Triệu hoán sư khuynh thành – Phần 2 - Trang 49

Quyển 3 – Chương 7.2: Quân Khuynh Diệu lại bị quấy rầy chuyện tốt.

Editor: ChieuNinh

Mặt của Quân Khuynh Diệu đều đen, ở thời điểm đơn độc đi chung xe ngựa với Gia Cát Minh Nguyệt, hắn cũng không có mang mặt nạ. Cho nên, bây giờ có thể thấy rất rõ ràng trên gương mặt tuấn tú đen tối đến nhỏ ra nước. Hai lần gần đây bị người liên tục quấy nhiễu chuyện tốt, tâm tình Quân Khuynh Diệu sẽ tốt mới kỳ quái.

“Nhất định chính là thùng cơm, chỉ có biết ăn thôi!” Tâm tình Quân Khuynh Diệu cực kỳ khó chịu. Khí ép thấp tới cực điểm. Ba Mạc nghe được âm thanh lạnh lẽo của Quân Khuynh Diệu, không tự chủ rụt cổ một cái, nhưng mà ánh mắt vẫn rất là kiên định, đó chính là đói bụng rồi nhất định phải ăn!

“Đúng giữa trưa, nghỉ ngơi ăn một chút gì lại đi. Ngựa Sabah cũng cần uống nước.” Gia Cát Minh Nguyệt cười vén màn xe, nhảy xuống xe ngựa. Quân Khuynh Diệu bất đắc dĩ đeo mặt nạ lên, xuống xe ngựa đi theo sau.

Dùng qua cơm trưa, lại tiếp tục lên đường. Ba Mạc vỗ cái bụng tròn vo, hài lòng theo ở phía sau.

Bình nguyên Yarar, là một mảnh thổ địa cực kỳ bát ngát mà cằn cỗi. Gió lớn thổi qua vù vù, làm cho người ta có chút mở mắt không ra. Đám người Miêu Tộc ở dưới sự hướng dẫn của Bur và Buri, đã đi đến nơi này trước. Ở trên gò đồi lùn lùn phía trước, lơ thơ lác đác đắp một chút nhà đá xiêu vẹo chỉ chực sụp đổ. Ở chính giữa có một căn phòng ốc lớn nhất, trước mặt còn dùng một vài tảng đá làm thành bậc thềm và hàng rào. Bên trong hàng rào, có mấy bụi cây thực vật không rõ nửa chết nửa sống, hiển nhiên hình như là vừa mới đào tới từ chỗ của người khác không lâu.

Gia Cát Minh Nguyệt và Lan Ni đi tới, Buri và Bur dẫn tất cả người Miêu Tộc, đi phía trước nghênh đón bọn họ. Những người liên can, cũng kích động nhìn cứu tinh bộ tộc bọn họ, Gia Cát Minh Nguyệt. Sau này Bur trở về đều đã nói tất cả đầu đuôi mọi chuyện cho tộc nhân. Người Miêu Tộc thoát khỏi đầm lầy Vưu Vụ, tràn đầy cảm kích đối với Gia Cát Minh Nguyệt. Cho nên, nhà đá so sánh ra mà nói là lớn nhất tốt nhất, chính là chỗ bọn họ xây dựng cho Gia Cát Minh Nguyệt. Mà vài cọng thực vật không rõ này, là bọn hắn phí hết tâm tư, thật vất vả tìm được ở bên trên bình nguyên cằn cỗi nơi này trang sức cho sân của Gia Cát Minh Nguyệt. Bọn họ đã từ trong miệng Bur mà biết được, Gia Cát Minh Nguyệt vốn không phải là người thú bộ tộc bọn họ, nhưng lại cứu Lan Ni, cũng đồng ý Lan Ni trợ giúp cho bọn hắn. Bây giờ thổ địa bọn hắn dựa vào để sinh tồn chính là đất phong của Gia Cát Minh Nguyệt. Nói đúng ra, những người dân Miêu Tộc hiện tại cũng là thần dân của Gia Cát Minh Nguyệt rồi. Về sau phải phụ thuộc nàng để sinh tồn.

Người Miêu Tộc ở dưới sự hướng dẫn của trưởng lão Garci, kích động hành lễ với Gia Cát Minh Nguyệt, trong miệng hô to: “Hoan nghênh tế ti đại nhân vĩ đại của chúng ta trở lại.” Khi mọi người Miêu Tộc thấy một con quái ném đá cường đại và ba gã Đường Lang người cầm đao cung kính đi theo sau lưng Gia Cát Minh Nguyệt thì trong lòng càng thêm sùng bái. Không hổ là người cứu bọn họ thoát ra từ trong nước sôi lửa bỏng, bề ngoài xinh đẹp, thực lực cường đại, tùy tùng lợi hại. Tế ti đại nhân cường đại dường nào hả. Về sau ở dưới sự hướng dẫn của tế ti đại nhân, cuộc sống nhất định sẽ càng ngày càng tốt. Về phần nam tử loài người yếu đuối mang theo mặt nạ đó, toàn bộ người Miêu Tộc thống nhất không nhìn thấy. Nhiều nhất cảm thán ở trong lòng một chút tế ti đại nhân của bọn họ là lợi hại bực nào, thậm chí loài người cũng có thể thu phục.

Nhìn một đoàn người Miêu Tộc vùn vụt hành lễ, Gia Cát Minh Nguyệt có chút không thích ứng, vội kêu bọn họ đều đứng dậy. Sau đó, trưởng lão Garci run rẩy chạy ở trước mặt, dẫn dắt Gia Cát Minh Nguyệt đi tới hướng căn nhà đá lớn nhất. Gia Cát Minh Nguyệt nhìn mà tâm can cũng run rẩy, chỉ sợ trưởng lão Garci mất thăng bằng, trực tiếp ngã sấp trên mặt đất. Cũng may, mặc dù trưởng lão Garci đi run rẩy cuối cùng cũng không có ngã xuống.

Đọc FULL truyện tại đây

Đi tới trước mặt căn nhà đá lớn nhất, Gia Cát Minh Nguyệt nhìn một chút, tổng cộng có bốn gian phòng, còn có một gian lớn nhất là phòng khách, ba gian khác nhất định là ngủ phòng rồi. Bên trong coi như chỉnh tề, chỉ là quá mức đơn giản. Những thứ gia cụ đều có đủ các loại hình thái chất lượng, đoán chừng là mỗi nhà lấy gia cụ tốt nhất trong nhà ra, chấp vá ra những thứ này. Nhìn những thứ này, trong lòng Gia Cát Minh Nguyệt vẫn rất là xúc động. Ý định của những người thú này rất đơn giản, muốn lấy tất cả tốt nhất đều cho nàng. Sau đó, còn phái một thiếu nữ Miêu Tộc tới đây phục vụ nàng. Đây là một tiểu miêu nữ trên mặt không ít tàn nhang dễ xấu hổ, bộ dạng thoạt nhìn cũng chỉ mười bốn mười lăm tuổi. Thời điểm bị trưởng lão Garci đẩy tới trước mặt Gia Cát Minh Nguyệt, thì mắc cỡ cúi đầu, nắm tay không ngừng xoa xoa vạt áo của mình, sợ hãi nói: “Đại nhân, về sau ngài có phân phó gì cứ, cứ việc nói. Ta…ta gọi Lỵ Á. Có chuyện gì ngài gọi ta một tiếng là được.”

“Được, Lỵ Á, cám ơn ngươi.” Gia Cát Minh Nguyệt nhìn tiểu miêu nữ xấu hổ trước mắt, khẽ mỉm cười.

Lỵ Á nhìn nụ cười Gia Cát Minh Nguyệt, mặt chợt đỏ bừng, hai cái tay lại vụt một cái biến thành móng vuốt mèo lông lá, nhanh chóng bưng kín mặt đỏ lên, trên đầu cũng nhô ra một đôi lỗ tai lớn lông lá, phía sau cái mông cũng vươn ra một cái đuôi. Gia Cát Minh Nguyệt nhìn mà buồn cười, tiểu miêu nữ dễ xấu hổ này thật là rất đáng yêu. Gia Cát Minh Nguyệt không nhịn được vươn tay sờ sờ lỗ tai Lỵ Á, Lỵ Á theo bản năng meo một tiếng, đưa ra móng vuốt bưng kín lỗ tai của mình, sau đó đáng thương nhìn Gia Cát Minh Nguyệt.

Lỵ Á là một miêu nữ đơn thuần khả ái, cũng là miêu nữ vô cùng tỉ mỉ. Chuyện kế tiếp thì hoàn toàn nói rõ điểm này. Nàng chỉ huy đám người Tạp Tạp chuyển đồ trên xe ngựa xuống, bố trí ngay ngắn rõ ràng. Lại chuẩn bị xong nước nóng cho Gia Cát Minh Nguyệt rửa mặt tắm rửa. Quần áo thay ra, lập tức cầm đi giặt.

Bình nguyên Yarar không có con sông, cho nên nước người Miêu Tộc dùng, chỉ có đào giếng lấy nước. Lỵ Á ném thùng xuống ở bên cạnh giếng, lấy nước, thời điểm đang chuẩn bị kéo lên, một đôi cánh tay có lực duỗi tới, trực tiếp giúp nàng kéo thùng nước lên, sau đó không nói một lời rời đi.

Lỵ Á có chút ngốc lăng nhìn bóng lưng rời đi, người múc nước giúp nàng, hình như là tùy tùng bên cạnh đại nhân, người đó là Đường Lang người cầm đao, giống như, tên là Tạp Tạp. Lỵ Á cúi đầu nhìn thùng nước, lúc này trên mặt mới bất tri bất giác ráng đỏ bay đầy trời.

Phòng ngủ của Gia Cát Minh Nguyệt dĩ nhiên là căn ở giữa lớn nhất trừ phòng khách bên ngoài, sát vách là phòng của Quân Khuynh Diệu, còn có một phòng, chính là phòng để ba huynh đệ Tạp Tạp ở rồi.

Gia cụ đơn sơ, sàn nhà lồi lõm, đặt mông ngồi lên cái ghế còn có thể kêu cọt kẹt. Gia Cát Minh Nguyệt uống một chén nước mát, sau đó phèo một tiếng, Gia Cát Minh Nguyệt giựt giựt khóe miệng, đặt chén xuống, bên cạnh miệng chén thấy rõ ràng một cái lổ hổng. Người Miêu Tộc phải là nghèo rớt bao nhiêu hả? Không có uống trà là bình thường, uống nước không có cái ly cầm chén thay thế còn chưa tính, nhưng ngay cả một chén cũng rách nát cũng muốn náo đến thế nào hả ả ả ả? Gia Cát Minh Nguyệt che kín miệng mình, cũng may, không có cắt rách môi.

Quân Khuynh Diệu vén

loading