Triệu hoán sư khuynh thành – Phần 2 - Trang 52

Quyển 3 – Chương 9.1: Chủ nhân, người tuyệt đối không thể để cho ta thị tẩm.

Editor: ChieuNinh

Gia Cát Minh Nguyệt cười híp mắt nhìn Witt ngồi dưới đất, chợt giống như ảo thuật móc ra một tấm quyển trục từ trong tay áo, đưa tới trước mặt của Witt, dịu dàng nói: “Đến, ký nó.”

Witt liếc nhìn quyển trục trên tay Gia Cát Minh Nguyệt, liền vụt nhảy lên, lui về phía sau hai bước, nhìn chằm chằm Gia Cát Minh Nguyệt, âm thanh cũng run run, cũng không biết là tức giận hay là phẫn nộ, hướng về phía Gia Cát Minh Nguyệt quát lên: “Ngươi…ngươi nằm mơ! Ta tuyệt đối sẽ không ký.”

Lan Ni định thần nhìn quyển trục trong tay Gia Cát Minh Nguyệt, thì kinh hãi. Trong tay Gia Cát Minh Nguyệt rõ ràng là quyển trục khế ước, hơn nữa còn là cái loại khế ước chủ tớ. Quyển trục như vậy, chi phí không rẻ, tại sao trong tay Minh Nguyệt sẽ có quyển trục như vậy?

“Đúng là cái lão già kia áy náy, kêu Sophie lặng lẽ cho ta, coi là bồi thường.” Gia Cát Minh Nguyệt nhìn ánh mắt nghi hoặc của Lan Ni, lên tiếng nói. Trước đó Sophie giải thích cặn kẽ phương pháp sử dụng quyển trục này cho nàng, thật ra khiến Gia Cát Minh Nguyệt có chút giật mình. Quyển trục tầm thường như vậy lại có một loại năng lực gò bó, hơn nữa còn là năng lực gò bó tinh thần. Cái khế ước chủ tớ này, tên như ý nghĩa, một khi hai bên ký, quan hệ chủ tớ được lập, người hầu sẽ tuyệt đối trung thành với chủ nhân, một khi làm trái, giống như vạn kiến đốt thân, khổ sở như vậy không phải ai cũng có thể thừa nhận. Về phần lão già kia trong miệng Gia Cát Minh Nguyệt, dĩ nhiên chính là Đại Tế Ti thần phù hộ rồi. Lan Ni lựa chọn không thấy câu lời nói đại nghịch bất đạo này.

“Đúng là đồ tốt.” Quân Khuynh Diệu tiến lên, rút chủy thủ cắm trên mặt đất lên, cười nhìn về phía Witt: “Ngươi nên cảm thấy rất vinh hạnh, ngươi sẽ có một chủ nhân tốt nhất trên thế giới mới đúng.” Nói xong, Quân Khuynh Diệu giơ giơ chủy thủ.

Sắc mặt của Witt cũng xanh mét. Tại sao phải cảm thấy rất vinh hạnh? Lời này cũng thua thiệt cái tên gia hỏa mặt nạ màu bạc nói ra được. Witt hắn là loài người! Là một quý tộc nhân loại, tại sao có thể làm người hầu cho người thú? Tại sao có thể ký khế ước chủ tớ sỉ nhục này?

“Ta…ta tuyệt đối sẽ không ký, không cần si tâm vọng tưởng! Ta sẽ không làm một người hầu cho một người thú! Vì tôn nghiêm của ta, nhân cách của ta!” Witt ưỡn ngực, nói rất kiên định. Khí tiết rất là uy vũ bất khuất, âm thanh kia nói càng thêm năng có khí phách, bọn thuộc hạ nhìn Witt đều nhiệt huyết mênh mông.

“Kêu la cái gì! Ký hay là không ký? Giữ lại hay là không giữ?” Quân Khuynh Diệu nhịn không được giơ giơ chủy thủ, nhắm chủy thủ ngay phía dưới Witt. Những lời giữ lại hay là không giữ này, ai cũng hiểu ý là gì.

“Ký!” Lần này Witt trả lời cũng là nói năng có khí phách.

Thời điểm Witt đáp lời còn che phía dưới của mình, mặt hoảng sợ nhìn chủy thủ trong tay Quân Khuynh Diệu, đó là chủy thủ của hắn, so với ai thì hắn cũng đều hiểu rất rõ chủy thủ kia có bao nhiêu sắc bén!

Bọn thuộc hạ Witt cười ngất. . . . . . khí tiết cái gì, uy vũ bất khuất cái gì, đều là giả dối giả dối. . . . . . Chỉ là suy nghĩ hoán vị, đổi lại bọn họ gặp phải tình huống như vậy sẽ như thế nào đây? Nhất định phải đồng ý ký lập tức, điểm ấy không cần giải thích!

Đọc FULL truyện tại đây

“Rất tốt, ngoan ngoãn ký, sau đó chúng ta tới tiến hành một cuộc hội đàm thân thiện.” Gia Cát Minh Nguyệt cười hòa ái dễ gần, nhưng mà trong lòng Witt lại trực tiếp xù lông. Hắn run rẩy ký xuống hoàn chỉnh tên của mình, Gia Cát Minh Nguyệt cầm lấy nhìn một cái, hài lòng gật đầu một cái, thu vào.

“Tốt lắm, đến đây đi, Witt, tới trong phòng của ta, uống chút nước nóng, tới trao đổi chút tình cảm chủ tớ chúng ta.” Gia Cát Minh Nguyệt hài lòng nói, rồi hướng bọn Tạp Tạp phân phó trông coi những người Witt mang tới, lúc này mới mang theo Witt đi vào nhà. Witt khóc tang đi vào theo. Lần này thật sự là năm hạn bất lợi, đá trúng thiết bản rồi.

Trong phòng, nhóm một ngọn đèn dầu tản ra tia sáng vẩn đục, sau khi Gia Cát Minh Nguyệt ngồi xuống, cái ghế phát ra âm thanh cái két. Witt cũng thận trọng ngồi xuống.

“Lỵ Á, cũng cho Witt chút nước nóng.” Gia Cát Minh Nguyệt phân phó Lỵ Á.

Lỵ Á hung hăng trợn mắt nhìn Witt một cái, lúc này mới xoay người đi rót nước.

“Witt à, ngươi xem gian phòng của ta đây như thế nào?” Gia Cát Minh Nguyệt cười híp mắt hỏi.

“À? Không tệ rất tốt.” Witt chợt ngồi thẳng lên, cười xòa nói. Witt không có kịp phản ứng Gia Cát Minh Nguyệt là có ý gì. Cho là đối phương đang khách sáo gì đó, cho nên trả lời như vậy.

“Nói hưu nói vượn!” Trong nháy mắt sắc mặt Gia Cát Minh Nguyệt trầm xuống: “Lớn mật, lại dám mở mắt nói lời bịa đặt với chủ nhân!”

“À?” Witt mờ mịt trợn to mắt, chợt phục hồi tinh thần lại, gật đầu liên tục không ngừng: “Ừ, gian phòng này quả thật vô cùng không được, chung quanh hở, mặt đất không bằng phẳng, nếu như một khi trời mưa sẽ dột, tại sao chủ nhân có thể ở phòng đơn sơ dạng này đây? Ta nhất định sẽ nhanh chóng để cho người ta đưa tài liệu và công nhân, cất một cái phòng ốc xinh đẹp cho chủ nhân.”

“Ừ. Ngoan.” Gia Cát Minh Nguyệt hài lòng cười cười, hòa thiện nhìn Witt.

Witt nhìn vẻ mặt Gia Cát Minh Nguyệt, trong lòng thật là khóc không ra nước mắt.

Rất nhanh, Lỵ Á tới, bưng một chén nước, phịch một tiếng đặt ở trước mặt của Witt, cắn răng nghiến lợi nói một chữ: “Uống….uố…ng!” Hiện tại Lỵ Á lại tuyệt không xấu hổ, nàng chỉ muốn một cái tát vung đến trên mặt Witt. Lại dám chạy tới đánh chủ ý lên tế ti vĩ đại bọn họ, thật là đáng chết! Phải biết, người bộ tộc rất không dễ dàng mới thoát khỏi cơn ác mộng đầm lầy Vưu Vụ đó, đều dựa vào Gia Cát Minh Nguyệt. Gia Cát Minh Nguyệt chính là Đại Ân Nhân bộ tộc bọn họ, hiện tại cũng là lĩnh chủ của bọn hắn. Người nào cản trở Gia Cát Minh Nguyệt, chính là địch cùng Lỵ Á nàng, không đội trời chung! Cho dù nhân loại này bây giờ là người hầu lĩnh chủ đại nhân, vậy cũng không thể xóa bỏ hắn làm chuyện xấu trước.

Witt nặn mặt tươi cười với Lỵ Á, thời điểm cúi đầu muốn cầm chén nước uống, tay lại dừng lại ở giữa không trung. Chén

loading