Tổng tài, phu nhân lại bỏ trốn rồi - Trang 6

Chương 6

Đang mải suy nghĩ thì đột nhiên có tiếng người nói vọng từ ngoài hành lang vào,” Cái thằng điên ấy ở đâu hả, chỉ một phát đạn cỏn cỏn thôi mà cũng không tránh được, ngu ngốc thật đấy”, Bạch Niên Vũ nhận ra cái tiếng nói đó, cười lạnh,” Oắt con kia lại tới đây làm gì không biết nữa.”

Bước vào phòng bệnh, cái tên miệng to chửi ngoài hành lang im lặng hẳn, lắc đầu.

– Bạch Niên Vũ, chú không sao chứ, nghe tin chú bị bắn mà em lòng đau như cắt, đã nhanh chóng bay từ Mỹ thẳng về đây, rốt cuộc anh có sao không?- Cái tên kia chạy vào bên cạnh Bạch Niên Vũ, đôi mắt tràn đầy lo lắng.

Bạch Niên Vũ chẳng thèm quan tâm tới cái giả tạo của hắn ta, bắt đầu kể tội:” Lúc nãy tôi nghe thấy tiếng ai đó nói tôi là thằng điên, ngu ngốc, hừm, Hứa Luật Khôi, cậu có nghe rõ không?”

Hứa Luật Khôi mặt tái mét, chỉ cười vu vơ:” Chẳng nghe thấy gì cả, mấy hôm nay Hiểu Khê cứ sư tử hống bên tai nên lão đại nói gì em cũng chẳng nghe thấy!!!”

Bạch Niên Vũ quả thật khâm phục cái tài nói dối của Hứa Luật Khôi. Đột nhiên Luật Khôi hỏi:

– Là hắn đúng không? Cái tên chết dẫm kia phải không?

“…”

– Tại sao anh lại không tránh chứ?

“…”

– Thật đến khổ với anh.

Hứa Luật Khôi nãy giờ tự độc thoại nên có chút buồn chán, ngồi ủ rũ trên ghế gần đó.

” Luật Khôi, cuối cùng anh đã tìn thấy thiên thần của mình rồi.” Tiếng Bạch Niên Vũ nhẹ nói.

“Hảaaaaa” Hứa Luật Khôi há hốc.” Cái bà cô mà anh gặp ở nghĩa địa ư, cô ta thật sự là người sao, thật là….”

“Anh không chắc chắn nhưung có lẽ là cô ấy thật.”

Đột nhiên hắn quay về phía Hứa Luật Khôi, ” Vậy còn cậu, kế hoạch thế kỉ vẫn chưa thể làm được sao?”

– Không thể, có lẽ Hiểu Khê thích cậu ta hơn.

– Đã thử chưa mà biết.

– Không cần. Bởi chính em đã tự mình nhìn thấy.- Hứa Luật Khôi thở dài.

– Luật Khôi, tại sao cậu không nói với Hiểu Khê tình cảm của mình?

“Là bởi vì nếu như tôi tỏ tình với cậu ấy…Lỡ như cậu ấy không đồng ý vậy thì liệu giữa hai người chúng tôi vẫn còn tình bạn? Không thể đâu, bọn tôi đã định rằng cả đời này chỉ có thể là hai đường thẳng không có giao điểm. Tôi thà là người âm thầm đứng sau yêu cậu ấy, bảo vệ cậu ấy chứ không thể là người quang minh chính đại đứng bên cậu ấy.

Bạch Niên Vũ cau mày. Hắn biết Luật Khôi là người như thế nào, suốt bao nhiêu năm nay, hắn đã nhìn cậu ta si tình đến độ ra sao, bảy năm, theo đuổi một cô gái bảy năm vậy mà vẫn chỉ dừng lại ở cái mác bạn thân.

– Luật Khôi, cậu biết không, nếu tôi là cậu thì 7 năm trước tôi đã tỏ tình rồi.- Tiếng một người đàn ông khác vang lên ngoài cửa.

– Lâm Thiên Dương, cậu tới đây làm gì?

– Địch nhân của tôi bị thương thì phải tới thăm rồi.- Lâm Thiên Dương đặt bó hoa xuống bàn, mỉm cười.

Và hai cái người kia thì trố mắt bởi bó hoa mà anh ta đưa tới là Hoa hồng trắng.” Đại ca, huynh mong tôi chết tới thế sao?”

Đọc FULL truyện tại đây

Lâm Thiên Dương đi tới bên giường bệnh, nhìn Bạch Niên Vũ nằm quằn quại trên thì chợt mỉm cười:” Thế nào, bà vợ tương lai phẫu thuật cho có ổn không?”

– Kinh khủng, dã man.

– Lâm Thiên Dương, nếu như anh ở đây thì có phải Hiẻu Khê cũng tới đây không?- Hứa Luật khôi từ đâu chộp ra một câu.

– Đúng vậy.

– Hello, Anh Tiểu Vũ, vẫn còn sống chứ?- Tiếng Lâm Hiểu Khê cười cười.

“Nhắc đến Tào Tháo, Tào Tháo đến ngay”

– Chưa đến nỗi phải vào trong nhà xác.- Bạch Niên Vũ mỉm cười đáp lại.

– Lúc nãy em bảo Thiên dương mua hoa hồng thế mà anh ấy lại mua hoa màu trắng, thế là em phải quay lại mua một bó khác nên đến muộn.- Lâm Hiểu Khê bỏ bó hoa mới vào bình gần đó.

– Ờm. Ơ Hứa Luật khôi cậu đi đâu vậy?- Lâm Thiên Dương đột nhiên.

Thì ra Hứa Luật Khôi đang có ý định đào tẩu, Lâm Hiểu Khê nhìn về phía cậu ta rồi đột nhiên hét lớn:” Hỗn đản, mấy ngày nay cậu đã đi đâu hả?” Hứa Luật Khôi mếu mặt,” Thiên Dương, anh giết tôi rồi.” Lâm Hiểu Khê lôi Hứa Luật Khôi xềnh xệch xềnh xệch ra khỏi phòng bệnh, để lại hai người kia với ánh mắt mất hồn.

Chợt Bạch Niên Vũ hỏi Thiên Dương:” Tiêu Tiểu Diệp là chị họ của cậu phải không?”

– Ừm, mà có chuyện gì?

– Hình như cô ấy chính là thiên thần mà bấy lâu nay tôi vẫn tìm kiếm.

– Cái ấy.. thật sự không?-Lâm Thiên Dương hốt hoảng.

– Cô ấy có thường tới nghĩa trang ở phía đông thành phố không?

– Có, kể từ khi mẹ và em trai Tiểu Diệp mất thì tối nào cô ấy cũng tới đó. Kể cả sau khi đi du học về.

– Qủa nhiên là vậy.- Bạch Niên Vũ cười mỉm.

– Niên Vũ, nếu anh có ý định theo đuổi Tiểu Diệp thì phải có tính kiên nhẫn một chút bởi vì cô ấy rất khó theo đuổi, với lại Tiểu Diệp không tin vào tình yêu đâu.- Lâm Thiên Dương nhắc nhở.

– Không sao, tôi đã đợi cô ấy cả mười năm rồi, nên chẳng ngại đợi thêm nữa. Tôi không sợ thời gian,bởi vì cuộc đời của tôi vẫn còn dài, chờ thêm mấy năm thì có làm sao?- Bạch Niên Vũ nói.

– Có lẽ là vậy. Nếu như anh có thể làm cho cô ấy yêu anh thì… chẳng mấy chốc anh đã là anh rể của tôi rồi.

– Tôi đã là anh rể của anh từ khi chúng ta mới 10 tuổi.- Bạch Niên Vũ cười.

– Chúc anh theo đuổi thành công. Nhưng mà… tôi đến đây không phải chỉ để thăm anh đâu, tôi nhận lệnh của bà nội tới thu tiền viện phí:” phòng VIP hạng nhất hết 15000 NDT, tiền phẫu thuật 13500 NDT, tiền thuốc men 3000 NDT, tổng cộng 21500 NDT. Anh trả bằng thẻ hay là tiền mặt vậy?

– Bằng thẻ.- Bạch Niên Vũ cười.

– Nói đùa chứ không cần đâu, miễn phí cho anh đấy. Xem như tiền mừng cưới.

– Hào phóng nhỉ.

– Đương nhiên rồi. Mà tôi phải chuẩn bị thêm một phòng VIP nữa rồi.

– Để làm gì??

– Chuẩn bị cho Hứa Luật Khôi. Cậu ta sắp bị Tiểu Khê tẩn cho chết rồi.

– Đời này Hứa Luật Khôi gặp phải Tiểu Khê, giống như gặp phải la sát vậy.