Tổng tài, phu nhân lại bỏ trốn rồi - Trang 89

CHƯƠNG 89

” Bạch tổng nuôi tiểu tam.”

” Tình nhân của Bạch thiếu.”

” Cặp vợ chồng hào môn nổi tiếng rạn nứt.”

Sáng sớm, báo chí đã tràn ngập tin tức, hình ảnh Bạch Niên Vũ cùng một cô gái lạ mặt tình tứ nói chuyện với nhau trở thành đề tài hot, lọt top tìm kiếm.

Tiêu Tiểu Diệp đọc xong tin, ánh mắt bình thản, hoá ra chuyện anh giấu còn nhiều đến thế này. Mà sao bọn phóng viên căn góc chụp đẳng cấp vậy chứ, thấy rõ mặt của cả hai người.

Cung Ân Thần đọc xong tin này, ngụm nước trong miệng phun ra hết. Sặc sụa lau miệng, ánh mắt khó hiểu nhìn Tiêu Tiểu Diệp.

” Cái này là thật sao ?” Cô khó hiểu hỏi.

” Ai biết.” Tiêu Tiểu Diệp bình thản ngồi châm châm bút vào giấy.

Cung Ân Thần nhìn tờ giấy bị châm cho rách nát, ánh mắt nguy hiểm, ” Diệp cẩu, đó là hồ sơ bệnh án.”

Tiểu Diệp không ngừng tay lại, lạnh nhạt nhìn sang cô, ” Thì sao ?”

Cung Ân Thần thôi rồi, len lén rời phòng bệnh. Nhanh chóng gọi điện cho lão Thẩm.

” Chuyện Bạch Niên Vũ là sao vậy ?”

” Cái đấy ư, thì hắn nuôi tình nhân thôi.” Thẩm Hạ Thiên bên kia rất bình thản nói.

” Nhưng mà… chẳng phải anh nói bọn họ đang…” Cung Ân Thần lắp bắp.

” Giời, bà xã, đó là chuyện người, chuyện mình mình cứ lo đã.” Thẩm Hạ Thiên cố trấn an bà xã.

” Mà…”

” Ngoan nào bà xã.” Vị bên kia cố gắng ngon ngọt.

Cung Ân Thần tắt máy, liếc vào phòng bệnh, thấy Tiêu Tiểu Diệp một bộ mặt ai oán.

***

” Bạch Niên Vũ, tên chết tiệt nhà anh.”

” Thế mà bảo không bao giờ vượt tường.”

” Này thì dám nuôi tiểu tam.”

Tiêu Tiểu Diệp bực mình, đem hết ba đời tổ tông nhà Bạch Niên Vũ chửi hết.

Reng…reng…

Điện thoại kêu, cô liếc mắt nhìn người gọi tới, sắc mặt kém đi, hừ, còn dám gọi. Định tắt máy nhưng ai ngờ lại nhầm thành nghe.

” Bà xã à, nhớ anh không ?” Bên kia hào hứng.

Bên này là một mảng im lặng.

” Alo.” Bên kia nghi hoặc.

Bên này cuồng phong nổi lên, ” Còn biết tôi là bà xã anh hả, cái tin đồn kia là thế nào, đã bảo là ngàn lần phải cẩn thận….”

Một tràng lửa giận trút lên, Tiêu Tiểu Diệp chửi chán chửi chê rồi mới phát hiện ra nãy giờ mình chửi anh không phản bác.

” Xong rồi sao ?” Bên kia cười cười hỏi.

“…” Cái tên trơ trẽn.

” Xong rồi thì nhớ uống nước với, chửi như vậy mất nước lắm. Chưa xong thì uống rồi chửi tiếp.” Bạch Niên Vũ lo lắng cho cổ họng của bà xã.

” Anh, không giải thích sao ?” Tiêu Tiểu Diệp mặt đỏ bừng, uất ức.

” Vừa mới gọi thì em đã cho một bài thuyết trình thế rồi thì anh đâu có thời gian giải thích.” Bạch Niên Vũ thở dài.

” Vậy thì anh giải thích đi.”

” Anh nghĩ mình không cần giải thích gì cả, tin hay không tuỳ em thôi.”

Vậy cái mống gì bắt bà đây cho anh thời gian giải thích.

Cô nghẹn quá tắt máy luôn.

Mắt đã hoen đỏ.

Bạch Niên Vũ, đồ Vi Tiểu Bảo…

– Em là vợ của Vi Tiểu Bảo.

Bạch Niên Vũ, đồ bệnh hoạn.

– Em là vợ của tên bệnh hoạn.

Tiêu Tiểu Diệp bực quá, cái phòng bệnh này sao nó ngột ngạt vậy, cô bật dậy đi ra ngoài, vừa lúc đụng trúng một người.

Tôn Niệm Hàn nhìn thấy cánh tay bó bột và cái đầu quấn băng của cô, ánh mắt trùng lại.

” Em bị sao vậy ?” Giọng anh nhè nhẹ.

” Không cẩn thận ngã.” Tiêu Tiểu Diệp nói.

Cô nhìn sang anh, bây giờ vẫn còn yếu lắm, vậy mà dám tự rời giường, trên tay anh có bệnh án.

Cảm giác được ánh mắt của cô, Tôn Niệm Hàn đem bệnh án ra sau lưng.

” Anh tái kiểm tra ấy mà.”

” Ừ.” Cô lạnh nhạt gật đầu. Làm như bà đây quan tâm lắm không bằng ấy.

Tiêu Tiểu Diệp định rời đi thì đột nhiên bàn tay bị nắm lại, Tôn Niệm Hàn nhìn cô, ánh mắt thoáng chút mất mát, ” Tiểu Diệp, nếu như…nếu như năm ấy anh đủ can đảm giữ em lại thì em sẽ khác chứ ?”

Cô giật mình vì câu hỏi của anh, sau đó giật tay ra, ” Tôi không thích quá khứ, cũng chẳng cần nếu như.”

Nói rồi cô một mạch đi thẳng, để lại Tôn Niệm Hàn buồn bã phía sau.

***

Tiêu Tiểu Diệp chờ thang máy, khi cửa thang máy mở ra, cô lại giật mình.

” Chị dâu Kelly yêu quý, tôi tới với chị đây.” Vincent cầm một bó hoa hồng hướng về phía cô.

Tiêu Tiểu Diệp đen mặt, cô hình như vẫn chưa tỉnh ngủ.

Vincent ra khỏi thang máy, nhìn bộ dạng thương tiếc của cô, lắc đầu, ” Cô sao lại tội nghiệp tới như này.”

Cô lắc đầu, đi vào thang máy, Vincent lại đi vào theo.

” Cậu không ở Anh, tới đây làm gì ?” Cô mệt mỏi.

” Đi theo tiếng gọi của tình yêu.” Anh ta nói.

Rầm…cái ngày cẩu gì mà ai cũng theo chủ nghĩa tình yêu vậy…

Đọc FULL truyện tại đây

” Không thích gái phương Tây nữa mà chuyển sang phương Đông rồi sao ?” Cô hờ hững nói.

” Tôi luôn thích con gái châu Á.” Anh ta cười toả nắng. ( Ý anh là anh luôn thích chị.)

Tiêu Tiểu Diệp đã sớm miễn nhiễm với trai đẹp từ lâu rồi. Cô gật gù.

Lúc này đột nhiên thang máy dừng lại, người người lại chen vào. Đôi người không chú ý, động phải cô. May mắn thay là Vincent kịp thới chắn kịp cho cô, anh bao bọc cô trong một chỗ an toàn.

” Vợ chồng nhà tài phiệt kia có biến rồi.”

” Xời, đã sớm nói mà, hôn nhân thương mại.”

Mấy người đi vào thản nhiên nói.

Tiêu Tiểu Diệp đứng sau thì đen mặt. Vincent vừa mới đáp chuyến bay tới nên chưa xem tin tức.

” Bọn họ có nói cô đâu mà lo ?” Anh thầm thì bên tai cô.

Cô lườm hắn, nói tôi đấy cha nội ạ.

Thang máy cuối cùng cũng tới nơi, cô đẩy anh ta, mất tự nhiên đi ra.

” Chậc chậc, Erik đâu, sao lại để cô thành ra như này ?” Vincent vẫn bám đuôi cô.

” Hắn đi theo tình nhân rồi.” Nói xong cô lạnh lùng rời đi.

Vincent đuổi theo cô, chặn cô lại, ” À, hắn không quan tâm cô, vậy để tôi đi.”

Tiêu Tiểu Diệp đen mặt, lão phật gia à, con chỉ muốn bình yên, xin cho con chữ bình và chữ yên.

” Hãy để dành câu nói đó cho các tình nhân khác của anh đi.” Cô đẩy tay hắn ra.

Vincent cười khổ, hắn đi tới kéo tay cô, ôm cô, ” Tôi chỉ yêu cô.”

Tiêu Tiểu Diệp hốt hoảng đẩy hắn ra, hướng hắn một cái tát rõ đau.

” Hoàng tử Vincent, chiếu theo quy tắc thì hành vi của ngài như thế là không hợp. Đây là châu Á chứ không phải châu Âu.” Thần Tự từ nơi nào xuất hiện, thanh âm trầm trầm.

” Phu nhân, gia cho tôi tới đón cô về Tuyết Linh viên.” Anh ta nghiêm túc nói với cô.

Tiêu Tiểu Diệp đang bực mình, hậm hực đi theo Thần Tự.

***

Thần Tự mở cửa xe giúp cô. Chỗ lái xe có người ngồi xuống.

” Phu nhân…”

” Đừng có gọi tôi phu nhân.” Tiêu Tiểu Diệp bực quá, lạnh lùng tặng cho “Thần Tự” cái ánh mắt đay nghiến.

” Đại phu nhân…”

” Ơ hay, tôi bảo anh đừng gọi tôi vậy rồi mà…”

” Cô bảo tôi đừng gọi cô ‘ phu nhân’ chứ có bảo tôi không được gọi ‘ đại phu nhân’ đâu.” “Thần Tự” không có ngây ngô như Thần Dực, anh ta nói một câu cho thẳng thắn, tỉnh như chưa bao giờ được tỉnh.

“…” Tiêu Tiểu Diêpn cứng họng.

Thấy chưa, đường đường IQ cao khiến cho mấy bạn ARMY bảo là hơn cả RM vậy mà bây giờ thì rớt xuống be bét. Chỉ muốn nói một câu là, con gái khi yêu, trí thông minh vứt vào trong thùng rác.

Tiêu Tiểu Diệp: yêu cầu bà tác giả vào vấn đề.

E hèm… hèm…

Vào truyện.

Xe dừng từ lúc nào không hay mà cô thì không hay biết.

Tiêu Tiểu Diệp mặt tối đen, chửi rủa kinh khủng.

” Sao cái tên họ Bạch kia nuôi tình nhân mà chẳng biết kín tiếng gì vậy chứ, là hại thiên hạ không biết hắn có đứa làm ấm giường sao ?”

” Thực ra thì anh nuôi rất cẩn thận, chỉ tại phóng viên dạo này quá đẳng cấp.” Ai đó xen vào.

” Hừ, còn lắm chuyện, nuôi dốt thì nói ra đi, còn vẽ chuyện.” Tiêu Tiểu Diệp không để ý, tiếp tục nói.

” Lần sau sẽ rút kinh nghiệm.” Vị kia vô cùng ngoan ngoãn.

” Ờ hay, còn có lần sau sao, thích cho một phát đoạn tuyệt tử tôn sao ?” Cô bực mình.

” Vậy thì làm sao mà nòng nọc anh công chiếm thành em được.” Vị kia nói tiếp.

” Bệnh hoạn.” Cô đỏ mặt.

Khoan đã, nãy giờ cô nói chuyện với ai vậy.

Cô nghe cái giọng này, lạ lạ nhìn xung quang, đâu có ai ngoài ” Thần Tự” lái xe đâu.

” Thần Tự à….” Cô khẽ chạm vào bả vai anh ta, ai ngờ quay người lại, giật bắn người.

” Hello bà xã !” Bạch Niên Vũ tươi cười chào cô.

Đậu xanh, rau má…

” Anh ở đây làm gì hả ?” Cô vuốt vuốt ngực, giọng bực bội.

” Nuôi tiểu tam.” Bạch Niên Vũ tỉnh bở.

Dựng ngón cái lên, anh quá đẳng cấp.

” Lăn cho bà nhanh.” Cô lớn tiếng.

” Tiểu tình nhân yêu quý của anh à, mụ vợ nhà anh rất khó tính, em chịu khó ít hôm nhé.” Anh ta xoa xoa cái đầu cô, giọng hết sức sủng nịnh.

” Ai làm tình nhân của anh chứ ?” Cô bực dọc.

” Ai thèm cái gì cơ?” Bạch Niên Vũ cười đểu.

” Làm tình nhân của anh.” Tiêu Tiểu Diệp trúng kế.

” Ừ, anh biết mà, tiểu tình nhân.”

Đâm sầm mẹ vào cái cột giao thông bên đường mà chết đi thì hơn.

” Em phải tin vào tình yêu của anh chứ.” Bạch Niên Vũ giọng nhỏ nhỏ.

” Tin vào cái mống, chứng minh một câu đi nào.” Cô nói.

” Anh yêu em, như thể cái cách anh thăng hoa trên người em vậy.”

Cho tôi xin mấy giây ngượng ngùng…