Tổng tài, phu nhân lại bỏ trốn rồi » Trang 61

CHƯƠNG 61

” Chị Tiểu Diệp này, em nói thật với chị là sao hôm nay chị cư xử lạ thế?” An Tình vừa về nhà thì đã thấy Tiêu Tiểu Diệp ngồi thù lù trên ghế sofa, đã thế lại còn lẩm bẩm những điều kì quái nữa.

“Em không hiểu đâu.” Tiêu Tiểu Diệp nói. Tại sao lần đầu tiên của cô lại mất đi chỉ vì một li rượu cơ chứ?

“Thế giới nội tâm của chị em thực không hiểu chút nào!” An Tình lắc đầu. Thiết nghĩ nhà trường cho nghỉ học một ngày thì có thể về đây chơi với Diệp tỉ, ai ngờ vừa về đã gặp ngay cái cảnh này.

“… ” Tiêu Tiểu Diệp im lặng.

An Tình xách đống đồ lên tầng, để lại Tiêu Tiểu Diệp ngồi phía dưới.

Đau. Đấy chính là ý thức của Tiêu Tiểu Diệp bây giờ. Lưng cô rất đau, tựa như bị kim đâm vào vậy, cái cảm giác này giống hệt như lần trước.

“An Tình… ” Tiêu Tiểu Diệp gọi.

Cơn đau như điện chạy nhanh lan khắp cơ thể của cô. Ý thức dần yếu đi, nhấp nhoáng chỉ là bóng dáng mơ hồ của ai đó.

_____________________

“Niên Vũ, chỉ có thể tới London thôi. Lần này độc đã tiến sâu rồi!” Tôn Niệm Hàn nói với Bạch Niên Vũ đang ôm Tiêu Tiểu Diệp.

Bạch Niên Vũ đến Tiêu gia là để đón Tiêu Tiểu Diệp về, ai ngờ vừa vào tới phòng khách thì đã thấy cô nằm ngất ở giữa sàn, An Tình thì đang chạy vội xuống cầu thang. Dặn dò An Tình rồi vội vã đưa tới chỗ Tôn Niệm Hàn.

“Không thể có cách khác sao?” Bạch Niên Vũ hỏi Tôn Niệm Hàn.

“Không thể.” Tôn Niệm Hàn trả lời.

Bạch Niên Vũ nghe thấy vậy thì rút máy ra gọi cho Thần Tự chuẩn bị phi cơ. Lần này, có lẽ chỉ có thể tới chỗ bà ta thôi.

Chiếc máy bay tư nhân nhanh chóng được đưa tới. Bạch Niên Vũ bế Tiêu Tiểu Diệp vẫn còn đang hôn mê trong lòng lên máy bay.

“Bạch Niên Vũ, có lẽ quyết định của tôi năm xưa sai rồi!” Tôn Niệm Hàn bỗng nói.

Bạch Niên Vũ dừng chân, quay lại nhìn Tôn Niệm Hàn, ” Tôi sẽ khiến cho nó trở thành đúng!” Nói xong, liền đi thẳng lên.

Tôn Niệm Hàn nhìn chiếc máy bay đang dần xa kia, ánh mắt đượm buồn, ” Có lẽ tôi cũng chỉ là tự dối mình!”

——————————————————

London, Anh…

Đọc FULL truyện tại đây

Tòa lâu đài cổ kính trải qua hàng trăm năm sừng sững hiện lên, một cơ ngơi khiến người ta choáng ngợp. Từ trên trời cao, sắc đỏ của mạn châu nổi bật càng khủng khiếp, cái màu đỏ như địa ngục. Đây chính là tư viên của dòng dõi qúy tộc nước Anh, lâu đài cổ 300 năm của gia tộc Krisen.

Chiếc máy bay đỗ xuống sân cỏ được tỉa cắt rất khéo, bên cạnh vườn hoa mạn châu sa. Cửa máy bay vừa mở thì đã đạp vào mắt cảnh một dàn vệ sĩ đứng nghiêm chỉnh. Phía trước họ là một người phụ nữ mặc đồ màu trắng nhưng lại toát lên khí chất trái ngược với màu trắng kia, sự lạnh giá của bóng đêm, bà ta chính là Emma Krise, nữ công tước nổi tiếng của nước Anh.

Bạch Niên Vũ bế Tiêu Tiểu Diệp bước xuống máy bay, ánh mắt sắc lạnh nhìn về phía Emma.

Thấy Bạch Niên Vũ nhìn mình bằng ánh mắt lạnh lùng, Emma miệng hơi cong lên rồi nở nụ cười rạng rỡ với anh ta: ” Erik, ta biết rồi sẽ có ngày con tới tìm ta mà!”

“Cô ấy bị con chip đâm sâu hơn.” Bạch Niên Vũ nói.

Emma tiến lại gần, nhìn Tiêu Tiểu Diệp sắc mặt tái nhợt, ánh mắt thâm trầm, ” Vào nhà đi, ngoài này lạnh không khéo lại khiến cho con dâu của mẹ bị độc phát tác đấy.”

Bà ta căn bản không hề muốn cứu Tiêu Tiểu Diệp. Bạch Niên Vũ tức giận nhưng chẳng biểu lộ gì, không thể để Emma nắm được yếu điểm.

Bạch Niên Vũ bế Tiêu Tiểu Diệp vào lâu đài, theo trí nhớ tìm về căn phòng cũ của mình năm xưa. Tất cả đều được giữ nguyên, không thay đổi chút nào, trên tường vẫn là mấy khẩu súng, tủ sách thì toàn sách hóa học, trên bàn làm việc thì mấy lọ thuốc độc xếp ngay ngắn. Hai mươi năm rồi, đau đớn vẫn như xưa. Anh nhẹ nhàng đặt cô xuống giường, quan sát biểu tình của cô, chắc chắn cô ổn rồi mới ra khỏi phòng.

Vườn hoa…

Emma ngồi ở giữa vườn hoa nhàn nhã uống trà, phong thái ưu nhã của người Anh khiến bà ta trở nên vô cùng cao quý. Bạch Niên Vũ ngồi đối diện với Emma, vẫn duy trì cái bộ dạng lạnh như băng.

“Lycoris radiata!” ( Bỉ ngạn hoa ) Emma khẽ cười.

“Bà biết ý nghĩa của nó là gì không?” Bạch Niên Vũ hỏi.

“Phân ly, đau khổ, không may mắn, vẻ đẹp của cái chết và hồi ức đau thương.” Emma nhàn nhạt nói.

Bạch Niên Vũ cười phá lên, ” Một người vô tình như bà Emma đây vậy mà vẫn hiểu được nó sao? Qủa là một việc hết sức phi thường.”

Emma hiểu ý nghĩa của câu nói mỉa mai này nhưng vẫn tỏ ra bình thản.

“Mrs.Krisen, I will tell you a boring story!” ( Bà Krisen, tôi sẽ kể cho bà nghe một câu chuyện.) Bạch Niên Vũ ngừng cười, lạnh lùng nói.

“Một người đàn ông sẵn sàng chống đối lại quyết định của gia tộc của mình chỉ để lấy người con gái mà ông yêu chứ không theo sự sắp xếp của gia tộc, cũng chính vì điều đó mà ông ta đã mất tất cả. Ông ta rất yêu vợ mình, và cảm thấy quyết định của mình là đúng đắn, ông có một gia đình cực kì hạnh phúc, nhưng thật ra tất cả chỉ là giả tạo. Vợ ông ta tuy là cũng rất yêu ông ta nhưng bà ta lại yêu quyền lực hơn cho nên bà ta đã lợi dụng chồng của mình để có thể tranh giành quyền lực. Khi có được quyền lực rồi, bà ta đã biến chất, người đàn ông đó và con trai không thể nào tìm thấy bóng dáng của người vợ đảm đang hay người mẹ hiền dịu nữa. Bà ta bây giờ trở thành một kẻ xa lạ, máu lạnh vô cùng. Người đàn ông kia vì quá tuyệt vọng nên đã giải thoát cho vợ mình. Ông ta kết hôn với người con gái lúc đầu mà gia tộc sắp xếp, sống một cuộc hôn nhân không tình yêu. Cho đến một ngày, người con trai của ông ta quay về, ông ta rất vui, 10 năm sống trong đau khổ, bây giờ cũng coi như là thanh thản hơn trước. Tuy nhiên ông ta lại không ngờ được, vợ trước của ông ta đã sắp xếp tất cả, và mục đích lần này của bà ta chính là giết chồng của mình và bạn thân. Người con trai kia quay về để thực hiện mục đích giết ông ta. Nhưng anh ta lại không làm như vậy, thứ thuốc độc mà mẹ đưa cho đã bị anh ta giấu đi.” Bạch Niên Vũ kể một mạch câu chuyện vô vị.

Bàn tay trái cầm li trà của Emma đã hơi run, sắc mặt của bà ta tái ngắt.

“Rồi một ngày, người đàn ông kia nhìn thấy thứ độc bị con trai giấu đi. Ông ta đã hiểu tại sao con trai lại trở về, đau đớn, tuyệt vọng, ông ta liền tự hạ độc lên người mình. Trước khi chết, ông ta đã dặn với người con trai rằng:” Chỉ cần là điều mà mẹ con muốn, ta nhất định sẽ làm, cho dù là chết.”” Bạch Niên Vũ ngừng lại, quan sát biểu tình của Emma.

Nước mắt không hề rơi một giọt, khuôn mặt vẫn lạnh tanh.

“Câu chuyện đến đây là hết!” Bạch Niên Vũ nở một nụ cười.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Emma nhếch mép, ” Qủa nhiên vẫn vô vị!”

Bạch Niên Vũ gật đầu, cầm li trà lên uống,miệng nhấm nháp. Ánh mắt anh dừng lại nơi tay phải đeo găng của Emma, rồi lại nhớ tới hành động cầm li trà bằng tay trái của Emma, lòng hơi sững lại. Hai mươi năm trước, khi sẹo bỏng đã hồi phục rồi trở về Trung Quốc tới giờ là lần đầu tiên anh gặp lại mẹ của mình. Chỉ là không ngờ, lại thay đổi như vậy.

“Con muốn ta cứu Tiểu Diệp, thì con phải đáp ứng ta một điều kiện.” Emma buông tách trà xuống, giọng không lạnh không nhạt nói.

“…” Bạch Niên Vũ không trả lời nhưng không có nghĩa cự tuyệt.

“Làm chủ nhân của Krisen.”

“Chỉ vậy thôi sao?” Bạch Niên Vũ hỏi.

“Đúng vậy.”

“…”

“Nếu con yêu Tiểu Diệp thì mẹ khuyên con nên dừng lại đi, liệu nó có chấp nhận việc mẹ chồng của nó giết mẹ nó không?” Emma đột nhiên nói.

Điều lo lắng mà Bạch Niên Vũ chôn giấu bao lâu nay cuối cùng cũng bị đào lên.

“Tình yêu là độc dược không thuốc giải đấy!” Emma cười rồi đứng dậy rời khỏi vườn hoa, để lại Bạch Niên Vũ ngồi đó.

***

Tiêu Tiểu Diệp tỉnh dậy thì đã thấy mình đang nằm trên một chiếc giường, căn phòng xa lạ, đây không phải Tiêu gia, Tĩnh gia hay Tuyết Linh Viên, nơi này là một nơi quá xa lạ. Cô vội vàng rời khỏi phòng, nhìn kiến trúc cổ trang trí từ câu thang, trần nhà thì cô mới nhận ra được là cô đang ở trong một tòa lâu đài quý tộc, nhưng kiến trúc này đều là của các nhà quý tộc châu Âu. Cho tới khi đi xuống tầng cũng kiểu thế này, cô không gặp được bất cứ người nào cả. Nhưng khi ra khỏi nơi này, cô đã bị choáng ngợp bởi vườn hoa mạn châu sa trước mắt. Rốt cuộc là cô đang ở đâu đây?

Tiêu Tiểu Diệp chậm rãi đi vào trong vườn hoa. Khi đến khu trồng hoa bỉ ngạn, cô thấy cả một khoảng không gian toàn một màu đỏ rực đầy thê lương, từ xa nhìn vào trông chẳng khác nào một tấm thảm đầy máu. Những bông hoa đỏ rực đung đưa trong gió như cất lên một bản tình ca thê lương. Cô chợt thấy ở giữa vườn hoa, Bạch Niên Vũ đang ngồi ở đó. Cô nhanh chóng đi tới.

“Bạch Niên Vũ?” Cô thử gọi.

Bạch Niên Vũ xoay người lại nhìn về phía cô. Ánh hoàng hôn lấp lánh trên người Tiêu Tiểu Diệp, trong bộ váy trắng, cô lại càng trở nên xinh đẹp. Cô đứng trong vườn hoa, khuôn mặt xinh đẹp như mẫu đơn hướng về phía anh. Sắc đỏ tươi của hoa bỉ ngạn làm càng làm bật lên làn da trắng nõn mịn màng của cô. Cảnh tượng lúc này như một bức tranh tuyệt đẹp khiến Bạch Niên Vũ đê mê.

“Tỉnh rồi à?” Anh khẽ nói.

“Đây là đâu?” Tiêu Tiểu Diệp hỏi.

“London, Anh.”

Chỉ là hôn mê một ngày thôi mà khi tỉnh lại đã ở một châu lục khác, ai cho con nhân đạo?