Long Thần hiển nhiên cũng không nghĩ tới, vô danh tiểu tốt trước mắt này vậy mà không biết thời thế như vậy!

“Ha ha, Long lão đại, ngươi cũng đã nhìn thấy rồi, tiểu tử này ngông cuồng đến cực điểm, ta nếu không giáo huấn hắn một chút, mặt mũi của ta để nơi nào?”

Tuyết Vô Địch cười lạnh mở miệng:

“Tuy nhiên ngươi yên tâm, ta chỉ là hơi dạy dỗ cho hắn một bài học mà thôi sẽ không giết hắn!”

Long Thần khẽ chau mày, Tuyệt Vô Địch nói tới mức này rồi hắn nói thêm cũng không tốt lắm:

“Vậy được rồi!”

Long Thần gật một cái, lách mình thối lui sang một bên.

Hắn đối với thực lực của mình có sự tự tin tuyệt đối, chỉ cần có hắn ở đây thì cho dù tiểu tử kia muốn tự sát cũng tuyệt đối không làm được!

Nhìn thấy Long Thần tránh ra, Tuyệt Vô Địch lập tức nhếch miệng cười một tiếng, một mặt trêu tức nhìn về phía Diệp Trần, duối ra ba ngón tay, nói:

“Tiểu tử, đừng nói ta lấy lớn hiếp nhỏ, ba chiêu! Ta chỉ xuất ba chiêu! Nếu như ngươi có thể đỡ được, ân oán chúng ta như vậy bỏ qua! Như thế nào?”

Ngoài miệng nói như vậy, trong lòng Tuyệt Vô Địch đã hạ quyết tâm, tuy rằng hắn bây giờ còn không thể giết tiểu tử trước mắt này, nhưng hắn có một trăm loại biện pháp lưu lại nội thương đủ để trí mạng ở trong thể nội của đối phương.

Đối phó một tay mơ chỉ có cảnh giới Nguyên Anh, một chiêu hắn cũng ngại nhiều!

P/S: Ta thích nào….chương 4 nhé….