Truyện Full

Truyện / Trọng sinh chi khí hậu quật khởi

Trọng sinh chi khí hậu quật khởi

Trọng sinh chi khí hậu quật khởi

Trọng sinh chi khí hậu quật khởi

Tác giả: Lệ Tiêu

Editor: Kimngan Lu.
Nguồn: Wattpad.

(*) Khí hậu: Hoàng hậu bị vứt bỏ.

Tô Dư trọng sinh thông qua một đoạn ngắn mộng cảnh mà biết được tương lai của mình trở thành cái dạng gì: Mất đi hậu vị thuộc về mình, trở thành nữ nhân hoàng đế chán ghét.

Nhưng nàng lại chưa từng nghĩ đến có một ngày hoàng đế cũng trọng sinh.

Đây là câu chuyện về một hối hận hoàng đế cùng một khí hậu đã hết hi vọng.

Nhân vật chính: Tô Dư, Hạ Lan Tử Hành

Phối hợp diễn: Đậu Oản, Diệp Cảnh Thu,…

Lưu ý: Nữ chính trọng sinh từ nhỏ nhưng không biết mình được trọng sinh, nàng không nhớ gì về kiếp trước nhưng thỉnh thoảng vẫn mơ thấy những giấc mộng mơ hồ về nó. Tuy nhiên sau này sẽ khác….

Nam chính trọng sinh về thời điểm hắn làm vua hai năm, bắt đầu quá trình đền bù nữ chính từ đây….

TIẾT TỬ

Tô Dư đã quỳ trước cửa Thành Thư điện 2 canh giờ.

Mặt trời chói chang không chút lưu tình chiếu vào người nàng, nàng khao khát một tia gió mát thổi qua nhưng lại thủy chung không có. Nếu không phải trong lòng rõ ràng kế tiếp sẽ phát sinh chuyện gì nàng cơ hồ tưởng rằng hôm nay mình sẽ chết ở chỗ này.

Kế tiếp chuyện phát sinh sẽ là…..

Nghĩ tới nàng liền không nhịn được rùng mình: Nàng sẽ quỳ đến ngất đi, sau đó bệnh nặng một hồi. Không chỉ thế, vì không nhận được chữa trị thích đáng nên đầu gối của nàng bị thương tổn, từ đó mỗi khi khí trời mưa dằm nàng liền sống không bằng chết.

Nàng biết rõ nhất định là như thế. Trong khoảng thời gian 17 năm này, nàng luôn thỉnh thoảng mơ thấy một số việc, tất cả đều ứng nghiệm nên chuyện này cũng sẽ không ngoại lệ.

Nàng chỉ cảm thấy cuộc đời của mình như nằm trong một sự nguyền rủa không thể thay đổi.

Tô Dư rốt cuộc cũng nghe được tiếng bước chân, tựa hồ đi rất gấp lại có chút loạn. Nàng biết rõ đó là tiếng bộ liễn của hoàng đế. Nàng nhớ tới những đoạn ngắn ở trong mộng, hoàng đế sẽ như bình thường đi xuống bộ liễn, vào trong điện làm chuyện của hắn, không thèm liếc nhìn nàng dù chỉ một lần. Dù người kia chính là phu quân của nàng, là người đã cùng nàng uống rượu hợp cẩm.

Nàng nghĩ vậy, liền nhịn không được thở dài một tiếng.

” Ngươi….”_ Âm thanh từng rất quen thuộc bỗng vang lên sau lưng nàng, mang theo chút do dự, cũng làm lòng nàng dâng lên vô số gợn sóng. Nàng cố khống chế không quay đầu lại, mang một sự sợ hãi không nói rõ cùng cảm giác ngoài ý muốn. Sửng sốt trong nháy mắt, cuối cùng nàng định thần lại, quay đầu, vô cùng quy củ hành đại lễ:” Bệ hạ thánh an.”

Nàng đè nén sự kinh ngạc trong lòng, chờ hoàng đế phản ứng. Chỉ cầu hắn trả lời nàng một câu “Khả”, nếu không chẳng phải nàng phải duy trì tư thế quỳ này đến ngất đi sao…..

Chỉ thấy hoàng đế dừng chân trước mặt nàng thật lâu, giống như đang suy nghĩ điều gì. Thấy hắn không có ý muốn vào điện, nàng liền cảm thấy khó hiểu trong lòng, thấp thỏm lặp lại lần nữa:” Bệ hạ….thánh an.”

” Khụ”_ Hoàng đế ho nhẹ một tiếng, giống như có điểm mất tự nhiên, tiện đà giảm cước bộ _” Miễn.”

” Tạ bệ hạ.”_ Nàng nói nhẹ một tiếng, lại quỳ thẳng thân thể như trước, không nói thêm điều gì. Chỉ cảm thấy hoàng đế dừng ở sau lưng nàng chốc lát rồi bước lên phía trước nhưng lại không trực tiếp đi vào điện, mà dừng lại trước mặt nàng:” Ngươi…đứng lên đi.”

Tô Dư hơi ngạc nhiên, nói:” Bệ hạ… thần thiếp là vì….”

” Đứng lên đi.”_ Hắn nói một lần nữa, thanh âm so với lúc nãy có lực hơn vài phần. Nghi hoặc trong lòng nàng lại càng sâu, im lặng bái một cái rồi xách váy đứng dậy.

Nàng đã quỳ quá lâu, hai chân đều mất cảm giác, không còn thấy đau đớn gì nữa. Nhưng chỉ trong nháy mắt đứng lên, đau đớn trong 2 canh giờ kia liền thoáng cái xuất hiện, nàng cảm thấy 2 chân như bị ngàn vạn cây kim châm mạnh vào, đầu cũng trầm lại, thân thể không khống chế được mà ngã xuống.

Vô thức dùng 2 tay chống đỡ nhưng người nàng chưa kịp chạm đất thì đã có một bàn tay đỡ lấy nàng.

Nàng ngẩng đầu lên, sợ hãi nhìn người đang vịn lấy mình.

_________

Hạ Lan Tử Hành cúi đầu nhìn nàng, phát giác nàng có thêm 1 phần kinh ý, cũng nhìn ra tuy nàng đã không còn sức tự đứng vững nhưng vẫn cố chấp giãy khỏi hắn.

Rõ ràng không chịu cho hắn đỡ.

Hắn buông tay nàng ra, liếc mắt nhìn hoạn quan ở sau lưng, thản nhiên nói: “Đỡ nàng đi trắc điện nghỉ ngơi.”

Tô Dư đã đếm không nỗi số lần nàng kinh ngạc, ngẩn người, cúi đầu nói 1 tiếng:” Tạ bệ hạ.”

Thân ảnh đang bước vào cửa điện kia tựa hồ hơi chậm lại, rồi lại tiếp tục bước vào.

Tô Dư đang nghỉ ngơi ở trắc điện, thần sắc lúc này tràn đầy mê man cùng khó hiểu. Từ nhỏ đến lớn, nàng luôn có thể mơ thấy một chút đoạn ngắn linh tinh, tuy không nối liền nhau nhưng lại giống hệt từng chi tiết trong cuộc sống của nàng; lại bởi vì quá rời rạt, làm nàng không thể đoán trước được gì cho nên cũng không thể tránh đi mà chỉ có thể mặc cho chúng phát sinh từng cái một.

Duy chỉ cái này…khác với những gì nàng mơ tới. Hoàng đế đáng lẽ không nên đi tới, đáng lẽ không nên dừng lại nói chuyện với nàng, lại càng không nên đỡ nàng đứng dậy.

Tuy đáy lòng sợ hãi, nhưng nàng lại cảm thấy trong đó một cổ sung sướng rõ ràng. Nàng không nghĩ tới chính mình còn có thể cách hắn gần như vậy, vua của Đại Yến, phu quân của nàng….

Nhưng chỉ trong chớp mắt nàng liền đem loại vui sướng này hung ác đá đi.

Nàng sẽ không quên, bởi vì hắn, địa vị hôm nay của nàng ở hậu cung mới như vậy. Quý Tần, một vị trí không hề thấp đối với người khác, nhưng đối với nàng lại là 1 vị trí nhục nhã, nó liên tục nhắc nhở nàng đã từng bị vũ nhục, bị oan khuất, cùng với…con đường trắc trở sau này của nàng. Khắp thiên hạ đều biết, nàng từng là thái tử phi, thê tử kết tóc với đương kim thánh thượng nhưng nàng lại không phải là hoàng hậu.

_________

Nàng hiện tại không phải suy nghĩ xem hoàng đế đang nghĩ gì mà đang suy nghĩ xem nàng sắp đối mặt với cái gì. Nàng sỡ dĩ bị phạt quỳ ở Thành Thư điện, lại còn quỳ lâu như vậy là vì đắc tội với Chương Nhạc Phu Nhân Diệp thị.

Diệp Cảnh Thu, vốn là dắng thiếp (*) của nàng, nhưng hôm nay lại nắm lục cung trong tay, vị phân so với nàng còn cao hơn ba bốn lần. Phi tử hậu cung cũng đều hướng vị Phu Nhân này mà thỉnh an sáng sớm, kể cả nàng — chính thê ngày xưa.

(*) Dắng thiếp: Thiếp cùng gả.

Nàng biết Diệp Cảnh Thu đối với nàng có địch ý như thế nào. Nếu không phải ngoại tổ phụ của nàng Hoắc Ninh năm đó ở trong triều tích góp từng chút quyền lực, Tô gia cũng là 1 đại thế gia hiển hách, đại khái vị trí Quý Tần bây giờ của nàng cũng không có, còn Diệp Cảnh Thu đã sớm leo lên hậu vị từ lâu. Nhưng vì một ít triều thần phản đối, Diệp Cảnh Thu đến nay cũng chỉ là thiếp, hơn nữa cũng không thể leo lên hậu vị, bởi hoàng đế đã quyết định cưới con gái Tả tướng Đậu Oản làm hoàng hậu.

Mặc dù không thể nói là do nàng ban tặng, nhưng cũng là do thế lực nhà mẹ đẻ nàng ban tặng vì vậy Diệp Cảnh Thu hận không thể mỗi ngày lấy đi tính mạng của nàng.

Tô Dư lo sợ bất an cúi đầu nhớ lại chuyện lúc sáng. Là do nàng trong lúc thỉnh an sáng sớm vô tình đánh vỡ 1 cái bình ngọc trong nội cung Huệ Tức cung, lúc này, Chương Nhạc Phu Nhân bỗng nói cho nàng biết, đó là đồ ngự tứ gì đó, trong thiên hạ tìm không được cái thứ 2 rồi cho nàng đi Thành Thư điện quỳ tạ tội, chờ hoàng đế xử lí.

Lúc đó nàng nghĩ không ra hoàng đế sẽ xử lí nàng thế nào bởi trong ấn tượng của nàng, hoàng đế luôn không muốn nàng sống thoải mái. Cũng may chỉ quỳ trong chốc lát, nàng bỗng nhớ ra trong giấc mộng hôm qua có cảnh mình quỳ đến ngất đi ở Thành Thư điện, rồi được mang xuống….vì vậy nàng cảm thấy đó chính là kết quả hôm nay.

Nhưng giấc mộng lần này lại không ứng nghiệm, Tô Dư không thể không lo lắng nàng có phải sẽ đối mặt với hình phạt còn nghiêm khắc hơn hay không.

Lúc này ở cửa điện bỗng xuất hiện 1 bóng đen, nàng đè nén cảm giác trốn tránh rồi trấn định hành lễ:” Bệ hạ thánh an.”

” Bình thân”_ Hạ Lan Tử Hành vừa đi vào vừa miễn lễ cho nàng, nhìn ra nàng đã vô cùng lo sợ nhưng vẫn cố ngồi đoan chính. Nàng lúc này trang điểm một lớp phấn nhạt, khuôn mặt lúc xanh lúc trắng, cúi đầu buông lỏng mi mắt, cố gắng áp chế tầm mắt không nhìn hắn.

Sau một lúc, Tô Dư theo thói quen khôi phục lại vẻ mặt bình tĩnh lạnh lùng khi đối mặt với hắn — điều này hiển nhiên không phải thái độ nên có của một phi tần đối với hoàng đế. Nhưng dù nàng có ôn nhu hiền thục thế nào thì hắn vẫn không thích nàng. Mặc dù nàng không biết rõ sẽ phát sinh chuyện gì sau này nhưng từ những đoạn ngắn rời rạt trong mộng, nàng có thể biết rõ, hắn đối với nàng chán ghét ngày càng nhiều.

Nàng cũng đã thử nhẫn nhục ôn nhu nhưng đều vô dụng. Cho nên bây giờ nàng sớm đã mất đi khuôn mặt tươi cười chào đón, ngược lại còn cảm thấy như bây giờ rất tốt. Hắn trong ngày thường không nhìn tới nàng, nàng cũng ngại làm hắn ngứa mắt, trải qua cuộc sống của chính mình, chỉ cần không mắc sai lầm gì lớn thì hắn cũng chỉ chán ghét chứ không muốn lấy mạng nàng.

Hoàng đế im lặng không nói, đưa mắt nhìn Tô Dư trong chốt lát rồi mở miệng:” Chuyện gì xảy ra, Quý Tần, ngươi nói đi.”

” Thần thiếp lỡ tay đánh rơi bình ngọc bệ hạ ban cho Chương Nhạc Phu Nhân.”_ Nàng thản nhiên nói, không tìm được trong giọng nói ấy một tia kinh sợ hay thiếu cung kính, chỉ là đơn giản thuật lại sự tình.

Nàng nghe được hoàng đế nhẹ nhàng “A” một tiếng, hỏi:” Sau đó thì sao?”

….Sau đó? Nàng không khỏi nhíu mày, hoàng đế xưa nay chính là lười nói nhiều cùng nàng. Suy nghĩ 1 chút, nàng không biết nên đáp lời như thế nào, đành nói:” Sau đó….tùy bệ hạ.”

Hoàng đế đang uống trà nghe vậy thì suýt sặc, lộ vẻ nàng đã hiểu sai ý. Hắn muốn hỏi là sau đó đã xảy ra chuyện gì, Chương Nhạc Phu Nhân nói thế nào, nhưng nàng lại hiểu thành _” Sau đó ngươi muốn trẫm xử lý ngươi thế nào?”

Tô Dư vẫn hạ mắt, im lặng một hồi, nàng mới ngước mắt lên, nói:” Chỉ có một mình thần thiếp làm sai, mong bệ hạ đừng giận lây sang người bên cạnh thần thiếp.”

Sau đó lại là một hồi im lặng. Nàng lại rũ mắt xuống, hoàng đế cảm thấy xung quanh nàng đều là một cổ hàn khí xa cách. Cổ hàn khí kia làm cho hắn nhịn không được tiếp tục quan sát nàng, người đã từng là chính thê của hắn. Thật lâu sau, hắn lạnh giọng cười một tiếng:” Nếu trẫm muốn hỏi tội Chiết Chi thì sao?”

Thân hình của nàng nhịn không được run lên.

Chiết Chi, đó là hầu nữ nàng mang theo từ nhà, có thể nói chính là chỗ dựa duy nhất của nàng trong cung, hắn cũng biết điểm này.

” Bệ hạ…”_ Nàng tự định giá trong chốc lát, ngẩng đầu nhìn hắn, kìm chế sợ hãi trong lòng, giọng điệu vững vàng _” Bệ hạ là minh quân, thần thiếp chính là đầu sỏ gây nên việc này, bệ hạ tại sao không hỏi tội thần thiếp.”

Thần sắc hoàng đế ngưng tụ.

Nàng rốt cuộc vẫn không chịu cầu xin hắn. Dù nàng muốn bảo hộ Chiết Chi nhưng vẫn dùng lời như vậy để nói với hắn, thậm chí còn muốn chọc giận hắn, tuyệt đối không muốn cầu xin hắn.

CHƯƠNG 1: HỎI TỘI

Tô Dư khập khiễng trở về chỗ ở của nàng ở Tễ Nhan cung. Đây là một chỗ ở vô cùng xa hoa, nhưng lại cách Thành Thư điện xa nhất. Đem nàng an bài ở chỗ này, ý tứ đã quá rõ ràng, hoàng đế không muốn gặp nàng.

Vừa tới cửa đại điện, nàng liền thấy được khuôn mặt tràn đầy lo lắng của Chiết Chi. Chiết Chi nhìn thấy nàng trở lại, liền thở phào nhẹ nhỏm:” Nương nương đúng là đã trở lại….”

Chiết Chi xem xét 2 cung nữ ở sau lưng nàng, cẩn thận nói:” Hai vị nữ quan…”

” Nô tỳ phụng chỉ bồi Quý Tần nương nương trở về.”_ Một người trong đó bộ dạng phục tùng, khẽ chào, lộ vẻ nửa khắc cũng không nguyện ở lâu_ “Người đã đưa đến, nô tỳ xin cáo lui.”

Ai cũng biết, trong hậu cung, bệ hạ chán ghét nhất chính là vị Tô Quý Tần này, Tễ Nhan cung chính là nơi mọi người tránh còn không kịp, ai cũng không muốn nghỉ chân ở chỗ này nhiều hơn nửa khắc.

Nhìn hai cung nữ đã đi xa, Chiết Chi mới bước lên vịn lấy nàng, nhíu mày nói:” Đúng là phủng hồng thải bạch (*)… nương nương bị thương thành thế này cũng không biết đỡ một bên.”

(*) Phủng hồng thải bạch: Ý chỉ nịnh nọt a dua người đang ở trong hoàn cảnh tốt, dẫm đạp người bị rơi vào hoàn cảnh không tốt. (Mình xin cảm ơn bạn HuynNg125 đã cung cấp cho mình, mình xin chân thành cảm ơn)

Đọc FULL truyện tại đây

” Không sao, cũng không trách các nàng được.”_ Tô Dư cười khuyên một câu, cùng Chiết Chi vào điện. Dùng chút sức ngồi lên giường, vén váy lên nhìn, thì thấy cả đầu gối vừa xanh lại vừa tím, lộ vẻ máu bầm ứ gay gắt. Chiết Chi vừa thấy con mắt liền đỏ, cắn răng nói:” Nương nương chờ một chút, nô tỳ đi thỉnh y nữ.”

Y nữ, không phải thái y. Thái y đã sớm mặt kệ nàng, sợ sẽ chọc giận thánh nhan, chỉ còn lại vài y nữ dám tới xem một chút.

Nàng liền gọi Chiết Chi lại:” Không cần đi. Đây không phải là ốm đau tầm thường, Chương Nhạc Phu Nhân tự mình trách phạt, ngươi nghĩ còn có y nữ nào dám đến sao?”

Đang đi ra ngoài Chiết Chi bỗng khựng lại, quay đầu nói:” Vậy nô tỳ đi cầu Chương Nhạc Phu Nhân!”

” Ngươi nếu đi cầu nàng thì đừng trách ta trở mặt.”_ Tô Dư thần sắc nhàn nhạt, không hề tức giận nói, Chiết Chi tìm không ra nửa điểm không vui trong đó nhưng lại bị một cổ khí lạnh cứng rắn áp bách. Nàng giật mình, cắn môi lo lắng nói:”Nương nương cần gì cứng rắn như vậy…. Nàng là người nắm quyền, trong cung rất nhiều người đi cầu nàng. Nương nương cúi đầu với nàng, cuộc sống liền dễ chịu hơn.”

” Chiết Chi.”_ Tô Dư nghe vậy, thanh âm tăng thêm 3 phần lãnh ý_” Ta lặp lại lần nữa, ngày mai ta dù chết ở chỗ này, hôm nay cũng không đi cầu nàng.”

Chiết Chi nghẹn lời dưới ánh mắt của nàng, không dám khuyên nữa. Chỉ đành im lặng đi về phía giường, nhẹ nhàng xoa đầu gối cho nàng. Nhưng cho dù rất nhẹ, bị thương thành thế này cũng vẫn cảm thấy đau, Tô Dư chỉ đành cắn răng chịu đựng, cuối cùng cười lạnh 1 tiếng.

Nàng vì cái gì còn muốn chịu đựng cái chức Quý Tần này chứ…. Trong cung cũng không có tần phi nào bị khi phụ thành như vậy. Phu quân nàng đã sớm chán ghét nàng, hận nàng, cảm thấy gia tộc của nàng đùa bởn hoàng quyền, cảm thấy nàng lòng dạ rắn rết…..

Nhưng nàng sẽ không tự sát, nàng vĩnh viễn nhớ rõ mình đã từng kiêu ngạo nói với hắn:” Điện hạ cho rằng như vậy có thể bức tử thần thiếp sao? Điện hạ ngài sai rồi, thần thiếp không chỉ sống sót mà còn sẽ sống lâu hơn điện hạ.”

Đó là 2 năm trước, vào thời điểm hắn sắp kế vị.

Khi đó sự kiêu ngạo của nàng còn chưa bị tiêu sạch như ngày hôm nay — ít nhất trong mắt người ngoài, sự kiêu ngạo này đã sớm biến mất.

_________

Một đêm này, Tô Dư lại lần nữa bị những giấc mộng mơ hồ quấy nhiễu. Giấc mộng đó khiến nàng thống khổ không chịu nổi nhưng lại không cách nào tỉnh dậy được.

Nàng mơ thấy Chương Nhạc Phu Nhân khóc đến hoa lê đài vũ (*), trách nàng đánh nát bình ngọc. Sau đó sáng ngày thứ 2, hoàng đế liền truyền nàng đến vấn binh khởi tội.

(*) Hoa lê đài vũ: Hoa lê dính mưa. Vốn dùng để miêu tả dáng vẻ khi khóc của Dương Quý Phi, sau này được dùng để miêu tả sự kiều diễm của người con gái khi khóc.

Ngay trước mặt một đám cung tần, nàng vô luận thế nào cũng không chịu hướng Chương Nhạc Phu Nhân dập đầu xin lỗi….

Làm cho cung nữ chưởng sự bên cạnh Chương Nhạc Phu Nhân tức giận, nàng ta tiến lên đánh vào mặt nàng. Nàng không kịp trốn, chỉ đành nhận lấy cái tát của cung nữ kia….

Nàng bừng tỉnh, toàn thân đầy mồ hôi lạnh. Cuối cùng không ngủ lại được, chỉ đành ngồi gối đầu, thức đến bình minh.

Nàng không đi thỉnh an sáng sớm, tổn thương trên đùi làm nàng không dám khinh thường. Mặc dù từ trong mộng nàng biết rõ thương thế kia nhất định sẽ lưu lại bệnh căn làm nàng khi khí trời mưa dầm sẽ thống khổ không thôi, nhưng nàng cũng chỉ biết nỗ lực chăm sóc thật tốt, có lẽ sau này sẽ bớt đau một chút?

Gần buổi trưa, âm thanh như bùa đòi mạng kia rốt cuộc cũng đến. Ngự tiền hoạn quan tới nói với nàng:” Bệ hạ truyền ngài đi Huệ Tức cung một chuyến.”

Huệ Tức cung, chỗ ở của Chương Nhạc Phu Nhân.

Chiết Chi đỡ nàng tập tễnh đi về hướng Huệ Tức cung. Hai cung điện cách nhau rất xa, phải mất một chút thời gian mới đến nơi, vừa bước vào điện nàng liền nghe được tiếng Chương Nhạc Phu Nhân cười lạnh:” Quý Tần, khoan thái a.”

Nàng theo tiếng cười, nhìn khắp mọi nơi, quả nhiên một đám cung tần đã có mặt đầy đủ.

Hoàng đế cũng đến.

Tô Dư không tiếng động thở dài, buông tay Chiết Chi, đi vào, hành lễ:” Bệ hạ thánh an.”

Lục cung tần ngự đều nhìn về phía nàng, vị chính thê cũ ngay trước mặt hòang đế cũng không chịu hướng Chương Nhạc Phu Nhân hành lễ vấn an.

Hoàng đế cũng nhìn nàng, vị chính thê cũ của mình nhìn như cẩn thận chặt chẽ lại thủy chung không làm mất đi ngạo khí của bản thân.

Tô Dư tiếp tục cúi đầu, qua một lúc lâu, mới nghe được thanh âm trầm thấp của hoàng đế vang lên:” Miễn.”

Nàng “Dạ” một tiếng rồi gian nan đứng dậy, liều mạng chống đỡ mới không làm mình ngã xuống.

Nàng không muốn xấu mặt trước họ.

_________

Ngẩng đầu lên, vừa lúc đối mặt với tầm mắt của hoàng đế, nàng liền cúi đầu xuống, nghe được 1 tiếng cười khẽ của hoàng đế:” Quý Tần, chuyện hôm qua…”

Nàng cúi đầu không nói.

Hoàng đế tiếp tục nói:” Chuyện hôm qua, ngươi nói với trẫm là do ngươi vô ý, nên trẫm mới không trách phạt ngươi.”

Xem ra Chương Nhạc Phu Nhân đã nói với hắn chuyện này là do mình cố ý. Tô Dư đáy lòng cười lạnh, ngay cả giải thích cũng lười. Dù sao hắn cũng không nghe, bao nhiêu lần đều là như thế.

Đằng nào cũng chờ hắn xử lý. Giống như trước kia, nàng trầm mặc không nói, trong chốc lát hắn liền có quyết định, đều không ngoại lệ là nàng sai.

Truyện được đăng tại đây

Sau 1 lúc lâu, 1 đám cung tần thấy hoàng đế đứng lên, chậm rãi đi về phía nàng, dừng lại cách nàng nửa bước. Thấy hắn lại gần mình, Tô Dư liền không nhịn được sợ hãi trong lòng, lùi mạnh về phía sau.

Hoàng đế nhìn nàng, giọng nói lãnh đạm có vài phần nghiêm khắc:” Ngươi nói lại một lần nữa, trẫm muốn nghe sự thật.”

Tô Dư chớp mắt 1 cái, cúi đầu quỳ xuống, dáng người kính cẩn nhưng khẩu khí lại lạnh nhạt:” Bệ hạ, là thần thiếp vô ý.”

Một tiếng cười khẽ.

Hoàng đế từ trên cao nhìn xuống nàng, thần sắc phức tạp.

Qua giây lát, Tô Dư nghe được hắn nói:” Trẫm mặc kệ ngươi vô tình hay cố ý, tạ tội với Chương Nhạc Phu Nhân đi.”

Đồng dạng với trong mộng nhưng lại có cái gì đó không giống. Tô Dư chưa kịp nghĩ nhiều, cơ hồ là bật thốt:” Phu Nhân hôm qua đã phạt qua thần thiếp…”

Mỗi lần đều như thế. Nàng từ lâu đã cảm thấy cuộc đời nàng không chịu sự khống chế của chính mình. Những giấc mộng của nàng, gia thế của nàng, vận mệnh của nàng, còn có sự quật cường của nàng nữa.

… Hết thảy đều do thần sử quỷ sai, dường như nàng không được phép lựa chọn.

Lại một tiếng cười khẽ.

Nàng nghe hoàng đế nhàn nhạt nói:” Vậy….tổn thương ở chân có phải còn chưa khoẻ không?”

Tô Dư cúi đầu không nói.

Hoàng đế trầm ngâm, nói:” Đều lui ra đi”.

…Đều lui ra đi? Đây là không có ý trách tội ư? Tần phi chung quanh đều có chút kinh ngạc khi thấy hoàng đế hôm nay đối với Tô Dư có chút khoan dung, thậm chí còn xuất hiện tiếng kinh hô rất nhỏ.

Diệp Cảnh Thu lại càng bất ngờ, nàng ta vốn là chờ xem Tô Dư xuống nước không được, như thế nào hoàng đế lại…..

“… Bệ hạ?”_Một tiếng khẽ gọi, hoàng đế bị Diệp Cảnh Thu kéo lại tinh thần, hơi lúng túng, nhẹ ho khan một tiếng: “Phạt 3 tháng bổng lộc.”

Lần nữa, hoàng đế lệnh mọi người lui ra, kể cả nàng. Hoàn toàn không bức nàng nhận tội, không có tranh chấp, cũng không có bạt tai….

Những điều đáng sợ trong mộng hết thảy đều không phát sinh.

Đây đã là lần thứ 2 rồi. Những giấc mộng vô cùng chuẩn xác đã quấy nhiễu giấc ngủ của nàng nhiều năm tựa hồ không còn linh nghiệm nữa, đã liên tiếp 2 ngày xảy ra sai lầm.

Loại cảm giác này hơi có phần kỳ quái.

_________

Tô Dư trở lại Tễ Nhan cung, dù sao cũng không thể làm chuyện gì liền nhàn nhã nằm ở trên giường nghỉ ngơi. Qua một lát liền hơi tỉnh táo trở lại, mông lung nghe được âm thanh của Chiết Chi, hình như đang cùng người khác trò chuyện ngoài điện, nàng lẳng lặng mở mắt, cất giọng hỏi:” Chiết Chi, làm sao vậy?”

Một lát sau, Chiết Chi trở vào điện, khẽ bẩm:”Nương nương..Lê thái y đến đây. Nói là…nói là đến xem thương thế cho nương nương.”

Tô Dư ngẩn ra, thần sắc có chút không kiên nhẫn:” Ai bảo hắn tới? Chương Nhạc Phu Nhân à?”

Chiết Chi cũng nhíu mày, nói:” Không biết….nô tỳ hỏi, hắn không chịu nói.”

” Vậy cho hắn trở về.”_ Tô Dư cứng nhắc đáp_” Nói ta đã ngủ, chỉ mặc áo trong không tiện gặp người.”

Không biết do ai phái tới, nàng làm sao dám dùng. Làm sao biết được hắn không nhân cơ hội này lấy mạng nàng? Mặc dù mạng của nàng có hay không đều không đáng để người khác hao tổn tâm trí nữa, nhưng dù sao nàng cũng gây chướng mắt cho rất nhiều người, như Chương Nhạc Phu Nhân, như hoàng đế…..

Lê thái y cũng không cùng Chiết Chi tranh luận thêm, chỉ vái chào rồi cáo lui. Hắn không về Thái Y viện ngay, cũng không có đi Huệ Tức cung, mà là đi tẩm điện của hoàng đế, Thành Thư điện.

Hoàng đế giương mắt nhìn hắn: “Nhanh vậy sao?”

” Là….”_ Lê thái y do dự thuật lại _” Cung nhân Tễ Nhan cung nói Quý Tần nương nương đã ngủ…không tiện gặp người….”

” Đã biết.”_ Hoàng đế đáp một tiếng _” Ngươi lui ra đi”.

Lê thái y khom người cáo lui. Hoàng đế để xuống tấu chương trong tay, ngưng thần suy nghĩ: Ngủ? Không tiện gặp người?

Hắn nhẹ giọng cười một tiếng:” Từ U, truyền Tô Quý Tần đến Thành Thư điện.”

Đại thái giám Từ U khom người ” Dạ” một tiếng, ngăn không được cảm giác nghi hoặc trong lòng. Mấy năm nay, từ khi nhập cung, người mà hoàng đế không muốn nhìn thấy nhất chính là vị Tô thị này. Sao bây giờ lại….đột nhiên ngày hôm qua không lấy việc nàng đánh vỡ bình ngọc để trách phạt tạm không nói, hôm nay lại chỉ gọi nàng đến hỏi vài câu liền thôi. Nếu như không phải các phi tần khác lộ vẻ ngạc nhiên thì ngay cả phạt 3 tháng bổng lộc hoàng đế cũng không làm.

Vừa rồi lại càng kỳ quái, hoàng đế truyền Lê thái y đến xem vết thương cho Tô thị, lại cố ý dặn dò không để nàng biết đó là ý của mình. Lúc Từ U thấy Tô Quý Tần đem người đưa về, trong lòng liền thay nàng toát mồ hôi lạnh, hoàng đế không cho nàng biết ý tứ của mình là để nàng không cần khẩn trương, nàng trả người về chẳng phải là chuốc lấy rắc rối sao?

Nhưng….hắn lại không ngờ, hoàng đế tựa hồ một chút tức giận cũng không có.