Triệu hoán sư khuynh thành – Phần 2 - Trang 50

Quyển 3 – Chương 8.1: Dê béo tới cửa, làm thịt không chê vào đâu được.

Editor: ChieuNinh

“Không lo lắng, không lo lắng.” Trong lòng Witt đã có dự tính cười cười, một chút nghi ngờ lúc trước cuối cùng cũng tan thành mây khói.

Bình nguyên Yarar, là một trong Hoang Nguyên cằn cỗi nhất vương quốc người thú, cằn cỗi đến nỗi ngay cả trạm gác người thú cũng không tìm ra mấy cái, muốn xuống tay, nơi đó mới là địa điểm tốt nhất.

“Cho ngươi, cứ đi hưởng thụ cho tốt đi, còn có quên mất chuyện này.” Witt ném cho người Bái lưu manh một túi chứa đầy đủ tiền, vẻ mặt tươi cười. Hắn giống như đã thấy được vẻ mặt bệ hạ Roman đời thứ bảy vui mừng lúc nhận được quà mình tặng, thấy được trường hợp huy hoàng lúc mình tiếp chưởng gia tộc. Thật ra thì, mơ mộng gì đó thật tình là không nên. . . . . . Thật lâu về sau Witt mới hiểu được cái chân lý này.

“Witt tiên sinh, nếu như ngài cần người hướng dẫn mà nói, tin tưởng ta, ta là lựa chọn tốt nhất của ngài.” Người Bái lưu manh nhận lấy túi tiền áng chừng, nhanh chóng bỏ vào trong túi, nịnh hót nói. Người Bái chính là người Bái, đầu óc xoay chuyển khá nhanh, đoán được ý tưởng của Witt. Trong lòng hắn hận đoàn người Gia Cát Minh Nguyệt tới cực điểm, chỉ có tận mắt thấy họ rơi vào trong tay loài người mới có thể xả ra cơn tức này, tốt nhất còn có thể tự mình đi lên đạp mấy cái ở trên người mấy tên võ sĩ người miêu đánh hắn, như vậy thì càng giải hận.

“Được, đến lúc đó ta sẽ cho người đến gọi ngươi.” Thật ra thì Witt không thích giao thiệp cùng với cái người lớn lên giống con chuột giảo hoạt này. Nhưng mà hắn nói không sai, muốn tiến về phía bình nguyên Yarar, xác thực cần một người thú dẫn đường. Hắn không muốn chuyện này khiến quá nhiều người biết, cho nên trước mắt người Bái lưu manh là lựa chọn tốt nhất, cùng lắm thì, sau khi chuyện thành công. . . . . .

Cho nên ở khi đám người Gia Cát Minh Nguyệt tiến về phía bình nguyên Yarar, đồng thời một đội ngũ nhân loại cải trang giả bộ ở dưới sự hướng dẫn của người Bái lưu manh, cũng từ một con đường khác xuất phát hướng bình nguyên Yarar.

Dĩ nhiên, những cái này Gia Cát Minh Nguyệt cũng còn chưa biết.

Vào đêm, giá rét gió thổi qua cả vùng đất, tầng mây vừa dầy vừa nặng che cản ánh trăng, trong không gian hoang dã đen nhánh một mảnh. Trong thôn đống lửa đang cháy hừng hực, mấy tên võ sĩ người miêu tẫn trách thủ hộ ở bốn phía thôn. Nói là thôn, nhưng thật ra là một vài nhà đá lưa thưa đáng thương.

Lúc này Gia Cát Minh Nguyệt nằm ở trong nhà đá, cả người vùi trong chăn ở mềm mại. Bây giờ nàng nằm giường lớn là nàng lặng lẽ lấy ra từ trong nhẫn không gian, chăn gối đầu mềm mại cũng là lấy ra trong nhẫn không gian. Nàng vẫn không thể bại lộ nhẫn không gian, chí bảo làm cho người ta kinh ngạc như vậy, cho nên đều là buổi tối lặng lẽ lấy ra, ban ngày thì thu vào. Chỗ ngủ thư thái, nhưng mà cả nhà đều là lọt gió! Thật sự không dám khen tặng năng lực kiến người trúc của người miêu. Phòng này ngoài mặt nhìn thì giống như ra hình ra dáng, nhưng mà thật sự vào ở rồi mới biết nhiều vấn đề lớn. Chung quanh lọt gió, trời mưa mà nói, chỉ sợ sẽ là bên ngoài mưa to, bên trong mưa nhỏ. Người ong à, trưởng lão Boggs à, hiện tại rốt cuộc bọn ngươi đi tới chỗ nào rồi hả? Lần đầu tiên Gia Cát Minh Nguyệt muốn gặp trưởng lão Boggs khóc một đống nước mũi một đống lệ.

Gia Cát Minh Nguyệt nằm ở trên giường nhỏ giọng luyện tập tán ca, đây là tán ca trước khi đi Sophie mới dạy. Trừ mấy trận chiến đấu đứng đầu phụ trợ loại hình tán ca, một bài trong đó là tâm linh khế ước ca. Tế ti thú tộc ở sau khi tấn thăng Bạo Phong tế ti, là có thể tìm kiếm ma thú cường đại khế ước làm ma bàng, dùng để đền bù thiếu sót thân thể yếu đuối. Cái này khác với ma sủng đại lục Thương Lan và đại lục Thừa Trạch, Đại lục Phong Ngữ hình như không thể triệu hoán ma sủng từ không gian ma sủng, đều là tìm kiếm ma thú ở trên cái thế giới này thuần phục ký kết khế ước trở thành ma sủng.

Đọc FULL truyện tại đây

Mà ma thú thế giới này, cường đại không ít. Trước kia Gia Cát Minh Nguyệt nghe Lan Ni nói qua, trên đại lục Phong Ngữ thật sự có sự hiện diện của rồng. Xem qua tranh liên hoàn mới biết, rồng cùng với hiểu biết của mình trước kia hoàn toàn khác nhau, dáng dấp vừa nát lại xấu xí, nhưng mà thoạt nhìn ngược lại dáng vẻ rất là lợi hại. Nàng suy nghĩ, chờ học xong khế ước tán ca, cũng đi lấy con rồng làm ma sủng thử xem.

Nơi xa đột nhiên truyền đến một trận âm thanh vụn vặt dày đặc, ở dưới tiếng gió ban đêm che giấu, võ sĩ người miêu gác đêm cũng không có phát hiện, chỉ là lại trốn không được lỗ tai của Gia Cát Minh Nguyệt.

“Sẽ là người nào, cường đạo sao?” Trong ấn tượng, cường đạo người thú giống như không có cẩn thận như vậy, đều là múa búa rìu gậy gỗ đồng loạt xông lên. Không phải cường đạo, vậy sẽ là người nào? Dù sao cũng biết không thể nào là trưởng lão Boggs bọn họ. Bọn họ cũng không nhanh như vậy đi tới lãnh địa. Mặc kệ như thế nào, người đến không có ý tốt là khẳng định rồi. Gia Cát Minh Nguyệt mang theo nghi ngờ đi ra ngoài, thì chạm mặt phải Quân Khuynh Diệu từ trong phòng đối diện đi ra, hai người tâm ý tương thông, nhìn thẳng vào mắt nhau cười một tiếng.

Đám người Tạp Tạp bị đánh thức hết, lặng lẽ thối lui khỏi phòng, núp ở trong bóng tối.

Trong thôn hoàn toàn yên tĩnh, chỉ có đống lửa trên đất trống ở giữa thôn thỉnh thoảng phát ra âm thanh lốp bốp.

Witt toàn thân bao phủ ở trong áo khoác màu đen, chỉ lộ ra hai cặp mắt lóe ra tia sáng hưng phấn, sau lưng hơn mười tên thuộc hạ trang phục giống nhau. “Người thú ngu xuẩn, phòng vệ kém như vậy.” Mượn bóng đêm và nhà đá che chở, không kinh không hiểm âm thầm vào trung tâm trong thôn người thú, Witt nhìn võ sĩ người miêu bên ngoài thôn vẫn còn đang gật gù đắc ý nhìn loạn chung quanh, thì khinh bỉ lắc đầu một cái. Cái bộ tộc này quả nhiên rất lạc hậu, cũng không có dáng dấp gì giống như có cường giả trấn giữ. Như vậy, lần hành động này mình sẽ rất thuận lợi rồi.

Witt làm thủ thế, bọn thủ hạ của hắn lẻn đi tới mấy nhà đá khác nhau, trên trường kiếm trong tay bọn họ đều bôi trét lấy một tầng chất lỏng cây hắc la. Chẳng những không có một chút phản quang, hơn nữa sau khi đâm trúng thân thể con người còn có hiệu quả tê dại nhất định. Gia tộc cây sồi buôn nô lệ rất có kinh nghiệm làm loại chuyện này.

Chờ tất cả mỗi một người đều có vị trí và cương vị riêng, Witt ra dấu một cái, tất cả nhà đá đồng thời bị kéo ra, các kiếm sĩ loài người nhanh nhẹn vọt vào nhà đá.

Thành công! Hơi thấp thỏm trong lòng Witt khẽ rơi xuống.

Nhưng ngay khi hắn cho là đại công cáo thành, các kiếm sĩ lại đột nhiên lui ra toàn bộ, trên mặt mỗi người cũng viết đầy kinh ngạc, trong lòng cũng cũng dâng lên một cảm giác bất an.

“Chuyện gì xảy ra?” Nhìn vẻ kinh ngạc trên mặt bọn họ, trong lòng Witt nổi lên một nỗi dự cảm chẳng lành. Vừa mới hỏi ra lời, thì nghe được từ sau lưng truyền đến một tiếng rít, không còn kịp làm ra phản ứng, cái mông Witt bị một tảng đá hung hăng đánh trúng, thân thể hoa lệ bay lên, phát ra một tiếng hô buồn bực.

Hai người kiếm sĩ đồng thời tung người lên, muốn tiếp được Witt đang giống như chim non mới học bay lượn liều mạng vẫy tay, lại đồng thời bị lực trùng kích cực mạnh phải lui về phía sau mấy bước, Witt lấy tư thế càng hoa lệ ngã sấp mặt xuống trên mặt đất.

Bốn phía trong thôn đồng thời dấy lên một vùng đèn đuốc, chiếu sáng trưng trọn cả thôn trong bóng đêm. Witt bò dậy, phi phi mấy tiếng nhổ ra miệng đầy bùn, còn không kịp vỗ về cái mông nóng hừng hực đang nhanh chóng bành trướng mà nhìn lại chung quanh, một đám người thú xúm

loading