Triệu hoán sư khuynh thành – Phần 2 » Trang 47

Quyển 3 – Chương 6.2: Thành lập một hậu cung phi tần sao?

Editor: ChieuNinh

“Chủ nhân tôn quý, loại công việc dùng thể lực này, vẫn là giao cho đầy tớ trung thành nhất ngài làm thôi.” Trên mặt trung hậu của Ba Mạc viết đầy hai chữ nịnh hót.

Gia Cát Minh Nguyệt chú ý tới ánh mắt của đám người chung quanh, cũng cảm thấy dáng vẻ này của mình thật sự mất phong phạm thục nữ, thì đứng dậy, sửa sang lại vạt áo, tay nhỏ bé trắng noãn vuốt vuốt mái tóc trước trán, động tác ưu nhã, ánh mắt nhu hòa. Chỉ là, lúc này mặc kệ là ai, cũng rất khó liên hệ nàng và cái từ dịu dàng này lại với nhau, một màn bạo lực mới vừa rồi đã khắc thật sâu tận đáy lòng.

Ba Mạc ôm tảng đá lớn đang muốn động thủ, thú Hỏa Diễm Nham Điêu đang thoi thóp một hơi đột nhiên hé miệng, phun ra một hớp khói dầy đặc. Ba Mạc giật mình, thiếu chút nữa buông tay lại bị tảng đá nện vào chân, nhìn thấy thú Hỏa Diễm Nham Điêu thật ra thì chỉ phún ra một hớp lửa chẳng thể mạnh bằng cây nến rồi mới ổn định quyết tâm, vung tảng đá lớn đập xuống.

“Được rồi đừng nhìn, quá máu tanh.” Gia Cát Minh Nguyệt chỉ nhìn thoáng qua cảnh tượng Ba Mạc cao hứng mãnh liệt vũ động tảng đá to, liền quay mặt qua, vừa cầm cái khăn lụa nhỏ lau tay, vừa nói với Lan Ni: “Quá bạo lực rồi, thật là quá tàn nhẫn, như vậy thật không tốt. Cho nên chúng ta vẫn đừng nên nhìn.”

Trên mặt đám người xung quanh tuôn từng cơn mồ hôi lạnh giống thác nước, rốt cuộc là ai bạo lực, rốt cuộc là ai tàn nhẫn hả? Còn Quân Khuynh Diệu thì lại buồn cười nhìn nữ nhân của mình nghiêm mặt nói ra những những lời này, nhưng trong lòng thì đầy tràn nhu tình. Đây mới là Gia Cát Minh Nguyệt của hắn.

“Tạp Tạp, chuyện mới vừa rồi ta cũng rất khổ sở, ta hi vọng ngươi có thể đổi lại góc độ khác suy nghĩ vấn đề. . . . . .” Gia Cát Minh Nguyệt đi tới bên cạnh Tạp Tạp, muốn khuyên giải hắn một chút. Đao còn người còn đao mất người chết cũng không phải là đùa giỡn.

“Đại nhân tôn kính, ngài đang nói cái gì?” Tạp Tạp đang nhìn Ba Mạc lại mờ mịt nhìn Gia Cát Minh Nguyệt.

“Chính là đao của ngươi, không phải ngươi nói là đao còn người còn đao mất người chết sao?” Gia Cát Minh Nguyệt càng mờ mịt nhìn Tạp Tạp.

“A, ngài nói cái này hả, đại nhân, ngài yên tâm đi, đao của ta không phải vẫn còn sao? Nơi này có một thanh, nơi này còn có nửa thanh, rất nhanh sẽ có thể mọc ra lần nữa.” Tạp Tạp nhếch môi lộ ra hàm răng trắng noãn, vẻ mặt thành thật nói.

Đao là có thể lại mọc ra!

Gia Cát Minh Nguyệt nhớ tới Tạp Tạp trước kia hiên ngang lẫm liệt thấy chết không sờn mà khí thế nói ra cái gì mà đao còn người còn đao mất người chết như vậy, chợt có nỗi kích động muốn quất người. Hiện tại rốt cuộc nàng có thể hiểu hàm nghĩa những lời này. Nói cách khác, chỉ cần đám Đường Lang người cầm đao không chết, như vậy đao gãy có thể mọc ra lại. Nếu nói cùng chết cùng sống với đao, thì là chuyện gì xảy ra! Chà mẹ nó! Đây là bị đùa giỡn trần trụi à! Gia Cát Minh Nguyệt nhìn Tạp Tạp vẻ mặt mờ mịt, hừ một tiếng, xoay người không để ý tới hắn. Thật ra thì suy nghĩ một chút cũng phải, mấy tên gia hỏa này bởi vì sợ bị tân nương cắn đầu mà chạy khỏi bộ lạc, phản kháng cái gọi là sinh mạng tế điển, làm sao lại là loại người cổ hủ chứ. Thật là phí công lo lắng thay bọn họ!

Gia Cát Minh Nguyệt hừ lạnh một tiếng, sắc mặt thoạt nhìn không tốt bỏ lại Tạp Tạp đi qua một bên. Tạp Tạp rất không hiểu rõ sờ sờ cái mũi của mình, không hiểu đại nhân của mình làm sao bỗng nhiên lại thay đổi mặt. Chỉ có Quân Khuynh Diệu ở một bên là hiểu chuyện gì xảy ra. Hắn đang vừa cười thầm không dứt. Nữ nhân của mình cũng có thời điểm thuần lương bị lừa dối nha.

“Trưởng lão Boggs, thật ra thì lần này ta tới bộ lạc các ngươi, là có chuyện muốn nhờ ngươi giúp một tay.” Gia Cát Minh Nguyệt quay đầu lại nói với trưởng lão người ong.

“Tế ti tôn kính, có thể phục vụ cho ngài là vinh hạnh của ta, có chuyện gì mời nói đi.” Trưởng lão Boggs tâm tồn sợ hãi đối với Gia Cát Minh Nguyệt, vội vàng nói. Thiếu nữ trước mắt xem ra thì nhỏ bé yếu đuối, tuyệt đối không phải là vô hại như biểu hiện bề ngoài!

“Lần này ta tới hẻm núi Hồng Thạch là tiến hành lịch lãm khảo hạch, muốn mời ngươi chứng nhận chứng minh cho ta.” Gia Cát Minh Nguyệt nói.

“Được, không có vấn đề, hoàn toàn không có vấn đề.” Trưởng lão Boggs liên tục gật đầu như gà con mổ thóc.

“Chủ nhân, người xem ta tìm được cái gì.” Từ sau lưng truyền đến một tiếng mừng rỡ của Ba Mạc, hắn như một làn khói chạy chậm tới trước người của Gia Cát Minh, quỳ trên mặt đất giơ hai khối tinh thể lấy lòng nói. Hết cách rồi, vóc dáng của hắn quá cao, coi như quỳ cũng cao hơn Gia Cát Minh Nguyệt một cái đầu, còn phải liều mạng cúi người xuống rụt cổ lại, mới có thể thể hiện ra nhún nhường đầy tớ cần có.

“Trước đi rửa sạch sẽ rồi mang tới đây.” Gia Cát Minh Nguyệt ghét bỏ nhìn thoáng qua tinh thể trên tay Ba Mạc, hình dáng trên mặt tinh thể này trắng trắng đỏ đỏ, không cần đoán cũng biết những thứ kia là cái gì.

“Dạ, chủ nhân.” Ba Mạc lại đứng dậy cầm tinh thể đi tìm suối nước khắp nơi.

“Nếu như không ghét bỏ, cứ để cho chúng ta tới thôi.” Jeremy nói. Mới vừa rồi nếu như không phải là Gia Cát Minh Nguyệt ra tay, kết quả của đám người bọn họ có thể nghĩ. Hiện tại giúp làm chút chuyện, cũng là việc nên làm.

Gia Cát Minh Nguyệt gật đầu một cái, chuyện như vậy, vẫn nên giao cho nhóm Cán Hùng tộc thích sạch sẽ đi làm thích hợp hơn.

Qua không bao lâu, hai viên tinh thể được rửa sạch sẽ không nhiễm một hạt bụi được đưa đến trước mặt của Gia Cát Minh Nguyệt. Một viên hình dáng không quá quy tắc nhìn thấy góc cạnh ẩn hiện, toàn thân đỏ rực như lửa, giống nhau như đúc với cái viên Sophie đưa, chính là ma tinh của thú Hỏa Diễm Nham Điêu.

Mà một viên khác là màu tím lại rất tròn căng bóng loáng, giống như là trân châu màu tím, chỉ là lớn hơn trân châu bình thường một chút, lớn cỡ chừng như trứng bồ câu.

“Đây là cái gì?” Gia Cát Minh Nguyệt cầm hạt châu màu tím lên, xúc cảm ôn nhuận, trong mơ hồ còn tản mát ra một mùi hương thoang thoảng nhàn nhạt, giống mùi hoa, lại giống như mùi rượu.

“Để ta xem thử.” Trưởng lão Boggs nói.

Đọc FULL truyện tại đây

Nhận lấy hạt châu Gia Cát Minh Nguyệt đưa tới, trưởng lão trợn to mắt lão nhìn kỹ một chút, lại ngửi một cái, đột nhiên vui mừng nói: “Đây là mật hoa châu Tử Tinh, con thú Hỏa Diễm Nham Điêu này trước kia nhất định nuốt luôn không ít Tử Tinh hoa ở địa phương khác, chất lỏng tinh túy của hoa Tử Tinh ngưng tụ ở trên thân thể của nó, kết thành hạt châu này. Ngài ngửi mùi hoa Tử Tinh này, là đậm đà dường nào, còn mang theo vị mật ngọt nồng đậm.” Trưởng lão Boggs vừa nói vừa hít một hơi thật sâu.

Đồ tốt, không cần giải thích! Đồ tốt là của mình, cũng không cần giải thích! Gia Cát Minh Nguyệt một tay đoạt lấy lại mật châu, bộ dáng kia của lão người ong quá tham lam rồi, hận không được một ngụm nuốt xuống bụng. Thật sự bị hắn nuốt xuống còn có là của mình sao?

“Nếu như dùng viên mật châu này ngâm nước, chỉ cần một ngày, ngài có thể có được một thùng lớn mật nước trong veo, nếu như dùng mật nước này đến điều hòa phấn hoa, là có thể sản xuất ra mật hoa Tử Tinh thuần khiết nhất trên thế giới. Hơn nữa sản lượng còn có thể nâng cao trên diện rộng, đó là mơ ước lớn nhất của tất cả bộ lạc người ong chúng ta.” Trưởng lão Boggs vội vàng khoa tay múa chân, lưu luyến nhìn mật châu trong tay Gia Cát Minh Nguyệt, liều mạng nuốt nước miếng.

“Trưởng lão Boggs, cám ơn ngươi nói cho ta biết nhiều như vậy, chúng ta nên đi viết chứng nhận rồi.” Gia Cát Minh Nguyệt nhìn ánh mắt của trưởng lão Boggs giống như con chó đói nhìn thấy bánh bao thịt, thì vội vàng thu lại mật châu.

“Tế ti đại nhân, tế ti đại nhân, ta muốn van ngài một chuyện.” Trưởng lão Boggs lấy dũng khí nói.

“Trưởng lão, ta đã giúp một đại ân rồi.” Gia Cát Minh Nguyệt có thể đoán được ý niệm của trưởng lão Boggs, lạnh mặt nói. Làm người phải biết đủ, không thể lòng tham không đáy.

Trưởng lão Boggs thấy Gia Cát Minh Nguyệt không quá cao hứng, trong lòng chột dạ, liền vội vàng giải thích: “Tế ti đại nhân, ngài hiểu lầm ý tứ của ta. Không phải là ta muốn viên mật châu này, chỉ hi vọng là ngài có thể lấy ra ngâm mật nước đưa ta một chút, để cho chúng ta có thể sản xuất ra mật hoa Tử Tinh hương vị ngọt ngào thuần mĩ nhất.” Boggs trưởng lão kích động nói xong, lôi kéo ống tay áo Gia Cát Minh Nguyệt thật chặt.

“Buông tay.” Gia Cát Minh hô nhỏ một tiếng. Nhớ lại mới vừa rồi lão người ong lau chùi nước mắt nước mũi, đến bây giờ cũng còn không có rửa tay.

“Van cầu ngài, tế ti tôn kính.” Trưởng lão Boggs liều chết lôi ống tay áo, nước mắt nước mũi lại muốn tuôn ra.

“Xin lỗi, trưởng lão Boggs, chúng ta không có thời gian, các tộc nhân vẫn chờ tỷ tỷ trở thành Bạo Phong tế ti chính thức, do Thần điện ban cho lãnh địa đấy.” Lan Ni giải thích. Nàng chỉ sợ Gia Cát Minh Nguyệt không nhịn được vung tay lên ném trưởng lão Boggs ra, cánh tay gầy chân nhỏ như vậy cũng chịu không nổi quăng ngã.

“Lãnh địa, đúng rồi thông qua khảo hạch ngài thì có lãnh địa, tế ti đại nhân tôn kính, ta nguyện ý mang theo cả bộ lạc tiến về phía lãnh địa của ngài, trở thành con dân của ngài, chỉ cần ngài có thể thỉnh thoảng cho chúng ta mượn mật hoa châu Tử Tinh dùng một chút là tốt rồi.” Trưởng lão Boggs cố chấp nói.

“Không cần, các ngươi vẫn nên sinh sống ở nơi này đi, hoàn cảnh thật không tệ.” Gia Cát Minh Nguyệt cũng có chút kinh ngạc sự chấp nhất của chủng tộc người ong đối với mật đường. Chỉ là bây giờ nàng đang nghèo, ngay cả ba đả thủ Đường Lang đều là Thần điện trả lương, không có hứng thú mang thêm đám con ghẻ ăn miễn phí. Nhìn hình thể người ong, Gia Cát Minh Nguyệt thật sự không nghĩ ra được cần con dân như vậy có thể làm được những gì.

Còn bên cạnh, đám Jeremy và Đường Lang người cầm đao cả kinh sửng sốt một chút, dùng ánh mắt nhìn Gia Cát Minh Nguyệt giống như nhìn tiện nghi lớn như vậy ngươi không chiếm chẳng lẽ ngươi là đứa ngốc sao.

“Thế nào?” Gia Cát Minh Nguyệt nghi ngờ liếc nhìn Lan Ni.

“Bộ tộc người ong là chủng tộc am hiểu kiến trúc nhất trong người thú chúng ta, mỗi một người ong là đại kiến trúc sư trời sinh, tất cả kiến trúc kinh điển của vương quốc Ouke chúng ta, đều có công lao của kiến trúc sư người ong. Ngay cả chủ thần miếu thành Constance chúng ta, đều là do kiến trúc sư tộc người ong thiết kế.” Lan Ni giải thích.

“Còn nữa, bộ tộc người ong sản xuất mật đường vị còn tốt hơn vị ong mật sản xuất thiên nhiên nhiều, luôn luôn được các quý tộc thượng vị theo đuổi, ngay cả loài người cũng chạy theo như vịt. Nghe nói, ở thế giới nhân loại, tương mật đường Hoa vương Tử Tinh chánh tông, giá trị hoàng kim.” Jeremy bổ sung mấy câu, theo bản năng nuốt nước miếng.

“Đáng tiền như vậy?” Trước mắt Gia Cát Minh Nguyệt kim quang lấp lánh, khó trách mới vừa rồi ánh mắt của bọn hắn nhìn mình rất có vẻ cần ăn đòn như vậy, thì ra mình căn bản là cầm kim cương mà coi là thủy tinh.

“Nếu như thành con dân của ta, bọn họ cần phải nộp thuế không?” Nghe nói những bộ lạc người côn trùng này cũng chịu luật pháp vương quốc đặc biệt bảo vệ, cho nên Gia Cát Minh Nguyệt hỏi trước một câu.

“Đó là đương nhiên.” Lan Ni gật đầu một cái.

“Trưởng lão Boggs, bộ lạc các ngươi cần cù và thành kính đối với chiến thần làm ta rất là cảm động, ta tiếp nhận đề nghị của ngươi, chờ ta lấy được lãnh địa, sẽ phái người tới thông báo cho các ngươi tiến về phía lãnh địa của ta ở. Ừm, hoan nghênh ngươi trở thành con dân của ta.” Gia Cát Minh Nguyệt sắc mặt nghiêm nghị, dùng vẻ mặt ngươi chiếm tiện nghi lớn nói với trưởng lão Boggs. Mọi người nhìn một hồi mà xấu hổ. Chỉ là sắc mặt của Gia Cát Minh Nguyệt vẫn như thường.

“Cám ơn, cám ơn, ca ngợi ngài, tế ti tôn kính.” Trưởng lão Boggs lại mặt mo mừng rỡ cười như nở hoa.

“Tốt lắm, hiện tại đi trước viết giấy chứng nhận cho ta thôi.” Gia Cát Minh Nguyệt nói.

. . . . . .

Mấy ngày sau, xe ngựa cồng kềnh bền chắc chậm rãi rời khỏi hẻm núi Hồng Thạch. Trưởng lão Boggs mang theo tộc nhân của mình vẫy tay chào tạm biệt, trên mặt chớp động ánh sáng mong đợi. Hắn khẩn cấp chờ đợi tin tức của Gia Cát Minh Nguyệt, muốn trở thành nhóm cư dân đầu tiên trong lãnh địa của Gia Cát Minh Nguyệt.

Trở lại thành Constance rồi, Gia Cát Minh Nguyệt đi Thần điện nộp nhiệm vụ. Quái ném đá Ba Mạc bị bỏ lại trong sân lữ điếm, Gia Cát Minh Nguyệt cũng không muốn chọc chút phiền toái. Sau đó mới mang theo mọi người trước đi tới Thần điện giao trả nhiệm vụ. Những người khác đều ở bên ngoài thần điện chờ, nàng một thân một mình vào Thần điện, đã có Sophie chờ đợi ngay bên trong.

Khi ma tinh thú Hỏa Diễm Nham Điêu xuất hiện trước mặt của Đại Tế Ti thần phù hộ thì ngược lại hắn tuyệt đối không kinh ngạc, ngược lại những tế ti khác có chút hồ nghi, nhưng mà vẫn không có nói gì. Chỉ có sắc mặt tên tế ti Báo Tộc gọi là Popp rất là khó coi. Chỉ là, sau đó đáy mắt hắn đã hiện lên một nụ cười lạnh lùng, những thứ này Gia Cát Minh Nguyệt không để ý đến.

“Gia Cát Minh Nguyệt, hài tử của ta, chiến thần chói lọi ở cùng con. Ta rất vui mừng con thông qua khảo hạch, trở thành một Bạo Phong tế ti chân chính.” Đại Tế Ti thần phù hộ mặt nở nụ cười hiền lành, giọng nói càng thêm hòa ái dễ gần.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

“Như vậy, đất phong thuộc về con, cũng đã chuẩn bị xong. Ngay tại bình nguyên Yarar.” Lúc Đại Tế Ti thần phù hộ nói lời này, giọng nói lại có chút chột dạ.

Gia Cát Minh Nguyệt khẽ cau mày, giọng điệu chột dạ của lão gia hỏa này, chẳng lẽ chỗ này không tốt chút nào?

“Đó là một mảnh bình nguyên bát ngát, hài tử của ta, đất phong nơi đó thuộc về con rồi. Con có thể nhanh chóng nói cho tộc nhân của con chuyển nhà tới nơi đó. Hiện tại ta còn có chuyện rất quan trọng phải xử lý, chuyện còn lại sẽ để cho tế ti Sophie đến giúp đỡ con đi.” Đại Tế Ti thần phù hộ nói xong, lại rời đi giống như chạy trốn.

Mà còn những tế ti khác thì lại là mắt lạnh nhìn Gia Cát Minh Nguyệt một chút, cũng đã rời đi. Về phần tế ti Báo Tộc được kêu là Popp, thì lại đi tới bên cạnh của Gia Cát Minh Nguyệt, hừ lạnh một tiếng, mới nghênh ngang rời đi. Giữa chân mày thậm chí là hài lòng không che giấu được.

Đợi tất cả tế ti cùng rời đi hết, Gia Cát Minh Nguyệt mới quay đầu nhìn về phía Sophie đứng ở một bên. Sắc mặt của Sophie có chút xấu hổ. Nàng cũng không nghĩ tới đất phong cho Gia Cát Minh Nguyệt là bình nguyên Yarar.

“Sophie, bình nguyên Yarar là một loại địa phương như thế nào?” Gia Cát Minh Nguyệt cũng nhìn ra vấn đề, vì vậy trực tiếp mở miệng muốn hỏi.

“Chỗ đó, là rất bát ngát, chỉ là. . . . . . chỉ là, cũng rất cằn cỗi.” Sophie có chút ấp úng nói. Nàng cũng không ngờ Đại Tế Ti thần phù hộ sẽ thỏa hiệp với Báo Tộc. Chỉ là, có lẽ còn có nguyên nhân Gia Cát Minh Nguyệt ném cho hắn cục diện rối rắm? Chuyện ba người chiến sĩ Đường Lang kia, thật khiến Đại Tế Ti thần phù hộ bể đầu sứt trán một hồi lâu. Hình như chuyện đến bây giờ cũng chưa có hoàn toàn giải quyết. Cho nên, Sophie nghĩ tới, chẳng lẽ Đại Tế Ti thần phù hộ là bởi vì chuyện này mà đang trả thù Gia Cát Minh Nguyệt sao?

Sắc mặt của Gia Cát Minh Nguyệt trầm xuống, nàng cũng nghĩ tới Đại Tế Ti thần phù hộ là có ý tứ trả thù. Cái lão già họm hẹm hẹp hòi này!

Nếu như Đại Tế Ti thần phù hộ biết Gia Cát Minh Nguyệt nghĩ như vậy, đoán chừng cũng sẽ khóc lên. Hẹp hòi? Ngài thật sự xác định ta hẹp hòi? Chuyện chiến sĩ Đường Lang, thật là làm cho ta bộ xương già của ta muốn tan nát, Báo Tộc tạo áp lực để cho ta ăn không vô ngủ không yên. Hiện tại cho một khối đất phong lớn như vậy, mặc dù cằn cõi một chút, nhưng mà đã khá hơn cái đầm lầy Vưu Vụ kia nhiều có được hay không hả?!

Khi Gia Cát Minh Nguyệt và Sophie đi ra Thần điện, Lan Ni chờ ở ngoài cửa thần điện vội vàng đi lên nghênh đón. Quân Khuynh Diệu và ba người Tạp Tạp, đứng ở phía sau nhìn bọn họ.

“Minh Nguyệt tỷ tỷ, như thế nào? Chúng ta có đất phong rồi hả?” Lan Ni quan tâm nhất chính là cái này. Các tộc nhân của nàng còn đang chờ đợi nàng mang tin tức tốt về.

“Có, chỉ là, là một địa phương không tốt.” Gia Cát Minh Nguyệt nặn ra những lời này từ trong kẽ răng.

Sắc mặt của Lan Ni biến đổi, run rẩy nuốt một ngụm nước bọt, âm thanh có chút phát run hỏi: “Vậy, Minh Nguyệt tỷ tỷ, đất phong của chúng ta, là ở nơi nào?” Nàng nghe được Gia Cát Minh Nguyệt nói như vậy, trong lòng hoang mang rồi, chỉ sợ Gia Cát Minh Nguyệt sẽ nói ra địa phương còn bết bát hơn cả đầm lầy Vưu Vụ. Nếu là như vậy, tất cả đều không có ý nghĩa.

“Ở bình nguyên Yarar.” Gia Cát Minh Nguyệt cau mày nói.

“Bình nguyên Yarar? Thật sao?” Lan Ni nghe được lời Gia Cát Minh Nguyệt nói lại vui mừng búng lên.

Gia Cát Minh Nguyệt nhìn Lan Ni mừng rỡ, trong lòng có chút phức tạp. Sophie nói qua mảnh đất kia rất cằn cỗi, nhưng mà Lan Ni lại vui mừng như vậy. Có thể nghĩ tới đầm lầy Vưu Vụ bọn họ sinh tồn rốt cuộc có bao nhiêu gian khổ.

“Nơi đó thì cằn cỏi một chút, nhưng mà cũng có thể trồng trọt một chút lương thực. Ít nhất tộc nhân của chúng ta không cần tiếp tục mạo hiểm nguy hiểm tánh mạng đi hái thu thập dược liệu để đổi lấy lương thực mốc meo rồi.” Lan Ni vui mừng giải thích với Gia Cát Minh Nguyệt: “Hơn nữa nơi đó rất bao la, căn bản không cần quá lo lắng không đủ không gian sinh tồn.”

Nhìn Lan Ni vui mừng như vậy, lòng của Gia Cát Minh Nguyệt cũng hơi thả lỏng xuống.

“Nữ vương đại nhân của ta, bây giờ nàng có lãnh địa của mình, xin hỏi đầu tiên muốn làm nhất cái gì đây?” Quân Khuynh Diệu đứng bên cạnh ở Gia Cát Minh Nguyệt, trong giọng nói mang theo nụ cười.

“Ừm. . . . . . Nếu không ta thành lập một vương quốc của mình, thật sự làm nữ vương, xây dựng lập một hậu cung?” Gia Cát Minh Nguyệt quay đầu nhìn Quân Khuynh Diệu, hài hước nói một câu, còn đùa dai nhíu mày.

Quả nhiên, con mắt sắc của Quân Khuynh Diệu trầm xuống: “Còn xây lập hậu cung?! Nàng dám!”

“Hậu cung chỉ có một mình chàng, có cái gì không thể chứ?” Gia Cát Minh Nguyệt thấy Quân Khuynh Diệu biểu lộ như vậy, rốt cuộc bật cười.

Quân Khuynh Diệu nghe xong câu này, ý cười trong con ngươi lan rộng ra, cũng không nói chuyện, tràn đầy nhu tình nhìn Gia Cát Minh Nguyệt.

Sophie nhìn hai người, trong mắt thoáng qua vẻ hâm mộ. Làm sao nàng nhìn không ra chứ, hai người này, sợ là tình cảm đã sớm đã sâu.

“Tốt lắm, chúng ta về lữ điếm trước, lại thương lượng chuyện kế tiếp.” Gia Cát Minh Nguyệt tâm tình thả lỏng nói.

Hết chương 6_Q3.