Triệu hoán sư khuynh thành – Phần 2 - Trang 44

Quyển 3 – Chương 5.1: Mỹ nhân kế?!

Editor: ChieuNinh

“Chiến thần ở trên cao, vận khí của ta thật sự quá tốt rồi, thật tốt quá.” Thủ lĩnh cường đạo mừng rỡ hạnh phúc đến sắp ngất đi. Bản thân hắn cuồng kêu la.

“Để cho bọn họ cút!” Gia Cát Minh Nguyệt lạnh lùng nói với mấy người Tạp Tạp.

“Dạ, đại nhân.” Ánh mắt Tạp Tạp lạnh lùng băng hàn trước sau như một.

Một quang ảnh mang theo màu xanh nhàn nhạt thoáng qua, thủ lĩnh cường đạo đang ở trong cực độ hạnh phúc đột nhiên phát hiện trên tay chợt nhẹ, con mắt như mụn cơm nhìn ngó, thì nhìn thấy cái búa loang lổ rỉ sét trong tay chỉ còn lại một đoạn cán cây gỗ tràn đầy tổ kiến.

Thủ lĩnh cường đạo kinh ngạc nhìn cán cây gỗ trong tay, một bóng dáng xẹt qua từ bên cạnh của mình nhanh giống như gió lốc, bốn phía truyền đến một trận tiếng kêu đau thảm thiết. Mặc dù đã mất đi năng lực phi hành, nhưng tốc độ người cầm đao Đường Lang tộc vẫn nổi danh hậu thế như cũ, ngay cả kiếm sĩ thế giới loài người cũng mặc cảm.

Chờ cường đạo phản ứng kịp, mới phát hiện ra đồng bạn của mình đã nằm xuống một mảng lớn, cách đó không xa, mấy người Tạp Tạp đang cầm vải mịn tỉ mỉ lau chùi trường đao trong tay, trên đường cong thân đao lưu động ánh sáng màu xanh nhạt, gần như choáng váng mắt người khác.

“Đường. . . . . . người cầm đao Đường Lang tộc!” Thủ lĩnh cường đạo lại bắt đầu lắp bắp, hai con mắt rốt cuộc tập trung, sau khi nhìn thấy mấy người Tạp Tạp thì bị sợ đến đặt mông ngồi dưới đất.

“Các huynh đệ, trốn. . . . . . trốn mau!” Thủ lĩnh cường đạo nhấc mông bò dậy, liền lăn một vòng chạy đi chỗ sâu hướng Hoang Nguyên. Sau đó bọn cường đạo còn có thể chạy cũng quỷ khóc sói tru đi theo sau.

“Đi thôi, chúng ta tiếp tục.” Gia Cát Minh Nguyệt cũng lười truy kích, hạ lệnh đối với mấy người Tạp Tạp.

Chỉ là Gia Cát Minh Nguyệt xa xa đánh giá thấp khí tiết những cường đạo này. Tại sao nói như vậy, nguyên nhân đang ở phía sau.

Sau khi đi được một đoạn đường, con đường phía trước bị một khối đá lớn chặn lại. Mà con đường bên phải truyền đến tiếng khóc thút thít ríu rít. Giọng của tiếng khóc the thé, chấn động da đầu người ta tê dại. Con đường bị cản trở nên xe ngựa tự nhiên ngừng lại, Gia Cát Minh Nguyệt vén rèm cửa sổ xe ngựa lên, nhìn ra phía ngoài: “Tạp Tạp, chuyện gì xảy ra?”

“Đại nhân, ừm, đường bị chặn lại. . . . . .” Tạp Tạp nhìn con đường trước mặt một chút, lại quay đầu nhìn tình cảnh bên phải một chút, khóe miệng giựt giựt, bổ sung: “Còn nữa, bên kia, hình như, có lẽ có người đang. . . . . . khóc?” Hẳn là đang khóc chứ nhỉ? Chỉ là, khóc này thật đúng là có tiêu chuẩn, còn khó hơn nghe hơn cả cười gian.

Gia Cát Minh Nguyệt cũng quay đầu nhìn về phía bên phải con đường, chỉ thấy một nữ nhân khoát áo choàng có nón rộng vành cũ rách màu hồng đang khóc sụt sùi không dừng, hình như nghe được động tĩnh bên này, nữ nhân kia xoay người lại, khóc càng thêm hoa lê đẫm mưa rồi.

“Đại nhân, xin cứu cứu ta. . . . . . Chân của ta bị thương! Cứu cứu ta đi, ta nguyện ý cả đời phục vụ đại nhân. . . . . .” Âm thanh khàn khàn chói tai thiếu chút nữa khiến cho cả người Gia Cát Minh Nguyệt nổi da gà lên. Người nọ khăn che mặt, chỉ là, lông mày thô đen, giọng nói khàn khàn, còn có bắp đùi đầy lông lộ ở bên ngoài, không chỗ nào không bại lộ giới tính của hắn. Người này căn bản là đàn ông! Mà nếu nói chân bị thương, lại còn chuyển hai khối tảng đá, đè ở trên đùi của hắn. Hắn nức nở quá lợi hại, dẫn đến một tảng đá rớt xuống, lại càng không ngừng vội vàng xê dịch tảng đá trở về.

Gia Cát Minh Nguyệt giựt giựt khóe miệng, liếc mắt nhìn nhau với Quân Khuynh Diệu, hai người cũng im lặng triệt để rồi. Còn cả đời hầu hạ, khiến người như vậy cả đời hầu hạ vậy thì nội tâm phải có bao nhiêu cường đại hả.

Chỉ là, trường hợp này là mỹ nhân kế?

Nếu không thì, có thể chuyên nghiệp hơn một chút hay không? Có thể đi tìm nữ nhân đi lên diễn ra mỹ nhân kế hay không? Coi như không tìm được nữ nhân, có thể cạo một cái chân đầy lông rậm rạp này hay không? Nhìn một chút cũng có thể làm thành bàn chải đó. Này! Còn nữa còn nữa, nếu giả dạng thành chân bị thương, có thể đào hố bỏ chân vào hay không, mà không phải là mang hai tảng đá đặt ở trên chân hả.

“Đại nhân, van xin ngài, cứu cứu ta đi. Đại nhân ngài là người thiện lương nhân từ, ngài là cao quý tao nhã như vậy, ngài nhất định sẽ không làm như không thấy . . . . . .” Âm thanh khàn khàn vẫn còn đang kích thích màng nhĩ của mọi người. Dien*dan*le*quy*don Chieu#^#Ninh

“Câm miệng!” Cái ót của Gia Cát Minh Nguyệt đều là vạch đen, lạnh lùng quát đối phương dừng lại. Nàng đã nhịn không nổi nữa. Nói xong câu này, Gia Cát Minh Nguyệt nói với Tạp Tạp: “Tạp Tạp, các ngươi lập tức đi đến đẩy tảng đá ra. Chậm một phút, thì ta đều gả ba người các ngươi cho nữ nhân này!” Gia Cát Minh Nguyệt cố ý nhấn thật mạnh hai chữ nữ nhân.Đọc FULL truyện tại đây

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Tạp Tạp và hai người đệ đệ của hắn đột nhiên đều khẽ run rẩy, sau đó thì nhảy lên giống như cắn thuốc lắc, liều mạng đi dọn tảng đá.

Quân Khuynh Diệu ở bên cạnh cười xấu xa, lại gần lỗ tai Gia Cát Minh Nguyệt, nói: “Ta cảm thấy được chủ ý của nàng không tệ. Mỹ nhân kế như thế ta vẫn là lần đầu tiên thấy, thật là mở rộng tầm mắt.”

Gia Cát Minh Nguyệt quay đầu tức giận đẩy Quân Khuynh Diệu ra: “Còn ầm ĩ nữa thì để cho chàng cũng xuống đi dọn tảng đá.”

Lan Ni choáng váng nhìn mọi người, bây giờ nghe Quân Khuynh Diệu nói như vậy, thì phục hồi tinh thần lại, nghịch ngợm cười một tiếng: “Minh Nguyệt tỷ tỷ, thật ra thì ta rất kỳ vọng phía dưới có Mỹ Nam Kế.”

Quân Khuynh Diệu và Gia Cát Minh Nguyệt bổ não một cái Mỹ Nam Kế, trong lòng hai người đồng thời sợ run cả lên.

Mà lúc này đây, cái gọi là “Mỹ nhân” thấy mỹ nhân kế của mình chưa thành công, trực tiếp vén lên áo choàng màu hồng cũ nát, lấy ra một thanh đại đao, cái chân trần trụi đầy lông, kêu oa oa, kêu đồng bạn từ hai bên đường xông ra, vọt tới hướng bọn người Gia Cát Minh Nguyệt.

Kết cục của những người này ấy à, dĩ nhiên là bi thảm. Ba huynh đệ Tạp Tạp cũng sẽ không xuống tay lưu tình. Bỏ lại cường đạo người thú kêu rên khổ sở đầy đất, đám người Gia Cát Minh Nguyệt lên đường lần nữa.

Chỉ là Gia Cát Minh Nguyệt cũng không biết, lúc này mới chỉ là bắt đầu, trong hành trình sau đó, một đội lại một đội cường đạo Hoang Nguyên giống như thủy triều, một đợt nối tiếp một đợt khởi xướng tập kích tới bọn họ.

Những cường đạo này mặc dù thực lực ở trước mặt của mấy tên người cầm đao Đường Lang tộc thì yếu đến đáng thương, ngay cả Quân Khuynh Diệu cũng không có được cơ hội ra tay, nhưng lại giống như mãi mãi không kết thúc, quậy đến người ta thấy chúng nó phiền chịu không nổi.

Càng về sau, mấy người Tạp Tạp cũng không nhịn được nữa, dứt khoát đại khai sát giới, Gia Cát Minh Nguyệt cũng thu hồi một chút xíu thương hại có trong nội tâm, không có ngăn cản bọn họ. Vào lúc này, thương hại không có một chút tác dụng nào. Mục đích của bọn cường đạo rất đơn giản, giết chết các nam nhân, cướp tài vật, cướp ngựa Sabah, để lại nữ nhân bán đi làm nô lệ đổi tiền. Đối với bọn Tạp Tạp mà nói, cũng rất đơn giản, không phải cường đạo chết, chính là bọn họ chết. Bọn họ không muốn chết, cho nên sẽ để cho đối phương chết thôi.

Nhưng mà, sau khi thi thể để lại đầy mặt đất, những cường đạo sớm bị đói khát và bần cùng bức gần như điên cuồng thì tinh thần vẫn bất khuất xa xa rớt lại ở sau lưng của bọn họ như cũ, chờ đợi cơ hội ra tay.

Gia Cát Minh Nguyệt rất là cảm khái, những chỗ địa phương vắng vẻ của vương quốc người thú, lại là hỗn loạn và bạo lực như thế.

Tạp Tạp đã từng đề nghị dùng gậy gỗ xuyên qua thi thể bọn cường đạo, hoặc là trước khi bọn hắn chết thì thắp sáng một cái bấc đèn ở phía trên rốn một chút, treo lên cành cây khô héo uy hiếp những người không biết chết sống kia. Khi nói lời này thì, gương mặt Tạp Tạp hồn nhiên. Hiển nhiên, chuyện như vậy, ở trong mắt người thú, thật đúng là không coi vào đâu.

Đề nghị này làm Gia Cát Minh Nguyệt rợn cả tóc gáy, đối với loại chủng tộc sau khi kết hôn chú rễ sẽ bị tân nương cắn đầu, Gia Cát Minh Nguyệt không có cố gắng nói cho bọn hắn biết cái gì gọi là nhân từ, chỉ là sử dụng ánh mắt bỏ đi ý niệm của Tạp Tạp. Mặc dù cũng chán ghét những cường đạo vừa dơ vừa thối phiền muốn chết người, nhưng mà Gia Cát Minh Nguyệt còn không làm được cái loại chuyện tàn nhẫn đốt thiên đăng đó. Gia Cát Minh Nguyệt lại một lần nữa biết được sự khác nhau giữa loài người và người thú.

Mấy ngày về sau, phương xa xuất hiện một mảnh cảnh vật màu đỏ, một cái hẻm núi rộng lớn sâu thẳm loáng thoáng hiện lên ở trong tầm mắt, tất cả núi đá nham bích, cũng bày biện ra một mảnh màu đỏ động lòng người, một tòa trạm gác cô độc mà cũ kỹ đứng vững vàng ở trên một chỗ vách đá.

Hẻm núi Hồng Thạch, cuối cùng đã tới. Cũng đúng lúc này, một chuyện xảy ra, khiến cho Gia Cát Minh Nguyệt gần như hối hận, ban đầu thật ra thì nên nghiêm túc suy tính một chút đề nghị của Tạp

loading