Trọng sinh tu tiên tại đô thị – Phần 3 » Trang 53

Chương 853: Các ngươi, đều phải chết!

“Ta lại nói một lần cuối cùng, nhận thua! Hoặc là, chết!”

Long Thần thuận tay đỡ được kiếm khí cường đại của Lạc Huyền Băng, lại chậm rãi mở miệng lần nữa, hơn nữa trong giọng nói như có tiếng va chạm kim loại, xen lẫn từng tiếng long ngâm!

Rất rõ ràng, Thần Long sau khi thi triển ra Thần Long Biến thì thực lực đã cường đại đến tình trạng không thể tưởng tượng nổi!

Lạc Huyền Băng thấy cảnh này thì cũng hơi có chút kinh ngạc, hiển nhiên không nghĩ tới, thực lực của Long Thần thế mà đã cường đại tới tình trạng như thế!

Tuy nhiên, khi nàng ta dùng ánh mắt còn lại nhìn thấy Diệp Trần ở nơi xa bị ba người Vân Phá Thiên vây công rơi vào tình thế nguy hiểm, cuối cùng cắn răng một cái:

“Đoạn Tình Thất quyết, thức thứ hai!!”

“Thức thứ ba!”

“Thức thứ tư!”

Rầm rầm rầm!

Từng đạo kiếm khí băng sương nghịch thiên cường hãn hơn so với trước đó, sau khi vạch phá hư không hướng Long Thần hung hăng trảm đi qua.

Tuy nhiên, Long Thần chỉ hơi giương tay lên, dường như căn bản không có để ở trong lòng:

“Được một cái Đoạn Tình Thất quyết! Không hổ là kiếm pháp vô thượng của Tuyệt Tình cư! Đáng tiếc a, Đoạn Tình Thất quyết quan trọng ở chỗ đoạn tình tuyệt ái, mà ngươi không những động tình với tiểu tử họ Diệp kia, hơn nữa trong lòng còn quá nhiều tạp niệm, căn bản không có cách nào phát huy ra uy lực chân chính của nó!!”

Trong lúc nói chuyện nắm đấm Long Thần bỗng nhiên nắm mộtc ái, thuận tay tung ra mấy quyền thì đã đánh vỡ toàn bộ kiếm khí băng sương của Lạc Huyền Băng!

“Không thể không nói, Lạc Huyền Băng bây giờ thật sự là không chịu nổi một kích!!”

Giọng nói rơi xuống, thân hình Long Thần đột nhiên dao động một trận, giống như hóa thân trở thành một con cự long màu vàng kim đột nhiên chui vào bên trong hư không.

Oanh!

Sau một khắc, thân hình của Long Thần đột nhiên xuất hiện ở trước mặt Lạc Huyền Băng, bàn tay bỗng nhiên duỗi một cái, một trảo:

“A!!”

Theo một tiếng kêu thảm thiết của Lạc Huyền Băng, cổ họng của nàng đã bị một cái long trảo to lớn gắt gao bắt lấy.

Long Thần nhìn qua Lạc Huyền Băng đã bị chính mình bắt lấy, trên mặt hiện ra vẻ thương hại:

“Vốn là ở bên trong thập đại thiên kiêu, ngươi là người duy nhất có tư cách làm đối thủ của ta, không nghĩ tới ngươi vậy mà đắm chìm trong đọa lạc đến tận đây!”

“Ngươi, thật sự làm cho ta quá thất vọng!”

Long Thần nói đến đây, bên trong tròng mắt màu vàng óng đột nhiên dâng lên một cỗ sát khí nồng đậm:

“Ngươi đã không xứng làm đối thủ của ta, vậy thì sống trên đời này cũng vô dụng, vậy thì ngươi đi chết đi!”

Nói xong lời này, bàn tay Long Thần bỗng nhiên nắm lại:

“A!!”

Lạc Huyền Băng lập tức lần nữa phát ra một tiếng kêu thảm thiết thê lương, sau đó thì nghiêng đầu sang một bên mà ngất đi, sau đó bị Long Thần thuận tay ném vào trong dung nham màu đỏ vô tận ở phía dưới.

“Huyền Băng!!”

Diệp Trần ở nơi xa thấy cảnh này thì đầu lập tức “Oanh” một cái, cả người cảm giác giống như trong nháy mắt nổ tung!

Lạc Huyền Băng chết!

Nàng ta vốn không cần xuất thủ, thế nhưng là vì cứu mình vẫn là làm việc nghĩa không chùn bước đứng đối mặt với Long Thần.

Nàng ta là vì cứu mình mà chết!!

Mắt thấy thân thể Lạc Huyền Băng đang chậm rãi rơi vào bên trong dung nham phía dưới.

Ngay lập tức đầu óc Diệp Trần lúc này trống rỗng, chỉ muốn lập tức tiến lên! Ôm lấy nàng ta!

Đáng tiếc hai người lúc này cách xa nhau thực sự quá xa, Diệp Trần chỉ có thể trơ mắt lên mà nhìn, thi thể của Lạc Huyền Băng rất nhanh rơi vào bên trong dung nham nóng chảy, trong nháy mắt bị đốt cháy trống không.

Mà vào ngay trong giây lát lúc Diệp Trần ngây người, Yến Cuồng Sinh bắt lấy cơ hội này, đao khí cường hãn đủ để chém đứt hư không, hung hăng chém xuống ở trên người Diệp Trần!

Khanh!

Cho dù trên người Diệp Trần có Thiên Tằm thánh ý, đồng thời lại có Lưu Ly Kim Thân và Kim Giáp phòng ngự, sau khi bị đao khí của Yến Cuồng Sinh chém trúng thì cũng tương tự không dễ chịu, cả người trong nháy mắt bị chém bay đến mấy ngàn mét, ngũ tạng lục phủ giống như đều muốn vỡ vụn ra, đồng thời phun ra một ngụm máu tươi lớn!

“Ngay vào lúc này!”

“Giết hắn!”

Hai người Vân Phá Thiên và Dịch Bạch thấy thế thì lập tức hết sức vui mừng, lập tức tức thi nhau bám theo như bóng với hình, thi triển ra tuyệt chiêu của riêng mình, muốn một lần hành động giết chết Diệp Trần:

“Thiên Mệnh Đao quyết!”

“Đại Dịch Kích Phổ!”

“Vô Cực Kiếm Đạo!!”

Đọc FULL truyện tại đây

Tất cả ba người đều có lòng tin tràn đầy, Diệp Trần đã bị thương thật nặng, lần này chắc chắn phải chết không thể nghi ngờ!

Mà Diệp Trần lúc này, dường như còn chưa hoàn toàn phản ứng lại, trong đầu còn đang không ngừng lóe lên cảnh tượng trước khi chết của Lạc Huyền Băng.

“Đáng chết! Tất cả các ngươi đều đáng chết!”

Diệp Trần đột nhiên nhịn không được ngửa mặt lên trời rống lớn một tiếng, trên người vậy mà dâng lên một cỗ khí tức hủy diệt vô cùng nồng đậm!

Vào lúc này sau khi nhìn thấy tận mắt Lạc Huyền Băng chết đi, trong lòng Diệp Trần vậy mà sinh ra một loại xung động mãnh liệt muốn hủy diệt tất cả!!

Giết! Giết! Giết!

Hủy diệt! Hủy diệt! Hủy diệt!

Trong đầu Diệp Trần vào lúc này cũng chỉ có một đạo suy nghĩ như vậy.

Ông ~~~

Mà khí tức hủy diệt trên người Diệp Trần đã nhảy lên tới đỉnh điểm, Vô Vọng kiếm trong đan điền vẫn luôn không hề có động tĩnh gì đột nhiên rung động kịch liệt.

“Ừm?”

Trong nháy mắt Diệp Trần cũng phát giác được sự khác thường này, trước đó vẫn luôn vắt óc suy nghĩ mà không hiểu được thì đột nhiên ngay vào lúc này lại thông suốt!

“Ta hiểu được! Vô Vọng kiếm chính là kiếm của quy tắc! Cho nên không cách nào dùng chân nguyên đi thôi động mà phải dùng lực lượng quy tắc đi thôi động!!”

“Mà trước đó ta tuy rằng đã lĩnh ngộ một chút lực lượng quy tắc nhưng lực lượng quy tắc quá yếu cho nên mới không cách nào thôi động được Vô Vọng kiếm!”

Những ý niệm này đến ở trong chớp mắt:

Mà lúc này:

Rầm rầm rầm!

Một kích tuyệt mệnh của ba người Vân Phá Thiên đã thi nhau hướng Diệp Trần chém xuống đến!

“Chết đi!!”

Trên khuôn mặt của tất cả ba người đều hiện ra vẻ hưng phấn, giống như đã thấy được cảnh tượng Diệp Trần bị oanh thành thịt vụn rồi.

Mà lúc này:

Oanh!

Vô Vọng kiếm được quy tắc Huyể Diệt dẫn dắt đột nhiên phá thể mà ra, xuất hiện ở trong lòng bàn tay Diệp Trần.

Truyện được đăng tại đây

“Ừm? Pháp bảo?”

Ba người Vân Phá Thiên thấy cảnh này thì rõ ràng tất cả đều vì đó mà sửng sốt một chút.

Bên trong Mê La Tinh Hải không cách nào sử dụng pháp bảo, thậm chí ngay cả loại pháp bảo như Càn Khôn Trạng loại trữ vật này cũng bị phong ấn, trong tay cái tên này tại sao có thể có pháp bảo tồn tại?

Tuy nhiên, ba người dù sau cũng là nhân vật thiên kiêu, ánh mắt tự nhiên cũng đều không kém, chẳng mấy chốc thì đã phát hiện ra thanh kiếm trong tay Diệp Trần này không có bất kỳ linh lực ba động!

“Hóa ra chỉ là một thanh phàm kiếm bình thường!”

“Xem ra tiểu tử này thật đúng là chó cùng rứt giậu a! Thế mà có ý định dùng một cái phàm kiếm ngăn trở một kích tuyệt mệnh của chúng ta!”

“Thật sự là nực cười a!”

Ban người thi nhau chế giễu trong lòng.

Thế nhưng, cảnh tượng xảy ra sau đó lại làm cho tất cả bọn họ đều phải trợn mắt há hốc mồm.

Bá bá bá!

Chỉ thấy, Diệp Trần cầm thanh phàm kiếm kia vào trong tay, thuận tay vung ra ba kiếm:

Bành! Bành! Bành!

Đao mang, kiếm khí, kích ảnh kia nhìn như không gì cản nổi vậy mà ở dưới ba kiếm thuận tay này của Diệp Trần lại như thể là giấy, trong nháy mắt vỡ vụn dập tắt!

“Cái gì!!”

“Điều này, làm sao có thể!”

“Ảo giác! Cái này chắc chắn là ảo giác!”

Ba người cùng lúc kinh hô lên, tất cả mọi người đều có dáng vẻ như nhìn thấy quỷ.

Tu vi của bọn hắn tuy rằng bị hạn chê sở cảnh giới Nguyên Anh đỉnh phong, hơn nữa không thể sử dụng pháp bảo, thế nhưng là một kích mạnh nhất trước mắt cũng đủ để chống lại Hóa Thần hậu kỳ a!

Lại bị Diệp Trần dùng một thanh phàm kiếm bình thường dễ dàng đánh nát?

“Các ngươi, đều phải chết!!”

Ngay vào lúc ba người vô cùng kinh ngạc thì bên tai bỗng nhiên vang lên giọng nói vô cùng lạnh lùng của Diệp Trần.

P/S: Ta thích nào…chương 2……Kim phiếu nha mọi người:D