Tổng tài, phu nhân lại bỏ trốn rồi - Trang 65

CHƯƠNG 65

Số của Tiêu Tiểu Diệp là số con chó. Tưởng tượng đi, tối qua bạn còn nhảy múa hát ca ở cung điện nước Anh vậy mà sáng hôm sau vừa tỉnh lại đã bị một cơn đau hành hạ cho sống không bằng chết.

Phòng phẫu thuật…

Tiêu Tiểu Diệp nhợt nhạt nằm trên bàn mổ. Sợ hãi nhìn Bạch Niên Vũ,” Tuy anh là chồng trên danh nghĩa của tôi thì cũng nên nói một câu an ủi đi chứ.”

“Em yên tâm. Cho dù em có chết thì cũng có người khác thay em yêu tôi.” Bạch Niên Vũ thản nhiên nói.

“Anh không nói được câu nào tử tế hơn sao?”

“Nếu như em chết, toàn bộ phụ nữ trên thế giới đều sẽ đốt hương cho em. Bởi vì em đã để lại cho đời một người đàn ông độc thân đầy quyến rũ.”

“Tôi nên gọi anh là Bạch Tự Sướng.”

“Không sao. Phụ nữ chẳng quan tâm đến tên của anh đâu. Họ chỉ quan tâm đến vẻ đẹp trai của anh thôi.”

“Anh nói tiếng chó.”

“Vậy tôi nói tiếng người cho em. ” Bạch Niên Vũ cười, hét lớn với tất cả bác sĩ,” Vợ gia mà chết, gia cho tất cả các người vào tắm bể cá nhà gia.”

Bạch Niên Vũ hôn lên trán của Tiêu Tiểu Diệp:” Yên tâm. Nếu mà lão Thần Chết có tới đấy bắt em đi thì anh sẽ cho lão vào xem bể cá cảnh nhà anh.”

Thực ra thì có là số con chó thì cũng là số con chó Samoyed (*). Có ông chồng như này thì tôi tình nguyện số chó cả đời. Nhưng mà có người lại không biết hưởng.

“Ở Anh thì làm gì có hồ cá.” Tiêu Tiểu Diệp bĩu môi.

” Tôi đảm bảo với em rằng hồ cá ở đây còn nhiều gấp bội ở Tuyết Linh Viên.” Bạch Niên Vũ cười.

Con mẹ nó bà nội, cái tư tưởng yêu thích loài cá giết người của Bạch Niên Vũ chính là được di truyền từ nước Anh này tới.

Đám bác sĩ nhìn hai vợ chồng kia mải nói chuyện mà không phẫu thuật, mồ hôi rơi giọt ngắn giọt dài.

“Mr.Krisen, khi nào thì chúng ta bắt đầu vậy?” Một vị bác sĩ đánh bạo hỏi.

Bạch Niên Vũ lúc này mới chợt nhớ tới vấn đề quan trọng, an ủi Tiêu Tiểu Diệp vài câu rồi đi ra khỏi phòng phẫu thuật.

“Erik, con yêu Tiểu Diệp rồi, hơn nữa còn yêu một cách rất sâu đậm. Con có thể vì con bé mà trở thành một con người khác. Ở bên nó, con luôn bày trò, nói những thứ khiến cho nó vui, con không bao giờ để lộ ra bản chất con người thật của con. Ở hắc đạo, bọn họ nghe tới tên con thì sẽ nghĩ ngay tới nanh vuốt sắc nhọn của những con Piranha, còn Tiểu Diệp lại nghĩ tới một người đàn ông ngạo mạn, tự phụ. Erik, mẹ đã dặn con rất nhiều rồi, đừng có yêu ai cả, bởi yêu là độc dược không thuốc giải.” Emma ngồi ở ngoài, nhẹ nói với Bạch Niên Vũ.

Bạch Niên Vũ nhếch mép lên cười, ” Chỉ cần cô ấy vui, con có thể làm tất cả.”

Emma bị chấn động bởi câu nói này. Trong miền kí ức đã bám bụi mấy chục năm đột nhiên vang lên tiếng trầm ấm của người đàn ông, ” Chỉ cần em vui, anh nguyện từ bỏ tất cả.”

Bạch Niên Vũ nhìn xuống đồng hồ, bắt đầu đếm từng giây.

Emma nhìn vẻ mặt chăm chú của con trai mình, lắc đầu. Bà ta đứng dậy, đi ra khỏi khu vực chờ.

Quản gia Jack đột nhiên xuất hiện, đi lại phía bà. ” Phu nhân, về việc chế ra thuốc giải đã hoàn thành được phân nửa rồi. Chỉ là… ”

” Chỉ là chuyện gì?” Emma nhìn vẻ mặt lúng túng của anh ta, nghiêm giọng hỏi.

“Chúng ta chưa từng thử nghiệm nó, liệu rằng lần này có thành công hay vẫn như mọi lần khác?” Jack nói.

“Cứ đưa mẫu thuốc về đây, ta sẽ tự thử.”

Jack cả kinh, ” Nhưng nếu có chuyện gì thì…”

“Cứ làm như vậy đi.” Emma phất tay.

Jack chỉ đành nhận lệnh.

Emma đứng yên nhìn bầu trời ngoài kia, ánh bình minh cũng chỉ vừa len lỏi quanh xứ sở này. Đã bao lâu rồi bà chưa ngắm bình minh, đã bao lâu rồi bà chìm trong bóng tối. Bà run run kéo găng tay phải ra, bàn tay với lớp da nhăn nhiu, nổi lên trông rất kinh dị, trái ngược với bàn tay bên trái. Nhưng thoắt ẩn trong lòng bàn tay phải, một mảnh chip nhỏ.

Khóe môi tự giễu lên một nụ cười, ” Bạch Chỉ, con trai của chúng ta rất giống ông, giống ông đến nỗi tôi còn thấy sợ. Sợ sự chung thủy, sợ sự yêu mù quáng quá mức của nó sẽ khiến nó có kết cục như ông.”

Đọc FULL truyện tại đây

***

3 tiếng đồng hồ, 180 phút, 10800 giây. Bạch Niên Vũ đã ngồi đây được từng đấy thời gian rồi.

Cánh cửa phòng phẫu thuật mở ra, giường bệnh đẩy tới. Tiêu Tiểu Diệp vẫn còn đang hôn mê.

“Mr.Krisen, hiện tại con chip kia cũng đã được đưa ra rồi nhưng phần độc tố ở trong cơ thể thì chúng tôi vẫn chưa thể làm gì được.” Vị bác sĩ phẫu thuật chính e ngại.

“Như vậy là được rồi.” Bạch Niên Vũ nói.

Hộ sĩ nhanh chóng chuyển bệnh nhân về phòng bệnh.

***

Mơ mơ màng màng chính là trạng thái của Tiêu Tiểu Diệp bây giờ. Mắt nhắm đã lâu bây giờ mở cũng cảm thấy mệt.Bàn tay của cô đang được ai đó nắm chặt.

Bạch Niên Vũ mệt mỏi gục đầu bên giường. Tiêu Tiểu Diệp không muốn đánh thức anh nên chỉ im lặng ngắm anh. Kể cả lúc đi ngủ, thần thái của anh vẫn không thể dịu dàng, đôi lông mày cau lại, khoé môi mím chặt.

Tiêu Tiểu Diệp nhìn đồng hồ, 3 giờ sáng của ngày thứ hai sau khi cô phẫu thuật. Vậy chắc là hắn ta đã chịu khổ rồi.

Bạch Niên Vũ mở mắt, cô vội nhắm mắt lại giả ngủ. Cảm giác bàn tay to lớn của anh đặt lên trán cô, mang hơi ấm tiến vào.

“Đã hạ sốt.” Bạch Niên Vũ nói nhỏ.

Sau khi phẫu thuật, Tiêu Tiểu Diệp lên cơn sốt, hai ngày nay tất cả các bác sĩ đã bị Bạch Niên Vũ hù doạ cho không dám thở nữa.

Bàn tay ấm áp đặt trên trán cô bỗng di chuyển, đặt lên má cô rồi véo một cái.

Tiêu Tiểu Diệp bị đau thì thôi giả vờ, bất mãn nhìn anh, ” Anh định mưu sát người sao?”

Bạch Niên Vũ cười, mệt mỏi sau bao ngày biến mất, ” Thấy em giả vờ hăng say như vậy nên anh phải thử xem trình độ diễn xuất của em nó như thế nào!”

Tiêu Tiểu Diệp xấu hổ, cái tên này nhìn thấu cô rồi.

“Đói không?” Bạch Niên Vũ hỏi.

“Ọc…ọc…ọc…” Cái bụng của Tiêu Tiểu Diệp đã tự trả lời.

Bạch Niên Vũ cười, anh không hề thấy phản cảm gì với hành động đó.

Tiêu Tiểu Diệp thì đen mặt, thanh danh một đời của cô…

“Anh đi nấu gì cho em ăn.” Bạch Niên Vũ đứng dậy, nhẹ nhàng nói.

Tiêu Tiểu Diệp kinh hoàng, Bạch Niên Vũ nấu ăn ư?

“Yên tâm, cho dù anh có nấu dở thế nào thì cũng đảm bảo em ăn được.” Bạch Niên Vũ bào chữa.

Tiêu Tiểu Diệp gật đầu.

Bạch Niên Vũ rời phòng.

Tiêu Tiểu Diệp nhếch nhác vào nhà vệ sinh rửa mặt soạn sửa.

Khi cô xuống phòng ăn, mùi thơm của đồ ăn đã khiêu khích cái bụng đói của cô.

Hình ảnh Bạch Niên Vũ đeo tạp dề, cẩn thận cắt cà rốt quả thực rất đẹp. Tưởng tượng đi, một người đàn ông vừa đẹp trai đang chăm chú nấu ăn, đấy chẳng phải là một bức tranh hoàn văn mĩ sao.

Tiêu Tiểu Diệp chống cằm say sưa ngắm hắn.

Bát cháo thơm phức đặt trước mặt, màu cam cà rốt rất kích thích mắt nhìn nha.

“Anh nấu thật không đấy?” Tiêu Tiểu Diệp ăn, mùi vị cực kì ngon.

Bạch Niên Vũ nhìn cô ăn, ” Không. Anh nhờ đầu bếp nấu, anh chỉ cắt thêm cà rốt vào thôi.”

Hảo cảm rất xuống.

“Dù sao anh cũng biết cắt cà rốt là được rồi. Đẹp trai là được, trẫm miễn tội.” Tiêu Tiểu Diệp tiếp tục ăn, ít ra Bạch Niên Vũ còn biết cắt cà rốt.

Chắc là do sốt hai ngày nên Tiêu Tiểu Diệp ăn như hổ đói, chén hết ba tô cháo bự và một cốc sữa đậu nành.

“Ăn nhiều thế này chắc là béo lên mất.” Tiêu Tiểu Diệp ăn xong, ủ rũ nói.

“Béo không sao cả.” Bạch Niên Vũ nói.

“Béo xấu.”

“Anh muốn em xấu còn không được nữa. Tối dạ tiệc đó em quá đẹp, khiến bao nhiêu thằng ngắm nhìn, anh thật muốn chọc mù mắt bọn chúng đi. Em xấu thì sẽ không ai nhìn cả, như vậy thì anh đỡ phải lo lắng.” Bạch Niên Vũ tuyên bố hùng hoàng.

Tiêu Tiểu Diệp nghe xong suýt thì trào nước mắt, đàn ông thế này trên thế giới còn bao người?

———————

(*) Một trong số những giống chó đắt nhất thế giới.