Trọng sinh tu tiên tại đô thị – Phần 3 » Trang 44

Chương 844: Mối nguy của Diệp Trần

Diệp Trần nghe được điều này thì chân mày lập tức nhíu chặt hơn, điệu bộ trước mắt này là mọi người sớm đã bị Tuyệt Vô Địch kích động lên, thậm chí Vân Phá Thiên và Yến Cuồng Sinh nói không chừng cũng sẽ bỏ đá xuống giếng.

Hơn nữa, ngay cả Long Thần vẫn luôn tự cho mình là chính nghĩa, lúc này cũng có bộ dáng thờ ơ, dường như cũng có dự định ra tay ngăn cản.

Tuy nhiên nghĩ lại cũng đúng, biểu hiện của Diệp Trần bây giờ đã che Long Thần lại, coi như người có rộng lượng đến đâu đi nữa cũng không có khả năng đi giúp đối thủ của mình, không có bỏ đá xuống giếng thì đã rất khó có được.

Nếu như những người này liên hợp cùng một chỗ, dựa vào Diệp Trần lực lượng của một người chắc chắn không thể nào là đối thủ của bọn hắn!

Trong lúc nhất thời ngay cả Diệp Trần cũng có chút vô kế khả thi.

Tuy nhiên, ngay lúc này một giọng nói lạnh lùng, uy nghiêm được truyền ra từ bên trong Thông Thiên tháp:

“Ở bên trong nơi này, người vượt ải không thể tiến hành tư đấu, người nào dám can đảm chống lại, trực tiếp trục xuất!”

Mọi người nghe được giọng nói này thì tất cả lập tức đều ngây ngẩn cả người.

Diệp Trần thì là một trong những người vui mừng, bởi vì hắn đã hiểu giọng nói đột nhiên xuất hiện này bỗng nhiên chính là xuất ra từ khí linh của Thông Thiên tháp!

Rất rõ ràng, khí linh Thông Thiên tháp rõ ràng là đang giúp hắn!

Sau một lát, khí linh Thông Thiên tháp vang lên lần nữa.

“Trong mười hơi thở, nếu như không có người tiến vào trong tháp thì trừ những người đã vượt ải còn lại coi là bỏ quyền!”

Oanh!

Mọi người nghe được điều này, lập tức lại xôn xao không ngừng lần nữa, ngay cả Tuyệt Vô Địch, vẻ mặt trong nháy mắt trở nên vô cùng khó coi, sau khi hơi do dự một lát thì hung ác liếc mắt trừng Diệp Trần một lát, cuối cùng thân thể vẫn nhoáng một cái nhanh chóng bước vào bên trong Thông Thiên tháp.

Sau khi Tuyệt Vô Địch tiến vào Thông Thiên tháp lại thêm khí linh Thông Thiên tháp trước đó cảnh cáo một phen, trong mọi người tự nhiên cũng không có người lại dám đi gây sự với Diệp Trần.

“Tiểu tử! Bản tôn vì ngươi thế nhưng là đã vi phạm với quy tắc vốn có của trò chơi!”

“Tuy nhiên, bản tôn còn muốn nhắc nhở ngươi một câu, chờ sau khi ngươi tiến vào tầng tinh vực thứ tám, ngay cả bản tôn cũng lực bất tòng tâm, ngươi tốt nhất tự lo cho bản thân mình đi!”

Giọng nói của khí linh Thông Thiên tháp đột nhiên vang lên ở trong đầu của Diệp Trần.

“Đa tạ tiền bối tương trợ! Vãn bối vô cùng cảm kích!”

Diệp Trần lập tức cũng thông qua thần niệm, truyền âm tới.

Khí linh Thông Thiên tháp không nói thêm gì nữa, thân thể Diệp Trần hơi chao đảo một cái lại trở lại đạo trường tu luyện của chính mình bắt đầu âm thầm suy nghĩ.

Chính như khí linh Thông Thiên tháp nói, tuy rằng nó tạm thời giúp Diệp Trần đỡ được những người này, thế nhưng qua cái tầng tinh vực thứ bảy này, vẫn như có tám người tiến vào tầng tinh vực thứ tám.

Hơn nữa không có bất ngờ gì xảy ra, tám người này rất có thể là: Diệp Trần, Long Thần, Vân Phá Thiên, Lạc Huyền Băng, Yến Cuồng Sinh, Nhạc Vô Kỵ, Phong Hoa Vũ và Tuyệt Vô Địch.

Mà ở trong đó, ba người Tuyệt Vô Địch, Vân Phá Thiên, Yến Cuồng Sinh lại hết lần này tới lần khác đều từng có mâu thuẫn với Diệp Trần!

Thậm chí, bởi vì biểu hiện nghịch thiên trước đó của hắn, ngay cả Long Thần vẫn luôn bảo trì thái độ trung lập, tự cho mình là chính nghĩa, đối với hắn cũng mơ hồ có sự kiêng kỵ.

Lạc Huyền Băng đối với hắn tuy rằng lúc lạnh lúc nóng, chắc là còn không đến mức sẽ ra tay với hắn.

Mà hai người còn lại là Nhạc Vô Kỵ và Phong Hoa Vũ không bỏ đá xuống giếng thì đã không tệ, căn bản không có khả năng trông cậy vào bọn họ sẽ giúp chính mình!

Sau khi trải qua một phen suy nghĩ, Diệp Trần đạt được một cái kết luận, một khi tiến vào tầng tinh vực thứ tám, hắn rất có thể sẽ lọt vào sự vây công của ba người Tuyệt Vô Địch, Vân Phá Thiên và Yến Cuồng Sinh!

Mà ba người này, tất cả đều là tuyệt đỉnh thiên kiêu, Diệp Trần muốn đánh bại một người trong đó đều rất không dễ huống chi là ba người cùng nhau?

Từ tình trạng trước mắt của hắn đến xem, hắn gần như không có bất kỳ phần thắng nào!

“Vì kế hoạch hôm nay, xem ra ta chỉ có thể nhanh chóng tăng tu vi của ta lên!”

Bởi vì quy tắc khảo nhiệm của tầng tinh vực thứ bảy này, tu vi càng cao, ngược lại càng ăn thiệt thòi, cho nên bây giờ tất cả mọi người đều đang tận lức áp chế tu vi của mình, không có người lại chủ động đi đề thăng tu vi.

Mà Diệp Trần, nếu muốn đối kháng sự vây công của ba người Tuyệt Vô Địch thì chỉ có thể tăng tu vu của mình lên mới có thể có sức đánh một trận!

Sau khi hạ quyết tâm, Diệp Trần lập tức thiết hạ mấy đạo cấm chế ở xung quanh, sau đó bắt đầu toàn lực vận chuyển Thôn Thiên thần công, không chút kiêng kỵ thôn phệ luyện hóa linh khí xung quanh.

Ầm ầm!

Đọc FULL truyện tại đây

Sau khi Diệp Trần bắt đầu toàn lực tu luyện, phong ấn áp chế tu vi trong đan điền cũng lập tức có xu thế tan rã.

Nửa ngày sau, Diệp Trần vẫn luôn đình trệ ở tu vi cảnh giới Nguyên Anh tầng bảy, cuối cùng bắt đầu xuất hiện buông lỏng, một lần hành động bước vòa cảnh giới Nguyên Anh tầng tám!

Chỉ chớp mắt lại qua thời gian mười ngày, tu vi của Diệp Trần lại đột phá lần nữa, đạt đến cảnh giới Nguyên Anh tầng chín!

Mà cùng lúc đó:

Oanh!

Một bóng người từ trong Thông Thiên tháp bị đẩy bay ra:

“Tuyệt Vô Địch, số tầng vượt qua, mười bốn tầng!”

Nếu như là lúc trước, có người lấy được thành tích cao như vậy thì chắc chắn sẽ gây nên một mảnh rung động, thế nhưng có Diệp Trần cái châu ngọc phía trước này, Tuyệt Vô Địch đạt được mười bốn tầng, cũng không thể nào không cảm thấy mất mặt.

Tuyệt Vô Địch lúc này, người đầy vết máu, chật vật không chịu nổi, tuy rằng đã đạt đến chính mình mong muốn trước đó, thế nhưng vừa nghĩ tới tên kia thì trên mặt lập tức lại hiện ra vẻ không cam lòng, ghen ghét nồng đậm.

Thời gian trôi qua từng chút một, từng người vượt ải cũng ở bên trong Thông Thiên tháp ra ra vào vào.

Từ sau khi Tuyệt Vô Địch thì những người vượt ải tiếp theo tuy rằng cũng đều là nhân vật thiên tài của mỗi loại đại tông môn ở Tu Chân giới, thế nhưng so với bảy đại thiên kiêu khác rõ ràng có sự chênh lệch không nhỏ.

Chỉ chớp mắt một cái thời gian đã trôi qua được hai ba tháng mà ở bên trong những người vượt ải này, thì số tầng vượt qua nhiều nhất thì cũng chỉ đạt tới Thông Thiên tháp tầng thứ mười một mà thôi.

Mà những người này đã xác định vô duyên tiến vào trong nhóm tám vị trí đầu có thứ hạng cao khi vượt ải, sau khi từ bên trong Thông Thiên tháp đi ra thì trước tiên sẽ bị lực lượng quy tắc bao khỏa, trực tiếp đưa ra khỏi Mê La Tinh Hải.

Hơn nữa càng ở sau, tư chất người vượt ải rõ ràng càng ngày càng chênh lệch, thậm chí ngay cả tầng thứ mười cũng không có người có thể đạt tới, danh ngạch tám người có thứ hạng cao nhất dường như sớm đã có kết quả.

Tuy nhiên, ngay vào lúc tất cả mọi người đều cho rằng kết quả đã không có khả năng lại có bất kỳ thay đổi nào:

Oanh!

“Mau nhìn! Tầng thứ mười hai sáng lên!”

Truyện được đăng tại đây

“Người này là ai? Thế mà cũng đạt tới trình độ này!”

“Dường như là Dịch Bạch của Vô Cực tông, người này ở trên bảng Thiên Kiêu xếp hạng ở trong top một trăm, không nghĩ tới lần này, thế mà một tiếng hót làm rung động lòng người!”

“Như vậy, hắn chẳng phải là muốn đặt ngang nhau với hai đại thiên kiêu Nhạc Vô Kỵ và Phong Hoa Vũ sao?”

Mọi người bàn tán sôi nổi, mà hai người Nhạc Vô Kỵ và Phong Hoa Vũ ở một bên thì cùng lúc thay đổi sắc mặt.

Oanh!

Bên trong tiếng nghị luận của mọi người, Dịch Bạch được mọi người coi là hắc mã kia, từ trong Thông Thiên tháp bị đẩy bắn ra ngoài.

Giọng nói lạnh lùng của khí linh Thông Thiên tháp vang lên lần nữa:

“Dịch Bạch, số tầng vượt qua, mười hai tầng!”

“Nhạc Vô Kỵ, Phong Hoa Vũ, Dịch Bạch đều tới được tầng thứ mười hai nhưng thời gian Nhạc Vô Kỵ kiên trì ngắn nhất, cho nên đào thải!”

Sau khi giọng nói kia rơi xuống, một đạo lực lượng quy tắc đã bao khỏa trên người Nhạc Vô Kỵ:

“Không!!”

Nhạc Vô Kỵ lập tức không cam lòng rống lớn một tiếng, cả người trong nháy mắt bị truyền tống ra ngoài.

Nhìn thấy sự thay đổi đột ngột này, Diệp Trần cũng không thể không nhướng mày.

P/S: Ta thích nào…chương 1