Tổng tài, phu nhân lại bỏ trốn rồi » Trang 73

CHƯƠNG 73: THA THỨ

Đêm về khuya, cái giá lạnh của mùa đông thấu tận xương. Tiêu Tiểu Diệp nằm trên giường, cô vẫn chưa ngủ. Trong đầu cô vẫn cứ khắc lên hình ảnh Bạch Niên Vũ ngây ngốc ôm ” đứa trẻ”, dường như nó đã trở thành vết thương sâu trong lòng cô.

Cửa phòng bỗng nhiên bị mở ra, bước chân nặng nề đi vào mang theo mùi rượu vang nặng. Rồi tiếp theo là cơ thể mệt mỏi ngã xuống ghế.

Tiêu Tiểu Diệp nhíu mày. Cô cảm nhận được ánh mắt đau thương đang dõi vào cô.

Tiêu Tiểu Diệp hơi động người. Một bàn tay lạnh khẽ áp vào vai cô.

“Không sao cả.” Tiếng lẩm bẩm khàn khàn, dường như anh nghĩ cô gặp ác mộng.

Tiếp theo, giường bên bỗng lún xuống, mùi rượu nặng thoang thoảng. Bạch Niên Vũ nằm bên cạnh cô, bàn tay anh khẽ di chuyển xuống bụng của cô xoa nhẹ.

Tất cả đều giống như lúc trước, khi đứa trẻ chưa mất, đêm nào trước khi ngủ Bạch Niên Vũ cũng xoa bụng cô như vậy. Khoé mắt cô bỗng chảy lệ. Tại sao lúc sáng cô lại nói những lời không phải với anh cơ chứ, hơn ai hết, anh cũng rất yêu con.

Cô xoay người lại, ôm chầm lấy anh, áp mặt vào vòm ngực ấm áp hơi men của anh.

Bạch Niên Vũ không nghĩ cô sẽ như vậy, có chút giật mình.

“Thực xin lỗi, đáng lẽ em không nên trách anh.” Tiêu Tiểu Diệp nghẹn ngào nói.

“Không có gì cả, anh cũng có một phần lỗi.” Bạch Niên Vũ xúc động.

Yêu, chính là cho dù không cần phải giải thích gì nhiều thì đôi bên cũng tự hiểu được để bỏ qua khúc mắc.

Yêu, không phải là chỉ chăm chăm vào hiểu lầm, mà yêu chính là bỏ qua tất cả mà yêu.

Có thể hôm nay chúng ta hiểu lầm nhau, nhưng ngày mai, biết đâu chúng ta lại cùng nhau tươi cười nắm tay đến trọn đời.

Sở dĩ người ta đau khổ là vì mãi đuổi theo những thứ gọi là sai lầm.

***

Bạch Niên Vũ đưa Tiêu Tiểu Diệp đi dạo vườn hoa.

Khi nhìn thấy ngôi mộ nhỏ nằm ở gần cuối vườn hoa, Tiêu Tiểu Diệp đau đáu. Cô đặt bó hoa xuống mộ, khẽ nói:

“Bảo bảo à, sau này chúng ta gặp lại nhau nhé!”

Bạch Niên Vũ ôm cô vào lòng, khoé môi cong lên, ” Chúng ta rồi sẽ ổn thôi!”

Tiêu Tiểu Diệp tựa vào người anh.

Trên bia mộ, khắc thêm dòng chữ, ” Our angel, Bạch Thiên.”

***

“Tiểu Diệp, thứ thuốc này chỉ mới là thử nghiệm, con hãy xem nó thế nào!” Emma đưa lọ thuốc cho Tiêu Tiểu Diệp.

Cô nhận lấy lọ thuốc, dốc một hơi uống sạch. Vị đắng chát của thuốc khiến cô như muốn ói ra.

Đắng vãi linh hồn.

Cốc nước ấm đặt trước mặt, Bạch Niên Vũ lo lắng nhìn cô.

“Không sao cả.” Tiêu Tiểu Diệp nhận lấy cốc nước, cười nhìn anh.

Nhưng một cỗ tanh nồng từ trong cổ họng dâng lên.

Phụt….

Đọc FULL truyện tại đây

Máu bắn lên chiếc áo sơ mi trắng của Bạch Niên Vũ.

Tiêu Tiểu Diệp thổ huyệt, cổ họng cô đau nhói, máu liên tục chảy ra.

Bạch Niên Vũ vuốt lưng cho cô. Anh dường như đã lường hết mọi sự việc.

Lúc này Tiêu Tiểu Diệp mới chú ý, máu trên áo sơ mi đã chuyển sang đen. Hoá ra là cái cách này.

Dần dần, cổ họng đã dịu đi. Cơn đau buốt không còn, máu thổ ra cũng đã chuyển sang màu đỏ.

“Bây giờ phần độc tố chưa phát tác đã ra rồi, chỉ còn một ít trong cơ thể nữa, rất nhanh thôi, tất cả sẽ ổn.” Emma lấy khăn giấy giúp cô lau vết máu, nhẹ nói.

Tiêu Tiểu Diệp vẫn dựa vào người Bạch Niên Vũ, cơ thể cô bây giờ không ổn chút nào.

Bạch Niên Vũ ôm cô vào lòng, dìu cô về phòng. Còn anh thì nhanh chóng đi thay chiếc áo mới.

“Đầu em rất bẩn.” Tiêu Tiểu Diệp khàn khàn nói.

“Em có muốn anh giúp em không?” Bạch Niên Vũ dịu hỏi cô.

Tiêu Tiểu Diệp gật đầu.

Anh bế cô vào nhà tắm. Đặt cô xuống chiếc bồn tắm, dịu dàng điều chỉnh vị trí của đầu cô.

Nước ấm xả xuống khiến cô hơi nhột.

Bàn tay anh nhẹ vuốt tóc cô.

“Anh đã từng gội đầu cho con gái bao giờ chưa?” Tiêu Tiểu Diệp hỏi.

“Chưa từng.” Bạch Niêm Vũ trả lời.

“Ồ, vậy có phải em rất may mắn không, khi trở thành người đầu tiên được Bạch tổng gội đầu.” Cô cười.

“Đời này anh chỉ gội đầu cho mình em.” Bạch tổng said.

“Sau này chúng ta có thể sẽ có con gái đấy, anh không muốn gội cho con sao?”

Tay của Bạch Niên Vũ hơi dừng lại, đây là lần đầu tiên cô nhắc tới vấn đề con cái với anh kể từ ngày hôm đó.

“Anh?” Tiêu Tiểu Diệp chưa nghe được câu trả lời, hỏi lại.

“Sau này con gái của chúng ta sẽ để cho con rể chúng ta gội giúp.” Bạch Niên Vũ nói.

“Nhưng mà con gái vẫn phải ở bên ta tận 18 năm mà.”

“Thì khoan đã có con gái, chúng ta sinh con trai trước rồi dạy nó cách gội đầu, sau này nó sẽ gội cho em gái. Giống như hai anh em Lâm Thiên Dương và Lâm Hiểu Khê vậy.”

“Đúng vậy.” Tiêu Tiểu Diệp gật đầu.

Bạch Niên Vũ đổ dầu gội xuống tay, khẽ xoa lên đầu cô. Bọt trắng mịn màng mang theo mùi hoa hồng.

“Tiếp theo anh nên làm thế nào?” Anh ngây ngô hỏi.

Tiêu Tiểu Diệp bụm miệng cười.

“Bây giờ anh để cho dầu phủ kín đầu, sau đó anh cào nhẹ là được. Giống như bình thường anh gội đầu ấy, chỉ là bây giờ cào lâu hơn thôi.” Tiêu Tiểu Diệp giải thích.

“À!” Bạch Niên Vũ nhanh chóng tiếp thu, bắt đầu làm.

“Diệp, em có thấy anh rất chuyên nghiệp không?”

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

“Ờ.”

“Vậy có ý định bao nuôi anh không?”

Vấn đề bị chôn vùi ngàn năm dưới núi tuyết bây giờ đã bị đào lên.

“Anh tuy không nấu ăn ngon như đầu bếp nhưng ít ra anh vẫn biết làm cơm chiên trứng, em không sợ bị bỏ đói, sau này anh sẽ học nấu ăn. Gội đầu không thể được như ở tiệm nhưng với tư chất thông minh và sự cần cù không ngại khó thì nhất định sẽ có ngày hơn. Tiền anh không thiếu, cho dù em có đi tới nước nào thì nhất định ở đấy cũng có ngân hàng có tài khoản VIP của anh. Mặt anh tuy không đẹp trai nhưng đủ để làm thiên hạ loè mắt, đập nát mặt bọn người yêu cũ của em. Em chỉ cần trả cho anh tình yêu của em là em đã đủ để bao nuôi anh rồi.” Bạch Niên Vũ mặt không biến đổi sắc nhanh chóng liệt kê ưu điểm của mình.

“Anh, không biết có đủ hay không nhưng em muốn bao nuôi anh trọn đời.” Tiêu Tiểu Diệp nói.

Với một con hàng ngon như thế này thì không bao nuôi là có tội!

Bạch Niên Vũ thoả mãn, tủm tỉm cười. ” Kim chủ à, ngài quả nhiên là hào phóng nha!”

Tiêu Tiểu Diệp cạn lời. Im lặng.

Nhưng chỉ mấy phút sau…

“Diệp này, em có thể đừng nhiễu loạn lòng quân được không?” Bạch Niên Vũ đột nhiên nói.

“Là sao?”

“Ở vị trí của anh, chiếu xuống vị trí của em, sẽ nhìn thấy…” Bạch Niên Vũ nói bỏ dở.

Tiêu Tiểu Diệp đỏ tía tai, hét lên, ” Đồ sắc lang!”

(Ý anh là từ trên chỗ anh nhìn xuống sẽ thấy ngực của Tiêu Tiểu Diệp.)

Gió từ trong máy sấy phả vào mặt cô. Hơi nóng khô rát không dễ chịu chút nào.

“Kim chủ đại nhân, ngài có hài lòng không ạ?” Bạch Niên Vũ cung kính nói.

Tiêu Tiểu Diệp ngại ngùng, đánh nhẹ vào người anh.

“Kim chủ…”

“Kim chủ…”

Bạch Niên Vũ đã bị thần kinh hoá, ai đó có thể giúp tôi không?

————————-

Đêm, Tiêu Tiểu Diệp gặp ác mộng, cả người bật dậy, nhìn thấy bên cạnh mình không có ai cả, hơi ấm vẫn còn. Đèn trong nhà tắm sáng, tiếng nước chảy rào rào.

Tiêu Tiểu Diệp nhìn đồng hồ, nửa đêm rồi sao Bạch Niên Vũ lại tắm nhỉ?

Tiếng nước đột nhiên dừng lại rồi đèn cũng bị tắt đi.

Tiêu Tiểu Diệp nhắm mắt lại, giả vờ ngủ.

Bạch Niên Vũ quấn khăn tắm trên người, nhìn tiểu yêu tinh trên giường, dục vọng trong người lại bị khơi lên, chết tiệt. Đèn nhà vệ sinh lại sáng, tiếng nước lại tiếp tục chảy.

Lần này, Bạch Niên Vũ đi ra với tinh thần thép hơn. Anh lại nhìn tiểu yêu tinh trên giường, bàn tay lạnh khẽ áp xuống trán cô.

Tiêu Tiểu Diệp như bị một khối băng áp vào vậy, cả người run lên. Sao hắn lại tắm nước lạnh chứ?

Thưa cô là vị này cả đêm không ngủ được là do nằm ở bên cạnh vợ, dục vọng căng tràn nhưng chẳng dám ” xả” cho nên đành chọn cách là tắm nước lạnh.

Bạch Niên Vũ rụt tay về, kéo chăn lên cho cô, khẽ hôn lên trán cô, ” Tiểu yêu tinh…”

Bạch Niên Vũ ngày càng vô lại!