Tổng tài, phu nhân lại bỏ trốn rồi - Trang 66

CHƯƠNG 66

“Hai đứa dậy sớm thế?” Emma đột nhiên xuất hiện, dịu dàng nói.

Tiêu Tiểu Diệp nhìn bà ấy. Bà ấy mặc bồ đồ ngủ che kín người, tay vẫn đeo găng. Quái lạ, sao ngủ mà vẫn đeo vậy.

“Tiểu Diệp, con vừa tỉnh lại nhớ chú ý an toàn nhé!” Emma dặn dò sức khỏe cô rồi đi ra khu vườn hoa mạn châu sa kia.

Tiêu Tiểu Diệp đẩy tay Bạch Niên Vũ, ” Mẹ anh sao cứ đeo găng vậy?”

Bạch Niên Vũ không nói gì.

“Dựa theo kinh nghiệm bác sĩ của tôi: khi lấy nước, bà ấy sử dụng tay trái nhưng đó không phải là tay thuận chính. Lúc ăn, toàn bộ món ăn của bà ấy đều được làm thành súp hoặc cắt nhỏ. Bà ấy không dùng dao, nĩa, chỉ dùng thìa. Cũng có thể chỉ là do thói quen thôi nhưng mà thỉnh thoảng tay phải của bà ấy run run, sử dụng rất khó khắn. Nếu không nhầm thì…” Tiêu Tiểu Diệp nói tới đây thì ngừng lại, ánh mắt nhìn sang Bạch Niên Vũ.

Bạch Niên Vũ vẫn dùng cái bộ dạng an nhiên kia, nhưng sâu trong đôi mắt đã có phần kích động.

“Bàn tay phải kia đã không còn khả năng hoạt động.” Bạch Niên Vũ lên tiếng.

Đấy chính là gì mà Tiêu Tiểu Diệp muốn nói. Bàn tay phải của Emma đã bị phế.

“Anh không biết vì sao bà ấy lại mất đi khả năng hoạt động của bàn tay phải của bà ấy, em đứng trông chờ vào anh. Nếu tò mò thì em có thể tới hỏi bà ấy.” Bạch Niên Vũ đưa ra lời khuyên.

Xin thôi, người ta đã không muốn đâm vào vết thương cũ rồi mà hắn vẫn còn khuyên cô làm như vậy, Bạch Niên Vũ, anh bị bệnh sao?

***

Thủ đô Luân Đôn hiện lên đẹp đẽ trong tuyết trắng. Một trong những nơi phồn thịnh, vĩ đại nhất châu Âu được bao phủ bởi một chiếc áo khoác trắng muốt song vẫn không thể nào che đi được nét vương giả, cao sang của nó.

“Bạch Niên Vũ, tôi đã đi qua biết bao nhiêu nước thế nhưng đất nước khiến tôi lưu luyến nhất vẫn là nước Anh. Biết tại sao không?” Tiêu Tiểu Diệp nhìn Luân Đôn qua kính xe.

“Vì sao?” Bạch Niên Vũ hỏi,

“Vì ở đây có John Waston.” Tiêu Tiểu Diệp cười.

“Tại sao em lại thần tượng một người chỉ là nhân vật hư cấu vậy hả?”

“Tuy John Waston chỉ là nhân vậy trong truyện Sherlock Holmes nhưng chính ông ấy lại khiến cho em yêu. Em không thích Sherlock, bởi vì ông ấy quá thông minh cứ cảm tưởng nói chuyện với ông ấy như nói chuyện với google vậy. Nhưng John Waston thì lại khác, ông ấy không quá hoàn hảo, thông minh ở dạng hơn người một chút, đặc biệt là ông ấy rất nghĩa khí.” Tiêu Tiểu Diệp bày tỏ tấm lòng cảm thán của mình.

“Nghe em nói vậy thì anh cũng chẳng thấy đúng ở chỗ nào cả. Đối với anh, anh chỉ thích Sherlock, đơn giản một điều rằng vì ông ấy là nhân vật chính của bộ truyện.” Bạch Niên Vũ nói.

Mặt Tiêu Tiểu Diệp vô cảm. Đại ca, anh không thể bình thường chút sao?

Tiêu Tiểu Diệp không thể nói gì nữa, đành tiếp tục ngắm phong cảnh.

“Anh thích Sherlock Holmes là bởi vì ông ấy đủ thông minh, mạnh mẽ để bảo vệ những người mà mình yêu quý.” Bạch Niên Vũ đột nhiên nói.

Mây tuyết phải chăng bớt giá lạnh, mùa đông có lẽ bớt tuyết hơn. Ấm áp trong giọng nói của anh sưởi ấm tất cả.

***

Phố Baker, con phố gắn liền với tên tuổi của vị thám tử tài ba Sherlock Holmes, tuy đây chỉ là nhân vật trang giấy nhưng khi tận mắt nhìn thấy ngôi nhà 221B này thì chúng ta vẫn sẽ tin đây là thật.

“Chẳng phải em thích bác sĩ Waston sao, anh đưa em tới xem ngôi nhà của ông ấy.” Bạch Niên Vũ mở cửa xe cho cô.

Bất ngờ lớn, trước đây cô tới Anh chẳng qua chỉ là để đi tham gia cuộc biện luận quốc tế, không có dịp tới đây chơi, bây giờ tới nơi quả thực rất ngạc nhiên. Cô chính là đang tới ngôi nhà của Sherlock và Waston.

Sau khi mua vé xong, hai người cùng đi tham quan

Trong phòng khách, cô nhìn thấy các vật bất ly thân của Holmes như tẩu thuốc, mũ phớt, kính lúp…, còn có cả nơi Holmes và bác sĩ Watson thường ngồi trò chuyện với nhau, bình luận về các vụ án. Bao nhiêu căn phòng, Tiêu Tiểu Diệp đi hết, lúc đi còn không ngừng kể cho Bạch Niên Vũ nghe về mấy vụ án nữa.

“Không ngờ có thể gặp hai người ở đây đấy!” Một giọng nói dịu dàng cất lên.

Tris và một người đàn ông ngoại quốc khác cũng cùng nhau đi tham quan nơi này. Người đàn ông bên cạnh Tris rất đẹp trai, anh ta mặc bộ âu phục cắt may cẩn thận, cả người toát ra thần thái vương giả.

“Chị dâu, em là Mark, chồng sắp cưới của Tris.” Anh ta giới thiệu.

Mark không gọi mình là hoàng tử, anh ta chỉ giới thiệu bản thân như một người bình thường. Ngữ khí rất gần gũi, không kiêu ngạo.

“Rất hân hạnh được gặp mặt.” Tiêu Tiểu Diệp cười.

Thế là cô lại gặp mặt thêm một nhân vật cực phẩm khác.

“Hai anh chị cũng thích Sherlock sao?” Tris hỏi.

“Đúng vậy.” Bạch Niên Vũ trả lời rồi dịu dàng ôm Tiêu Tiểu Diệp.

Sắc mặt của Tris thoáng tái xanh, nhưng vẫn duy trì nụ cười, ” Vậy hai người tiếp tục đi, bọn em không làm phiền nữa.”

Tris và Mark chào hỏi đôi câu rồi rời đi.

“Cái anh chàng Mark kia rất dễ gần.” Tiêu Tiểu Diệp cảm thán.

“Mark là người tốt, anh hi vọng Tris trân trọng cậu ấy.” Bạch Niên Vũ nói.

Tiêu Tiểu Diệp cố soi biểu cảm của Bạch Niên Vũ, vẫn trầm tĩnh không có dấu hiệu ghen tuông gì hết. Woa, anh rất tỉnh à nha. ( Chị rất ngu thì có!)

Tham quan nhà của Sherlock xong thì đồng hồ đã điểm 9 giờ.

“Tiêu Tiểu Diệp, em thật sự mới làm phẫu thuật xong sao?” Nhìn cái vẻ mặt tưng tửng tưng tửng này của cô, Bạch Niên Vũ rất khó hiểu nha.

“Tôi đây sao bằng anh được, mới phẫu thuật gắp đạn ở tim ra vậy mà sáng hôm sau đã đuổi tôi chạy một vòng thành phố X.” Tiêu Tiểu Diệp bĩu môi.

“Ờ.” Bạch Niên Vũ không có chỗ để chen lời, đành gật đầu chấp nhận.

“Vậy tiếp theo em muốn đi đâu?”

“Về nhà.”

***

Vườn hoa…

Bà Emma sáng nay phải tới cung điện để chuẩn bị cho hôn lễ của Tris và Mark.

“Hôn lễ vào ngày bao nhiêu vậy?” Tiêu Tiểu Diệp vừa ngắm hoa vừa trò chuyện với Bạch Niên Vũ.

“10 ngày nữa.” Bạch Niên Vũ nói.

“Anh nghĩ Tris sẽ hạnh phúc chứ?” Tiêu Tiểu Diệp cố tình hỏi để xem phản ứng của Bạch Niên Vũ.

“Hạnh phúc của anh, anh không lo, quản chuyện người ta nhiều làm gì.” Bạch Niên Vũ véo má cô.

” Từ bao giờ anh đã có cái thói quen véo má tôi vậy hả?” Tiêu Tiểu Diệp bất mãn.

Bạch Niên Vũ không véo nữa, bàn tay chuyển từ má trượt xuống cái cổ trắng nõn của cô.

Tiêu Tiểu Diệp mặt đỏ bừng, vội tránh ra.

“Ngủ cũng ngủ rồi thì em lo gì cơ chứ!” Bạch ” dâm tặc mặt dày vô sỉ” phát ngôn.

Lại nhắc đến chuyện cái đêm hôm đó, Tiêu Tiểu Diệp chỉ muốn đào một cái lỗ mà chôn thân thôi.

Tiếng động cơ xe phòng vù vù đi vào. Con xe Buggati màu xanh ngọc nổi bật. Mấy đóa hoa mạn châu sa vẫn không thoát kiếp bị thổi cho bay tung tóe.

“Hi!” Cái khuôn mặt phong lưu đưa tình của Vincent ló ra.

Tại sao cái thằng này toàn thích chơi trội thế nhỉ?

“Lại tới đây làm gì?” Bạch Niên Vũ đen mặt, cái tên này làm hư chuyện tốt của anh.

Vincent rời xe, đi ra chỗ hai người, giọng nói quyến rũ,” Thăm người đẹp.”

Bạch Niên Vũ kéo Tiêu Tiểu Diệp về phía mình, ném cho Vincent một ánh mắt hung ác.

Thế này mới là phản ứng ghen tuông này…

Vincent ngồi đó, nói đủ thứ chuyện, từ chuyện cô người mẫu mà hắn đang bị đồn thổi cho đến chuyện Sherlock Holmes phá án như thế nào. Cái giọng nho nhã đặc trưng của nước Anh khi rơi vào miệng của Vincent lại nghe như tiếng Thái Lan vậy, uốn uốn éo éo.

“Đấy, giáo sư James Moriaty đã đặt bẫy Sherlock như vậy đấy!” Vincent cuối cùng cũng chịu dừng.

Tiêu Tiểu Diệp và Bạch Niên Vũ nhìn nhau, mắt tròn mắt dẹt.

“Rốt cuộc là chú đã kể xong chưa?” Bạch Niên Vũ không kiên nhân được nữa, gằn giọng nói,

“À… sắp xong rồi!”Vincent mặc kệ ánh mắt hăm dọa kia, tiếp tục câu chuyện của mình. ” Tiểu Diệp, ngày mai em đưa chị đi chơi.”

” Em vừa mới làm phẫu thuật, không thể đi.” Bạch Niên Vũ vội ngăn cản.

Tiêu Tiểu Diệp thân là một bác sĩ nên hiểu được sức khỏe là vàng nhưng mà đi chơi rất là hứng thú nhé.

“Khi nào chị khỏi thì chúng ta đi.” Vincent không nản chí, tiếp tục lôi kéo.

“Anh cũng có thể tự đưa cô ấy đi.” Máu ghen trong người Niên Vũ nổi lên rồi.

“Em cũng có thể.” Vincent cố chấp.

“Mục đích của chú là gì?” Bạch Niên Vũ đánh thẳng vào vấn đề, ánh mắt thâm lường như rada không ngừng quét.

“Đơn giản, giải trí.” Vincent nhàn nhạt buông lời.