Triệu hoán sư khuynh thành - Trang 154

Chương 81.1

Edit: trà ft chanh

Thanh Vân Châu vừa đến, trong nháy mắt hết thảy mọi chuyện đều thay đổi. Thích khách kia vừa phục hồi tinh thần liền muốn bỏ trốn. Không phải hắn sợ chết, mà muốn tranh thủ cơ hội ám sát một lần nữa, mặc dù biết cơ hội này rất mong manh. Nhưng một khắc sau, Thanh Vân Châu đã đến sau lưng hắn.

Hắn dường như không chút do dự nào, kiên quyết đem kiếm cầm trong tay đâm thẳng vào tim mình. Cứ như vậy, mặt không đổi sắc, ngã xuống. Hắn biết nếu như bị bắt lại, chờ đợi hắn chính là cực hình tra khảo, đối với hắn, đó là một sự nhục nhã. Hắn là một cường giả, hắn có kiêu ngạo của mình, cho nên, hắn tình nguyện tự sát cũng không muốn rơi vào tay địch, nhận hết vũ nhục.

“Hoàng thượng, người không sao chứ?” Thanh Vân Châu thấy thích khách kia đã bỏ mình, xoay người lại đối diện với Hoàng thượng ân cần hỏi han. Đương kim hoàng thượng là một minh quân, cho nên hắn rất tôn trọng và quan tâm vị Hoàng thượng này.

“ Đa tạ Thanh tiên sinh.” Sắc mặt hoàng thượng không tìm thấy chút sợ hãi nào, đại khí trầm ổn.

“ Hoàng thượng sau này nên cẩn thận một chút.” Thanh Vân Châu hướng Hoàng thượng nhàn nhạt chào một cái liền phi thân rời đi, phương thức hắn đến như nào liền rời đi như vậy.

Gia Cát Minh Nguyệt ở bên cạnh nhìn một màn này, trong lòng cảm thán, chờ thực lực của mình ngưu bức, sau này đi hay đến cũng phải phong cách như vậy.

Nguy cơ ám sát cứ như vậy hóa giải, Gia Cát Minh Nguyệt lo lắng nhìn Hoàng thượng, Hoàng thượng hướng nàng cười một tiếng: “ Đừng lo lắng, ta sẽ rất nhanh tra rõ. Hôm nay may mắn có ngươi, bằng không hậu quả không thể lường được. Ngươi đi về nghỉ ngơi trước, hôm khác, ta lại cho người đón ngươi tiến cung.”

Gia Cát Minh Nguyệt không biết nói gì cho phải, hôm nay Hoàng thượng rơi vào hiểm cảnh như vậy, nàng cũng không thoát khỏi có quan hệ. Bởi vì Hoàng thượng mỗi lần triệu kiến nàng, đều không cho phép những người khác ở lại. Chính vì vậy, lần này mới tạo cơ hội cho người ám sát.

“ Không nên tự trách mình, lần này nếu không phải là có nội ứng, những người này không có khả năng lẻn vào hoàng cung dễ dàng như vậy. Hơn nữa vừa rồi là ngươi mới xuất thủ cứu ta.” Hoàng thượng dường như nhìn thấu ý nghĩ của Gia Cát Minh Nguyệt, lên tiếng an ủi nàng.

“ A.” Gia Cát Minh Nguyệt đầu tiên là cả kinh, ngay sau đó liền hiểu được. Hoàng thượng nói chỉ sợ là sự thật. Trong hoàng cung có nội ứng, lại có thể để cho người ra vào dễ dàng, chức vị của người này tuyệt đối sẽ không thấp.

“ Ngươi đi về trước đi, đợi ta xử lý xong sự việc lại cho người đón ngươi tới.” Hoàng thượng hòa ái cười một tiếng, vươn tay nhẹ nhàng xoa xoa đầu Gia Cát Minh Nguyệt. Lòng bàn tay hắn ấm áp khiến cho Gia Cát Minh Nguyệt có chút lưu luyến, đây giống như là hương vị của người thân. Hoàng thượng cười hòa ái hiện tại và hoàng thượng khí phách, trầm ổn trước đó, dường như là hai người hoàn toàn khác nhau.

Hoàng thượng phái người đưa Gia Cát Minh Nguyệt trở về. Trong trạch viện, Đoan Mộc Huyên đang ôm một bó củi đi về phía hậu viện. Vừa nhìn thấy Gia Cát Minh Nguyệt, Đoan Mộc Huyên mừng rỡ tiến lên chào đón.

“ Tỷ tỷ! Người đã về.” Đoan Mộc Huyên chớp chớp đôi mắt to tròn, bộ dáng đáng yêu giống như một con chó nhỏ đang vẫy vẫy đuôi.

“ Ừm. Ngươi đây là đang làm gì?” Gia Cát Minh Nguyệt nhìn củi gỗ trong tay Đoan Mộc Huyên nghi hoặc hỏi.

“ Tử Hạo ca ca nói sẽ nướng khoai cho muội.” Đoan Mộc Huyên hưng phấn nói.

“ Phòng bếp còn rất nhiều, tỷ tỷ cùng đi đi.”

“ Tốt.” Gia Cát Minh Nguyệt nhìn Đoan Mộc Huyên hưng phấn cũng nở nụ cười, thân thể Đoan Mộc Huyên đã không còn yếu đuối như lúc mới gặp nàng, dường như còn cao hơn một cái đầu.

Trong hậu viện, Tiết Tử Hạo đang cong mông đào hố, Mặc Sĩ Thần ở bên ôm một đống khoai lang.

“ Các ngươi thật là rảnh rỗi.” Gia Cát Minh Nguyệt nhìn hai người bận đến quên cả trời đất, nhịn không được bật cười.

“ Minh Nguyệt.” Hai người đều vui vẻ đứng lên, bọn họ biết Lăng Phi Dương đã không có việc gì thì đều yên lòng, lúc này mới có tâm tình tìm vài việc vui thú.

“ Ừm. Nướng khoai a, không bằng chúng ta làm đồ nướng.” Gia Cát Minh Nguyệt vuốt vuốt cằm. “ Lần trước, trong phòng thí nghiệm của sư phụ, ta phát hiện không ít hương liệu.”

“ Hương liệu?” Mặc Sĩ Thần nhíu mày. “ Huân hương có thể làm đồ nướng?”

“ Hương liệu này là gia vị, không phải huân hương.” Gia Cát Minh Nguyệt giải thích. Ở thế giới này, mọi người tìm ra không ít hương liệu nhưng lại không dùng vào việc nấu ăn. Bởi vì bọn họ còn chưa biết cách sử dụng. Lần trước, nàng ở trong phòng thí nghiệm của Hình Lâm Châu phát hiện ra, liền thuận tay cầm nhiều một chút.

“ Tốt.” Mặc Sĩ Thần đúng là điển hình của tinh thần ăn uống, trước mỹ thực, cùng Gia Cát Minh Nguyệt rất có tiếng nói chung.

“ Hôm nay hơi trễ, trước chuẩn bị chút đồ, sáng mai làm đi. Cũng không biết Lăng Phi Dương lúc nào có thể trở về.” Gia Cát Minh Nguyệt ngẩng đầu nhìn trời, đưa ra quyết định.

“ Hắn hiện tại không có việc gì là tốt rồi, chờ hắn tỉnh nhất định sẽ trở lại. Vậy bây giờ, nướng khoai trước.” Mặc Sĩ Thần không bởi vì ngày mai có đồ ăn ngon mà bỏ lại khoai lang trước mắt.

……

Sáng sớm hôm sau, Lăng Phi Dương đích thực đã trở lại, nhưng lại lập tức muốn đi.

Ông ngoại của Lăng Phi Dương đưa hắn một phong thư, khiến hắn vừa xem xong lập tức muốn rời đi. Nói có chuyện trọng yếu cần trao đổi.

“ Nhà ông ngoại ngươi có cần ta giúp một tay không?” Gia Cát Minh Nguyệt nhìn Lăng Phi Dương xuất hiện trước mặt mình hỏi. Lăng Phi Dương sau khi trở lại đã trở thành thánh cấp cao thủ, khí độ cả người đều thay đổi, hoàn toàn bất đồng so với lúc trước. Sự tồn tại của hắn có khi sừng sững như một đỉnh núi đứng đó, có khi lại như mặt hồ yên tĩnh không một gợn sóng, sâu không lường được. Dường như, da hắn càng trắng hơn, thân hình càng thêm rắn rỏi, kiên cường.

“ Không cần, ông ngoại vẫn chưa nói là có phiền phức, chỉ là muốn ta lập tức đi một chuyến. Lăng Phi Dương khẽ mỉm cười, trong con ngươi in dấu diện mạo Gia Cát Minh Nguyệt. Người thiếu nữ trước mắt này, vào thời khắc sống còn đã liều mình cứu hắn, một khắc đó, hắn đã làm ra một quyết định. Hắn sẽ đem quyết định này chôn sâu trong lòng, dùng cả đời mình sau này để thực hiện nó.

“ Tự mình cẩn thận.” Gia Cát Minh Nguyệt dặn dò, trong lòng là vì Lăng Phi Dương cao hứng. Lăng Phi Dương cuối cùng cũng thành công tấn thăng thánh cấp, con đường của hắn sau này sẽ ngày càng rộng mở.

“ Phi Dương, vận khí của ngươi thật không tốt, không được ăn đồ ngon.” Mặc Sĩ Thần đang khuân đồ về phía hậu viện, trong miệng còn ngậm một cái xíu mại.

“ Ngươi muốn ăn, chờ ngươi trở lại chúng ta lại làm là được.” Gia Cát Minh Nguyệt cười một tiếng, sau đó quay đầu trừng Mặc Sĩ Thần, “ Mập mạp, ngươi nhiều lời vô ích.”

Mặc Sĩ Thần tức khắc không có lên tiếng, nhai xíu mại trong miệng nhìn Lăng Phi Dương cười hì hì. Kỳ thực, lấy tư cách là bằng hữu, từ đáy lòng, hắn cũng vui mừng thay Lăng Phi Dương. Đột phá thánh cấp, đây là chuyện mà biết bao người mơ ước. Bên ngoài là vì Lăng Phi Dương cao hứng, nhưng trong lòng, hắn cũng thầm cổ vũ chính. Hắn cũng phải cố gắng, cũng phải trở nên mạnh mẽ mới được.

Tiết Tử Hạo xách theo một giỏ gì đó cùng Đoan Mộc Huyên từ bên ngoài đi vào, hai người bọn họ sáng sớm đã phải đi chợ mua những đồ Gia Cát Minh Nguyệt giao phó, bây giờ mới trở về. Vừa nhìn thấy Lăng Phi Dương, hai người đều kinh hỉ tiến lên chào hỏi.

“ Phi Dương, bộ dáng tốt a, đã trở thành thánh cấp cao thủ.” Tiết Tử Hạo buông cái giỏ xuống, chạy vội tới nện một quyền lên bả vai Lăng Phi Dương.

Lăng Phi Dương cũng huơ quyền chặn nắm đấm ở trên vai hắn, cười nói: “ Mấy người các ngươi cũng phải cố gắng lên.”

“ Nhất định, nhất định.” Tiết Tử Hạo hai mắt sáng lên quan sát biến đổi của Lăng Phi Dương.

Hai mắt trong suốt Đoan Mộc Huyên cũng sáng lên, nhìn Lăng Phi Dương, trong mắt là ước ao, hâm mộ cùng sùng bái. “ Phi Dương ca ca, chúc mừng ngươi.”

“ Huyên Huyên ngoan, có một ngày, ngươi cũng sẽ trở thành thánh cấp.” Lăng Phi Dương đưa tay xoa xoa đầu Đoan Mộc Huyên. Đoan Mộc Huyên hí mắt, dùng sức gật đầu một cái.

“ Tiểu thư, bên ngoài có người tìm Lăng công tử.” Quản gia đột nhiên tiến vào, biểu tình trên mặt giống như táo bón, giọng điệu khó chịu bẩm báo.

“ Ta tìm con trai của mình, khi nào cần người thông báo?” Người còn chưa tới, một thanh âm mang theo giận giữ đã truyền đến lỗ tai mọi người.

Sắc mặt Lăng Phi Dương trầm xuống, Gia Cát Minh Nguyệt khẽ nhíu mày. Nghe thanh âm này, Gia Cát Minh Nguyệt biết là phụ thân của Lăng Phi Dương, Lăng Triệu Thiên tìm đến. Chẳng qua là, người này tới làm gì? Mặc dù hắn biết Lăng Phi Dương ở nơi này nhưng lại chưa bao giờ tới cửa tìm hắn.

Mặc Sĩ Thần cùng Tiết Tử Hạo còn có Đoan Mộc Huyên ngơ ngác nhìn nhau, sau đó đều quay đầu lại nhìn về phía Lăng Phi Dương, Lăng Phi Dương mặt lại không chút biểu tình, thản nhiên nói: “ Để ta làm hắn đi ra ngoài.”

“ Phi Dương, ngươi không có việc gì, thật là tốt quá. Trong khoảng thời gian này, ngươi đi nơi nào? Ngươi có biết vừa nghe nói ngươi mất tích, ta có bao nhiêu lo lắng.” Lăng Triệu Thiên bước vào, vừa thấy Lăng Phi Dương liền vọt tới.

“ Ngươi lo lắng?” Giọng nói của Lăng Phi Dương nghe không ra hỉ nộ, chỉ nhàn nhạt hỏi ngược lại.

Thế nhưng, thái độ của hắn thiên lệch như vậy, khiến Lăng Triệu Thiên càng thêm kích động.

“ Đây là thái độ nói chuyện của ngươi đối với cha mình?” Lăng Triệu Thiên thiếu chút nữa giơ tay chỉ vào Lăng Phi Dương.

“ Lăng đại nhân, ở đây, hình như không phải nhà của ngươi. Muốn giễu võ giương oai, có phải hay không nên chọn nơi khác tốt hơn.” Gia Cát Minh Nguyệt nhìn Lăng Phi Dương trong mắt lóe lên thống khổ, trong lòng căm tức, nhịn không được lên tiếng.

“ Ngươi!” Lăng Triệu Thiên bị Gia Cát Minh Nguyệt nói như vậy, rất muốn đáp trả vài câu, nhưng hắn cho rằng, mình là trưởng bối cứ như vậy cùng một hậu bối tranh phong, có phần hơi thái quá. Hơn nữa, đây đúng là không phải nhà của hắn, hắn ở bên ngoài giáo huấn người khác dường như cũng không được thỏa đáng. Vì vậy, hắn hướng Lăng Phi Dương nói: “ Lập tức trở về cùng ta.”

“ Không rảnh.” Lăng Phi Dương vẫn nhàn nhạt nói. “ Ông ngoại có việc gấp tìm ta, ta lập tức phải xuất môn.”

Vừa nghe đến ông ngoại của Lăng Phi Dương tìm hắn, Lăng Triệu Thiên lập tức ủ rũ. Mẫu thân Lăng Phi Dương là cái gai trong lòng Lăng Triệu Thiên. Hắn đối với mẫu thân Lăng Phi Dương cùng người nhà của nàng đều rất hổ thẹn, cho nên vừa nghe Lăng Phi Dương nói như vậy, trong nháy mắt cả người trầm mặc xuống.

Mấy người Mặc Sĩ Thần len lén đưa mắt nhìn, bọn họ có ngốc đi chăng nữa cũng phát hiện ra quan hệ giữa Lăng Phi Dương và phụ thân hắn không tốt.

“ Ta còn có việc, sẽ không phụng bồi.” Lăng Phi Dương chỉ liếc mắt một cái, cũng không có nhìn thẳng Lăng Triệu Thiên, quay đầu nhìn về phía mấy người Gia Cát Minh Nguyệt, cười một tiếng: “ Chờ ta trở lại, lại làm đồ ăn ngon chúc mừng a.”

“ Đương nhiên.” Gia Cát Minh Nguyệt cũng nở nụ cười. Mặc Sĩ Thần cùng Tiết Tử Hạo cười gượng gật đầu. Trong lòng bọn họ đang suy nghĩ, giữa Lăng Phi Dương và phụ thân hắn, đến cùng là xảy ra chuyện gì.

Lăng Triệu Thiên thấy Lăng Phi Dương không đếm xỉa đến hắn, trong lòng thất vọng, nhưng càng nhiều hơn là bực bội, khó chịu. Rõ ràng là máu thịt của mình, lại không chịu nhìn thẳng mặt mình. Trái lại, hắn lại tươi cười với đám người Gia Cát Minh Nguyệt, đích thực là như vậy. Hình như, đã rất lâu rồi, hắn chưa từng thấy hắn nở nụ cười như vậy.

Lăng Phi Dương vốn chuẩn bị xuất môn, lại nhớ ra cái gì đó, bước chân dừng lại, quay đầu nhìn Lăng Triệu Thiên.

Lăng Triệu Thiên vui mừng, nhìn Lăng Phi Dương chờ đợi. Lăng Phi Dương lại lạnh nhạt nói: “ Gia chủ đại nhân, ta nghĩ các bằng hữu của ta không hoan nghênh khách không mời mà đến. Nếu không có chuyện gì, ngươi vẫn là nên sớm rời khỏi nơi này.” Nói xong, không nhìn sắc mặt như gan heo của Lăng Triệu Thiên, trực tiếp rời đi.

Lăng Triệu Thiên đứng tại chỗ, kinh ngạc nhìn bóng lưng của Lăng Phi Dương dần dần biến mất, một lúc lâu mới lấy lại tinh thần, nghiến răng oán hận nói: “ Nghiệt tử, nghiệt tử a!” Nói xong liền muốn rời đi, nhưng Gia Cát Minh Nguyệt ở sau lưng lại lành lạnh lên tiếng.

“ Vĩnh viễn cũng không nhận thức được sai lầm của mình, khó trách con trai ruột cũng không thừa nhận ngươi.” Gia Cát Minh Nguyệt khinh thường nhìn Lăng Triệu Thiên, nam nhân này đúng là điển hình của loại nam nhân cặn bã.

“ Ngươi nói cái gì?” Lăng Triệu Thiên quay đầu lại nhìn Gia Cát Minh Nguyệt, gương mặt nhăn nhó đáng sợ. “ Ngươi đã biết cái gì?”

“ Ta cái gì cũng không biết. Lăng gia chủ, bây giờ, ta mời ngươi ngay lập tức rời khỏi nhà của ta. Bằng không, ta liền bẩm với hoàng thượng, ngươi tự ý xông vào nhà dân, ý đồ bất chính.” Gia Cát Minh Nguyệt không e sợ, hừ lạnh một tiếng nói không chút lưu tình.

Lăng Triệu Thiên nghe Gia Cát Minh Nguyệt nói những lời này mạnh mẽ đè xuống lửa giận. Có thể tưởng tượng, đang thời điểm nóng bức dùng một khối băng mạnh mẽ dập tắt, cảm giác kia có bao nhiêu “thoải mái” a? Thế nhưng, Lăng Triệu Thiên giận mà không dám nói gì. Ai cũng biết, hiện tại, Hoàng thượng cưng chiều nhất không phải hậu cung phi tần Nhu phi, cũng không phải trọng thần triều đình vì hắn phân ưu, mà chính là người thiếu nữ trước mắt này. Gia Cát Minh Nguyệt, hắn không thể trêu vào!

Lăng Triệu Thiên liếc mắt nhìn Gia Cát Minh Nguyệt một cái thật sâu, hướng cổng nhấc chân, nhanh chóng chạy đi. Không thể trêu vào, vậy ta tránh!

Gia Cát Minh Nguyệt khinh thường nhìn bóng lưng Lăng Triệu Thiên, cười lạnh một tiếng: “ Ta chính là ỷ thế hiếp người, thế thì sao?”

“ Ỷ thế hiếp người, tốt.” Mặc Sĩ Thần lập tức chân chó nói.

“ Ỷ thế hiếp người hay.” Tiết Tử Hạo cũng lập tức chân chó nói tiếp.

“ Ừm, ừm … tỷ tỷ làm cái gì cũng là tốt.” Đoan Mộc Huyên tư tưởng thuần khiết luôn cảm thấy ỷ thế hiếp người là không tốt, nhưng lại nghĩ chỉ cần là Gia Cát Minh Nguyệt làm, nhất định là đúng!

“ Bất quá, Phi Dương và phụ thân hắn rốt cục xảy ra chuyện gì? Ta thấy bọn họ không giống phụ tử, như là cừu nhân a.” Mặc Sĩ Thần nghi hoặc.

“ Chờ một thời gian nữa, hắn muốn tự nhiên sẽ nói cho các ngươi biết. Hiện tại, chúng ta đi nướng đồ ăn.” Gia Cát Minh Nguyệt trong lòng vẫn còn suy nghĩ, Lăng Triệu Thiên thực ra là lo lắng cho Lăng Phi Dương. Chỉ là, tình cảm của một người cha đến hơi chậm, phương thức biểu đạt cũng khiến cho Lăng Phi Dương không tiếp thụ nổi. Quan trọng nhất là, Lăng Phi Dương vẫn không có cách nào tha thứ được cho những việc làm của Lăng Triệu Thiên đối với mẫu thân hắn. Lăng Triệu Thiên muốn phụ từ tử hiếu có lẽ là không thể nào. Chí ít là một đoạn thời gian dài nữa cũng sẽ không thể. Lăng Triệu Thiên dường như cũng phát hiện ra Lăng Phi Dương đã tấn thăng lên thành thánh cấp.

Gia Cát Minh Nguyệt phân phó hạ nhân đem những thứ Tiết Tử Hạo mua về đi rửa sạch, mấy người bọn họ thì qua hậu viện chuẩn bị.