Triệu hoán sư khuynh thành – Phần 2 - Trang 54

Quyển 3 – Chương 10.1: Ủa, mỹ nhân ngư!

Editor: ChieuNinh

Có muốn lừa qua tới đây hay không? Hiện tại có khẩu phần lương thực mùa đông, Quân Khuynh Diệu chắc cũng sẽ áp tải vật liệu trở lại rất nhanh.

Nhìn Ải Nhân tên Man Chuy trước mắt, Gia Cát Minh Nguyệt thầm nghĩ, quả quyết muốn lừa trở về!

“Cái kia, đại thúc Man Chuy, ngươi có biết các tộc nhân hiện giờ đang ở đâu không? Đã bị bắt đi rồi hả?” Trong lòng Gia Cát Minh Nguyệt đã đánh tâm tư tới bộ lạc ải nhân, tự nhiên muốn tích cực mà quan tâm hỏi thăm.

“Đúng, bọn họ đang ở bình nguyên Yarar, bị áp tống đi lãnh địa Tổng đốc Đặng Gia, ta trốn ra được chính là đi tìm những bộ lạc ải nhân khác, cứu vớt tộc nhân của ta.” Man Chuy âm vang có lực nói, tiếp theo ngại ngùng đỏ mặt một chút: “Xin đừng gọi ta đại thúc, ta còn chưa có trưởng thành, người có thể gọi ta Tiểu Man, mọi người trong bộ lạc vẫn gọi ta như vậy.”

“Tiểu Man. . . . . .” Gia Cát Minh Nguyệt kéo âm cuối dài lâu, nhìn đám râu xệ xuống trên bụng Ải Nhân, hỏi dò: “Xin hỏi bây giờ ngươi bao nhiêu tuổi?”

“Ta mới hơn năm mươi tuổi.” Bạn học Tiểu Man râu ria xồm xàm thật e lệ nói.

“Ải Nhân tuổi thọ rất dài, có thể sống ba bốn trăm năm, phải sáu mươi tuổi mới tính trưởng thành.” Tạp Tạp nhìn miệng chữ O của Gia Cát Minh Nguyệt, nhịn cười giải thích.

“Ừ, cái đó, cái đó Tiểu Man. . . . . .” Gia Cát Minh Nguyệt nổi hết cả da gà, nói tiếp: “Nếu như mà ta cứu tộc nhân của ngươi ra, có thể xin bọn họ giúp ta xây dựng phòng ốc hay không? Dĩ nhiên, bao ăn bao ở.” Tốt nhất là ở lại trở thành con dân của ta. Gia Cát Minh Nguyệt không phải chỉ thỏa mãn phát triển lãnh địa, nàng là muốn thành lập một thế lực thuộc về mình, thậm chí là vương quốc thuộc về mình! Vật như Thời Không Phi Luân, không cần đoán cũng biết tất nhiên là đồ vô cùng bảo bối. Nếu muốn nhận được tin tức, thậm chí đến cuối cùng nắm bắt tới tay, tuyệt đối không phải là dễ dàng như vậy. Mà cái thế giới này, không phải dựa vào một người là có thể đi ngang không người nào ngăn trở. Nàng là một người bình thường, nàng cũng sẽ có lúc mệt mỏi, cũng sẽ có thời điểm thư giản. Nàng cần phải có đồng bạn, có rất nhiều đồng bạn, đồng bạn có thể giao phó sau lưng của mình, đồng bạn có thể giao phó tánh mạng của mình.

“Dĩ nhiên, Ải Nhân chúng ta là chủng tộc ngay thẳng nhất hiểu được tri ân đồ báo nhất trên thế giới.” Man Chuy tự hào nói xong, bỗng nhiên lại sợ hãi trừng to mắt mà nhìn xem Gia Cát Minh Nguyệt, nói chuyện cũng không lưu loát nữa, run rẩy nói: “Tế ti đại nhân vĩ đại, ngài, ngài muốn đi cứu tộc nhân của ta sao? Là thật sao? Ta đây là đang nằm mơ sao?”

Một bên, Bullen trực tiếp tát một cái vỗ tới trên đầu Man Chuy, Man Chuy hoa mắt thì thào mà nói ra: “Cảm tạ Lôi Thần, ta thật sự là không phải đang nằm mơ. Tế ti đại nhân vĩ đại muốn đi cứu tộc nhân của ta.”

“Ngươi nên cảm tạ chủ nhân nhà ta.” Ba Mạc lại bất mãn mở miệng khiển trách.

Đọc FULL truyện tại đây

“Cảm tạ tế ti đại nhân vĩ đại.” Man Chuy vội vàng đổi lời nói, chỉ sợ Gia Cát Minh Nguyệt sẽ thay đổi chủ ý của nàng không đi cứu những Ải Nhân khác nữa.

“Đại nhân.” Tạp Tạp lôi kéo vạt áo Gia Cát Minh Nguyệt, đè thấp âm lượng nói: “Ta từng nghe nói qua Tổng đốc Đặng Gia ma quỷ, hắn là một trong những Tổng đốc thừa kế thế lực mạnh nhất đế quốc Roman, trời sanh tính tàn bạo ham giết chóc. Bây giờ lãnh địa của chúng ta còn rất yếu, không thích hợp trêu chọc kẻ địch mạnh mẽ như vậy.”

“Không có vấn đề gì, lặng lẽ đi tới là được rồi.” Dĩ nhiên Gia Cát Minh Nguyệt sẽ không ngu như vậy, đội vào vầng sáng tế ti người thú mang theo một đám võ sĩ người Miêu trực tiếp giết tới cửa, đó là tự tìm phiền toái.

Man Chuy càng thêm tràn đầy cảm kích nhìn Gia Cát Minh Nguyệt rồi.

“Bullen, ngươi dẫn một nửa chiến sĩ, cùng đám võ sĩ người ong trước mang theo con mồi trở về lãnh địa, những người khác cùng ta đi cứu bằng hữu Ải Nhân chúng ta.” Gia Cát Minh Nguyệt hạ lệnh, nói xong lại bổ sung một câu: “Con mồi trước để nuôi, không cho phép ăn hết.”

“Chủ nhân, còn ta thì sao?” Ba Mạc đáng thương nhìn Gia Cát Minh Nguyệt.

“Ngươi đi theo ta, a, đúng rồi, trước tiên cài quần lại.” Gia Cát Minh Nguyệt nghĩ rồi nói ra. Ba Mạc mừng rỡ thiếu chút nữa nhảy lên, chỉ là đôi tay xách theo lưng quần, nhảy lên không được. Mặc dù hắn rất ưa thích ăn thịt, chỉ là càng thích ở bên cạnh chủ nhân hơn, bởi vì ở bên cạnh chủ nhân sẽ được ăn thịt nướng ngon nhất thiên hạ.

Đám người Bullen rất có kinh nghiệm lấy giây thừng ra, xuyên qua trong lỗ mũi nhỏ nai trâu, dắt đi về phương hướng lãnh địa. Nai trâu trưởng thành do dự một chút, cũng đàng hoàng tử tế cùng đi phía sau, nhóm võ sĩ người ong đẩy xe đẩy nhỏ chất đầy thịt muối, đi ở hậu phương đội ngũ.

“Được rồi, Man Chuy, dẫn chúng ta đi cứu tộc nhân của ngươi, không phải quá xa chứ?” Đám người Gia Cát Minh Nguyệt thu thập một tý, chuẩn bị xong thức ăn, nói với Man Chuy.

“Không xa, sẽ đến rất nhanh.” Man Chuy cảm kích nhìn Gia Cát Minh Nguyệt. Không thể không bội phục Sinh Mệnh Lực kiên cường dẻo dai của Ải Nhân, mới vừa rồi còn đói bụng đến phải thiếu chút nữa thì đi đời nhà ma, bổ sung một chút mật đường sữa ong chúa người ong cho và thịt khô nghỉ ngơi một hồi, lập tức sức sống lại bắn ra bốn phía. Nhưng mà điều này cũng khiến Gia Cát Minh Nguyệt hiểu một chuyện, ở xã hội người loại, mật sữa ong chúa Tử Tinh của bộ tộc người ong có thể bán được giá tiền nặng như hoàng kim, là có đạo lý.

Ở dưới sự hướng dẫn của Man Chuy đám người Gia Cát Minh Nguyệt xuyên qua một mảnh đầm lầy ẩm ướt, đi tới trên sườn núi nằm ở một chỗ sâu của bình nguyên Yarar.

“Các tộc nhân của ta đều ở phía dưới.” Man Chuy kích động chỉ chỉ

loading