Triệu hoán sư khuynh thành – Phần 2 - Trang 42

Quyển 3 – Chương 4.1: Để lại nữ nhân của các ngươi!

Editor: ChieuNinh

Sophie là một đạo sư rất chịu trách nhiệm, mấy ngày kế tiếp mỗi ngày nàng đều đúng lúc đi tới lữ điếm.

Trong gian phòng đơn giản sạch sẽ, Lan Ni hết sức chuyên chú ngâm xướng tán ca, thỉnh thoảng dừng lại, cau mày cẩn thận suy tư một lát, sau đó tiếp tục ngâm xướng. Mấy ngày trước kia, Lan Ni chính thức trở thành đệ tử Sophie, nàng cũng đi về phía ngoài thành tham gia khảo hạch tế ti của phân điện thông qua Tinh Hồn tế ti, bây giờ đang cố gắng hướng tới Bạo Phong tế ti.

Gia Cát Minh Nguyệt nhàn nhã nằm ở ghế mây mềm mại mà rất đàn hồi, vừa ăn quả táo xanh xanh biếc giống như Phỉ Thúy, vừa lật nhìn một quyển truyện ký có tranh minh họa của người thú. Mặc dù những ngày qua Lan Ni dạy cho nàng biết một chút chữ viết của người thú, chỉ là đại đa số chữ viết trong sách này còn là nó biết Gia Cát Minh Nguyệt, Gia Cát Minh Nguyệt không biết nó. Cũng may có tranh minh hoạ, ít nhiều cũng có thể hiểu một chút ý tứ trong đó.

Lan Ni hâm mộ liếc mắt nhìn Gia Cát Minh Nguyệt, mấy ngày nay Sophie dạy Gia Cát Minh Nguyệt một chút tán ca cao cấp. Vốn tưởng rằng nàng cần tốn một đoạn thời gian học tập tiêu hóa, nào biết còn chưa tới ba ngày, Gia Cát Minh Nguyệt đã nắm giữ đến thuộc làu. “Ai, nếu như mà ta cũng có thiên phú như Minh Nguyệt tốt thì tốt quá.” Lan Ni hâm mộ thầm nghĩ.

Thời điểm Lan Ni đang hâm mộ Gia Cát Minh Nguyệt, thật ra thì Gia Cát Minh Nguyệt đang âm thầm khổ não: ài, thế nào lại vừa đến thế giới này thành người nửa mù chữ, ngay cả bản tranh liên hoàn cũng nhìn không hiểu nhiều lắm rồi vậy.

“Minh Nguyệt, Lan Ni, các ngươi có ở đây không?” Ngoài cửa vang lên giọng nói ôn hòa từ tính của Sophie.

“Lão sư, ngài đã tới.” Lan Ni mừng rỡ nhảy lên.

Gia Cát Minh Nguyệt cũng đứng dậy, tỏ vẻ ra là tôn trọng cần có.

“Tất cả ngồi đi, không cần đa lễ.” Sophie mỉm cười gật đầu với hai người một cái. Nàng đối với Lan Ni có chút nghiêm nghị, đối với Gia Cát Minh Nguyệt lại hoàn toàn mặc kệ, Gia Cát Minh Nguyệt lộ ra thiên phú, đã không ngừng làm nàng cảm thấy kinh ngạc, thậm chí cảm thấy hâm mộ. Nàng tự nhận căn bản là không có tư cách trở thành Lão sư của Gia Cát Minh Nguyệt, cho nên ngay cả nói cũng không nhắc tới qua, vẫn lấy thân phận bằng hữu ngang hàng chung đụng với Gia Cát Minh Nguyệt.

Chỉ là dù sao Gia Cát Minh Nguyệt học được không ít kiến thức từ chỗ nàng ấy, cho nên vẫn là giữ vững lễ phép và tôn trọng cần có.

“Nhiệm vụ lịch luyện đã quyết định rồi, là tiến về phía hẻm núi Hồng Thạch, lấy được một quả ma tinh của quái Hỏa Diễm Nham Điêu.” Sophie vừa nói, vừa lấy ra văn kiện nhiệm vụ nói.

Ma tinh, chính là tinh thể ma thú ngưng kết ra trong cơ thể, trong đó ẩn chứa nguyên tố năng lượng dư thừa, thông qua sử dụng hợp lý, có thể tăng cường rất lớn thực lực tán ca tế ti hoặc là năng lực ma pháp của Ma Pháp Sư. Mặc dù từ trước đến nay chưa từng nghe nói loại vật này, nhưng Gia Cát Minh Nguyệt hiểu cái này cũng không khó. Trong nhà Vương Bá Thiên không biết Lão Ô Quy thế hệ nào không phải cũng ngưng kết ra một quả Phong Hỏa linh châu sao, đoán chừng là nguyên lý cơ bản.

“Hẻm núi Hồng Thạch.” Trong đôi mắt của Lan Ni chớp động hướng tới ánh sáng: “Ta nghe nói đó là hẻm núi đẹp nhất toàn bộ đại lục, tất cả cảnh vật Nham Thạch cũng hệt như lửa hồng, ngay cả thời điểm gió thổi qua, cũng giống như ngọn lửa đang thiêu đốt. . . . . .”

“Dừng một chút.” Sophie cười cắt đứt lời Lan Ni nói, lắc đầu một cái, cô gái nhỏ chính là cô gái nhỏ, cảm thấy hứng thú hơn đối với mấy cái truyền thuyết thần bí xinh đẹp, hoàn toàn không để mắt đến nguy hiểm sau lưng.Đọc FULL truyện tại đây

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

“Các ngươi biết hẻm núi Hồng Thạch là địa phương cấp bậc tế ti nào lịch lãm khảo hạch sao?” Sophie hỏi hai người Gia Cát Minh Nguyệt.

“Lão sư, ta không biết.” Lan Ni lắc đầu một cái.

“Hẻm núi Hồng Thạch, bình thường là nơi Bạo Phong tế ti lịch lãm tấn thăng Huy Hoàng tế ti, trước kia ta tấn thăng Huy Hoàng tế ti thì chính là tiến hành lịch lãm khảo hạch ở hẻm núi Hồng Thạch.” Sophie cười khổ một cái nói.

“Bọn họ muốn cho ta đi chịu chết?” Gia Cát Minh Nguyệt lập tức phản ứng kịp, sắc mặt trầm xuống. Trong trí nhớ, mình có phần đắc tội qua đám lão gia kia sao? Làm sao sẽ cho ra một cái nhiệm vụ như vậy.

“Cũng không phải là như vậy.” Sophie đại khái phát hiện Gia Cát Minh Nguyệt không quá vui vẻ với câu “hài tử của ta” giắt trên khóe miệng của tế ti vào lúc không chính thức hoặc nửa chính thức dùng, cho nên không có nói ra, cười nói: “Mỗi một người tế ti, đều có thể so với trân châu trân bảo của vương quốc, sẽ không để cho ngươi đi chịu chết, muốn cho ngươi lịch duyệt biết khó mà lui mới là thật. Nếu không, nhiệm vụ cũng sẽ không chỉ là săn bắt một quả ma tinh quái Hỏa Diễm Nham Điêu đơn giản như vậy.”

“Là người nào trong đám lão già kia giở trò quỷ?” Gia Cát Minh Nguyệt hỏi rất trực tiếp.

“Cái này, hình như Báo Tộc cũng không hy vọng tộc phụ thuộc của mình xuất hiện một Bạo Phong tế ti quá mức thu hút, ngay cả gia tộc báo nhân thành Constance cũng làm áp lực với Thần điện. Mặc dù tế ti chúng ta thân là người phát ngôn của chiến thần, ở vương quốc Ouke phải có địa vị cực cao, nhưng mà cũng không phải là áp đảo trên vương quyền. Cho nên ủng hộ của những gia tộc Ouke cha truyền con nối đối với Thần điện mà nói vô cùng quan trọng.” Sophie giải thích, không hy vọng Gia Cát Minh Nguyệt bởi vì chuyện này tâm tồn khoảng cách đối với Thần điện. Mà đối với câu nói rất vô lễ mấy lão già kia của Gia Cát Minh Nguyệt, nàng lựa chọn coi như không nghe thấy.

Gia Cát Minh Nguyệt gật đầu một cái tỏ ra hiểu rõ, mặc kệ là ở thế giới nào, giữa tông giáo và chính quyền luôn có quan hệ phức tạp thiên ty vạn lũ, thần miếu Thương Lan đại lục và các quốc gia Đại lục chính là ví dụ rất tốt.

“Chỉ là, Báo Tộc này chính là trước kia che chở Miêu Tộc đó hả. Tại sao như bây giờ cừu thị Miêu Tộc?” Gia Cát Minh Nguyệt có chút không hiểu hình như là nói lầm bầm lầu bầu.

Sophie cũng là gương mặt mờ mịt, nàng cũng không biết vì cái nguyên nhân gì.

“Thật ra thì, ta biết rõ là nguyên nhân gì.” Lan Ni do dự, đỏ mặt, khó giãy bày nói.

Sophie và Gia Cát Minh Nguyệt quay đầu nhìn về phía Lan Ni, Lan Ni mắc cỡ ngại ngùng nói qua: “Chuyện này, thật ra thì cũng không coi là bí mật rất lớn. Mọi người đều biết cô gái Miêu Tộc chúng ta và cô gái Thỏ Tộc giống nhau, từ xưa lấy xinh đẹp mà nổi tiếng. Truyền thống thiếu nữ trong tộc nhất định bảo trì để kết thông gia với Báo Tộc thượng vị. Nhưng mà, trong bộ lạc chúng ta có một thiếu nữ sau khi gả vào một chi gia tộc báo nhân thượng vị Constance, làm ra chuyện mất đạo đức, cùng một Võ Sĩ mèo rừng lớn thoát đi gia tộc. Vì vậy bộ lạc của chúng ta cũng mất đi che chở, bị lưu đày đến đầm lầy Vưu Vụ cằn cỗi.” Đón ánh mắt tò mò của Gia Cát Minh Nguyệt và Sophie, Lan Ni đỏ mặt ấp a ấp úng nói.

Lan Ni nói rất hàm súc, chỉ là Gia Cát Minh Nguyệt và Sophie đều hiểu, cái gọi là thoát đi, dĩ nhiên ý tứ chính là bỏ trốn. Cũng khó trách thượng vị Báo Tộc sẽ tức giận như thế, mặc kệ đặt ở thế giới

loading