Trọng sinh tu tiên tại đô thị – Phần 3 » Trang 250

Chương 1050: Đối chiến Cơ Vô Cương!

Sau khi dễ dàng đánh bại Vũ Phạm, lại trải qua hai trận chiến đấu có chất lượng không tính là quá cao thì Diệp Trần cũng tiến tới trận tỷ thí thứ hai.

Mà đối thủ trận thứ hai thì chính là Nam Cung Đào của Nam Cung gia!

Không biết có phải là rung động bởi biểu hiện trước đó của Diệp Trần hay không, lại hoặc là phát giác ra âm mưu của đại trưởng lão Cơ Gia, Nam Cung Đào sau khi do dự một lát thế mà không có leo lên lôi đài mà là trực tiếp lựa chọn nhận thua.

Mọi người ngay lập tức xì xào bàn tán, Đoan Mộc Phong cũng không quên mất đi cơ hội chế giễu Nam Cung Hải vài câu, sau đó thì vẻ mặt âm trầm, im lặng không nói.

“Đáng ghét!”

Đại trưởng lão Cơ gia thấy Nam Cung Đào vậy mà không đánh mà hàng thì lập tức tức giận đến suýt chút nữa thì thổ huyết.

Hắn vốn đã sắp xếp rất tốt, sau khi Diệp Trần và Nam Cung Đào giao thủ với nhau, coi như có thể thắng thì đoán chừng cũng sẽ tiêu hao không ít, đến lúc đó lại tới Cơ Vô Cương xuất thủ thì tự nhiên dễ như trở bàn tay.

Cơ Vô Cương ở bên cạnh tự nhiên cũng hiểu dụng ý của đại trưởng lão, khóe miệng chợt hơi nhếch lên, cười lạnh nói:

“Đại trưởng lão yên tâm! Theo như ta thấy, tiểu tử kia chẳng qua chỉ là tâm chí tương đối kiên định mà thôi! Ta cũng không tin, ta bây giờ đã tìm hiểu được mười sáu loại lực lượng pháp tắc, tu vi cũng đã bước vào cảnh giới Độ Kiếp, chẳng lẽ còn không giải quyết được một tên tiểu tử chỉ có cảnh giới Hợp Đạo thôi sao?”

Đại trưởng lão Cơ gia nghe được điều này thì vẻ mặt lúc này mới hơi dễ nhìn một chút, hít sâu một hơi, nói:

“Vô Cương, ta tự nhiên là có lòng tin đối với ngươi, tuy nhiên tiểu tử này thật không đơn giản, ngươi vẫn cần phải cẩn thận một chút thì tốt hơn!”

Cơ Vô Cương nhẹ gật đầu:

“Đại trưởng lão nói đúng lắm, sư tử vồ thỏ, còn phải dùng toàn lực, ta sẽ cẩn thận!”

Nói xong lời này, bên trong đôi mắt của Cơ Vô Cương lập tức hiện lên dày đặc ý chí chiến đấu.

Trước đó, Cơ Vô Cương cũng không có để bất luận kẻ nào vào mắt, thậm chí ngay cả hai đại thiên tài khác là Văn Nhân Nguyệt và Hiên Viên Phá hắn cũng không có để vào mắt.

Bây giờ đột nhiên xuất hiện thêm một người là Diệp Trần, ngược lại kích thích ý chí chiến đấu trong lòng của hắn.

“Hy vọng ngươi đừng để ta quá thất vọng!”

Chẳng mấy chốc, sau khi lại trải qua mấy trận tỷ thí không có một chút hồi hộp nào, thành tích của mỗi người cũng dần dần được hiện ra.

Không biết là có phải đã có sự sắp xếp trước rồi hay không, chiến đấu giữa Diệp Trần và Cơ Vô Cương được sắp xếp ở trận cuối cùng.

Đến lúc này, trong top mười vị trí đầu, chỉ có bốn người là duy trì mạch toàn thắng, theo thứ tự là Văn Nhân Nguyệt, Hiên Viên Phá, Cơ Vô Cương và Diệp Trần.

Bây giờ chỉ còn lại trận chiến cuối cùng giữa hai người Cơ Vô Cương và Diệp Trần, cái này cũng mang theo ý nghĩa, trong hai người ai có thể thắng được thì chính là người thắng cuối cùng có thể đưa thân vào danh sách ba vị trí đầu.

Cho nên một trận chiến này là cực kỳ quan trọng!

“Ha ha, trận đối chiến này, chắc là vị đại trưởng lão Cơ gia kia là cố ý sắp xếp a?”

“Hắn muốn cho Cơ Vô Cương mượn cơ hội này diệt trừ tiểu tử Đoan Mộc gia kia, nhưng không có nghĩ tới tiểu tử này lại là một tấm sắt cứng!”

“Đại trưởng lão Cơ gia bây giờ đoán chừng là hối hận muốn chết đi a?”

“Cũng không thể nói như vậy! Tiểu tử Đoan Mộc gia này mặc dù có chút thần bí, nhưng Cơ Vô Cương cũng không phải là người dễ trêu! Có lẽ sẽ có một chút rắc rối, tuy nhiên phần thắng vẫn là rất lớn!”

Ở bên trong tiếng nghị luận của mọi người, làm nhân vật chính trong trận chiến đấu này, Diệp Trần và Cơ Vô Cương cũng đã chậm rãi bước vào trên lôi đài.

“Tiểu tử, không thể không nói, trước đó ta đánh giá thấp ngươi! Ngươi mạnh hơn so với những gì ta nghĩ!”

Diệp Trần một mặt hờ hững, không có mở miệng, vẻ mặt không có một chút rung động nào, không buồn cũng chẳng vui.

“Tuy nhiên, nếu như ngươi cho rằng đánh bại được Vũ Phạm, giết chết đường đệ của ta thì đã đủ tư cách để khiêu chiến với ta, vậy thì ngươi cũng quá ngây thơ rồi!”

Cơ Vô Cương nói đến đây thì dừng lại một chút, thấy Diệp Trần như thể không thèm để vào tai thì không thể không lắc đầu:

“Xem ra ngươi cũng không tính nhận thua, đã như vậy, vậy hôm nay ta sẽ để cho ngươi biết, sự chênh lệch giữa ta và ngươi là bao xa!!”

Lời nói rơi xuống, Cơ Vô Cương đã xuất thủ!

Ầm ầm!

Một chưởng mà Cơ Vô Cương vỗ ra, không có bất kỳ động tác dư thừa nào, bên trong một chưởng quỷ dị hiện ra sự bá đạo, lộ ra một cỗ khí tức hủy diệt nồng đậm, dường như còn mơ hồ ẩn chưa một cỗ lực lượng to lớn không cách nào hình dung, hơn nữa dường như có thể xuyên thấu qua thời không, bỏ qua khoảng cách của không gian…

Đọc FULL truyện tại đây

Tê ~~

Mọi người ở xung quanh nhìn thấy một chưởng mà Cơ Vô Cương phát ra này thì lập tức thi nhau hít vào một ngụm khí lạnh, ngay cả cường giả của các đại gia tộc, tất cả cũng đều vì đó mà biến sắc.

“Đâu mới là thực lực chân chính của Cơ Vô Cương sao?”

“Không nghĩ tới a! Lúc trước hắn vẫn còn có chỗ bảo lưu!”

“Quá mạnh! Chỉ dựa vào một chưởng này, chỉ sợ cũng đã đủ để so sánh với một kích của Độ Kiếp hậu kỳ đi?”

Một chưởng này của Cơ Vô Cương, hiển nhiên làm rung động tất cả mọi người, ngay cả hai đại thiên tài khác là Văn Nhân Nguyệt và Hiên Viên Phá, vào lúc này cũng thi nhau lắc đầu thở dài.

Bọn họ vốn cho rằng, chính mình được đặt cùng với Cơ Vô Cương trong hàng ngũ tam đại thiên tài, cho dù là có chút không bằng thì chắc là cũng kém không nhiều lắm, vào lúc này mới hiểu được chính mình và đối phương chênh lệch lớn bao nhiêu.

Không riêng gì bọn họ, thật ra thì ngay cả Diệp Trần cũng hơi kinh hãi:

“Hủy Diệt pháp tắc, Lực Lượng pháp tắc, Thời Không pháp tắc…trong một chưởng này của hắn vậy mà cũng đã bao hàm không dưới mười loại lực lượng pháp tắc!”

Nói thật, Cơ Vô Cương đánh giá thấp thực lực của Diệp Trần, Diệp Trần thật ra thì cũng đánh giá thấp thực lực của Cơ Vô Cương.

Hắn là bởi vì đạt được truyền thừa của Hạo Thiên đại đế, thu được Thế Giới Chi Tâm của Hạo Thiên giới, lại xông qua Thiên Kiếp thần tháp, trải qua tầng tầng kỳ ngộ thì mới có được thành tự như ngày hôm nay.

Mà Cơ Vô Cương đây, từ lúc sinh ra cho tới bây giờ đều chỉ ở trên núi Huyễn Diệt nho nhỏ này, thế mà có thể tìm hiểu được mười mấy loại lực lượng pháp tắc, quả thực là lợi hại a!

“Chẳng lẽ nguyên nhân là bởi vì Bồ Đề cổ thụ sao?”

Trong lòng Diệp Trần âm thầm tò mò, tuy nhiên lúc này rõ ràng không phải là lúc suy nghĩ tới vấn đề này!

Bởi vì hắn phát hiện, uy lực một chưởng này của Cơ Vô Cương thật sự là quá mạnh!

Ở dưới tình huống sử dụng hết tất cả các con át chủ bài mà không sử dụng lực lượng pháp tắc thì hắn chỉ sợ rất khó ngăn cản.

Đương nhiên, lấy thực lực của Cơ Vô Cương, vẫn còn xa không đủ để giết chết hắn.

Ở trong chớp mắt, Diệp Trần cuối cùng vẫn nhịn được không có vận dụng phù văn Hỗn Độn pháp tắc, cũng không có sử dụng Thần khí Trường Sinh chung.

Truyện được đăng tại đây

Về phần Vĩnh Hằng chi thạch, Diệp Trần cũng chưa có luyện hóa hoàn toàn, cũng không phải là Hỗn Độ Linh Bảo phòng ngự, vào lúc này cũng không phát huy được tác dụng.

Ông ~

Một cái tiểu đỉnh có phong cách cổ xưa, từ trong cơ thể Diệp Trần bay ra, ngăn ở trước mặt hắn.

Rõ ràng là Thôn Thiên đỉnh!

Từ khi thực lực của Diệp Trần bước vào danh sách cường giả đỉnh cấp thì Thôn Thiên đỉnh vẫn luôn được Diệp Trần gác lại, đã rất ít khi sử dụng.

Tuy nhiên, mỗi lần Diệp Trần giết chết cường giả, sau khi cướp đoạt pháp bảo của bọn hắn thì sẽ ném vào bên trong Thôn Thiên đỉnh, để tự động thôn phệ, bây giờ Thôn Thiên đỉnh đã tấn thăng đến cấp độ Tiên Khí cực phẩm, lúc này cũng là miễn cưỡng đủ dùng.

Ầm ầm!

Một chưởng kia đủ để hủy thiên diệt địa, hung hăng đụng vào phía trên Thôn Thiên đỉnh.

Ông ~~~

Một tiếng nổ vang rung trời qua đi, Diệp Trần ngay cả người lẫn đỉnh ở trên không trung trực tiếp lùi lại hơn mười dặm, thế nhưng cuối cùng vẫn là ngăn cản được.

Mọi người ở xung quanh lập tức thốt lên nhiều tiếng kinh ngạc lần nữa.

Tuy rằng Diệp Trần rõ ràng rơi vào thế yếu, thế nhưng lại chặn được một kích này của Cơ Vô Cương thì đã hoàn toàn vượt ra ngoài sự dự đoán của bọn họ!

“Pháp bảo Tiên khí cực phẩm sao?”

Cơ Vô Cương nhìn thấy kết quả này, cũng hơi sững sờ, tuy nhiên sau đó lại lạnh lùng cười một tiếng:

“Chỉ là Tiên khí cũng muốn cản mũi nhọn của ta? Buồn cười!”

P/S: Ta thích nào…chương 6 nha….Kim Phiếu và TLT đi mọi người ới ời ơiiiii, cứ kim phiếu và TLT đều đều thì trong tết sẽ cố gắng dịch đều đều a….