Triệu hoán sư khuynh thành » Trang 150

Chương 79.3

Edit: thienbao95 Beta: trà ft chanh

Ngoài dự tính, liên tiếp mấy ngày Lăng Phi Dương cũng không có xuất hiện. Đi qua trạch viện của Lăng Phi Dương, quản gia nơi đó lại nói Lăng Phi Dương chưa hề quay về nơi này. Gia Cát Minh Nguyệt cảm thấy có điều bất thường. Lăng Phi Dương chưa từng như vậy, không nói một lời liền biến mất. Chẳng lẽ hắn đã xảy ra chuyện? Nghĩ đến điều này , Gia Cát Minh Nguyệt lập tức bất an, đứng ngồi không yên .

Hiện tại đang là kỳ nghỉ của học viện học viện Thiên Phong, Lăng Phi Dương không ở học viện. Nhà cửa Lăng Phi Dương cũng không có ai. Gia Cát Minh Nguyệt ngồi không yên. Nàng xin Gia Cát Phó Vân, hoàng thượng, sư phụ của mình giúp nàng tìm Lăng Phi Dương. Nhưng mà, kết quả lại càng làm cho nàng hoảng sợ. Không có tin tức, hoàn toàn không có tin tức. Lăng Phi Dương dường như hoàn toàn bốc hơi.

“Tại sao có thể như vậy?” Gia Cát Minh Nguyệt sắc mặt có chút tái nhợt, ngay cả hoàng thượng phái người truy xét cũng không có tin tức, lòng nàng lần nữa trầm xuống.

“Có lẽ, Phi Dương bị chuyện gì làm chậm trễ.” Mặc Sĩ Thần vô vị nói, chính hắn cũng không thể nào tin tưởng lý do này. Nếu là có chuyện, Lăng Phi Dương không phải sẽ cho người truyền tin nói cho bọn hắn một tiếng sao?

Gia Cát Minh Nguyệt thực sự hoảng sợ, nàng đứng lên, lại ngồi xuống, vô cùng lo lắng.

“Người còn chưa chết, ngươi khẩn trương cái gì?” Nam Cung Cẩn ngồi ở một bên, chậm rãi nói .

“Ngươi!” Gia Cát Minh Nguyệt lạnh nhạt nhìn nhìn Nam Cung Cẩn, Lăng Phi Dương đã nửa tháng không có xuất hiện, nàng đương nhiên lòng nóng như lửa đốt, nhìn hắn ở một bên bình tĩnh dùng chén Bạch Ngọc của hắn uống trà, Gia Cát Minh Nguyệt trong lòng buồn bực.

Ngay khi Gia Cát Minh Nguyệt còn đang buồn bực, ở cửa lại có một cái bóng tiến vào. Đứng ở trước mặt Gia Cát Minh Nguyệt, mỉm cười nhìn nàng.

“Uất Trì gia gia!” Gia Cát Minh Nguyệt vui sướng đứng lên. Người trước mắt đúng là Uất Trì Hồng, người quen cũ của mẫu thân nàng, cũng là sư phụ Lăng Phi Dương. Hiện tại hắn xuất hiện ở nơi này, Gia Cát Minh Nguyệt có thể cảm thấy đây không phải là ngẫu nhiên. Trực giác của Gia Cát Minh Nguyệt nói cho nàng biết, Uất Trì hồng đến nhất định là có liên quan đến Phi Dương.

Mặc Sĩ Thần cùng Tiết Tử Hạo cũng đứng lên bái kiến Uất Trì Hồng, Uất Trì Hồng mỉm cười xua tay, ý bảo không cần đa lễ. Nhưng Nam Cung Cẩn vẫn ngồi ở một bên, lại khiến cho Uất Trì Hồng chú ý nhiều hơn. Nam tử này, thực lực rất mạnh. Chẳng qua, mặc dù hắn đã che giấu lệ khí*, nhưng vẫn là chạy không khỏi ánh mắt của Uất Trì Hồng .

(*) lệ khí theo bản dịch của ta thì nó chỉ sự tàn bạo, độc ác. Ta nghĩ có thể hiểu như sát khí á. :D

“Uất Trì gia gia, người tới, có phải hay không có tin tức của Phi Dương?” Gia Cát Minh Nguyệt vội vàng hỏi.

“Đương nhiên. Đi, ta mang ngươi đi gặp hắn.” Úy Trì Hồng ôm ngang Gia Cát Minh Nguyệt, trực tiếp đem nàng kẹp ở dưới nách, cứ như vậy nhẹ nhàng bay ra ngoài cửa. Hai người Mặc Sĩ Thần và Tiết Tử Hạo nghe được bọn họ nói chuyện, tự nhiên không cần lo lắng. Nam Cung Cẩn đáy mắt biến đổi. Lão giả này, cư nhiên mạnh như vậy. Hắn là ai? Cùng Gia Cát Minh Nguyệt có quan hệ gì?

Uất Trì Hồng mang theo Gia Cát Minh Nguyệt, trong nháy mắt lướt qua trên đường phố, người khác chỉ cảm thấy toàn thân nổi lên một cơn gió quỷ dị, căn bản nhìn không thấy bóng người. Gia Cát Minh Nguyệt thì chỉ cảm thấy bên tai vù vù rung động, cảnh vật chung quanh đều trở thành hư ảnh, gió thổi mạnh đến nỗi ánh mắt có chút mở không ra. Có thể thấy tốc độ Uất Trì Hồng đáng sợ nhường nào.

Đi thật lâu, cuối cùng Uất Trì Hồng cũng đem Gia Cát Minh Nguyệt thả xuống. Gia Cát Minh Nguyệt chỉ cảm thấy váng đầu hoa mắt, chờ đứng vững, liền thấy bản thân đang ở trong một rừng trúc. Xung quanh đều là cây trúc xanh tươi ướt át, phía trước có vài toà nhà tranh, phía trước nhà tranh là một hồ nước, bên cạnh hồ nước còn dựng một bến đò nhỏ làm từ cây trúc, ven bến đò còn buộc một chiếc thuyền nhỏ, trên thuyền nhỏ có lưới đánh cá cùng cần câu. Ở giữa hồ nước còn có mấy con vịt đang chơi đùa. Phía trước nhà tranh được vây quanh bởi một hàng rào trúc. Trong hàng rào có mấy con gà con đang bới đất tìm ăn. Thanh u thế ngoại đào nguyên* chính là như thế đi. ( =))) đọc đoạn tả cảnh này có nàng nào nhớ dến cái gì ko?)

(*) Thanh u: tĩnh mịch và đẹp đẽ

Thế ngoại đào nguyên: chốn bồng lai tiên cảnh

“Chỗ ở của Uất Trì gia gia thật là đẹp.” Gia Cát Minh Nguyệt mắt cũng không chớp nhìn về phía trước .

Đọc FULL truyện tại đây

“Đi thôi, Phi Dương ở phía sau núi. Nếu ngươi thích, muốn đến đây ở lúc nào cũng đươc.” Uất Trì Hồng cười rộ lên, đưa tay chỉ về phía trước.

“Đa tạ Uất Trì gia gia.” Gia Cát Minh Nguyệt cười cười, liền hướng sau núi chạy đi.

Khi Gia Cát Minh Nguyệt chạy đến phía sau núi nhỏ, liền nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc đứng ở phía trước. Bóng lưng của Lăng Phi Dương vẫn kiên cường như vậy, giống như một cây đại thụ thẳng tắp, lại giống như một thanh kiếm vừa rút ra khỏi vỏ.

“Phi Dương!” Gia Cát Minh Nguyệt kêu to một tiếng, dừng cước bộ.

Lăng Phi Dương thân mình cứng đờ, xoay đầu lại, thấy Gia Cát Minh Nguyệt cách đó không xa. Lăng Phi Dương lúc này, vừa cao hứng lại vừa mất mát. Cao hứng là gặp được Minh Nguyệt, bắt gặp thần sắc lo lắng trên khuôn mặt nàng. Mất mát chính là, bản thân mình đang đột phá bình cảnh, nhưng vẫn còn kém một chút nữa. Hắn vốn nghĩ chờ sau khi đột phá mới đi gặp Minh Nguyệt .

“Biểu tình đó của ngươi là sao a!” Gia Cát Minh Nguyệt lật đật chạy tới, liền hung hăng đạp một cước lên chân của Lăng Phi Dương.

Lăng Phi Dương đau đến nhe răng.

“Ngươi có ý gì, không nói câu nào liền bỏ đi. Hại chúng ta đều lo lắng gần chết. Ngươi có biết không, ta còn thỉnh hoàng thượng cùng với sư phụ, bọn họ đều đem kinh thành lật tung lên mấy lần!” Gia Cát Minh Nguyệt có chút tức giận nói.

Lăng Phi Dương kinh ngạc nhìn khuôn mặt đang phóng to trước mắt, trong lòng khẽ động, hắn bỗng nhiên rất muốn vươn tay chạm vào.

Bất quá, hắn còn chưa kịp đưa tay, Gia Cát Minh Nguyệt đã xuất thủ. Nàng vươn hai tay, kiễng mủi chân, nắm hai bên má ra sức kéo: “Ngươi phát ngốc cái gì, ngươi không nói lời nào là có thể bưng bít cho qua sao? Ngươi ngốc sao?”

“Đúng vậy, ta ngốc.” Lăng Phi Dương hai má bị kéo tỉnh lại, nhưng trong lòng dường như có dòng nước ấm chảy qua. Miệng hắn bị kéo, nói có chút mơ hồ không rõ .

“Trong khoảng thời gian này ngươi đang làm cái gì?” Gia Cát Minh Nguyệt rốt cục lấy lại tinh thần buông ra Lăng Phi Dương, tức giận hỏi.

“Ta. . . . . . Tu luyện.” Lăng Phi Dương sờ sờ cái mặt bị nhéo thành màu hồng, có chút bất đắc dĩ nói.

“Vậy hiện tại như thế nào?” Gia Cát Minh Nguyệt hỏi.

“Bình cảnh.” Lăng Phi Dương cũng không che giấu.

Gia Cát Minh Nguyệt trầm mặc, bình cảnh là thời điểm gian nan nhất. Nếu muốn đột phá, một chút cuối cùng cũng là khó khăn nhất. Có cơ hội, sẽ có thể lĩnh ngộ mà đột phá, nếu không thể lĩnh ngộ, thì vĩnh viễn cũng không đột phá được. Từ cấp linh hồn đến thánh cấp, là một khe rãnh, khe rãnh rất lớn. Ở bình cảnh, nhìn như chỉ kém một chút, nhưng kì thực là kém rất nhiều.

Đang trầm mặc, Gia Cát Minh Nguyệt chợt nhớ tới cái gì, rút ra chủy thủ đưa Lăng Phi Dương xem: “Phi Dương, nhìn chủy thủ ngươi cho ta, bây giờ ta đã biết luyện khí. Cây chủy thủ này đã được cường hóa .”

Lăng Phi Dương tiếp nhận chủy thủ, cẩn thận nhìn một chút, gật đầu: “Quả nhiên so với trước kia tốt hơn.”

“Chỉ là lôi lực không đủ, cho nên chỉ khá hơn được một chút. Nếu như có lôi lực cường đại, ta có thể làm cho cây chủy thủ này lợi hại hơn.” Gia Cát Minh Nguyệt lấy ra cái vỏ chủy thủ đưa cho Lăng Phi Dương xem, “Xem, mặt trên của vỏ đã được vẽ luyện kim trận, nếu sau này tìm được địa tâm lôi, là có thể luyện khí.”

Lăng Phi Dương nhìn vỏ chủy thủ, mặt trên quả nhiên có vẽ luyện kim trận rườm rà . Hắn chưa từng thấy qua luyện kim trận, suy nghĩ một chút nói: “Là Hình sư phụ dạy ngươi?”

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

“Hắn dạy hơn phân nửa, những thứ khác là ta tự mình tìm tòi.” Gia Cát Minh Nguyệt dương dương tự đắc nói, nàng dùng ánh mắt hãy khen ta đi thẳng tắp nhìn chằm chằm Lăng Phi Dương.

Lăng Phi Dương bật cười, như ý nguyện của nàng khích lệ nói: “Ừm, Minh Nguyệt quả nhiên rất lợi hại. Là một luyện kim sư thiên tài.”

Gia Cát Minh Nguyệt cười rộ lên, sau đó trực tiếp ngồi xuống, vỗ vỗ bãi cỏ bên cạnh: “Ngồi đi.”

Lăng Phi Dương nghe lời ngồi ở bên cạnh, thời điểm hắn đang muốn nói cái gì, Gia Cát Minh Nguyệt lại chậm rãi lên tiếng.

“Thanh tiên sinh từng đã từng nói với ta, cục đá tuy nặng, nhưng không phá nổi một vùng nhược thủy, lá rụng tuy nhẹ, nhưng có thể bồng bềnh nổi trên mặt nước, con đường tu luyện, kỳ thực cũng là như vậy, quá mức chấp nhất, có thể sẽ phải trầm xuống dưới nước, ôn hòa hờ hững, nhưng lại có thể nổi trên mặt nước.”

Lăng Phi Dương đồng tử co rút, đột nhiên quay đầu nhìn Gia Cát Minh Nguyệt. Đây là chỉ dạy của Thanh Vân Châu tiên sinh?

Lăng Phi Dương lập tức cúi đầu, tinh tế suy ngẫm những lời Gia Cát Minh Nguyệt vừa nói.

Gia Cát Minh Nguyệt cũng không quấy rầy hắn nữa, hai tay ôm đầu trực tiếp nằm xuống, nhìn bầu trời xanh thẳm. Lần này nàng đã hiểu được lời nói của Thanh Vân Châu.

Trời đất đột nhiên có một loại chuyển động kỳ lạ, thế gian hết thảy đều trở nên vô cùng thông suốt. Bầu trời xanh thẳm trong vắt tựa như vừa mới dùng nước tắm qua, không một tia tạp chất, một làn gió tinh khiết, dễ chịu lướt nhẹ qua mặt, mang theo mùi thơm nhàn nhạt khiến tâm hồn sảng khoái, cỏ dưới chân non mềm, tràn đầy sức sống.

Gia Cát Minh Nguyệt dường như nghe được gió đang ca hát, cỏ đang hô hấp. Trời đất lúc này, tràn ngập một cỗ năng lượng thuần túy mà to lớn, hơi dao động, Gia Cát Minh Nguyệt dẫn dắt lực lượng trong cơ thể hòa cùng tinh thần lực đang dao động, hài hòa giống như một thể, mà lực lượng bí ẩn ở bên trong, lực lượng của nàng cùng tinh thần lực lại cùng thay đổi, chưa bao giờ trở nên thuần khiết và ngưng tụ như vậy .

“Đây là có chuyện gì?” Gia Cát Minh Nguyệt không khỏi kinh ngạc vạn phần, trong tu luyện chưa từng có xuất hiện qua tình huống như vậy. Chỉ có thể khẳng định, loại cảm giác kỳ dị này đối với nàng chỉ có lợi mà không hại .

Gia cát Minh Nguyệt hướng Lăng Phi Dương nhìn lại, chỉ thấy hắn cũng đang trừng mắt kinh ngạc nhìn mình. Gia Cát Minh Nguyệt đột nhiên cảm thấy, lúc này, chính mình cảm nhận được giữa thiên địa có một lực lượng to lớn thuần túy đang dao động, mà Lăng Phi Dương cũng hoàn toàn dung nhập vào trong đó. Vào giờ khắc này, toàn bộ thân thể hắn, linh hồn hắn, dường như hoàn toàn sáp nhập vào trong trời đất. Ở trên người Lăng Phi Dương, Gia Cát Minh Nguyệt rõ ràng cảm nhận được cảm giác chỉ khi đối mặt Thánh cấp cao thủ mới có.

“Chẳng lẽ, là muốn đột phá?” Trong lòng Gia Cát Minh Nguyệt dâng lên ý niệm này, tràn ngập kinh hỉ.

“Rầm rầm, ầm”, ngàn dặm trời xanh đột nhiên truyền đến một hồi sấm dày đặc, ngẩng đầu nhìn, nhưng lại không có bất kỳ khác thường nào.

Lòng Gia Cát Minh Nguyệt chợt trầm xuống, kinh hỉ bị âu lo và sợ hãi thay thế. Linh hồn cấp đến Thánh cấp, bên ngoài nghe thấy chỉ là kém một cấp bậc, nhưng bản chất lại khác biệt, đó là bởi vì từ linh hồn cấp tấn thăng Thánh cấp, nhất định phải trải qua khảo nghiệm Thiên Lôi tôi thể, trải qua thử thách của Thiên lôi, vô luận thân thể hay tinh thần đều triệt để thăng hoa, thân thể người bình thường sẽ đột phá đến cực hạn, đạt tới một cái cảnh giới hoàn toàn mới .

Thiên lôi tôi thể, tạo nên Thánh cấp cao thủ cường đại, nhưng đồng thời cũng trở thành ác mộng của vô số cao thủ cấp Linh hồn, tuyệt đại đa số cao thủ đứng đầu cấp Linh hồn đều bị thất bại, nghiêm trọng thì bị Thiên Lôi trực tiếp nổ thành mảnh vụn, tốt hơn một chút thì bị tàn phá trở thành phế nhân. Chỉ có một số vô cùng ít ỏi, có thể vượt qua Thiên lôi tôi thể, trở thành nhất đại cao thủ.

Trong mắt Gia Cát Minh Nguyệt đều là lo lắng, trời xanh mênh mông, một đạo ánh sáng hiện lên, một cột sáng màu lam chói mắt như một thanh lợi kiếm từ trên trời rơi thẳng xuống, hướng đỉnh đầu Lăng Phi Dương đánh tới. Thực tế, cột ánh sáng kia, so với cánh tay Gia Cát Minh Nguyệt còn muốn lớn hơn vài phần, bốn phía lóe lên một tầng điện quang, xích xích rung động.

Phi Dương có thể vượt qua nó hay không?

Tâm Gia Cát Minh Nguyệt nháy mắt siết chặt.

*** Đọc đến đoạn nhìn bóng lưng, có nàng nào tưởng tượng ra cảnh ôm từ phía sau hơm? Lại còn đoạn muốn vươn tay ra chạm vào mặt Minh Nguyệt. Chậc chậc, thật là … tội cho chàng trai đó. Thế nên, mị không thik np, một là rất đáng thương, hai là rất đáng ghét. Mà đọc những truyện có anh np nào như Lăng Phi Dương, mị thấy thật đau lòng. Mong là cuối truyện, ảnh tìm được người yêu.