Triệu hoán sư khuynh thành – Phần 2 - Trang 48

Quyển 3 – Chương 7.1: Quân Khuynh Diệu lại bị quấy rầy chuyện tốt.

Editor: ChieuNinh

Trở lại lữ điếm, Lan Ni là vui mừng nhảy đông nhảy tây, vẩn luôn lẩm bẩm muốn mua những thứ mầm móng gì trở về. Nhìn Lan Ni hào hứng bừng bừng lên kế hoạch, tâm tình Gia Cát Minh Nguyệt cũng khá hơn.

Ngay khi trở lại lữ điếm không bao lâu, ba chiến sĩ Miêu Tộc trước đó sau khi chữa khỏi vết thương rốt cuộc cũng đã tới thành Constance, tìm được Lan Ni và Gia Cát Minh Nguyệt. Nghe được Lan Ni mặt mày hớn hở nói cho bọn hắn biết có đất phong mới rồi, ba chiến sĩ Miêu Tộc cũng không phải vui mừng bình thường. Lan Ni lập tức để cho hai người trong đó trở về báo tin, khiến cho các tộc nhân nơi đó có thể chuẩn bị chuyển nhà đi bình nguyên Yarar. Còn để lại một người đi theo bên cạnh Lan Ni.

Chỉ là, ở trước khi hai người đó rời đi, Gia Cát Minh Nguyệt nhìn quần áo trên người ba chiến sĩ Miêu Tộc mặc, cùng cái búa rỉ sét loang lổ bọn họ mang theo, thì nhíu nhíu mày, sau đó lấy ra một chút tiền, để cho bọn họ ba đi mua mấy bộ quần áo mới và vũ khí mới, lại trở về nhà.

Lần này, ba chiến sĩ Miêu Tộc cũng say mê cuồng nhiệt đi ra đường mua đồ. Còn Lan Ni thì lại là mắt lấp lánh cảm kích nhìn Gia Cát Minh Nguyệt. Lan Ni không nhiều tiền lắm, nàng muốn giữ lại mua một chút mầm móng cho tộc nhân, chờ đến bình nguyên Yarar gieo trồng xuống.

Gia Cát Minh Nguyệt lắc lư túi tiền của mình. Tiền tệ của thú tộc không giống với nhân loại. Tiền Tosi và tỉ tệ. Tiền Tosi chính là kim ngạch tiền tệ lớn nhất, tương tự kim tệ xã hội nhân loại, tỉ lệ tương đương với ngân tệ xã hội nhân loại. Chỉ là, ở người thú bên này là không có kí hiệu đơn vị tiền tệ trở xuống. Chỉ có hai loại tiền tệ. Mà trợ cấp mỗi tháng của Gia Cát Minh Nguyệt là có một trăm tiền Tosi, ở trong quốc gia người thú, cũng là thu vào không nhỏ. Bình thường gia tộc người thú một năm chi tiêu cũng chính là hai mươi tiền Tosi. Mới vừa rồi nàng cho mấy chiến sĩ Miêu Tộc mười tiền Tosi, đã là một khoản tiền không nhỏ, đủ cho bọn họ mua xong mấy bộ quần áo và thay vũ khí mới.

Ba người chiến sĩ Miêu Tộc đi không bao lâu, Verón vội chạy tới. Trong tay đang cầm một bó hoa tươi, sắc mặt có chút ửng đỏ, sau khi xin lỗi đi vào, liền hỏi Gia Cát Minh Nguyệt Lan Ni ở đâu.

“Ở trong phòng.” Gia Cát Minh Nguyệt chỉ chỉ phòng tận cùng bên trong sân viện nói.

Verón đỏ mặt nói cảm ơn rồi đi vào bên trong.

Nhìn bóng lưng Verón, Gia Cát Minh Nguyệt nói: “Ah, Thú Tộc bên này cũng tặng hoa tươi? Đó không phải là chuyện loài người mới có thể làm sao?”

Quân Khuynh Diệu nghe nàng nói những lời này, không có phát biểu ý kiến, chỉ là trong mắt thoáng hiện thần thái.

Không bao lâu, thì hai người Lan Ni và Verón mặt vui mừng đi ra, hai người tay trong tay bộ dạng cực kỳ thân mật. Ra ngoài thấy Gia Cát Minh Nguyệt cười dõi theo tay hai người họ, thì hai người cũng đỏ mặt.

“Verón, ngươi đây là muốn dẫn Lan Ni đi đâu?” Gia Cát Minh Nguyệt cười hỏi.

“Ừ, ta…ta muốn dẫn Lan Ni đi ra ngoài đi dạo một chút, mua chút đồ.” Verón nắm tay Lan Ni thật chặt, có chút khẩn trương còn có chút ngượng ngùng nói.

Đọc FULL truyện tại đây

Lan Ni nhìn Gia Cát Minh Nguyệt một cái, lại nhìn Verón khẩn trương một chút, trong lòng ngọt ngào. Nàng cũng không ngờ cùng Verón phát triển nhanh như vậy. Mới vừa rồi Verón chạy tới nói không phải là nàng thì không cưới đâu.

“Vậy các ngươi đi đi.” Gia Cát Minh Nguyệt cười cười, phất tay nói.

Verón gật đầu, lôi kéo tay Lan Ni phải ra cửa. Vừa lúc đó, cửa lại có một thiếu nữ chạy vào như gió. Chính là muội muội Verón, Philene.

Nàng ta vọt vào thật nhanh, chạy đến trước mặt của Verón và Lan Ni, nhìn hai người nắm tay, sắc mặt biến thành vô cùng khó coi, vươn tay ra chỉ vào Verón la to lên: “Ca ca, muội cho là bọn thủ vệ nói là nói láo, thì ra là huynh thật sự chạy tới gặp thứ dân đen này! Rốt cuộc huynh đang suy nghĩ gì? Lại trụy lạc!”

“Muội lại cho người theo dõi ta?” Giờ phút này sắc mặt của Verón cũng trầm xuống, mà thời điểm nghe được Philene hô lên hai chữ dân đen, sắc mặt càng đen hơn, lạnh lùng quát: “Câm miệng! Đây chính là tu dưỡng của muội sao? Mở miệng một tiếng là dân đen, muội lại tốt hơn chỗ nào? Bình thường điêu ngoa tùy hứng để ta dọn dẹp cục diện rối rắm ở phía sau muội thì thôi, bây giờ muội càng ngày càng kỳ cục rồi!”

Philene bị Verón vừa rống lên một trận thì ngây ngẩn cả người. Ở trong ấn tượng của nàng ta, Verón chưa từng có rống qua nàng ta như vậy. Nàng ta lập tức đỏ mắt, quay đầu bắt đầu tức giận mắng Lan Ni: “Cái thứ dân đen nhà ngươi! Cho là quyến rũ đại ca ta, là có thể gả vào gia tộc chúng ta sao? Ngươi mơ đi! Muốn vào cửa cũng chờ làm tiểu thiếp! Cả đời cũng đừng nghĩ ngồi lên vị trí chánh thê! Nằm mơ! Nằm mơ!” Philene rống giận, sau đó thừa dịp tất cả mọi người chưa có lấy lại tinh thần, xoay người chạy mất.

Lan Ni ngơ ngẩn, chậm rãi buông tay Verón ra, quay đầu sững sờ nhìn Verón, từng chữ từng câu chậm rãi nói: “Verón, nàng ta nói. . . . . . đều là thật sao?”

Verón nóng nảy, một tay cầm lấy tay Lan Ni: “Nàng đừng để ý tới nó. Ta nhất định sẽ lấy nàng!”

Lan Ni giống như sét đánh, run rẩy lui về phía sau hai bước, tránh khỏi tay Verón. Bây giờ nàng chợt hiểu vì sao mỗi lần Sophie thấy nàng và Verón ở chung một chỗ thì lộ ra vẻ mặt kỳ quái như vậy rồi. Có bất đắc dĩ, cũng có đồng tình. Làm sao nàng lại quên mất, lấy thân phận của mình, muốn gả cho Verón, quả thật chỉ có làm tiểu thiếp.

“Ta…ta sẽ không làm tiểu thiếp cho huynh, ta tuyệt đối sẽ không. . . . . .” Lan Ni hình như là dùng hết hơi sức toàn thân mà nói ra những lời này, liền xoay người chạy vào trong nhà.

Verón ở phía sau nóng nảy hô to: “Không, Lan Ni, nàng hiểu lầm, ta là thật lòng muốn kết hôn với nàng làm vợ.” Nói xong thì muốn đuổi theo, Gia Cát Minh Nguyệt lại ngăn cản hắn.

“Verón, muội muội ngươi nói là sự thật? Trong nhà của ngươi sẽ phản đối

loading