Triệu hoán sư khuynh thành – Phần 2 - Trang 43

Quyển 3 – Chương 4.2: Để lại nữ nhân của các ngươi!

Editor: ChieuNinh

Trong đầu Gia Cát Minh Nguyệt rất tự nhiên hiện ra hình tượng Đường Lang múa hai cây đại đao, thuận miệng hỏi một câu: “Bọn họ thuộc về tộc gì, Lang Tộc?” Nếu tộc con thằn lằn cũng được coi thành Hổ tộc, tộc Đường Lang này đại khái cũng nên tính là Lang Tộc chứ.

“Không, trải qua hơn vạn năm phát triển, Trùng tộc trong người thú bởi vì năng lực sinh tồn không mạnh, chi nhánh đã còn dư lại không nhiều lắm, đại đa số cũng sinh sống ở địa khu xa xôi, có lãnh địa thừa kế của mình. Mà giống người cầm đao trời sinh giống như Đường Lang tộc này, càng thêm được vương quốc bảo vệ, không cần phụ thuộc vào những chủng tộc khác.” Sophie nói tiếp.

“Bọn họ phạm vào tội gì?” Gia Cát Minh Nguyệt hỏi đội trưởng báo nhân dẫn đầu. Người cầm đao trời sanh, có thể dựa vào vũ kỹ chống lại kiếm sĩ loài người. Gia Cát Minh Nguyệt tương đối cảm thấy hứng thú đối với lời này, trái ngược với một chiến sĩ người thú cậy mạnh khác, Gia Cát Minh Nguyệt vẫn tương đối có cảm tình đối với Thú Tộc càng đến gần loài người hơn, cảm giác muốn lịch sự một chút.

“Tế ti tôn kính, bọn họ không tuân theo luật pháp vương quốc, tự ý rời khỏi lãnh địa.” Đội trưởng báo nhân nhìn thấy trên trường bào tế ti của Gia Cát Minh Nguyệt có thêu hoa văn Phong Bạo, thì vội vàng hành lễ đáp.

“Rời khỏi lãnh địa cũng phạm pháp?” Gia Cát Minh Nguyệt kinh ngạc nhìn về phía Lan Ni, bộ lạc người mèo này còn rời khỏi đầm lầy Vưu Vụ lang thang khắp nơi thì sao, chẳng lẽ cũng phạm pháp?

“Không giống như vậy.” Sophie biết Gia Cát Minh Nguyệt đang nghi ngờ cái gì, giải thích: “Hôm nay tộc đàn Đường Lang đã vô cùng thưa thớt, gặp phải nguy hiểm diệt tuyệt, mà không ít chiến sĩ thiếu niên Đường Lang vì tránh né tế điển sinh mạng ở bổn tộc, rối rít chạy ra ngoài. Vì bảo đảm Đường Lang tộc có thể kéo dài tiếp, vương quốc đặc biệt ban phát lệnh, nghiêm cấm bọn họ tùy tiện rời lãnh địa.”

“Cái gì là tế điển sinh mạng, tại sao phải tránh né?” Gia Cát Minh Nguyệt cau mày hỏi. Nàng lại cảm giác nếu nói tế điển sinh mạng, tuyệt đối không phải là chuyện tốt gì. Quả nhiên, kế tiếp lời nói của Sophie khiến cho sắc mặt của Gia Cát Minh Nguyệt thay đổi.

“Theo truyền thống Đường Lang tộc, ở sau khi tân hôn, thê tử sẽ cắn rớt đầu chồng, đổi lấy sinh mạng kéo dài, đây chính là tế điển sinh mạng.” Sophie nói, sắc mặt có chút lúng túng. Làm một tế ti, nàng cũng đối không dám gật bừa với tập tục xấu như vậy, nhưng cái này là truyền thống Đường Lang tộc, nàng cũng không cách nào thay đổi.

Trong lòng Gia Cát Minh Nguyệt lạnh xuống, không hỏi thêm gì nữa, chỉ là dùng đầu ngón chân để suy nghĩ, cũng có thể tưởng tượng số mạng sau này của bọn họ khi bị áp giải về tộc. Chỉ là, đây là cái tế điển chó má gì! Bây giờ bọn họ là người thú, không phải là côn trùng không hề chỉ số thông minh!

Mà mấy thanh niên kia nghe được lời Sophie nói, trong mắt rốt cuộc hiện ra vẻ bất đắc dĩ và tuyệt vọng. Gia Cát Minh Nguyệt nhìn ánh mắt của mấy thanh niên này, trong lồng ngực không khỏi sinh ra một loại kích động.

Chợt Gia Cát Minh Nguyệt đi tới trước mặt mấy người, nhìn bọn họ, bình tĩnh nói: “Nếu như mà ta có thể cho các ngươi cơ hội chống lại với số mạng, các ngươi sẽ làm như thế nào?”

“Ngươi nói cái gì?” Trong mắt ánh tuyệt vọng của mấy tên thanh niên lóe lên ngọn lửa, ít dám tin tưởng lỗ tai của mình. Mà mấy tên chiến sĩ báo nhân thì ngây ngẩn cả người, Đường Lang tộc là chủng tộc hiếm thấy được vương quốc đặc biệt bảo vệ, ngay cả tế ti cũng không thể dễ dàng can thiệp sự vụ của chủng tộc bọn họ.

“Ta nói, nếu như mà ta có thể cho các ngươi tự do, các ngươi sẽ làm như thế nào?” Gia Cát Minh Nguyệt sắc mặt trịnh trọng, nói ra mục đích của mình lần nữa.

“Tế ti đại nhân tôn kính, chúng ta sẽ lấy sinh mạng trung thành với ngài, trở thành tôi tớ trung thành nhất của ngài.” Một thanh niên Đường Lang phản ứng nhanh, thấy Gia Cát Minh Nguyệt không có một chút ý tứ đùa giỡn, vội vàng trịnh trọng nói, đồng thời khom lưng xuống thật sâu.

“Tế ti đại nhân, cấm lệnh với Đường Lang tộc là vương quốc đặc biệt ban bố, lấy được tán thành của Giáo Hoàng đại nhân.” Đội trưởng báo nhân thấy Gia Cát Minh Nguyệt tuổi còn trẻ, vội vàng nhắc nhở.

“Minh Nguyệt, chuyện này sợ rằng không quá thỏa đáng. . . . . .” Sophie cũng nhắc nhở một câu, chuyện này dính đến truyền thống bộ tộc Đường Lang và tương lai, nếu như mở ra tiền lệ, chỉ sợ sẽ có càng nhiều chiến sĩ trẻ tuổi rời khỏi lãnh địa, ngộ nhỡ các Trưởng lão Đường Lang tộc nháo lên, chỉ sợ ngay cả Quốc vương và Giáo Tông cũng không dễ dàng dẹp loạn được.

“Sophie đại nhân, không phải Đại Tế Ti thần phù hộ nói ta có thể tùy ý chỉ định tùy tùng ở thành Constance sao? Thủ dụ đều ở đây, các ngươi nhìn.” Gia Cát Minh Nguyệt cầm tấm thủ dụ bằng da dê quơ quơ ở trước mắt đội trưởng báo nhân, trong lòng cười xấu xa một cái: bất kể hắn là cái truyền thống gì cái cấm lệnh gì, vậy cũng là vấn đề của lão hồ ly, sẽ để cho bản thân ông ta đi nhức đầu là được. Ông ta dễ dàng thỏa hiệp đối với gia hỏa Báo Tộc, như vậy hiện tại phải đi dọn dẹp cục diện rối rắm này đi!

Nhìn ký tên rồng bay phượng múa của Đại Tế Ti thần phù hộ và con dấu Thần điện trên tấm thủ dụ bằng da dê, đội trưởng báo nhân không tiện nói gì nữa.

Sophie nhìn vẻ mặt Gia Cát Minh Nguyệt cười như không cười mang theo vài phần đùa dai, không thể làm gì hơn là cười cười. Tưởng tượng một chút tình cảnh Đại Tế Ti Hồ Tộc sau khi biết được chuyện này thì mặt mo xám ngắt, Sophie cũng không nhịn được. Cùng chung đụng với Gia Cát Minh Nguyệt và Lan Ni mấy ngày qua, Sophie phát hiện hình như mình trẻ tuổi hơn rất nhiều.

“Vậy chúng ta cáo từ trước, tế ti đại nhân tôn kính.” Đội trưởng báo nhân xoa ngực hành lễ, lùi về sau mấy bước xoay người rời đi.

“Đi đi, bọn nhỏ, chiến thần chói lọi cùng tồn tại với các ngươi.” Gia Cát Minh Nguyệt gương mặt nghiêm chỉnh, từ ái nói ra những lời này. Sau khi nói xong câu đó, lại liều mạng đè nén nhịn cười. Cảm giác giả bộ thần côn, ừ, hình như cũng không tệ lắm ha.

Cho đến khi các chiến sĩ báo nhân đã đi xa, mấy tên thanh niên Đường Lang tộc cũng còn chưa có lấy lại tinh thần, dễ dàng lấy lại tự do như vậy, thiếu nữ tế ti xinh đẹp làm người ta ngất xỉu trước mắt này rốt cuộc có lai lịch gì?

“Tốt lắm, đều mang cái này theo, bắt đầu từ hôm nay, các ngươi chính là tùy tùng của ta, vệ sĩ thủ hộ Chủ thần điện Constance, về sau ai dám trêu chọc các ngươi thì cứ đánh, xảy ra chuyện có ta. . . . . . không đúng không đúng, có Đại tế ti thần phù hộ che chở các ngươi, chiến thần chói lọi vĩnh viễn cùng tồn tại với chúng ta.” Gia Cát Minh Nguyệt nghiêm chỉnh ho khan một cái, kịp thời thu hồi lời nói “Đại nghịch bất đạo” thiếu chút nữa thuận miệng nói ra, sau đó cầm mấy cái huy hiệu điêu khắc Chiến Phủ Chiến Chùy bắt chéo, hỏi tiếp: “Đúng rồi, tên của các ngươi gọi là gì?”

Bên cạnh, lời nghe Gia Cát Minh Nguyệt nói, mặt của Sophie và Verón đen thùi rồi, cảm thấy bi ai thật sâu cho Đại tế ti thần phù hộ, vì Đại tế ti thần phù hộ chảy xuống nước mắt bi thương ở trong lòng. . . . . .

“Đại nhân, ta tên là Tạp Tạp, hai người này là huynh đệ của ta, Tây Tây và Mộc Mộc.” Thanh niên trẻ tuổi hơi lớn một chút nhận lấy huy chương mà tay đang phát run, lập tức từ đối mặt với xử giết tử hình biến thành nhân viên thần chức. Tạp Tạp sắp bị hạnh phúc từ địa ngục đến thiên đường đánh ngất.

“Đại nhân, chúng ta thề tận trung với ngài, dùng sự trung thành và sinh mạng của chúng ta duy trì tôn nghiêm của ngài.” Tạp Tạp mang theo huy chương, gương mặt trịnh trọng.

“Ừ, ta đang muốn đi thi hành một cái nhiệm vụ, hi vọng các ngươi không để cho ta thất vọng.” Gia Cát Minh Nguyệt nhìn ba đả thủ miễn phí cầm tiền lương Thần điện lại tuyên thệ thần phục với mình, tâm tình rất tốt.

“Chủ nhân, phải đi Đồ Long hay là quyết đấu cùng với Thánh Kỵ Sĩ nhân loại vô sỉ?” Tạp Tạp trong sự cực độ kích động đỏ mắt hưng phấn hỏi.

“Phải đi hẻm núi Hồng Thạch.” Khóe miệng Gia Cát Minh Nguyệt khẽ co rút, cảm xúc phức tạp nói. Quân Khuynh Diệu ở một bên yên lặng không lời.

“Oh.” Tinh thần Tạp Tạp vừa rơi xuống, màu đỏ trong mắt phai nhạt đi.

“Đi thôi, trước đi chọn vài món vũ khí cho các ngươi, các ngươi đều là dùng đao đúng không?” Gia Cát Minh Nguyệt hỏi.

“Không cần, chiến sĩ Đường Lang tộc chúng ta đều là đao thủ trời sanh.” Tạp Tạp mang theo vài phần kiêu ngạo, đưa cánh tay dài, hai cây Trường Đao gấp chồng lên từ cánh tay mở rộng dọc theo người, lộ ra đường cong hình giọt nước và lưỡi đao sắc bén, toàn thân hiện ra đường vân màu xanh lá cây nhàn nhạt.

Tạp Tạp nhẹ nhàng kéo một đao hoa, động tác nước chảy mây trôi, Trường Đao giống như là sinh trưởng ở trên tay của hắn, ứng dụng tự nhiên.

“Chiến sĩ Đường Lang tộc từ khi sinh ra thì mang theo hai thanh đại đao, theo số tuổi tăng trưởng, tính chất hai cây đao này cũng càng ngày càng tốt, độ cứng đủ để sánh ngang đao kiếm loài người.” Sophie giải thích với Gia Cát Minh Nguyệt.

“Vậy vạn nhất thời điểm đối chiến với người ta không cẩn thận hư hại thì làm thế nào?” Gia Cát Minh Nguyệt hỏi.

Đọc FULL truyện tại đây
Loading...

“Đao còn người còn, đao mất người chết!” Tạp Tạp không chút do dự nói.

Gia Cát Minh Nguyệt nghe lời kịch quen thuộc này, lau trán một cái. Khó trách Đường Lang tộc đi tới hôm nay gần như trình độ diệt tuyệt, bọn họ thật sự coi mình mọc ra là tuyệt thế bảo đao chém sắt cắt ngọc hả, lại còn đao còn người còn đao mất người chết! Hay là tìm một cơ hội từ bỏ lối suy nghĩ này của bọn họ mới được, nếu không vương quốc người thú chết mấy tiểu Đường Lang không có việc gì, bản thân mình thiếu mấy đả thủ cầm tiền lương miễn phí của Thần điện thì lỗ vốn rồi.

Dẫn mấy đả thủ miễn phí, mấy người Gia Cát Minh Nguyệt đi trước mua sắm một chút vật liệu, Gia Cát Minh Nguyệt biết rõ đạo lý tiền tài không lộ ra ngoài, không có lấy nhẫn không gian ra khoe khoang. Vì vậy, trên đường trở về, thì nhìn thấy ba người cầm đao Đường Lang trước ngực treo huy chương Thần điện khiêng bao lớn bao nhỏ, gương mặt thỏa thuê mãn nguyện.

“Lão sư, ta cũng muốn đi với tỷ tỷ tới hẻm núi Hồng Thạch, có thể không?” Trên đường trở về, Lan Ni dùng giọng nói cầu khẩn nói với Sophie. Nàng biết lấy thực lực của mình không giúp được Gia Cát Minh Nguyệt vội vàng cái gì, chỉ là thiên tính tò mò nàng lại tràn đầy hướng tới hẻm núi Hồng Thạch trong truyền thuyết. Quan trọng hơn là, không biết có phải là từ thiên tính Miêu Tộc hay không, qua một đoạn thời gian chung đụng, nàng sinh ra lệ thuộc thật sâu vào Gia Cát Minh Nguyệt.

Tò mò hại chết mèo! Nhìn sự hướng tới trong mắt Lan Ni, Gia Cát Minh Nguyệt hết sức chấp nhận đối với câu ngạn ngữ từ cổ xưa này.

“Được, ngươi đi đi, chẳng qua nếu như gặp phải nguy hiểm, đàng hoàng tử tế núp ở phía sau, còn có trên đường không cho phép lười biếng, nhớ phải luôn luyện tập tán ca.” Sophie dịu dàng vuốt ve tóc tiểu miêu nữ nói.

Không ngờ nàng sẽ đáp ứng phải sảng khoái như vậy, đừng nói mấy người Gia Cát Minh Nguyệt, ngay cả bản thân Lan Ni cũng kinh ngạc không thôi.

“Đại khái trước kia Minh Nguyệt không quá chú ý lịch sử vương quốc Ouke chúng ta, không biết nhiều chuyện lắm. Mặc dù thực lực của tùy tùng nhân loại cường đại, nhưng dù sao cũng là loài người, thân phận mấy người Tạp Tạp đặc biệt, có Lan Ni ở đây, dọc theo đường đi các ngươi hẳn là có chút phiền toái.” Sophie giải thích, thời điểm nhìn về Gia Cát Minh Nguyệt, trong ánh mắt có gì đó hơi khác thường.

Gia Cát Minh Nguyệt biết, vị mỹ nữ Hồ Tộc này không biết là thông minh hay là giảo hoạt nhất định là đang phát hiện một ít gì trong đó, mình kiến thức cằn cỗi đối với Thú Tộc, căn bản cũng không giống một người thú chân chính. Chỉ là xem ra Sophie cũng không tính hỏi nhiều, cũng không chuẩn bị công bố ra vói mọi người. Nhìn gò má xinh đẹp của Sophie, Gia Cát Minh Nguyệt trừ thân thiết, lại thêm một phần cảm kích.

“Minh Nguyệt, cái này cho ngươi.” Sophie đưa cho Gia Cát Minh Nguyệt một cái túi dùng vải thô chế thành.

Gia Cát Minh Nguyệt mở túi ra, bên trong màu đỏ tinh thể tỏa sáng lấp lánh, lộ ra một cỗ cảm giác cực nóng, tò mò hỏi: “Đây là?”

“Đây là ma tinh Hỏa Diễm Nham Điêu trước kia khi ta rèn luyện săn bắt được, nếu như nhiệm vụ không thể hoàn thành, ngươi trực tiếp sử dụng nó giao trả nhiệm vụ là được rồi. Chỉ là theo quy định, chính là ngươi phải đi một chuyến hẻm núi Hồng Thạch, do trạm gác trú đóng địa phương ghi chứng nhận chứng minh cho ngươi, chứng minh ngươi thật sự đi qua mới được.” Sophie nói.

“Cám ơn.” Giờ Gia Cát Minh Nguyệt mới hiểu được nguyên nhân căn bản nhất Sophie sảng khoái để cho Lan Ni đi theo mình như vậy rồi, thì ra là nàng căn bản là không có chuẩn bị để cho mình đi mạo hiểm, Gia Cát Minh Nguyệt nắm ma tinh, dùng sức gật đầu với Sophie một cái.

“Như vậy sẽ không có vấn đề gì chứ?” Lan Ni nghe được đạo sư của mình lại khiến cho Gia Cát Minh Nguyệt làm rối kỉ cương, lo lắng hỏi.

“Chiến thần ở trên cao, nhiệm vụ thí luyện là tiến về phía hẻm núi Hồng Thạch, lấy được một quả ma tinh quái Hỏa Diễm Nham Điêu. Chú ý: là lấy được, không phải săn bắt, cũng nói chỉ cần tiến về phía hẻm núi Hồng Thạch, là mua là cướp là nhặt như thế nào đều được.” Thời điểm Sophie nói mấy chữ “Chiến thần ở trên cao”, vẻ mặt vô cùng thần thánh, vô cùng trang nghiêm, giống như tín đồ thành kính nhất thế gian. Khiến mọi người nhìn thấy mà cũng âm thầm bật cười trong lòng.

“Hồ ly giảo hoạt.” Gia Cát Minh Nguyệt không nhịn được buồn cười nói một câu ở trong lòng. Chỉ là, hồ ly giảo hoạt như vậy, thật rất đáng yêu!

“Được rồi, sớm nghỉ ngơi một chút đi, ta đã chuẩn bị xong xe ngựa cho các ngươi, ngày mai lên đường ta sẽ không đến tiễn các ngươi đâu.” Sophie nói, nói lời từ biệt với mấy người rồi rời đi.

“Lan Ni tiểu thư, trên đường phải chú ý an toàn.” Verón thâm tình nhìn Lan Ni, gương mặt không nỡ.

“Ta biết rồi, huynh cũng phải chú ý thân thể.” Lan Ni cũng thâm tình nhìn Verón.

Chung đụng ngắn ngủn một buổi chiều, giữa hai người đã phát ra tia lửa chói mắt, nếu như không phải là ngại vì mấy người Gia Cát Minh Nguyệt đang có mặt, biết đâu đã thâm tình ôm nhau rồi. Tình yêu của nhân thú, tới thật đúng là nhiệt liệt mà nhanh chóng.

Nhìn hai người lưu luyến chia tay, trong mắt Sophie thoáng qua cảm xúc phức tạp, thở dài, cuối cùng, vẫn chẳng hề nói một câu.

Trời sáng, một chiếc xe ngựa do ngựa Sabah kéo ra thành Constance, đi tới phương hướng thung lũng Hồng Thạch. Chiếc xe ngựa này tiếp thu tác phong thói quen của nhân thú, đơn giản, thô tháo, nóng nảy, dĩ nhiên, cũng không phải thường giam giữ. Chỉ là, làm cho Gia Cát Minh Nguyệt cảm thấy khó có thể chịu được nhất là, mặc dù trên nệm lót phủ lên cái đệm da ma thú thật dầy, nhưng vẫn khiến người dùng khó chịu, chỉ cần con đường hơi có gập ghềnh, thì lắc lư đến xương người cũng muốn rời rạc.

Chẳng mấy chốc, xe ngựa đã chạy vào Đại Hoang nguyên, trên bình nguyên mênh mông bát ngát, đập vào mắt là cảnh tượng một mảnh bụi mịt mờ, không thấy được bao nhiêu màu xanh, chỉ có thổ địa nham thạch cằn cỗi đầy đất, cùng với từng chùm khóm bụi gai không biết là chết hay sống đong đưa ở trong gió.

Gia Cát Minh Nguyệt thế mới biết lãnh thổ vương quốc Ouke đến cùng là lớn bao nhiêu, cũng có thể tưởng tượng ra diện tích đại lục Phong Ngữ đến cùng là rộng cỡ nào. Một đường chạy tới, dọc đường chẳng những không có nhìn thấy một thành phố hoặc thôn xóm, ngay cả người thú hoặc là bóng dáng của con người cũng không gặp được một ai. Cũng chính là đến nơi này, Lan Ni mới biết, thật ra thì bộ lạc của bọn họ vẫn coi là may mắn, mặc dù hoàn cảnh đầm lầy Vưu Vụ ác liệt, nhưng còn có thể miễn cưỡng sinh tồn, nếu như bị lưu đày đuổi đến phiến Hoang Nguyên này, chỉ sợ chủng tộc của nàng cũng không tiếp tục sinh tồn được một tháng.

Gia Cát Minh Nguyệt và Quân Khuynh Diệu còn có Lan Ni ngồi ở trong xe, chịu đựng lắc lư thưởng thức loại cảnh sắc hoang vu khác bên ngoài, mà mấy người Tạp Tạp thì tẫn trách chen chúc ở mặt trước đánh xe. Thân cũng là tùy tùng, đối với Quân Khuynh Diệu hưởng thụ đối xử đặc biệt lúc ban đầu mấy người rất có ý kiến, nhưng sau khi đã âm thầm biết thực lực của Quân Khuynh Diệu, mấy người sưng mặt sưng mũi trở lại vị trí xa giá, đàng hoàng tử tế tận lực chức trách phu xe.

Mà đối với bản lĩnh đao pháp của mấy người, thật ra thì Gia Cát Minh Nguyệt và Quân Khuynh Diệu cũng cảm thấy kinh ngạc sâu sắc, bỏ ra lực lượng trời sinh chưa đủ, đao pháp bộ tộc Đường Lang tuyệt diệu, chỉ có thể dùng kinh ngạc để hình dung. Đừng nói đặt ở Đại lục Phong Ngữ, coi như đặt ở đại lục Thương Lan, cũng có rất ít người có thể thuần dựa vào đao pháp vũ kỹ vượt qua bọn họ, thật không hỗ là người cầm đao trời sinh, cũng khó trách vương quốc sẽ đặc biệt ban phát cấm lệnh bảo đảm bộ tộc Đường Lang kéo dài. Gia Cát Minh Nguyệt biết, lần này mình là thật sự nhặt được của quý.

Tiến vào cánh đồng hoang ngày thứ ba, rốt cuộc Gia Cát Minh Nguyệt gặp được bóng dáng người thú. Một đám người thú xấu xí quần áo lam lũ, chiều cao tuyệt sẽ không vượt qua một mét rưỡi ô ô oa oa kêu lên kì quái, như ong vỡ tổ vọt tới hướng xe ngựa, cự ly bên ngoài một trăm mét, là có thể ngửi thấy được từng trận mùi hôi thối trên người bọn họ, hun đến người ta thiếu chút nữa phun ra tại chỗ.

Vũ khí trong tay bọn họ cũng vô cùng kỳ quặc, có người cầm trường kiếm rỉ sét loang lổ, có người cầm gậy gỗ, có người giơ xương đùi không biết là động vật gì, có người dứt khoát ôm tảng đá lớn không biết đào ra từ đâu. Trong đôi mắt của mỗi người cũng chớp động ánh sáng hưng phấn tham lam, hai cái cửa lớn chìa ra bên ngoài miệng (cặp môi), ra sức chảy nước miếng.

Lại gặp phải cường đạo, chẳng qua là cùng với cường đạo Sài Cẩu Sói Bờm đã từng thấy qua, những cường đạo này vô luận chiều cao thể trạng hay là trang bị vũ khí, rõ ràng cũng không cùng một cấp bậc. Gia Cát Minh Nguyệt chỉ nhìn thoáng qua cũng không muốn nhìn nhìn lần thứ hai, càng không dậy nổi một chút hăng hái động thủ.

“Bọn họ là tộc gì?” Gia Cát Minh Nguyệt tùy ý hỏi.

“Đại đa số là tộc chuột đồng, vóc dáng lớn chút là tộc chuột đồng, cũng chỉ có những thứ chủng tộc bẩn thỉu này, mới có thể sinh tồn được ở loại địa phương này.” Thân là thiên địch, Lan Ni liếc mắt liền nhìn ra lai lịch những cường đạo này, trong miệng vừa nói qua bẩn thỉu, lại theo bản năng liếm môi một cái. Mặc dù biết nàng tuyệt đối không có khả năng cầm những người này làm thức ăn, nhưng Gia Cát Minh Nguyệt vẫn nhịn không được xoay mặt đi, không muốn nhìn thấy ánh sáng rục rịch chộn rộn thiên tính trong mắt Lan Ni.

Trong lúc hai người đang nói chuyện, một đám cường đạo đã ô ô nha nha gào lên vọt tới gần. Cho dù là người thú tộc chuột năng lực sinh tồn siêu cường, sinh sống ở trong Đại Hoang nguyên cũng khó khăn khác thường, ngẫu nhiên gặp được một cơ hội đánh cướp như vậy, tất cả cường đạo cũng kích động đến tâm huyết dâng trào.

“Đánh . . . . . đánh cướp, những. . . . . . lữ nhân đáng thương, để lại. . . . . . để lại thức ăn của các ngươi, còn có thất. . . . . . ngựa Sabah này, ta tha cho các ngươi một con đường sống.” Một thủ lĩnh cường đạo trừng đôi mắt nhỏ, điên cuồng nuốt nước miếng, quơ múa cái búa sắp mục nát trong tay kêu gào, quá mức mừng rỡ quá mức kích động, thế cho nên nói chuyện cũng lắp ba lắp bắp rồi.

Gia Cát Minh Nguyệt kéo màn cửa sổ ra, nhìn kia tên cường đạo một chút, cái vải quần bên dưới rách nát bẩn thỉu rách lộ ra hai chân gầy tựa như chân gà, khuôn mặt xanh xao. Ngay cả Gia Cát Minh Nguyệt luôn luôn không cho rằng mình nhân từ, nhìn thấy cũng có chút cảm thấy thương hại thật sâu. Trên người của những người này, Gia Cát Minh Nguyệt chân chính gặp được mặt khác của vương quốc nhân thú, ở dưới mặt ngoài cường đại, thật ra thì còn có vô số chủng tộc nhỏ yếu giãy giụa ở bên bờ diệt vong, tỷ như bộ lạc người miêu chỗ ở Lan Ni, tỷ như những cường đạo người chuột hoàn cảnh sinh tồn càng ác liệt.

“Nữ nhân, còn có nữ nhân, để lại nữ nhân của các ngươi!” Thủ lĩnh cường đạo đột nhiên nhìn thấy Gia Cát Minh Nguyệt, xuyên thấu qua khe hở rèm cửa sổ lại nhìn thấy Lan Ni ở phía sau, hai con mắt nhỏ như hạt đâu lập tức thành mắt gà, cực kỳ kinh hỉ quát lên, lần này cuối cùng lời nói run rẩy đã nói được rõ ràng. Ở bộ lạc cường đạo Đại Hoang nguyên, nữ nhân đúng là vật tư hiếm có, bắt được họ, là có thể đi bộ lạc cường đạo thực lực cường hãn ở chỗ sâu trong Hoang Nguyên đổi lấy thức ăn qua mùa đông, hoặc là đưa đến chợ nô lệ bán một giá tốt.

Hết chương 4_Q3.