Tổng tài, phu nhân lại bỏ trốn rồi » Trang 67

CHƯƠNG 67

Vincent và Bạch Niên Vũ mắt đối mắt, khí thế đối khí thế khiến cho bầu không khí trở nên khác thường.

“Này, hai anh, bao giờ xong vậy?” Tiêu Tiểu Diệp ngứa mắt, lạnh nói.

Hai người kia nghe thấy tiếng của cô thì quay về trạng thái ban đầu.

“Erik, cho tôi gặp riêng chị dâu chút được không?” Vincent phá vỡ bầu không khí.

“Không cho.” Bạch Niên Vũ trả lời ngay. Vợ anh là chỉ của riêng anh thôi.

“Một chút thôi mà.” Vincent năn nỉ.

Bạch Niên Vũ nhìn bộ dạng rất chi là tội nghiệp của hắn ta, cuối cùng cũng gật đầu. Trước khi đi còn không quên đe dọa: ” Chú mà đụng đến cô ấy thì anh cho chú vào tắm hồ cá.”

Vincent nghe đến hai chữ ” hồ cá” thì rùng mình, nghĩ tới mấy con cá ” nhỏ nhắn xinh xắn” kia thì ớn lạnh tới tận cổ.

Bây giờ ở vườn hoa chỉ có Tiêu Tiểu Diệp và Vincent. Khuôn mặt Vincent trở nên nghiêm túc, không còn dáng vẻ phong lưu kia.

“Tiểu Diệp, hay tôi nên gọi cô là Kelly nhỉ?” Vincent nhìn cô, dò xét.

“Tùy anh.”Tiêu Tiểu Diệp trả lời.

“Vậy tôi gọi cô là Kelly, bởi cái tên này là nỗi niềm của tôi suốt 6 năm qua.” Vincnet ôn nhu, ánh mắt anh ấm áp tìm lại hình ảnh cô gái trong kí ức.

Tiêu Tiểu Diệp ngớ người. Câu nói của hắn quá nhiều ý nghĩa.

“Sáu năm trước, cô đã từng cứu tôi. Tại tháp Bigben, không biết cô còn nhớ không?” Vincent nói tiếp.

Sáu năm trước, tháp Bigben, à là cái ngày cô tới Anh để thi biện luận. Cứu người ư? Hình như là…

“A, hóa ra anh chính là cái người bị bắn vào đêm hôm đó.” Tiêu Tiểu Diệp reo lên.

Đọc FULL truyện tại đây

Vincnet nở nụ cười thầm thừa nhận.

Chả là năm đó cô đi thi biện luận vào buổi tối, lúc về ngờ đâu lại gặp cảnh giang hồ chém giết như phim hành động, cô bị vạ lây. Bọn họ tưởng cô là đồng bọn với cái người bị truy sát. Số con chó nổi lên, bọn họ bắn cô. May mắn là cái tên bị truy đuổi kia có lòng hảo tâm đỡ cho cô viên đạn. Vừa lúc người của hắn đến, giết ngay tức khắc bọn truy sát. Nhưng mà vết thương quá sâu, cần cấp cứu gấp, nể tình hắn cứu cô một mạng nên cô giúp hắn cầm máu.

“Cô tên là gì?” Vincent yếu ớt hỏi.

“Kelly.” Tiêu Tiểu Diệp trả lời rồi nhanh chóng chạy vút đi. Hình ảnh mà cô thấy của cái đêm hôm đó chỉ là chàng thanh niên với chiếc áo sơ mi trắng nhuốm đầy máu, khuôn mặt xước rách khắp nơi.

Thế mà bây giờ, hắn đứng trước mặt cô, đẹp trai lồng lộng.

“Cô biết không? Để tìm ra cô, tôi đã rất vất vả. Bao nhiêu thông tin đều không chính xác, 3000 cái tên xuất hiện. Nào ngờ, bây giờ cô lại ở trước mặt tôi, trở thành chị dâu tôi…” Thanh âm của Vincent trầm trầm, mang đầy vẻ tiếc nuối.

“Gặp gỡ là duyên trời định.” Tiêu Tiểu Diệp thở dài. ” Tôi rất vui vì có thể gặp lại anh, và cũng cảm ơn anh vì đã cứu tôi.”

Vincent gật đầu, ánh mắt ôn nhu nhìn cô. Kelly, phải chăng chúng ta đã gặp nhau quá muộn để rồi lầm lỡ duyên trời.

Tiêu Tiểu Diệp bị hắn nhìn thì trong lòng truyền lên dự cảm không lành.

“Hết giờ.” Bạch Niên Vũ thù lù xuất hiện, giải nguy cho Tiêu Tiểu Diệp.

Vincent lắc đầu cười bất dĩ. Hắn chào tạm biệt rồi rời đi.

“Định mệnh nhiều ghê ta. Sao số em vi diệu thế, toàn là duyên phận cứu người nhỉ?” Giọng điệu chua lòm như bình dấm của Bạch Niên Vũ tràn đầy bất mãn.

Tiêu Tiểu Diệp lúc này mới nhớ, cô gặp thằng cha nào thì đều là cứu thằng đó. Tôn Niệm Hàn ngã gãy tay, trùng hợp cô xuất hiện, sơ cứu giúp hắn. Vincent và Bạch Niên Vũ bị bắn, cô cứu bọn họ. Trời ơi, thổ địa hiển linh, sao số cô lại toàn như thế này hả?

Bạch Niên Vũ đột nhiên ôm cô vào lòng, ” Em là định mệnh của anh, không phải của bất kì thằng nào cả.”

Pháo đạn tuyên bố chủ quyền đã bắn nổ, yêu cầu các nam phụ chú ý mà khai chiến…

—————————

Vincent lái thẳng xe về cung điện, mặt luôn trong trạng thái sa sầm. Hình ảnh Erik ôm Tiêu Tiểu Diệp cứ ẩn hiện trong đầu anh, tia máu trong mắt đỏ ngầu.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Toàn bộ đồ đạc trong phòng đều bị anh đập phá, mảnh vỡ vương vãi khắp nơi.

“Cậu chủ…” Quản gia không nhịn được vội can ngăn.

“Cút!” Vincent rống lên.

Quản gia vội im bặt, một khi cậu chủ đã rơi vào trạng thái này thì ắt là có chuyện lớn.

“Sao không phải là tôi?” Vincent lẩm bẩm.

Sáng nay, Vincent vẫn còn vui vẻ vì cuối cùng tìm được ra cô gái của năm nào, thế nhưng đập vào mắt hắn là Tiêu Tiểu Diệp, chị dâu hắn. Nên vui hay buồn đây? Hắn yêu một cô gái mà hắn chỉ gặp đúng một lần, yêu suốt 6 năm vậy mà giờ xem, cô ấy đã là chị dâu hắn rồi.

“Nháo đủ chưa?” Một giọng nói lạnh lùng cất lên, khiến cho Vincent ngừng lại.

“Anh sao lại đến đây?” Vincent hỏi.

“Đương nhiên là thăm cậu.” Hắn nhếch mép cười.

“Hừ, tôi rốt cuộc cũng hiểu ra thế nào là bất ngờ anh dành tặng cho tôi rồi.” Vincent mỉa mai.

“Hahaha.. Rất tuyệt đúng không?” Hắn ta cười lớn.

“Con mẹ nó, tuyệt cái con chó!” Vincnet bực tức hét lên.

Người đàn ông kia vẫn duy trì bộ dạng ung dung, chân hắn gạt hết đám mảnh vỡ trên sàn ra. Ánh mắt hung ác, ” Erik Krisen, trò chơi của chúng ta bắt đầu thôi!”

____________________

TA: Sau tất cả, vị boss phản diện cấp cao cuối cùng cũng lộ mặt. Lục Ẩn, trình anh thua xa….!