Triệu hoán sư khuynh thành – Phần 2 » Trang 51

Quyển 3 – Chương 8.2: Dê béo tới cửa, làm thịt không chê vào đâu được.

Editor: ChieuNinh

Xa xa, nhóm lão ấu phụ nữ và trẻ con người miêu núp ở trong bụi rậm cỏ khô nhìn Gia Cát Minh Nguyệt toàn thân ánh sáng lung linh kỳ ảo thần thánh bất khả xâm phạm, rối rít quỳ rạp dưới đất, trong mắt đầy ấp nước mắt, trong miệng lẩm bẩm nói nhỏ: “Chiến thần ở trên cao, cảm ơn ngài ban cho chúng ta tế ti cường đại như vậy, ngài chói lọi, sẽ vĩnh viễn chiếu sáng con đường chúng ta đi tới. . . . . .”

Một vùng ánh sáng y hệt ma huyễn từ phía trên thiên không như mưa rơi rơi xuống, mỗi một chiến sĩ người thú cũng bị ánh sáng ở nơi này thấm vào. Ở dưới ảnh hưởng của tán ca, thân thể của tất cả võ sĩ người miêu cũng nâng cao một đoạn, eo ếch khỏe mạnh, gần như sẽ phải vượt qua võ sĩ mèo rừng lớn rồi, đao búa trong tay bổ chém vù vù có tiếng. Mặc dù vũ kỹ sẽ không có biến hóa gì, nhưng vô luận lực lượng hay là tốc độ, đều đã có cải biến chất lượng. Mặc dù sức chiến đấu một người so ra thì vẫn kém kiếm sĩ loài người, nhưng dựa vào ưu thế nhân số và lực lượng cường đại, cũng có thể chống lại với kiếm sĩ nhân loại.

Mà đám Đường Lang người cầm đao ở dưới tán ca huy hoàng bao phủ cũng càng trở nên cường hãn thêm, mỗi một đao vung ra, cũng mang đao khí màu xanh nhạt y hệt một mảnh như gió lốc ra khỏi, kéo không khí vô hình ra một cái đường hầm không khí trong suốt vặn vẹo.

Trong gió, trường bào trắng noãn của Gia Cát Minh Nguyệt theo gió mà động, mỗi sợi tóc mây như dây đàn phất phới ở trong gió. Trong tai Witt quanh quẩn tiếng tán ca của Gia Cát Minh Nguyệt đẹp như tiên âm, nhìn mặt mũi tuyệt mỹ thần thánh của Gia Cát Minh Nguyệt, trong lòng càng thêm cấp bách. Báu vật như vậy, hiến tặng cho bệ hạ mà nói, vị trí của tộc trưởng còn không phải là lấy vào tay sao?

Lực lượng tán ca, tán ca mẫn tiệp, tán ca sự chịu đựng. . . . . . Ở dưới tán ca tăng phúc, các võ sĩ người thú chẳng những lực lượng tốc độ xảy ra tăng lên thực chất, hơn nữa giống như vĩnh viễn không biết mệt mỏi.

Lần lượt từng kiếm sĩ té ở dưới chân Quân Khuynh Diệu và võ sĩ người thú. “Thiếu gia, đi mau.” Một Kiếm Sư thủ hộ ở bên cạnh Witt đẩy mạnh một cái, kêu Witt tỉnh lại từ trong ý dâm của mình. Lực lượng các võ sĩ người miêu càng lúc càng cường hãn, đao thế Đường Lang người cầm đao càng ngày càng sắc bén, mà tán ca của Gia Cát Minh Nguyệt vẫn còn tiếp tục, từng đạo ánh sáng rực rỡ sắc thái bất đồng nhưng tương tự huyễn biến vẫn còn như thủy triều rải tới các người thú.

Witt tỉnh táo lại, hiện tại cũng không phải là thời điểm thưởng thức mỹ nữ, tiếp tục như vậy nữa, có tán ca huy hoàng chiếu rọi, võ vĩ người miêu và Đường Lang người cầm đao căn bản không cần liều mạng, kéo dài cũng có thể kéo bọn họ tươi sống tới chết. Không nghi ngờ chút nào, nhiệm vụ thất bại, lấy thực lực của mình, đợi ở chỗ này nữa chỉ có thể trở thành gánh nặng của các kiếm sĩ, vẫn là trốn trước thôi.

Witt không chút do dự chạy ra ngoài, trong lòng tràn đầy hối hận, vẫn là đánh giá thấp thực lực Bạo Phong tế ti. Sớm biết như vậy thì nên mang theo một Ma Pháp Sư duy nhất, nguyên tố ma pháp của Ma Pháp Sư và tán ca tế ti là tử địch trời sanh, nếu như mang hắn theo, trường hợp cũng sẽ không bị động như thế.

Tên Kiếm Sư kia run trường kiếm lên, chém tới hướng Gia Cát Minh Nguyệt, đại kiếm tính chất bất phàm mang ra tiếng rít thâm trầm.

“Cẩn thận.” Lan Ni ý thức hô một tiếng, mặc dù đã sớm đã biết phong cách thực lực và bạo lực của Gia Cát Minh Nguyệt lúc cận chiến, nhưng lúc này trong đầu tất cả đều là hình tượng Gia Cát Minh Nguyệt là tế ti chói lọi vạn trượng, trực giác coi nàng như tế ti thân thể yếu đuối. Không có khế ước ma thú bảo vệ, thì tế ti Thú Tộc không cách nào trực diện đối kháng với kiếm sĩ nhân loại hoặc Ma Pháp Sư.

Đối mặt với Gia Cát Minh Nguyệt không có ma thú khế ước bảo vệ, trong đôi mắt của tên Kiếm Sư kia lấp lánh ánh lạnh. Chỉ cần chế phục tên tế ti này, chiến cuộc sẽ hoàn toàn thay đổi. Gần, càng gần, nhịp tim Kiếm Sư đập cực kỳ lợi hại, cực kỳ kích động.

Cùng lúc đó, hắn cũng phát hiện một chút chỗ quỷ dị. Lúc này chỉ có mấy tên Kiếm Sĩ cao cấp vẫn còn đang miễn cưỡng ngăn cản chiến sĩ người miêu vây đánh, mà ba gã Đường Lang người cầm đao và kiếm thủ mang mặt nạ màu bạc thậm chí cũng ôm vũ khí ở một bên xem náo nhiệt. Đúng là khi nhìn vị Bạo Phong tế ti lâm vào hiểm cảnh, bọn họ lại một chút cũng không lo lắng. Ngược lại ánh mắt nhìn về phía mình cổ quái dị thường, thật giống như có chút thương hại, có chút hả hê.

“Tên ngu ngốc này, lại dám đi tìm tế ti đại nhân gây phiền toái, thật không biết chữ chết là viết thế nào sao?” Trên mặt ngây thơ của Tạp Tạp viết đầy khinh bỉ.

“Hắn còn không có gặp qua thời điểm đại nhân phát huy, nếu không coi như cho hắn thêm mười lá gan cũng sẽ không có dũng khí như vậy.” Tây Tây ôm Trường Đao cảm khái nói. Kể từ khi gặp qua khoảnh khắc thủ đoạn bạo lực của Gia Cát Minh Nguyệt, tên Đường Lang người cầm đao này đã sớm nâng Gia Cát Minh Nguyệt lên đến độ cao giống như Bạo Long trong truyền thuyết, vừa kính vừa sợ.

“Tạp Tạp đại nhân, một lát nữa thời điểm đập chết hắn, để cho ta đi được không?” Ba Mạc ôm tảng đá to, lấy lòng nói với Tạp Tạp. Lần trước đập chết thú Hỏa Diễm Nham Điêu lấy được một khối thịt heo rừng thật to, lần này đập chết một Kiếm Sư loài người, thì sẽ được ban thưởng chính là cái gì đây? Ba Mạc đơn thuần chính là suy luận liên hệ như vậy.

Kiếm Sư không có nghe được đối thoại của mấy người Tạp Tạp, cũng không kịp suy nghĩ nhiều, hắn đã vọt tới trước mặt của Gia Cát Minh Nguyệt.

Một thanh chủy thủ tinh sảo lóe ra ánh lạnh, như tia chớp chớp qua bầu trời đêm, mãnh liệt chạm vào nhau với thanh kiếm. Cổ tay kiếm sĩ tê rần, kiếm to bay ra ngoài, hổ khẩu chấn động mạnh máu tươi rỉ ra. Kiếm Sư lảo đảo lui về sau liên tiếp, khuôn mặt khó có thể tin, khuyết điểm lớn nhất của tế ti không phải là thân thể yếu đuối sao? Nhưng người thiếu nữ trước mắt này, tại sao lại có lực lượng mạnh thế này? Dù là chiến sĩ Tượng tộc (voi) mạnh mẽ nhất trong thú tộc, đoán chừng cũng chẳng qua như thế thôi. (hổ khẩu: khoảng giữa ngón cái và ngón trỏ)

Những người khác chiến đấu căn bản cũng đã kết thúc, cuối cùng mấy tên kiếm sĩ cũng bị các võ sĩ người miêu đánh té nhào xuống đất. Sau tiếng rơi bùm bùm, một đám kiếm sĩ toàn thân mang thương sưng mặt sưng mũi thoi thóp một hơi nằm trên mặt đất, nhìn một màn kinh người trước mắt, kinh ngạc trong nội tâm khiến cho bọn hắn quên mất đau đớn, trong đại não một mảnh mờ mịt.

Tay Gia Cát Minh Nguyệt cũng đã hơi tê rần một chút, đây chính là Đấu Khí kiếm sĩ loài người sao? Gia Cát Minh Nguyệt cảm thấy, ở dưới sự kích phát của đấu khí, những kiếm sĩ này có thể trong nháy mắt bộc phát ra lực lượng và tốc độ mạnh hơn xa xa bản thân, sinh ra lực phá hoại cường đại. Chỉ là sau khi bộc phát lực lượng sẽ lập tức suy giảm, tác dụng chậm chưa đủ. Nếu như không phải là dựa vào cái loại nguyên tố năng lượng thần bí đó, đừng nói so sánh với kiếm sĩ đại lục Thương Lan, ngay cả kiếm sĩ đại lục Thừa Trạch bọn họ cũng không sánh nổi.

Đọc FULL truyện tại đây

Kiếm Sư trở tay nhặt trường kiếm từ trên mặt đất lên, hai tay hợp lại cầm kiếm giơ thật cao qua đỉnh đầu, toàn lực bổ tới hướng Gia Cát Minh Nguyệt. Bóng dáng Gia Cát Minh Nguyệt đột nhiên biến mất từ trước mắt, ánh sáng thần thánh chói mắt đột nhiên lóe sáng ở trước mặt Kiếm Sư, một quả đấm nhìn như mềm mại xuất hiện ở trước mắt hắn, vô hạn phóng đại.

“Ầm!” Kiếm sĩ cảm giác hình như là mình bị bò rừng đá trúng đầu, đầu óc choáng váng máu mũi chảy dài bay ra ngoài, kiếm to trong tay cũng không biết ném đi nơi nào. Không đợi thân thể hắn rơi xuống đất, bóng dáng của mấy người Tạp Tạp lại xuất hiện ở bên cạnh hắn, quả đấm của bọn hắn liên tiếp đánh vào trên mặt của hắn, lại đánh hắn từ hôn mê cho tỉnh lại ngất đi ngất đi tỉnh lại ngất đi tỉnh lại. . . . . .

“Chiến thần cùng tồn tại với chúng ta!” Mấy người Tạp Tạp không mất cơ hội gào to một tiếng. Đây là phương thức chiến đấu bọn hắn thích nhất rồi, thật sự rất bạo lực, rất là thỏa mãn, rất phù hợp phong cách người thú.

Sau khi chiến đấu kết thúc, một đám võ sĩ người miêu liền hô to gọi nhỏ xông lên, bắt đầu vơ vét chiến lợi phẩm. Rất nhanh phóng tầm mắt nhìn tới, ở chỗ kiếm sĩ nhân loại đều bị bọn họ vơ vét không còn gì, có tên ngay cả quần cũng bị lột xuống, lộ ra hai cái bắp đùi trắng bóc run lẩy bẩy ở trong gió đêm giá rét.

Gia Cát Minh Nguyệt nhìn mà khóe miệng co giật, lực bộc phát của những tên người miêu thật đúng là làm cho người ta xem thế là đủ rồi.

“Minh Nguyệt tỷ tỷ, chỗ đó còn chạy một tên.” Lan Ni chỉ chỉ nơi xa, một bóng đen đang chạy đến bình nguyên, phóng lên tuấn mã cột ở nơi xa chạy đi phương hướng thành Constance.

“Yên tâm đi, hắn trốn không thoát.” Sau lưng Gia Cát Minh Nguyệt, xuất hiện một đôi cánh hơi mờ, giương cánh lên, lập tức biến mất ở bầu trời đêm.

Không bao lâu, “Hô”, Witt huơ tay múa chân từ phía trên không trung rơi xuống, tứ chi dang ra ngã trên mặt đất.

“Trước tiên cứu tỉnh hắn, ta có lời hỏi hắn.” Gia Cát Minh Nguyệt rơi xuống đất, cánh sau lưng chớp động ánh sáng mê huyễn.

Hai người chiến sĩ người miêu kéo hắn lên, trên đất xốp để lại một hình chữ đại tiêu chuẩn – hình người nằm dang tay chân. “Bốp bốp” mấy tiếng giòn vang, trên mặt Witt tràn đầy bùn đất nhanh chóng hiện lên chừng mười cái dấu đỏ giao nhau, máu mũi cũng phun ra ngoài. Hắn vốn còn muốn giả chết, vội vàng mở mắt. Đánh thức tù binh chẳng phải nên dội nước lạnh ư, người thú dã man, quá là đơn giản thô bạo.

“Cường đạo đáng chết, cường đạo nhân loại ti bỉ!” Lan Ni tức giận xông lên, hung hăng đá mấy đá ở trên người của hắn.

“Các ngươi rốt cuộc là ai?” Gia Cát Minh Nguyệt ngăn Lan Ni lại, đứng ở trước mặt của Witt, lạnh lùng nhìn hắn. Thực lực cùng trang bị như vậy, tuyệt đối không phải là cường đạo đơn giản. Tạp Tạp đứng ở sau lưng nàng, cầm Trường Đao sửa móng tay. Mài vang lên kèn kẹt, Witt nhìn mà kinh hãi một hồi. Đại ca, ngươi có thể đi con đường bình thường một chút, cầm dao cắt móng tay sửa một cái móng tay được không, dầu gì cũng có dao phay mà. Ngươi cầm một đại đao dài như vậy thì sửa thế nào hả?

“Ta là Đoàn Cường Đạo Khô Lâu vĩ đại. . . . . .” Witt ưỡn ngực, mưu toan giãy giụa.

“Soát người.” Gia Cát Minh Nguyệt nói với Tạp Tạp.

Tạp Tạp tiến lên không nói lời gì một đao tát Witt lăn trên mặt đất, sau đó bắt đầu lục soát người Witt. Thu hoạch một cái túi tiền phình lên, một cái chủy thủ tinh xảo sắc bén, khăn thơm chuyên dụng của quý tộc loài người, một cái huy chương nho nhỏ màu đen kịt. Đều đã trình lên đến trước mặt của Gia Cát Minh Nguyệt.

“A, lúc nào thì cường đạo cũng có tiền như vậy?” Gia Cát Minh Nguyệt cân nhắc túi tiền nặng trịch trong tay, ném cho Lỵ Á đứng ở phía sau: “Cái này làm chiến lợi phẩm tư nhân của ta.” Lỵ Á nhận lấy, cẩn thận cất đi. Bây giờ nàng kiêm chức thị nữ cùng quản gia của Gia Cát Minh Nguyệt. Về sau tất cả mọi chi phí của Gia Cát Minh Nguyệt đều là nàng quản lý, tự nhiên sẽ không khinh thường. Sở dĩ nói là chiến lợi phẩm tư nhân, bởi vì lúc trước những thứ đánh cướp ở bên ngoài đều nộp toàn bộ, sau đó thống nhất phân phối. Gia Cát Minh Nguyệt nói xong, vừa cẩn thận nhìn huy chương trong tay một chút. Cái huy chương này, tính chất bất phàm, phía trên có hoa văn tinh mỹ điển nhã, hình như là một ký hiệu của gia tộc?

Gia Cát Minh Nguyệt đưa huy chương cho Quân Khuynh Diệu, Quân Khuynh Diệu nhìn một chút, cười như không cười nhìn Witt nội tâm có chút lo sợ bất an, chậm rãi nói: “Người của gia tộc Cây sồi.”

“Ta không phải là người của gia tộc cây sồi gì đó. Cái huy chương này là chúng ta trước đó đánh cướp được. Trước ta đã nói với ngươi, chúng ta là thành viên Đoàn Cường Đạo Khô Lâu, tốt nhất ngươi thả chúng ta, bằng không đợi đồng bạn của chúng ta đến thì các ngươi nhất định phải chết.” Witt cả kinh trong lòng, nhưng mà vẫn cố làm hung hãn nói.

“Oh! Thì ra thật sự là cường đạo.” Gia Cát Minh Nguyệt cau mày chợt hiểu gật đầu một cái, sau đó phất tay nói với Tạp Tạp: “Tạp Tạp, cường đạo thì giao cho ngươi xử lý.”

“Dạ, đại nhân, như vậy ta dùng cọc gỗ xuyên qua thân thể hắn treo ở trên cây hay là cũng có thể đốt đèn trên bụng sao?” Tạp Tạp vui vẻ hỏi.

“Ừ, tùy ngươi xử lý thôi.” Gia Cát Minh Nguyệt không chút để ý phất tay: “Thiệt là, hơn nửa đêm còn không cho người nghỉ ngơi, ngủ đi. Ta thật đúng là cho là người của gia tộc cây sồi, còn nghĩ nếu phải thì cho một cơ hội. Thật là nhàm chán.” Nói xong, xoay người muốn đi.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

“Không, không, ta không phải cường đạo, ta là người của gia tộc cây sồi, ta tên là Witt.” Witt nhìn Tạp Tạp mặt mũi ngây thơ cùng tia lửa chớp động trong đôi mắt, biết hắn tuyệt đối sẽ không nói giỡn. Sau đó nghe Gia Cát Minh Nguyệt nói nhìn như lơ đãng, tự nhiên không thể tiếp tục bình tĩnh, kêu to thừa nhận thân phận của mình.

“Gia tộc cây sồi là một trong những gia tộc thương đoàn giàu có nhất xã hội loài người, rất có tiền.” Quân Khuynh Diệu nghịch cái huy chương trong tay, cười như không cười nhìn Witt, đặc biệt tăng thêm ba chữ rất có tiền: “Cái thương đoàn này, liên quan buôn bán rất rộng, thậm chí còn đang làm buôn bán nô lệ. Lùng bắt những người thú hoặc là tinh linh tầm thường lạc đàn, buôn bán đến xã hội loài người giành món lợi kếch sù. Đúng không?”

Rất có tiền?! Đôi mắt của Gia Cát Minh Nguyệt lập tức sáng lấp lánh nhìn Witt. Mùa đông sẽ tới, cây nông nghiệp gieo xuống bình nguyên Yarar căn bản cũng không thể mọc ra được. Đừng nói là gieo giống không đúng mùa, cho dù là đúng mùa, cũng không thể thu hoạch. Mà lương thực cho đám người Miêu Tộc cũng sắp không có, đồ dùng hàng ngày thì càng không cần phải nói rồi. Vừa đến mùa đông, ở trong nhà đá lọt gió này, suy nghĩ một chút cũng thật là một chuyện rất đau khổ. Cho nên, hiện tại Witt ở trong mắt của Gia Cát Minh Nguyệt = một tòa núi vàng = khẩu phần lương thực đồng bào Miêu Tộc = phòng ốc đồng bào Miêu Tộc. . . . . . Tha thứ cho Gia Cát Minh Nguyệt quy đổi như vậy, hiện tại đương gia, mới biết củi gạo dầu muối đáng quý đó mà.

“Ngươi là người nào của gia tộc cây sồi đây?” Quân Khuynh Diệu nhận lấy thanh chủy thủ trong tay Gia Cát Minh Nguyệt lục soát từ trên người Witt tới, ngắm nghía một cái, không đợi Witt nói chuyện, chợt buông tay, chủy thủ liền thẳng tắp đóng vào giữa hai đùi Witt vẫn ngồi ở trên đất.

Sắc mặt của Witt trong một nháy mắt tái nhợt giống như một tờ giấy trắng, cả người đều không nhịn được run lẩy bẩy. Sau đó chậm rãi cúi đầu, thì nhìn thấy thanh chủy thủ sắc bén kia còn kém một chút xíu như vậy thì cắt đến mệnh căn của mình rồi.

“Ai nha, trợt tay một chút, không có cắt đến.” Quân Khuynh Diệu cũng là mặt tiếc hận than thở.

Witt nghe được câu này, cả người run lên, theo bản năng nuốt nước miếng một cái, run run rẩy rẩy nói: “Ta…ta là Nhị thiếu gia gia tộc cây sồi, Witt. Lần này ta tới là, là, là muốn. . . . . .” Witt nhìn nam tử nhân loại mang mặt nạ màu bạc bên cạnh, nửa câu sau thế nào cũng nói không ra lời. Hắn sợ lời của mình nói ra chọc giận đối phương, lần sau đối phương cũng không trượt tay, trực tiếp đánh trúng chỗ yếu hại.

“Nói mau!” Gia Cát Minh Nguyệt kiên nhẫn cũng không tốt lắm, chỉ là thời điểm khi nghe đối phương lại là Nhị thiếu gia một thương đoàn gia tộc có tiền, kỳ thực tâm tình rất tốt. Cái này không chỉ là một con dê béo, còn là một con. . . . . . Ừ, dùng chút lời nói thông tục để hình dung, chính là cái loại mặt hàng mập đến nỗi vào cảnh khu cũng phải một người mua hai vé vào cửa.

“Ta…chúng ta tới chính là vì cô. . . . . .” Rốt cuộc Witt lấy hết dũng khí, không hề giấu giếm nói từ đầu tới cuối chuyện giống như cây đậu cũng nói ra ngoài.

“Người Bái, lại còn có người Bái vô sỉ, hắn đang ở đâu?” Người Miêu Tộc vừa nghe thì nổi giận.

“Ở chỗ này.” Bóng dáng của Tây Tây chậm rãi đi ra, ném tên người Bái lưu manh tới trước mặt. Mới vừa rồi người Bái lưu manh thấy tình thế không ổn thì muốn chạy ra, lại bị mọi người bắt được. Lúc này ba huynh đệ Bullen đã nhận ra tên người Bái lưu manh này, tự nhiên trong nháy mắt cũng hiểu được đây rốt cuộc là chuyện gì. Cũng cừu hận nhìn về phía người Bái lưu manh đang run lẩy bẩy.

“Vô sỉ bại hoại, ngươi lại cùng loài người xuống tay đối với đồng bào mình.” Lan Ni và mấy tên võ sĩ người miêu tức giận xông lên, một hồi quyền đấm cước đá về phía người Bái lưu manh. Sức lực xuống tay lại một chút cũng không có lưu tình, giống như hận không được róc xương lóc thịt người Bái lưu manh.

Thấy cảnh tượng người Bái lưu manh bị ngược, khóe miệng Witt rụt rụt kéo căng lên, cả trái tim cũng theo tiếng kêu thảm thiết của người Bái lưu manh mà lên lên xuống xuống.

“Ừ, muốn biến ta thành đầy tớ của ngươi, lá gan cũng không nhỏ há.” Trên mặt Gia Cát Minh Nguyệt hiện lên nụ cười quỷ dị, chợt đến gần Witt, sau đó chạy một vòng vây quanh hắn, Witt nhìn mà sợ hãi trong lòng.

“Ta…ta có thể trả rất nhiều tiền tới chuộc sinh mạng cùng tự do của ta và bộ hạ của ta.” Witt vội vàng lên tiếng: “Bây giờ chúng ta trở thành tù binh của cô, theo nguyên tắc đại lục, ta có thể trả tiền chuộc. Ta có thể trả một khoản tiền rất lớn cho cô, có thể cải thiện cuộc sống bộ tộc các cô thật lớn.”

Gia Cát Minh Nguyệt lại chậm rãi đứng ở trước mặt của Witt, xấu bụng cười nhìn Witt, từng chữ từng câu rõ ràng hỏi: “Witt, ngươi có biết cái gì gọi là lợi ích lâu dài hay không? Ngươi có biết cái gì gọi là cùng kéo dài phát triển hay không?”

Mọi người nháy mắt, rất nhiều người thú tự nhiên không hiểu ý tứ của những lời này. Lan Ni cũng chỉ là hiểu một câu lợi ích lâu dài, câu phía sau cùng kéo dài phát triển kia thì hoàn toàn không hiểu.

Witt nhìn nụ cười say lòng người trên gương mặt xinh đẹp trước mắt này, không biết vì sao lại cảm thấy rợn cả tóc gáy, một loại dự cảm cực kỳ chẳng lành dâng lên trong lòng. Hắn có một cảm giác, mình phải xui xẻo, hơn nữa còn là gặp xui xẻo lớn!

Hết chương 8_Q3.