Trọng sinh tu tiên tại đô thị – Phần 3 » Trang 206

Chương 1006: Treo Đế Quân lên tét!

Ầm ầm!

Cả quả tinh cầu ở phía dưới cũng phải hung hăng rung động một lúc.

Cùng lúc đó, Đồ Diệt Sinh đã giơ bàn tay lên lần nữa hướng Hỗn Thế Ma Viên đập xuống.

“Nghiệt súc! Chịu chết đi!!”

Hỗn Thế Ma Viên lúc này đã hoàn toàn là nỏ mạnh hết đà, căn bản không có lực để đi chống lại.

“Nghĩ không ra lão vượn ta vừa mới thoát thân từu trên núi Thiên Kiếp thì nhanh như vậy đã phải chết…”

Ngại vào lúc Hỗn Thế Ma Viên đã hoàn toàn tuyệt vọng:

Bạch!

Một thân ảnh không có dấu hiệu báo trước nào, đột nhiên xuất hiện ở trước mặt hắn.

“Tôn thượng…tốc độ của hắn làm sao…”

Khi Hỗn Thế Ma Viên thấy rõ ràng thân ảnh đột nhiên xuất hiện kia thì lập tức hơi kinh hãi, thậm chí cho là mình xuất hiện ảo giác.

Tuy nhiên, cảnh tượng xảy sau đó lại làm cho hắn hoàn toàn kinh ngạc đến ngây người.

Chỉ thấy, Diệp Trần nhẹ nhàng vỗ ra một chưởng:

Ầm ầm!

Một cỗ lực lượng to lớn khó có thể hình dung đột nhiên từ trong lòng bàn tay của Diệp Trần phát ra, uy thế của một chưởng này vậy mà yếu hơn của Đồ Diệt Sinh, thậm chí còn lớn hơn!

Bạch bạch bạch!

Đồ Diệt Sinh ở trong hư không nơi xa lập tức cảm nhận được một cỗ lực lượng vô cùng mạnh mẽ, ngăn lại một chưởng vừa rồi của hắn, thậm chí ngay cả bản thân hắn cũng bị chấn mà liên tục lùi lại.

“Cái gì! Tiểu tử này…thế mà có được thực lực như vậy???”

Chờ khi Đồ Diệt Sinh thấy rõ ràng người xuất thủ thì lập tức sắc mặt cả người thay đổi lớn!

Ba người còn lại cũng đều xuất hiện vẻ đầy kinh hãi trên mặt.

Ở trong mắt mấy người bọn họ, loại tiểu bối chỉ có cảnh giới Phản Hư sơ kỳ như Diệp Trần quả thực chính là tồn tại con kiến hôi, bọn họ trước đó căn bản không có để Diệp Trần vào trong mắt, lực chú ý của mọi người đều tập trung vào trên thân của Hỗn Thế Ma Viên.

Cho dù là ai cũng không nghĩ tới, Diệp Trần không ra tay thì thôi, một khi ra tay vậy mà cường hãn như thế, ngay cả Đồ Diệt Sinh vậy mà cũng có thể chính diện đánh lui!

“Không đúng! Hắn dường như là mượn một loại lực lượng bên ngoài nào đó, cho nên thực lực mới tăng vọt, chắc là không thể duy trì được quá lâu!”

Ánh mắt của Vân Thương Sinh đến cùng là sắc bén, trong nháy mắt đã hiểu ra, hướng về phía ba người khác hô lớn.

Diệp Trần chậm rãi ngẩng đầu lên, nhẹ nhàng xóa đi vết máu ở khóe miệng, hiện ra nụ cười lạnh:

“Thật sao? Có lẽ vậy! Tuy nhiên diệt đi bốn người các người thi chắc là thừa sức!!!”

Hóa ra, ngay tại vừa rồi, lúc Diệp Trần tự mình hại mình đến gần như sắp phải tắt thở, cuối cùng câu thông được với Thế Giới Chi Tâm, điều động lực lượng thế giới của Hạo Thiên giới tới!

Chỉ có điều bởi vì bây giờ là đang ở Tu Chân giới cho nên lực lượng thế giới của Hạo Thiên giới cũng không thể điều động ra toàn bộ mà chỉ có thể điều động một bộ phận cực nhỏ, nhưng dùng để chiến với bốn đại Đế Quân thì vậy cũng đã đủ.

Cùng lúc giọng nói rơi xuống, thân thể Diệp Trần lập tức biến mất không thấy, ngay cả tứ đại Đế Quân vậy mà cũng hoàn toàn không nắm giữ được hành tung của hắn!

Khi tốc độ nhanh tới cực hạn thì có thể vượt qua Thời Không pháp tắc, thời gian và không gian đều không có một chút ý nghĩa nào, bản thân cũng chính là không còn dấu vết nào để mà tìm kiếm!

“Không tốt!”

Sắc mặt của tứ đại Đế Quân tất cả đều thay đổi hoàn toàn, gần như cùng lúc nhanh chóng lùi lại phía sau!

Bọn họ thực sự không cách nào tưởng tượng, tốc độ của Diệp Trần vậy mà có thể nhanh tới tình trạng đột phá cực hạn của thời không!

Phải biết, cho dù là bọn hắn, đã đứng ở đỉnh cao nhất của Tu Chân giới cũng chưa đụng chạm đến loại cảnh giới huyễn hoặc khó hiểu kia.

Mà một tên tiểu tử chỉ có cảnh giới Phản Hư vậy mà lại có thực lực như thế?

Ngay vào lúc tứ đại Đế Quân vô cùng sợ hãi thán phục:

Bạch!

Thân ảnh của Diệp Trần biến mất đột nhiên xuất hiện ở trên đỉnh đầu Đồ Diệt Sinh cách hắn gần nhất:

“Chết đi!!”

Đọc FULL truyện tại đây

Diệp Trần ngay lập tức vỗ ra một chưởng:

Ầm!

Một cái bóng mờ hình bàn tay màu vàng óng sáng chói vô cùng hướng về phía Đồ Diệt Sinh đang có vẻ mặt hoảng sợ mà ép xuống!

Bên trong cái bóng mờ hình bàn tay này, dường như dung hợp bốn mươi chín loại lực lượng pháp tắc, cùng với một kích lúc trước ở trên Trái Đất trong Hạo Thiên giới có rất nhiều chỗ giống nhau.

“Không!!”

Đồ Diệt Sinh lập tức rống lớn một tiếng, hai tay bỗng nhiên rút khỏi:

Ầm!

Sau đó là một đạo ánh sáng màu đen hiện lên, từ trong thể nội của Đồ Diệt Sinh vậy mà bay ra một cái chuông nhỏ hiện ra khí tức thần bí cổ xưa, trong nháy mắt bành trướng đến độ cao vài trăm mét, chặt lại một chưởng vô cùng nghịch thiên này của Diệp Trần!

“Đây là, Trường Sinh Chung Thần khí trấn tông của Trường Sinh điện!”

Diệp Trần liếc mắt đã nhận ra lai lịch của cái chuông nhỏ có phong cách cổ xưa trước mắt này, không thể không khẽ chau mày.

Rất rõ ràng, thân là chủ của một trong bát đại tiên môn, bọn họ mỗi một người đều có con át chủ bài cường đại của chính mình, cho dù là Diệp Trần điều động lực lượng thế giới của Hạo Thiên giới muốn giết chết bọn họ cũng không có đơn giản như vậy!

Bang!!

Một chưởng này của Diệp Trần cuối cùng hung hăng đập lên bề mặt của Trường Sinh Chung kia, lập tức phát ra một tiếng chuông vang chấn kinh vòm trời, tất cả tinh cầu bên trong tinh vực của toàn bộ Mê La Tinh Hải, tất cả đều hung hăng rung động một trận, thậm chí còn truyền tới tinh vực Thiên Hoang ở ngoài ức vạn cây số!

Oanh long long long long!

Sau khi một chưởng này rơi xuống, Đô Diệt Sinh ngay cả người lẫn chuông trực tiếp bay ngược ra đằng sau, trọn vẹn nhanh chóng lùi lại tới bên ngoài hơn mấy trăm ngàn dặm, thậm chí rõ ràng đụng nổ cả một quả tinh cầu!

“Phốc!”

Sau khi Đồ Diệt Sinh đứng vững thân hình thì lập tức điên cuồng phun ra một ngụm máu tươi tới, vẻ mặt cả người trắng bệch, vẻ mặt vô cùng khó coi, bên trong đôi mắt hiện ra vẻ vô cùng hoảng sợ!

Hắn suy nghĩ nát óc cũng nghĩ không hiểu, tiểu tử trước đó ở trong mắt hắn chẳng qua chỉ là tồn tại con kiến hôi, vậy mà lại trở nên cường hãn tới đáng sợ như thế, nếu không phải trong giây phút cuối cùng gọi ra Trường Sinh Chung chí bảo của Trường Sinh điện bọn họ thì chỉ sợ vào lúc này hắn đã bị một chưởng của Diệp Trần giết chết!

Chỉ là một tên tiểu tử vắt mũi còn chưa sạch có được cảnh giới Phản Hư sơ kỳ vậy mà có được thực lực giết chết Độ Kiếp Đế Quân???

Thế giới này là điên rồi sao?

Truyện được đăng tại đây

Đồ Diệt Sinh không thể nào hiểu được, cũng không nghĩ ra, hơn nữa cũng không có thời gian để nghĩ những thứ này, bởi vì một kích sau đó của Diệp Trần đã đuổi tới một lần nữa!!!

Khoảng cách mấy trăm ngàn dặm đối với cường giả Độ Kiếp Đế Quân mà nói chẳng qua chỉ là chuyện ở trong nháy mắt.

“Cái gì!!”

Đồ Diệt Sinh lập tức sợ hãi quá mức, trong lòng vậy mà dâng lên một cỗ cảm giác sợ hãi nồng đậm! Cảm giác nguy cơ!

Đã bao nhiêu năm!

Từ khi hắn bước vào cảnh giới Độ Kiếp Đế Quân, trở thành điện chủ của Trường Sinh điện đến nay, cho tới bây giờ không ai có thể để hắn sinh ra loại cảm giác sợ hãi như thế này!

Thậm chí, Đồ Diệt Sinh có một loại trực giác mãnh liệt, nếu như Diệp Trần lại đến một chưởng như vậy nữa thì dù là hắn có Trường Sinh Chung nơi tay chỉ sợ cũng khó mà chống lại!

“Chẳng lẽ ta đường đường là cảnh giới Độ Kiếp Đế Quân, điện chủ của Trường Sinh Điện, hôm nay lại phải chết ở dưới tay của một tên tiểu bối sao? Không! Đây tuyệt đối không thể!!!”

Đồ Diệt Sinh rống lớn một tiếng, đồng thời căn bản không do dự một chút nào, nhanh chóng lùi lại một cách điên cuồng!

Thế nhưng là thân ảnh của Diệp Trần lại giống như cái bóng của hắn, cứ vậy mà đuổi theo!

“Chết đi!!”

Diệp Trần mang theo lực lượng thế giới của Hạo Thiên giới lại giơ chưởng lên đập xuống một lần nữa!

Tuy nhiên, mắt thấy một chưởng này rơi xuống thì Đồ Diệt Sinh nhất định khó thoát khỏi tai kiếp.

Ngay lúc này:

Ầm ầm!

Ở bên trong hư không vô tận kia đột nhiên trống rỗng bỗng nhiên xuất hiện một bàn tay khổng lồ có khí tức vô cùng mênh mông, uy lực cường đại, hơn xa một chưởng này của Diệp Trần vô số lần!!!

“Không được! Thế mà kinh động tới Thiên Ý của Tu Chân giới!”

Lần này, lập tức lại đến lượt Diệp Trần thay đổi sắc mặt.

P/S: Ta thích nào…chương 10…….Kim phiếu ủng hộ TLT nha….