Triệu hoán sư khuynh thành - Trang 73

Chương 60 (2)

Những lời này của Thương Vô Nhai tạo nên hiệu quả kinh người. Người chung quanh đều nghe thấy rồi, sau đó lập tức yên tĩnh trở lại. Thu đồ đệ? Hôm nay Thương Vô Nhai muốn thu đồ đệ? Không nghe lầm, Thương Vô Nhai hôm nay tới yến hội, là muốn thu đồ đệ đấy!

Thu đồ đệ đấy! Thu đồ đệ đấy!

Những lời này tựa như câu ma chú, quấn quanh mọi người.

Ánh mắt cực nóng quả thực muốn vây kín Thương Vô Nhai, rốt cuộc là kẻ nào khiến cho Thương Vô Nhai coi trọng phải tự mình đến thu nhận làm đồ đệ đây?

Hiện tại mỗi bước chân của Thương Vô Nhai khiến cho đám người phía trước tim đập nhanh hơn. Không ít thiếu nam thiếu nữ đều dùng ánh mắt sáng rực nhìn Thương Vô Nhai, sẽ là mình sao? Tâm tình kích động, chờ mong theo bóng dáng Thương Vô Nhai lướt qua bọn họ liền biến thành thất vọng, ghen ghét.

Cuối cùng, Thương Vô Nhai đứng ở trước mặt Gia Cát Minh Nguyệt, lộ nhe răng cười hắc hắc: “Bị ta tìm được rồi đi? Nha đầu, đi theo ta ! Về sau sẽ được nhậu nhẹt ăn ngon, ngươi nhìn ai không vừa mắt thì cứ đánh, đánh xong ta phụ trách. Nếu đánh không lại, quay trở về tìm ta, ta giúp ngươi đánh. Như thế nào? Làm đồ đệ của ta nha.”

Lời này thật đúng là chắc như đinh đóng cột, long trời lở đất! Phía trước giống như lão đại hắc bang đang thu tiểu lâu la, ngược lại, mấy câu sau khiến Gia Cát Minh Nguyệt cảm thấy rất uất ức. Dường như, làm đồ đệ của hắn, cũng không tệ? Có một sư phụ bao che khuyết điểm, thực lực cao cường như vậy làm chỗ dựa, hình như không phải chuyện xấu.

“Nhanh đáp ứng đi. Gia Cát Phó Vân, mau bảo con gái của ngươi đáp ứng ah.” Thấy Gia Cát Minh Nguyệt chậm chạp không đáp ứng, Thương Vô Nhai sốt ruột rồi, không ngừng thúc giục Gia Cát Phó Vân.

Gia Cát Phó Vân hạ giọng, nói với Gia Cát Minh Nguyệt: “Minh Nguyệt, Thương hội trưởng thu con làm đồ đệ cũng không tệ, sẽ học được không ít thứ. Đương nhiên, Thương hội trưởng có rất nhiều bảo bối, hắn cũng sẽ không keo kiệt với đồ đệ của mình đâu.”

Hai mắt Gia Cát Minh Nguyệt sáng ngời, cười rạng rỡ: “Sư phụ !”

“Ôi!” Thương Vô Nhai cười híp mắt thành một đường chỉ, hòa ái dễ gần khiến cho Gia Cát Minh Nguyệt nổi da gà, “Đồ đệ ngoan à, đi, mau cùng sư phụ trở về. Sư phụ có rất nhiều lời muốn hỏi ngươi. Còn có, rất nhiều thứ muốn dạy cho ngươi.”

Thương Vô Nhai tuyệt không để ý đến lúc này đang ở trên yến hội, hắn lập tức muốn mang Gia Cát Minh Nguyệt.

Đọc FULL truyện tại đây
Loading...

“Hả?” Gia Cát Minh Nguyệt sững sờ, quay đầu nhìn Gia Cát Phó Vân. Yến hội vẫn chưa xong mà? Hơn nữa lão đầu Thương Vô Nhai này vừa mới tới mà đã muốn đi? Như vậy không cho Hoàng Thượng mặt mũi đâu ?

“Không có việc gì, Gia Cát Minh Nguyệt, ngươi hãy theo Thương hội trưởng đi thôi.” Hoàng Thượng đi tới, mở miệng biểu đạt không ngại. Thương Vô Nhai chịu thu đồ đệ, là chuyện tốt. Đem bản lãnh của hắn dạy hết cho Gia Cát Minh Nguyệt, người dân của hắn cường đại, quốc gia này cường đại, đối với hắn chỉ lợi không hại.

“Đi đi.” Gia Cát Phó Vân mỉm cười, còn nói thêm, “Nghe nói Thương hội trưởng cất giữ không ít bảo bối đấy.”

“Vâng.” Gia Cát Minh Nguyệt ngầm hiểu, khẽ gật đầu, trong lòng cười thầm, Gia Cát Phó Vân này, kỳ thật rất phúc hắc, rất khôi hài. Qua đêm nay nói chuyện thẳng thắn với Gia Cát Phó Vân, hảo cảm của Gia Cát Minh Nguyệt đối với Gia Cát Phó Vân bỗng dưng tăng mạnh.

Thương Vô Nhai cứ vội vã ra khỏi cửa như vậy, tiếp đó nghênh ngang mang Gia Cát Minh Nguyệt đi. Trước khi đi, Gia Cát Minh Nguyệt quay đầu thấy Lăng Phi Dương đang sốt sắng nhìn nàng, nàng mỉm cười đáp lại, Lăng Phi Dương cũng thả lỏng, cười cười, đưa mắt nhìn Gia Cát Minh Nguyệt rời đi. Mấy người Gia Cát Thanh Liên vừa đố kị vừa hận nhìn bóng lưng Gia Cát Minh Nguyệt, nắm đấm siết chặt tới mức trắng bệch, lòng bàn tay đều là mồ hôi lạnh. Vì cái gì mà Thương hội trưởng lại nhìn trúng người như Gia Cát Minh Nguyệt chứ, nàng ta chẳng qua chỉ là…

“Nó chẳng qua chỉ là một đứa con riêng, đúng không?” Bỗng nhiên, có một giọng nói trầm thấp vang lên bên tai nàng, giọng nói nhỏ đến mức chỉ một mình nàng nghe được. Gia Cát Thanh Liên chợt biến sắc mặt, đột nhiên quay đầu, liền chứng kiến Gia Cát Phó Vân đang bình tĩnh nhìn nàng.

“Phụ thân.” Gia Cát Thanh Liên cúi đầu, trong lòng khiếp sợ, phụ thân sao lại biết ý nghĩ của nàng?

“Thanh Liên, hội trưởng Thương Vô Nhai tại sao lại thu nhận thu Minh Nguyệt làm đồ đệ, không liên quan đến thân phận của nó. Con không nên bị một số hiện tượng bên ngoài làm mờ mắt. Mà phải tìm ra nguyên nhân một cách khách quan.” Gia Cát Phó Vân vươn tay nhẹ nhàng sờ lên đầu Gia Cát Thanh Liên, “Trong mắt của ta, con là đứa con gái ưu tú nhất, đứa con gái khiến cho ta vô cùng kiêu ngạo. Cũng là nữ nhi duy nhất của ta, ta hy vọng con có thể đứng trên một chỗ thật cao, nhìn thật xa. Không nên bị che mắt, con cố gắng cũng sẽ có được thành tựu của chính mình. Có lẽ con không bằng người khác, nhưng mà ở trong mắt phụ thân, con là tốt nhất.”

“Phụ thân…” Đôi mắt Gia Cát Thanh Liên có chút ẩm ướt, lần đầu tiên nghe thấy phụ thân nói nhiều như vậy, cũng là lần đầu tiên nghe thấy phụ thân nói mình là nữ nhi duy nhất của người. Nói như vậy, trong lòng phụ thân kỳ thực cũng không thừa nhận Gia Cát Minh Nguyệt. Mình mới là nữ nhi duy nhất người vẫn luôn lấy làm kiêu ngạo!

“Không nên khiến cho ta thất vọng, con có con đường riêng của mình.” Gia Cát Phó Vân ôn nhu nói.

“Vâng, phụ thân, con nhất định… Nhất định…” Gia Cát Thanh Liên có chút nghẹn ngào. Lần đầu tiên cảm giác được phụ thân yêu thương và chờ mong. Nàng nhất định sẽ không thua Gia Cát Minh Nguyệt, nhất định sẽ có được thành tựu của riêng mình.

Gia Cát Phó Vân nhìn ánh mắt Gia Cát Thanh Liên dần dần biến thành kiên nghị, trong khoảnh khắc này hắn cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm. Đã lâu rồi, hắn luôn đè nén chính mình. Nếu như hôm nay Gia Cát Minh Nguyệt không hỏi những lời kia, có lẽ hắn vẫn còn im lặng. Hắn không những không nghĩ tới Gia Cát Minh Nguyệt sẽ bị tổn thương, mà còn sơ sót cảm thụ của nữ nhi. Gia Cát Phó Vân bỗng nhiên cảm thấy . . .tương lai, có lẽ sẽ vô cùng tốt đẹp.