Tổng tài, phu nhân lại bỏ trốn rồi - Trang 69

CHƯƠNG 69: HÔN LỄ ĐẪM MÁU

Tôi tới tìm Tris trong một buổi chiều đông giá lạnh, tuyết của London ngấm vào từng trong xúc giác. Nhưng hình ảnh cô gái lặng lẽ đứng trong tuyết đã khiến tôi suy nghĩ lại, thật sự lạnh tới vậy sao? Nếu không thì sao Tris lại có thể mỉm cười tươi tới như vậy, không lạnh à. Tôi cởi chiếc áo khoác của mình đặt lên đôi vai gầy yếu của cô.

“Lạnh!” Tôi mỉm cười, nhẹ nói.

Tris không ngạc nhiên với sự hiện diện của tôi, cô chỉ đáp trả bằng một nụ cười xã giao.

“Ella, xem đi, tuyết thật đẹp!” Tris dịu dàng nói.

Tuyết đối với Tris luôn là một kí ức sâu thẳm. Cô ấy có thể ngồi ngây người trong tuyết hàng giờ đồng hồ, mặc cho cái rét thấm vào trong da thịt, làm cho sắc mặt tái nhợt.

“Thân là bác sĩ của cô, tôi sẽ không chấp nhận việc bệnh nhân của mình tự hành hạ bản thân, cho nên Tris, vào nhà đi.” Tôi nói với cô ấy.

Tris mỉm cười cay đắng, một giọt nước mắt lăn trên gò má trắng nõn của cô, ” Tôi còn đứng ở đây làm gì, người năm xưa ngắm tuyết với tôi đã chẳng thể bên cạnh tôi nữa.” Hình ảnh Erik ôm Tiêu Tiểu Diệp như mũi dao cùn cứa nhẹ vào tim.

Nơi Tris ở không phải là căn biệt thự nguy nga hay thành cổ gì cả, cô ấy sống ở một căn nhà nhỏ ở ngoại thành, nơi đây chẳng có gì đặc biệt ngoài vườn hoa oải hương nhỏ. Tôi đã từng thắc mắc tại sao một vị quý tộc như cô ấy lại sống như vậy, cô ấy chỉ cười nói với tôi rằng người mà cô ấy yêu thích một cuộc sống giản dị như thế này nên cô ấy mới làm vậy. Thoạt đầu, tôi còn tưởng rằng vị hoàng tử nước Anh kia có thú vui thanh thuần thế này nhưng hóa ra lại không phải, người mà cô ấy yêu là một người khác. Anh ta dường như đã để lại trong lòng Tris ấn tượng rất sâu sắc, khiến cô ấy dù sống chết thế nào cũng quyết định phẫu thuật khôi phục dung mạo, mặc cho những rủi ro lớn.

Tôi kiểm tra giúp cô ấy phần da tái tạo, chỉ để lại vết sẹo mờ.

“Ổn rồi cô gái à, đảm bảo với cô rằng vào hôn lễ của cô, nhan sắc sẽ mê li tuyệt kiều luôn!” Tôi mỉm cười, hứa hẹn với cô ấy.

Tris khuôn mặt vẫn không biểu cảm gì cả, chỉ nhàn nhạt nói, ” Có lẽ khuôn mặt của tôi khôi phục lại cũng chẳng được gì nữa.”

Tôi sững người lại, đây có thật là cô gái mà suốt mười năm cắn răng chịu đựng để khôi phục mặt nữa không?

“Trước đây, tôi nghĩ rằng chỉ cần mặt tôi trở về như cũ thì anh ấy sẽ yêu tôi, nhưng hóa ra tôi nhầm rồi. Từ đầu tới cuối, anh ấy không hề yêu tôi dù chỉ một chút.” Tris cười mỉa mai, tay cô mân mê chiếc vòng cổ màu lục bích pha lẫn xanh đen kia.

Tôi hiểu ra rồi.

“Cô hà tất phải làm như vậy sao? Cô có thể quên đi anh ta, tiếp tục tình yêu mới với Mark.” Tôi khuyên nhủ Tris.

“Cô còn yêu Scott chứ?” Tris hỏi tôi.

“Yêu…..” Tôi nói. Tình yêu của tôi, quá nhiều để rồi thất vọng.

“Vậy chắc cô sẽ hiểu được cái cảm giác bỗng dưng muốn dừng lại rồi lại sợ hãi tiếp tục con đường. Cô sẽ nhận ra rằng bản thân mình và anh ấy là hai đường thẳng song song, nhìn thấy nhau nhưng chẳng thể nào chạm tới. Muốn bẻ cong nhưng lại sợ gãy hình.” Tris u buồn.

“Vậy sao cô không tự hỏi bản thân, liệu rằng trong lúc cô chạy song song với anh ấy,bỗng dưng có một đường thẳng nào đó lại được vẽ ra, cắt thẳng vào cô không?” Tôi hỏi lại cô ấy.

Tris thoáng ngây người, nụ cười trên môi cứng lại, ” Có đấy, nhưng đáng tiếc không phải cắt vào tôi mà là cắt vào anh ấy.”

Mãi sau này, tôi vẫn luôn nhớ tới nụ cười gượng gạo của Tris ngày hôm ấy. Thỉnh thoảng khi thấy tuyết, tôi lại bất giác nhớ tới Tris trong làn tuyết trắng, nhớ lại chiếc vòng cổ ngọc tuyệt đẹp mang đầy ưu thương mà cô vẫn luôn cầm và cả cái ngày khiến nước Anh kinh hãi của thuở nào…

Tris Krisen, cô gái của tuyết trắng…

***

Tuyết trắng phủ kín con phố, quán cafe nhỏ bên đường vắng vẻ ấm cúng.

Tris ngồi đối diện với Bạch Niên Vũ. Cô ngây người ngắm anh, anh đã thay đổi, thay đổi từ cử chỉ cho đến cách anh nhìn cô.

“Anh không hi vọng em gọi anh ra đây chỉ để nói chuyện phiếm.” Bạch Niên Vũ âm trầm nói. Vợ anh vẫn còn chờ anh ở nhà, anh không thể nán lại lâu được.

Tris mỉm cười, ” Erik, uống một tách trà với em khó khăn vậy sao?”

“Đúng vậy.” Bạch Niên Vũ dứt khoát.

Tris đã sớm biết anh sẽ tuyệt tình vậy nên chỉ cười trừ, ” Từ nhỏ, em đã có một ước mơ, đó là cùng anh tiến vào lễ đường đẹp đẽ, nhận lời chúc phúc từ Chúa Trời. Thế nhưng lớn rồi, em mới biết một điều rằng ước mơ vẫn mãi là ước mơ, Erik sẽ không bao giờ có thể nắm tay em cùng em một kiếp bên nhau nữa.”

Bạch Niên Vũ sắc mặt có chút thay đổi, nhìn cô, anh lạnh giọng, ” Chúng ta không thể đâu.”

“Nếu như không có cùng dòng máu chảy trong người thì anh sẽ yêu em chứ?” Tris hỏi, đôi mắt màu lam của cô đã hơi ửng đỏ.

“Không. Bởi người mà anh yêu là Tiêu Tiểu Diệp.” Giọng điệu anh chắc chắn.

Tris run run, ” Liệu tình yêu của anh dành cho cô ta sẽ vững bền chứ? Đến cả Mục Tử Kì anh còn có thể quên đi thì…”

“Xin lỗi, anh chưa từng quên Mục Tử Kì, anh vẫn nhớ rõ bộ dạng, tiếng nói, cách viết tên cô ta, chỉ có điều tình cảm bồng bột năm đó đã cuốn theo gió. Anh đã ba mươi tư tuổi và biết rõ được một tình yêu bền vững là như thế nào, tình yêu của anh dành cho Tiểu Diệp chính là như vậy.” Bạch Niên Vũ ngắt lời.

Nước mắt rơi xuống tách trà, lay động mặt nước yên ả.

“Tris, anh nghĩ Mark là một người đáng để em yêu một đời.”

“… ”

Bạch Niên Vũ đứng dậy rời đi, để lại mình Tris với nỗi niềm bi thương ở phía sau. Thực ra anh không muốn tuyệt tình với cô như vậy, chẳng qua anh chỉ muốn chặt bỏ hết toàn bộ hi vọng của cô. Tình cảm của cô đã vượt qua hết luân lí đạo thường, phạm vào cấm luật. Giá như Tris vẫn là cô bé nhỏ nhắn tươi cười cùng anh ngắm tuyết của một thời đã xa kia thì tốt biết mấy, giá như cô đừng yêu anh thì tốt biết mấy.

Khi bóng dáng anh rời đi, Tris mới có thể khóc òa lên. Đau khổ, dày xéo tràn khắp trái tim cô. Cô mất rồi, mất anh rồi…

“Em khóc thì anh ta sẽ quay lại đây dỗ dành em sao?” Mark đột nhiên xuất hiện, tức giận nói với cô.

“Không cần anh ở đây.” Tris lạc giọng hét lên.

“Trái Đất này không thể vì sự đau khổ của một người mà thay đổi quy luật tự nhiên của nó, trong giấc mơ em tuyệt vọng đến mức không tin rằng sẽ còn ánh mặt trời. Nhưng hôm sau mặt trời vẫn lên như thường, cuộc sống vẫn tiếp. Không có Erik thì vẫn còn anh, anh vẫn là vị hôn phu của em đấy!”

“Nhưng anh không phải là người tôi yêu…”

Mark nghe xong câu nói ấy thì tái mặt, đanh thép nói với Tris, ” Tôi không quan tâm em sẽ như thế nào, việc liên hôn giữa hoàng gia và gia tộc Krisen nếu bị phá hủy thì em sẽ hiểu hậu quả, cho nên ngày mai em đừng có nghĩ đến chuyện điên rồ gì!”

Tris cười lớn, mai cô kết hôn rồi.

Ngày hôm sau, hôn lễ thế kỉ của nước Anh gây rúng động toàn thế giới bởi Công nương Krisen chết vào lúc đang cử hành hôn lễ…

******

Tiêu Tiểu Diệp nhìn đoàn người hoàng gia kín lễ đường mà thầm than nhẹ,” Ai da, sao lại đông vậy cơ chứ?”

Bạch Niên Vũ cười nhìn cô, ” Hôn lễ hoàng gia mà!”

Vừa dứt lời thì mấy cái vị công tước, bộ trưởng…lại chạy tới tiếp chuyện với Bạch Niên Vũ.

“Em đi xem cô dâu nhé!” Tiêu Tiểu Diệp buồn chán, lúc này mới nhớ tới nhân vật chính của lễ cưới.

“Tùy em. Mà cẩn thận đấy!” Bạch Niên Vũ dặn dò.

Cô gật đầu với anh rời nhanh chóng tới phòng cô dâu.

Tiêu Tiểu Diệp choáng ngợp trước vẻ đẹp kiều diễm của Tris. Chiếc váy cưới trắng với phần thân trên ren gợi cảm và đuôi váy 3D giúp làm nổi bật vóc dáng của cô. Chiếc vòng cổ kim cương lộng lẫy sáng lấp lánh tôn thêm vẻ đẹp ấy.

“Chị dâu, đẹp không?” Tris mỉm cười hỏi cô.

“Em nhất định là cô dâu đẹp nhất thế gian.” Tiêu Tiểu Diệp tấm tắc khen.

Tris mỉm cười rất tươi. Cô nhấc chân váy lên, đi về phía hộp trang sức của mình, lấy ra một cái hộp nhỏ. Tris tiến về phía Tiêu Tiểu Diệp, đặt chiếc hộp kia vào trong tay cô.

“Chị dâu, giúp em trả cái này cho anh Erik.” Tris nở một nụ cười lộng lẫy.

“Được.”

Tiêu Tiểu Diệp nhận hộp. Vừa lúc đó, người của hoàng gia cũng tới đấy có việc cần bàn với Tris nên cô đành cáo lui trước.

Cô vừa đi ra khỏi phòng, ai ngờ, lại đụng phải một người, cả thân hình ngã vào lồng ngực của anh ta. Cô ngẩng đầu nhìn lên, tự dưng nhìn thẳng vào con mắt lạnh lùng. Anh ta có hai con mắt màu khác nhau, một bên xám tro, một bên đen láy.Cô vội tránh ra khỏi.

Người đàn ông kia cúi nhìn Tiêu Tiểu Diệp, ánh mắt đột nhiên trở nên thâm sâu, bên môi cũng hiện lên một chút châm biếm không dễ phát hiện.

Toàn bộ hành lang chỉ cói Tiêu Tiểu Diệp và người đàn ông thần bí kia.

“Xin lỗi.” Tiêu Tiểu Diệp nói.

Hắn chậm rãi khoát tay, ” Đụng phải Krisen đệ nhất phu nhân là vinh dự của tôi.”

Tiêu Tiểu Diệp sững người, không phải chứ, cô nổi tiếng tới như vậy rồi sao? Nhưng sao cô lại thấy hắn có cảm giác rất lạ, sát khí trên người nồng nặc.

Hắn rốt cục là ai?

“Hoàng tử William, Nữ hoàng gọi người.” Một người lính đột nhiên đi tới, hành lễ rồi thông báo.

“Được rồi.” William gật đầu. Anh ta thong thả đi theo người lính kia, trước khi đi còn không quên để lại một nụ cười.

Tiêu Tiểu Diệp bỗng thấy lạnh người, len lỏi vào sâu trong nội tâm cô ác cảm không hề nhẹ, nhất là nghĩ tới nụ cười của hắn, lạnh lùng như có thể xuyên thấu người khác!

Khoan đã, Hoàng tử William,OMG, người vừa rồi là hoàng tử nổi danh nhất nước Anh.Anh ta là con trai cả của Thái tử Edward. Nổi tiếng không chỉ vì tài giỏi mà còn lịch sử tình trường với các nữ minh tinh Hollywood.

Cô vừa đi ra đại sảnh, vừa suy nghĩ.

“Nghĩ gì vậy?” Bạch Niên Vũ choàng lấy cô, dịu dàng hỏi.

“Em vừa gặp được Hoàng tử William!” Cô nhanh chóng thông báo với hắn.

Bạch Niên Vũ mày hơi nhíu lại, ” Hắn có làm gì em không?”

“Không.”

Khuôn mặt Bạch Niên Vũ lúc này mới dịu lại. Tiêu Tiểu Diệp nhận ra rằng Bạch Niên Vũ rất đề phòng cái người này. Hai bọn họ đã xảy ra chuyện gì sao?

Quên mất, ” Này, Tris nhờ em đưa cho anh.” Tiêu Tiểu Diệp đưa chiếc hộp cho Bạch Niên Vũ.

Bạch Niên Vũ nhận cái hộp song không nói gì, cũng chẳng mở ra.

“Hôn lễ sắp bắt đầu rồi, chúng ta đi thôi.”

****

Ánh đèn rực rỡ nhè nhẹ chiếu xuống từng góc của nhà thờ, giữa khung cảnh toàn hoa oải hương tím, ở bên trong là hôn lễ của Công nương Tris và Hoàng tử Mark.

Tris mặc một chiếc áo cưới màu trắng tinh, cô gái dịu dàng đứng trong bầu không khí thiêng liêng lại càng thêm đẹp rạng ngời tuy nhiên sắc mặt của cô không có biểu hiện gì là hạnh phúc cả. Đáy mắt thì ưu thương, khóe môi mím chặt.

Một bàn tay to đầy mạnh mẽ nắm chặt bàn tay trắng nõn mềm mại, Tris ngước đôi mắt buồn rầu nhìn chủ nhân của bàn tay này – Mark, cũng chính là người chồng sắp cưới của cô. Không biết bao nhiêu lần, cô tưởng tượng về khung cảnh này, Erik dịu dàng cầm tay cô,trao cho cô ánh nhìn dịu dàng, vậy mà bây giờ, người cùng cô tiến vào lễ đường lại chẳng phải anh.

Cha xứ nhìn cặp cô dâu – chú rể trước mặt, trịnh trọng lên tiếng: “Hoàng tử Mark, anh có nguyện ý lấy cô Tris Krisen làm vợ, làm theo những lời dạy dỗ của Thánh kinh, cùng chung sống với cô ấy, trước mặt toàn thể mọi người kết làm vợ chồng, yêu thương cô ấy, an ủi cô ấy, tôn trọng cô ấy, bảo vệ cô ấy, yêu cô ấy như yêu chính bản thân mình, dù cô ấy ốm đau bệnh tật hay khỏe mạnh, giàu có hay nghèo đói thì vẫn thủy chung với cô ấy cho đến khi rời khỏi thế giới này không?”

Mark nhìn cô dâu đứng bên cạnh, khóe môi cong lên một nụ cười đầy hạnh phúc, đôi mắt đen tràn ngập dịu dàng, trả lời đầy kiên định: “Con đồng ý!”

Cha xứ gật đầu rồi đưa mắt nhìn Tris: “Cô Tris Krisen, cô có nguyện ý làm vợ của Hoàng tử Mark, làm theo những lời dạy dỗ của Thánh kinh, cùng chung sống với anh ấy, trước mặt toàn thể mọi người kết làm vợ chồng, yêu thương anh ấy, an ủi anh ấy, tôn trọng anh ấy, bảo vệ anh ấy, yêu anh ấy như yêu chính bản thân mình, dù anh ấy ốm đau bệnh tật hay khỏe mạnh, giàu có hay nghèo đói thì vẫn thủy chung với anh ấy cho đến khi rời khỏi thế giới này không?”

Ánh mắt của Tris ngập tràn sự xúc động, khẽ quay đầu lại, nhìn về hàng ghế cuối cùng, nơi bóng hình cô ấp ủ bao nhiêu năm lặng lẽ ngồi đấy, trái tim vốn loạn nhịp giờ tựa hồ như sắp vỡ tan. Cơn đau từ tận sâu trong lục phủ ngũ tạng trào lên, cô nở một nụ cười thật tươi nhìn cha xứ, ” Con không đồng ý.”

Trước sự hoảng loạn của mọi người trong lễ đường, Tris phun ra một bụng máu.

Tiêu Tiểu Diệp nhìn thấy cảnh này thì nhanh chóng chạy lên. Chiếc váy cưới đẹp đẽ đã bị màu máu làm cho trở nên kinh khủng. Tris yếu đuối nằm trong vòng tay Mark, khóe miệng trào ra máu.

“Tris, từ từ hô hấp, đừng thở mạnh.” Tiêu Tiểu Diệp cố trấn tĩnh, khuyên Tris.

Tris nở nụ cười thê lương nhìn cô, ” Cô…không…xứng…với….Erik.”

Lời nói ấy khiến cho Tiêu Tiểu Diệp kinh hãi.

Con ngươi màu xanh lam nhìn về phía sau, rồi từ từ nhắm chặt lại. Trái tim cô đã ngừng đập.

Lính bảo vệ đã nhanh chóng di chuyển tới, hốt hoảng bảo vệ. Công nương chết trong hôn lễ, là một việc rất lớn. Bác sĩ đều chạy tới, khi nhìn thấy Công nương thì hốt hoảng.

“Bốp.” Mark đột nhiên buông Tris ra, chạy tới đấm thẳng vào Bạch Niên Vũ.

“Erik!Tất cả là tại anh, tại anh….” Anh ta dường như phát điên lên, liên tục đánh Bạch Niên Vũ.

Bạch Niên Vũ không phản kháng, để mặc cho anh ta đánh.

“Mark, thôi ngay!” William cản Mark lại, tức giận quát.

Bạch Niên Vũ quẹt máu nơi khóe môi, anh thất thần đi tới chỗ Tris. Anh chưa từng nghĩ Tris sẽ hành động như thế này.

Anh đặt tay vào mạch, đôi tay run rẩy, không hề có nhịp đập. Máu trên váy đã chuyển sang màu xanh đen, đôi môi của cô thâm tái. Máu không thể biến dạng nhanh như vậy. Trừ khi…

Anh lấy chiếc hộp kia ra, mở, chiếc vòng cổ và những mảnh vỡ của viên ngọc. Màu xanh kì diệu kia cũng chẳng còn nữa.

“Ngốc vậy, lại chọn cách này tự tử!” Bạch Niên Vũ lẩm bẩm. Năm ấy, vì để đáp ứng nguyện vọng của cô, anh đã dùng thứ độc kia nén vào thủy tinh, tạo nên viên ngọc tuyệt mĩ ấy. Chỉ là không ngờ, anh đã một bước giết hại Tris.

Tiêu Tiểu Diệp nhìn bộ dạng đau khổ của Bạch Niên Vũ, trái tim không khỏi nhói đau, ” Người con gái mà anh dùng mười năm để đợi đã đi rồi.”

————————————-

“Kí ức của tôi chỉ có một người, anh họ – Erik. Nếu có thể lựa chọn lại lần nữa thì tôi vẫn sẽ trao tình yêu cho anh ấy. Quyết không hối hận.”

~Tris Krisen~

__________________

TA: Nữ phụ với cái chết thảm!