Tổng tài, phu nhân lại bỏ trốn rồi - Trang 74

CHƯƠNG 74: GẶP KHỦNG BỐ

“Kelly, cô không thích đi chơi với tôi sao?” Vincent buồn rầu lái xe.

Tiêu Tiểu Diệp không nói gì. Chả là vừa sáng dậy thì Vincent đã tới tìm với mục đích là đưa cô đi thăm thú London. Hắn viện lí do là trả ơn cộng với việc Bạch Niên Vũ cũng muốn cô giải sầu nên cũng chấp nhận cho cô đi cùng Vincent.

“Tôi sợ đi ngoài đường lại gặp phải đống bạn gái của anh thì tôi mang tiếng.” Tiêu Tiểu Diệp nói.

“Bạn gái tôi tuy nhiều nhưng thách cô nào dám đụng tới cô.” Vincent cười.

Tiêu Tiểu Diệp không nói gì.

“Đến rồi.”

Tiêu Tiểu Diệp nhìn nơi mà Vincent đưa cô tới.

Hắc tuyến nổi từng đường, tại sao lại là ngân hàng hả?

“Tới đây làm gì hả?”

“Thăm thú.”

“Thăm cái gì?”

“Tiền.”

“Thế này thì tôi thà ở nhà ngắm hồ cá còn hơn.”

Vincent kinh ngạc nhìn cô, ” Cô có biết cái hồ cá đấy đã chứa chấp bao nhiêu sinh mạng không hả? Cá ở đấy được nuôi bằng thịt người đấy.”

Tiêu Tiểu Diệp không tin, thật ra cô cũng chỉ nói đùa thôi chứ cô nào đâu dám ngắm mấy con cá đã từng định giết cô chứ!

“Xời. Nói chứ đưa cô tới đây để tặng cho cô một món đồ.” Vincent mở cửa xe.

Sự xuất hiện của bị hoàng tử này đã thu hút rất nhiều người, ai cũng nán lại nhìn một chút.

Bạch Niên Vũ trước khi để cô đi cùng Vincent đã chuẩn bị cho cô một set đồ đen toàn thân, thậm chí còn sắm cho cô cái mũ to, che gần hết khuôn mặt. Bây giờ cô đã hiểu vì sao rồi.

“Đi thôi!” Vincent nho nhã đưa tay giúp cô ra khỏi xe.

Tiêu Tiểu Diệp ra khỏi xe, trước sự che chắn của Vincent, cao ngạo bước vào ngân hàng.

Ngân hàng bây giờ người đông như kiến. Các khu vực làm việc vang lên tiếng cãi cọ của rất nhiều vị khách.

“Mr.Vincent, két của ngài ở đây ạ!” Một người đàn ông lịch thiệp chạy tới, dẫn lối cho hai người.

Tiêu Tiểu Diệp không đi theo bọn họ, cô ngồi ở ghế chờ.

“Reng…reng…” Điện thoại vang lên.

“Honey, anh nhớ em!” Tiếng nói yêu nghiệt của Erik từ đầu dây bên kia khiến cô sởn da gà.

“Lạy chúa, tha cho tôi được không hả?” Tiêu Tiểu Diệp ngán ngẩm. Trong một tháng nay, Erik cũng đã xuất hiện mấy lần nhưng hắn không tìm cách giết cô nữa mà chuyển sang tán tỉnh cô.

“Xa em một chút là trái tim anh nó cứ bứt rứt lắm!” Tên kia vẫn không chịu thôi.

“Xin người cho tôi hai chữ bình yên!”

“Em đang làm gì đấy?”

“Thở.”

“Sao lại lạnh lùng vậy? Đối với Bạch Niên Vũ thì em dịu dàng lắm mà!” Erik bất mãn.

“Anh có phải là chồng tôi đâu mà tôi quan tâm!”

“Thân thể của anh là chồng em.”

“So what?” ( Thì sao?)

Bên kia phát ra tiếng hằn học của Erik.

“Này!” Vincent đã xong, đưa cho cô một chiếc hộp nhung màu đỏ.

Tiêu Tiểu Diệp nhận lấy chiếc hộp, ” Gì vậy?”

“Mở ra đi!” Vincent nói.

Cô mở ra, thứ đồ trong hộp khiến cô bất ngờ. Chiếc vòng cổ hình ngôi sao mà cô tưởng đã mất từ năm năm trước bây giờ nằm gọn ghẽ trong hộp.

“Lần đó, cô đi, nó rơi trên áo tôi!” Vincent cười.

“Cảm ơn anh. Đây là chiếc vòng cổ mà mẹ tôi tặng tôi khi tôi mười lăm tuổi. Vì nó mà tôi khóc suốt mất một tuần.” Tiêu Tiểu Diệp cười tươi.

Vincent ngây người, cô gái này lúc nào cũng mặt mày lạnh lùng, cho dù có cười thì cũng cười giả tạo thế mà lần này chỉ vì một chiếc vòng mà cô đã cười rất tươi. Trái tim anh lỡ rung động theo nụ cười của cô.

“Có thể không? Giúp tôi đeo nó.” Cô hướng chiếc vòng về phía anh.

Vincent nhận lấy chiếc vòng, bước ra sau lưng cô, giúp cô đeo.

“Ok.”

Tiêu Tiểu Diệp vuốt chiếc ngôi sao nhỏ, cô vẫn nhớ khuôn mặt đẹp đẽ của mẹ khi tặng cô chiếc vòng này. Mới thoáng vậy thôi mà đã mười hai năm rồi…

“Đoàng… đoàng…” Tiếng súng bất thình lình vang lên, khiến cho mọi người đều kinh ngạc, tiếng hét, náo loạn khắp cả ngân hàng.

Toàn bộ cửa đều tự động khoá lại.

“Tất cả im lặng!” Tên cầm súng kia lớn tiếng.

Một đoàn người mặc đồ đen bịt kín mặt xuất hiện. Trên bọn họ đeo rất nhiều vũ khí. Bảo vệ chưa kịp rút súng thì đã bị bọn chúng bắn tới tấp vào người.

Hồi chuông cảnh báo vang lên.

“Đoàng.” Cô nhân viên vừa bấm chuông kia bị phát giác, một viên đạn bắn xuyên vào thái dương.

“Nghe đây, muốn sống thì tất cả hãy im lặng. Nếu tao biết con chó nào dám có hành động mờ ám thì tao cho bọn mày về làm bạn với con đĩ kia.” Vừa nói, tên kia vừa nhắm thêm vài phát súng vào xác cô nhân viên.

Cả khán phòng bỗng im bặt.

“Con kia, lấy tất cả số tiền mà ngân hàng này có giao ra đây, nếu không thì tao sẽ cho nổ quả bom ở thang máy, cho cả lũ về gặp chúa.” Tên tướng cướp hét lên với nhân viên.

Mấy người nhân viên kia hốt hoảng chạy đi lấy tiền.

“Xui xẻo thật, hôm nay ra đường chưa kịp xem giờ hoàng đạo.” Một âm thanh lười biếng khẽ nói.

Tiêu Tiểu Diệp nhìn về phía người vừa nói kia, hắn ở ngay bên cạnh cô.

Đôi mắt hai màu xám đen nhìn cô, nụ cười giễu cợt bật ra.

“Krisen phu nhân, sao chúng ta có duyên vậy?” William nói.

“Anh có thể làm ơn im lặng cái đi được không?” Vincent trợn mắt nhìn anh ta.

“Vincent, anh lo gì cơ chứ!” William thở dài.

“Hôm nay mãi mời rủ được chị dâu đi ra ngoài, lại gặp phải bọn chó này, gián đoạn lộ trình của tôi, bực.” Vincent nghiến răng.

Tại sao hai người này không hề có ý thức rằng mình đang gặp khủng bố nhỉ?

Đọc FULL truyện tại đây

“Honey,..” Âm thanh nhỏ từ điện thoại của Tiểu Diệp.

“Erik..” Cô khẽ nhỏ.

“Em gặp cướp ngân hàng sao?”

“Ờ!”

“Sao số em xui vậy? Chờ anh một tí, mấy cái đứa kiến đen này dám đụng đến em thì anh cho chúng không nhớ mặt tổ tiên.” Erik không che dấu sự phẫn nộ trong lời nói của mình.

Cô nhìn ngoài cửa, cảnh sát cũng đã tới bao vây hiện trường.o

“Con ả đồ đen kia! Lại đây!” Giọng điệu hống hách của một tên vang lên, tay hắn chính xác chỉ về phía Tiêu Tiểu Diệp.

Vincent nắm lấy tay của cô, ý bảo cô không sao cả.

Tiêu Tiểu Diệp đứng dậy, đi về phía tên cướp.

“Cầm cái này, nói cho bọn cớm ngoài kia rằng nhanh chóng dọn đường cho bọn tao nếu không thì quả bom sẽ phát nổ.” Hắn vừa nói vừa đưa cái bộ đàm cho cô.

Cô nhận lấy, giọng điệu vẫn lạnh, không có chút sợ hãi, ” Ở đây hiện tại có mười ba tên khủng bố, quả bom trong ngân hàng này là loại bom quân đội, còn nữa ở đây có mười người trúng đạn, ba người đã chết, bảy người trúng đạn, không rõ thương thế.”

Tên cướp kia thấy những gì mà cô nói không đúng với sắp xếp của hắn, tức giận riết lên, ” Con đĩ.”

Hắn xô ngã cô xuống sàn nhà, định bắn cô thì đã bị cô đạp mạnh về vào bắp chân, súng bị rơi ra, hắn ngã xuống.

Mấy tên khác phát giác được, nhanh chóng lên đạn.

“Bắn chết con quỷ cái kia!” Tên tướng cướp hét.

“Thằng chó kia mày sủa thêm câu nữa cho tao nào!” Vincent lạnh nói.

Tên cướp kia giật mình, nhìn về phía anh ta, súng cũng đã về phía Vincent.

“Đoàng!”

“Con mẹ nó ông đây chưa bắn mày là phúc phận lắm rồi, đòi chĩa súng về phía ông, cứt chó nhá!” Vincent không biết lấy súng từ đâu, bắn thẳng về phía tên kia.

Tất cả mọi người ai cũng ngạc nhiên, sao tình hình lại đổi thay thế này?

Bom khói bỗng nhiên từ trên cửa thoát gió ném xuống, khói trắng lan khắp nơi.

“Đoàng….Đoàng…” Cánh cửa bị bắn nát, một đám người thân thủ nhanh nhẹn chạy vào.

Một màn đấu súng bắt đầu. Mọi người ở đây chạy toán loạn.

Vincent bỗng nhiên kéo cô vào lòng, bịt chặt tai cô.

“Viu….” Tiếng kêu sởn da gà vang lên.

Quả bom âm thanh khiến cho người ta nghiến răng nghiến lợi, mấy tên cướp kia không kịp chuẩn bị đau đầu ngã xuống.

Tiêu Tiểu Diệp tuy đã bị bịt tai nhưng vẫn chịu ảnh hưởng của sóng siêu âm đấy.

“Ầm!” Quả bom trong thang máy cũng phát nổ.

Vincent ôm chặt cô hơn.

Cô có thể cảm nhận được rất nhiều mảnh vỡ văng ra, bay nhanh trong không khí.

Cô nhìn Vincent, anh ta khuôn mặt nổi gân, thần sắc rất kém nhưng vẫn dùng tay che chắn giúp cô.

Âm thanh kia cuối cùng cũng dừng. Vincent cả người nặng trĩu ép cô vào tường.

“Này!” Tiêu Tiểu Diệp lay anh ta. Tay cô vô tình đụng vào ngực anh, chất lỏng màu đỏ dính vào tay.

Là máu…

Cô đẩy Vincent ra, để anh nằm xuống.

“Đừng!” Vincent rên rỉ.

“Anh bị thương rồi, vị trí này nằm ở gần phổi.” Cô giật áo anh ra, nhìn vết thương.

“Không sao… đúng không?” Vincent nhíu mày.

“Tôi ổn. Làm ơn hãy im lặng đi!” Cô gằn giọng.

“Em không sao là tốt.” Vincent mỉm cười rồi mắt dần đóng lại.

Không sao là tốt, Kelly vẫn ổn.

Bỗng nhiên một chiếc khăn đặt lên chỗ vết thương của Vincent.

“Cầm máu nhanh đi!” William nhàn nhạt nói.

Tiêu Tiểu Diệp nhanh chóng cầm máu. Quân y cũng vừa lúc ập vào, chạy vội tới đưa anh ta cấp cứu.Cô nói với bọn họ tình hình của Vincent.

Tiêu Tiểu Diệp hai tay run rẩy ngồi trên sàn, lúc nãy vào cái khoảnh khắc mà Vincent ôm cô, lúc quả bom phát nổ, Là anh ta che chắn cho cô.

“Này, có sao không đấy?” William đỡ cô dậy, hỏi han.

Tiêu Tiểu Diệp nhìn hai bàn tay dính máu của mình, lắc đầu.

William cầm lấy tay cô, lấy chiếc khăn mùi xoa lau đi vết máu.

“Erik cũng nhanh đấy chứ! Chỉ mới mười phút mà đã có thể phái người tới khống chế được bọn cướp mà ngay cả cảnh sát cũng chẳng dám làm gì! Còn không ngại quả bom kia. Cô rất quan trọng với hắn đấy.” Hắn vừa lau vừa cười.

Hoá ra đám người áo đen kia là của Bạch Niên Vũ.

Tiêu Tiểu Diệp rụt tay về, tại sao cái người này lại mang đến cho cô cảm giác quỷ dị như thế này chứ, còn cả cái kiểu khinh bỉ trong lời nói của hắn nữa.

“Tiểu Diệp…”

Tiêu Tiểu Diệp nhìn về phía ngoài cửa, bóng hình cao ngạo kia xen qua giữa những tốp cảnh sát, lạnh lùng bước vào. Cánh cửa nát bị anh đá vỡ, đôi mắt thâm sâu nhìn xung quanh, rồi dừng lại ở cô.

Anh rải bước đi tới, kéo cô vào lòng.

“Bọn chúng không làm gì em đúng không?” Anh ân cần hỏi.

Tiêu Tiểu Diệp gật đầu.

“Vincent bị thương rồi, là vì em.” Cô nghẹn ngào nói.

“Không sao cả. Cậu ta sẽ ổn thôi.” Bạch Niên Vũ nhẹ nói.

“Erik…” William chứng kiến một màn, cười lớn.

Bạch Niên Vũ liếc nhìn William, sát khí nồng nặc.

“Không phải là người của anh chứ?” Bạch Niên Vũ hỏi.

“Tôi là con người yêu hòa bình, nếu giết, tôi chỉ nhắm tới một.” William khinh khỉnh.

“Đừng động tới. Vincent có thể bỏ qua nhưng tôi thì không thể.” Bạch Niên Vũ nói.

“Oh!” William cười rồi đi ra khỏi nơi hoang tàn đổ nát này.

Tiêu Tiểu Diệp thông qua đoạn đối thoại của hai người này cảm nhận được sự thù hằn. Trước đây cô đã nghi ngờ, bây giờ càng nghi ngờ hơn, giữa bọn họ rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?