Trò chơi tình ái và quyền lực - Trang 122

NGOẠI TRUYỆN 8 – DU LỊCH GIA ĐÌNH

Ngoại truyện 8

Tiểu Lam trố mắt ngây người nhìn hai người phụ nữ trước mặt với bộ bikini quyến rũ phô hết toàn bộ đường cong trên người đang dần tiến về phía mình, mặc dù đắp trên người chiếc áo khoác mỏng manh che chắn đi da thịt nhưng vẫn không làm giảm đi sức hấp dẫn của cả hai, cặp kính mát để che nắng của bé con theo đó hạ thấp đến tận miệng có thể rơi xuống bất kỳ lúc nào.

“Mẹ và dì mặc đồ đẹp quá, con cũng muốn được đẹp giống hai người.”-Tiểu Lam không ngớt lời khen ngợi, đã lâu lắm không được đi du lịch cùng gia đình và dì Vy Vy với dượng Tom, không ngờ mẹ và dì càng lúc càng xinh đẹp ra làm cho bé con cũng muốn mau chóng lớn thật nhanh để được đẹp như vậy.

Hoàng Phong ngồi trên ghế nhấc bổng Tiểu Lam ngồi lên đùi mình trả lời: “Con yên tâm đi, con là con gái của ba Phong và mẹ Nghi lớn lên nhất định chị có hơn chứ không có thua.”

Tiểu Lam nựng má Hoàng Phong đồng tình: “Vẫn là ba nói đúng lắm, con của ba vừa xinh vừa giỏi mà.”

Đông Nghi trầm giọng lên tiếng tạc một gáo nước lạnh vào con gái mình: “Với điều kiện con ăn ít lại một chút, không sợ béo phì cũng sẽ bị sâu răng thôi.”

“Em lúc nào cũng như thế với con, nó sẽ buồn đó.”-Hoàng Phong quay sang con gái dỗ khi nhìn thấy vẻ mặt kém tươi sau lời nói của cô: “Con yên tâm, đối với ba con rất đẹp…”-nhưng cũng không quên nịnh hót vợ mình: “Vì con giống mẹ như thế mà.”

Đông Nghi và Vy Vy không hẹn cùng ném cho Hoàng Phong ánh nhìn khinh thường, Vy Vy cầm lấy chai nước vặn nắp ra uống một chút: “Lúc trước anh ấy đâu có như vậy, em làm thế nào vậy Nghi?”

“Em cũng không biết nữa, tự anh ấy thành ra như thế thôi.”-Đông Nghi ra hiệu cho mọi người khi nhìn thấy Tom cầm trái bóng chuyền đang vẫy tay kêu mọi người tụ tập tới.

Tiểu Lam hào hứng nhìn mọi người đang chuẩn bị thi đấu với nhau, một bên người nhà của bé con, ba Phong, dì Vy Vy và dượng Tom, bên kia lưới là nhóm du khách vừa quen được, đương nhiên mấy môn thể thao tốn sức lực này không thể nào có sự góp mặt của Đông Nghi rồi.

“Mẹ ơi, mẹ thật sự không muốn chơi cùng mọi người sao? Nó trông vui mà.”-Tiểu Lam ngồi bên cạnh mẹ thỏ thẻ hỏi, bé con vẫn không thể hiểu vì sao mẹ lại không thích thể thao.

Đọc FULL truyện tại đây

“Không ai thích thứ mà mình không giỏi hết, mẹ cũng không thích cả người đổ mồ hôi nhiều như vậy.”-Đông Nghi cầm cây quạt nhựa quạt cho mình và Tiểu Lam.

“Nhưng con nhớ có lần vào buổi tối con đi xuống lầu uống nước nhìn thấy mẹ cũng đang rót nước uống, cả người đổ nhiều mồ hôi lắm mà, lúc đó mẹ làm gì thế ạ?”

Đông Nghi khuôn mặt đỏ ửng quạt nhanh hơn hạ đi nhiệt độ đang tăng lên trong người, tay còn lại quay đầu Tiểu Lam về trận đấu kết thúc cuộc trò chuyện này: “Con lo cổ vũ mọi người thi đấu đi!”

Bên ngoài sân, mọi người phân bố rất đồng đều với Vy Vy làm libero đỡ bước một, Tom với vai rồi chắn bóng cùng phụ công để Hoàng Phong là người phát động tấn công. Đội bạn với những chàng trai khỏe khoắn năng động nhưng vẫn có phần yếu hơn một chút, vì tính hiếu thắng không muốn thua cuộc, ba chàng trai trên sân khách quyết định tập trung nhắm vào Vy Vy tấn công để xoay ngược tình thế, theo lý mà nói trước đòn tấn công mạnh mẽ như vậy những cô gái khác sẽ né đi nhưng Vy Vy lại dễ dàng đỡ được còn chuyền bóng lên cho Tom nghi điểm trong vòng hai bước.

Tiểu Lam bên trong cùng Đông Nghi đập tay ăn mừng, bọn người này tưởng phụ nữ đều dễ bị ức hiếp hay sao? Đàn ông như thế là không được rồi.

Trận đấu kết thúc với phần thắng hiển nhiên nghiêng về phía đội Hoàng Phong, mọi người vui vẻ bắt tay chào tạm biệt nhau ra về. Tiểu Lam chạy nhanh ra í ới tán thưởng: “Tuyệt quá đi, con và mẹ bên trong xem mà không biết chán luôn.”

Tom nhìn hai tay đỏ rần của Vy Vy tâm tình cảm thấy không vui, đáng lẽ ra lúc đám người kia bắt đầu chơi xấu anh nên dừng trò chơi này lại, nhìn cô như vậy khiến anh thấy xót quá đi.

“Em không sao đâu, chỉ là vận động một chút thôi.”-Vy Vy khoác lấy tay Tom dỗ dành chồng, nhìn gia đình ba người phía trước cười nói vui vẻ với nhau liền nói thêm: “Về khoảng thể thao có lẽ sau này Tiểu Lam giống em hơn mẹ con bé, nhóc con này hiếu động như vậy mà.”

“Có lẽ vậy.”