Triệu hoán sư khuynh thành – Phần 2 - Trang 53

Quyển 3 – Chương 9.2: Chủ nhân, người tuyệt đối không thể để cho ta thị tẩm.

Editor: ChieuNinh

“Vậy ngươi nhặt một khối cho ta nhìn một chút.” Tạp Tạp bị Ba Mạc dùng cái ánh mắt chính là nhìn kẻ ngốc đánh tới, nhưng mà cảm thấy cần phải thuyết phục được hắn, vì vậy dằn lại tính tình, lại gầm thét. Giờ phút này trên mặt đất, ở dưới yêu cầu nghiêm khắc của Gia Cát Minh Nguyệt, trong thôn làng quét dọn rất sạch sẽ, trên mặt đất không có đồ bỏ đi, cho nên cũng không có tảng đá.

Ba Mạc nhìn nhìn xuống đất, không có tảng đá, lại nhìn chung quanh, hai mắt tỏa sáng. Cách đó không xa, một dãy phòng đá nhỏ đang xây dựng còn chưa có hoàn công, chỉ là đã lộ ra vẻ tinh xảo đẹp đẽ cơ bản.

Ba Mạc hào hứng chạy tới, đưa tay thò tới mang lên một khối phía dưới cùng thể tích hơi lớn hơn, ôm vào trong ngực cười khúc khích với Tạp Tạp.

“Rầm!” Cái phòng đá nhỏ ngã một nửa.

Ở trong bụi bậm bay lên, trưởng lão Boggs người ong đang vùi đầu gian khổ làm việc quạt cái cánh nhỏ, đầu đầy bụi đất bay ra, phát ra một tiếng gầm thét: “Ba Mạc, ngươi cái đồ đần độn này đang làm gì hả?”

“Trưởng lão Boggs, ta cho ngài mượn tảng đá dùng một chút, cái này trả lại cho ngài.” Ba Mạc thật thà cười, liền tranh thủ ném tảng đá trở về.

“Rầm!” Cái phòng đá nhỏ ngã hoàn toàn.

“A, nhà của ta, nhà của ta.” Trưởng lão người ong vén y phục, lộ ra một thân cơ bắp, nắm đoản đao xông tới Ba Mạc.

“Thật xin lỗi trưởng lão Boggs, Ba Mạc không cố ý.” Ba Mạc không dám liều mạng với hắn, quay đầu chạy đi.

Vì vậy, tất cả mọi người nhìn thấy một màn như vậy, trong cuồng phong bất ngờ, một quái độc nhãn ném đá chiều cao ba thước vừa nói xin lỗi vừa bỏ chạy thục mạng vây quanh thôn xóm, một lão đầu người ong chiều cao chưa đủ một mét hai mặc áo sát nách lộ ra xương sườn, giơ Tiểu Đao hùng hùng hổ hổ một đường điên cuồng đuổi theo.

Tạp Tạp nhìn một màn này, khóe miệng co quắp, đã không biết nói cái gì cho phải.

“Thôi, Tạp Tạp, không nên miễn cưỡng Ba Mạc nữa. Hắn cũng không thích hợp luyện vũ kỹ của các ngươi.” Gia Cát Minh Nguyệt buồn cười nhìn Tạp Tạp mặt đen thui khuyên lơn.

Tạp Tạp than thở, cũng đành phải thôi.

“Đại nhân, đại nhân, lĩnh chủ đại nhân, tin tức tốt. . . . . .” Chiến sĩ Miêu tộc Bullen thở hồng hộc nhưng là sắc mặt vui mừng chạy vội tới.

“Hả? Tin tức tốt gì?” Gia Cát Minh Nguyệt nhìn Bullen không che giấu được mừng rỡ, nghi ngờ hỏi. Quân Khuynh Diệu áp tải vật liệu sẽ không có trở về nhanh như vậy. Sẽ là cái tin tức tốt gì?

“Lĩnh chủ đại nhân, lúc chúng ta vừa đi ra tuần tra thì phát hiện dấu chân con nai trâu, hẳn là một đoàn nai trâu đang di chuyển từ lãnh địa của chúng ta.” Bullen kích động nói xong, trong mắt lóe ra ánh sáng đặc hữu của động vật ăn thịt.

“Một đoàn nai trâu?” Gia Cát Minh Nguyệt cũng hai mắt tỏa sáng. Bình nguyên Yarar quá mức cằn cỗi, rất khó săn bắt được con mồi gì ra vẻ, Gia Cát Minh Nguyệt cúi đầu nhìn qua nhìn bọn nhỏ gầy nhỏ vây ở bên cạnh nàng, có chút kích động. Thịt! Có thể cho mấy đứa trẻ ăn thịt, lần này có thể để cho họ ăn đủ rồi!

“Đúng vậy đại nhân, nếu như săn đuổi được bầy nai trâu này, chúng ta cũng không cần lo lắng thức ăn qua mùa đông.” Bullen mong đợi nói. Đối với những bộ lạc người thú nghèo khổ mà nói, mùa đông, là mùa bọn hắn gian nan nhất. Trước kia thời điểm Miêu tộc ở đầm lầy Vưu Vụ, đến mỗi mùa đông chính là thời kỳ lão nhân và đứa bé gian khổ nhất. Mỗi năm đều có lão nhân chịu đựng không được mà qua đời.

“Lập tức triệu tập chiến sĩ, để lại một nửa người thủ vệ thôn xóm, một nửa người kia đi săn đuổi với ta.” Gia Cát Minh Nguyệt lập tức hạ lệnh.

Tiếng kèn lệnh của võ sĩ người Miêu thổi lên, trong khúc điệu có một chút mùi vị vui sướng, đây là âm thanh săn thú, khác biệt với tiếng chiến tranh trang nghiêm nghiêm trang mang theo ý sát phạt.

Đọc FULL truyện tại đây

Trên cánh đồng hoang vu, đám người miêu đưa tiễn chiến sĩ của mình đi. Kể từ sau khi bị đày đuổi đến đầm lầy Vưu Vụ, bọn họ đã rất nhiều năm không có đi săn thú quy mô lớn như vậy, bởi vì nơi đó căn bản không có bao nhiêu con mồi để bắt. Một vài người miêu lớn tuổi nhớ lại thời gian đã từng tốt đẹp, kích động đến lệ nóng doanh tròng. Người ong cũng không thích hợp chiến đấu, bọn họ có ở lại tiếp tục xây dựng phòng ốc, có đẩy xe đi theo xa xa phía sau chiến sĩ Miêu tộc. Chờ đánh tới con mồi, sẽ dùng xe đẩy về.

Dọc theo một mảnh dấu chân động vật dày đặc, Gia Cát Minh Nguyệt mang một đám võ sĩ người Miêu đuổi theo chỗ sâu bình nguyên, một đám chiến sĩ người ong đẩy đống xe nhỏ xa xa theo sau đuôi.

Người ong mặc dù vóc dáng không lớn, nhưng xác thực khéo tay, làm nghề mộc rất tốt, những cái xe đẩy bánh xe gỗ mặt ngoài tinh xảo, hơn nữa duy trì điểm truyền thống của người thú là nhanh chóng, rất bền chắc, khuyết điểm duy nhất chính là nhỏ hẹp. Dĩ nhiên, là thân thể này của bọn họ, lớn hơn một chút nữa thì đẩy không được rồi. Nhưng mà đối tượng săn đuổi lần này là nai trâu, hình thể cũng không tính rất lớn, xe đẩy lớn như vậy miễn cưỡng đủ rồi.

Dần dần tiến vào bên trong vùng bình nguyên, bản thân Gia Cát Minh Nguyệt cảm nhận được lãnh địa của mình rốt cuộc có bao nhiêu rộng lớn, thôn xóm đã sớm đã biến mất ở trong tầm mắt, phóng tầm mắt nhìn tới, bốn phía vẫn là một vùng đất bao la như cũ, giống như vĩnh viễn đi không tới cuối.

Bên trên bình nguyên gió mạnh thổi vù vù, có thể tùy ý thấy được đường nét sắc sảo của nham thạch to lớn bị mưa gió ăn mòn, như từng tên Cự Nhân viễn cổ, vĩnh viễn bảo vệ cả vùng đất vắng lặng này đây. Trên mặt đất bãi cỏ xanh non mới mẻ bị gặm nhắm giống như sương đánh qua thành một mảnh uể oải xấu xí, các chiến sĩ người miêu cúi thân mình xuống, lấy tay nắn vuốt chất lỏng còn mang theo ướt át, mừng rỡ nói: “Đại nhân, ở không xa ngay phía trước.”

Gia Cát Minh Nguyệt bước nhanh, ba gã Đường Lang tộc người cầm đao hình thành tam giác, tẫn trách thủ hộ ở trái phải sau lưng nàng, Ba Mạc trung thực ôm tảng đá to, gương mặt khát vọng.

Nơi xa, một đám nai trâu trên đầu sừng nhọn dài khoa trương đang chậm rãi di chuyển nhắm hướng Đông Bắc, thỉnh thoảng dừng lại gặm vài hớp cỏ trên đất, thô sơ giản lược nhìn lại, ít nhất hai ba trăm con.

“Một con, hai con, ba con. . . . . .” Ba Mạc mặt hạnh phúc chỉ đếm được mấy con thì không còn đếm được nữa, kích động đến giọng nói đều đang phát run. Hắn đã mấy ngày chưa từng ăn qua thịt, không phải Gia Cát Minh Nguyệt khắt khe hắn, mà là trên bình nguyên Yarar vốn là không có gì ra vẻ là con mồi, nếu như thịt tươi mua từ thành Constance mà nói, không đợi đưa đến lãnh địa thì thúi. Còn về chút thịt khô duy trì, còn chưa đủ cho một mình Gia Cát Minh Nguyệt qua mùa đông, huống chi trong Miêu tộc trong ong tộc cũng không thiếu lão ấu bệnh tàn.

Không lo việc nhà không biết gạo củi mắc. Hiện tại Gia Cát Minh Nguyệt coi như là chân chính cảm nhận được hàm nghĩa những lời này.

“Đại nhân, ta mang mấy tên chiến sĩ đi trước mặt, Bur và Buri dẫn người từ hai bên vây kín.” Bullen trưng cầu ý kiến Gia Cát Minh Nguyệt.

“Được, các ngươi tự an bài.” Gia Cát Minh Nguyệt gật đầu một cái. Chuyện săn thú như vậy, vẫn là đám người Miêu am hiểu hơn một chút.

Hơn mười tên võ sĩ người Miêu cởi giày xuống, xoa bùn đất ở trên người. Cởi giày xuống, là bởi vì chân của họ có đệm thịt thật dầy dẫm trên đất sẽ không phát ra một chút âm thanh, đây là ưu thế trời sinh của Miêu tộc, trên người lau bùn đất, là có thể che giấu tốt

loading