Tổng tài, phu nhân lại bỏ trốn rồi - Trang 55

CHƯƠNG 55

Bạch Niên Vũ nhận được điện thoại của ai đó, ra khỏi nhà để nghe điện thoại.

Tiêu Tiểu Diệp cũng chẳng mấy quan tâm, bây giờ cả tâm trí của cô đều đặt vào bức thư bị đốt cháy kia. Cô hận Mục Tử Kì nhưng sau khi đọc xong bức thư này cô lại thấy thương hại cô ta, một cô gái 18 tuổi bị đày đọa rơi vào thế giới dơ bẩn để rồi biến chất, một cô gái quá nặng tình nặng nghĩa để rồi trở thành kẻ giết người. Hóa ra, con người cũng chẳng dễ dàng gì để tồn tại. Tiêu Tiểu Diệp thở dài, thương hại hay hận thù, suy cho cùng cũng chỉ là hư vô…

Tiểu Màn Thầu nhìn thấy Tiêu Tiểu Diệp im lặng nãy giờ thì đột nhiên hỏi, ” Mẹ Tiểu Diệp, mẹ đang nghĩ gì vậy?”

“Không có gì. Con tiếp tục đánh đàn đi.” Tiêu Tiểu Diệp cười, cô nghĩ gì thì một đứa nhóc 5 tuổi sao mà hiểu được.

“Vâng ạ.” Cậu nhóc ngoan ngoãn nghe lời.

Bạch Niên Vũ đã đi nên Tiêu Tiểu Diệp thay thế anh ta dạy đàn cho Tiểu Màn Thầu. Cô nhìn cái bản nhạc mà Bạch Niên Vũ dạy cho Tiểu Màn Thầu thì giật mình, cái tên này sao lại dạy cho cậu nhóc 5 tuổi bài khó thế này, đến cả cô còn chưa thể đánh được nữa. Nhưng mà lo lắng của cô đã thừa rồi bởi Tiểu Màn Thầu đánh rất thành thạo, và thế là đổi lại, Tiểu Màn Thầu dạy đàn cho Tiêu Tiểu Diệp.

“Reng,..reng…reng…” Chuông điện thoại Tiêu Tiểu Diệp lại reo.

“Alo!” Tiêu Tiểu Diệp nghe máy.

“Diệp tỉ, tới bệnh viện ngay được không, Tiểu Khê gặp chuyện rồi!” Lâm Thiên Dương giọng vội vàng nói.

“Được.” Tiêu Tiểu Diệp trả lời.

Đúng lúc này Bạch Niên Vũ cũng vào nhà, hình như cũng là chuyện của Lâm Hiểu Khê. Hai người nhận ra ngay.

“Tiểu Màn Thầu, con chịu khó ở nhà được không?” Tiêu Tiểu Diệp hỏi.

“Được ạ!” Tiểu Màn Thầu gật đầu.

Bên ngoài, Bạch Niên Vũ đã nhanh chóng chuẩn bị xe. Hai người cùng nhau tới bệnh viện. Vì là việc gấp nên Bạch Niên Vũ lái xe rất nhanh, vượt không biết bao nhiêu đèn đỏ.

“Tiểu Khê và Luật Khôi hôm nay nhận được nhiệm vụ, bắt giữ vụ buôn bán ma tuý ở cảng A. Trong lúc đấu súng, một tên đã kích hoạt bom, tuy tránh được nhưng mà mảnh vỡ của bom bắn ra đâm vào vùng bụng của Tiểu Khê. Bây giờ đang ở bệnh viện, chuẩn bị cấp cứu.” Bạch Niên Vũ nói.

Tiêu Tiểu Diệp suy nghĩ, nếu là ở vùng bụng thì nguy cơ cứu sống được có thể là 70% trừ trường hợp mất máu quá nhiều thì sẽ ảnh hưởng nặng hơn.

Mười phút sau, Bạch Niên Vũ đã đưa Tiêu Tiểu Diệp tới bệnh viện, trùng hợp là gặp ngay xe cấp cứu. Tiêu Tiểu Diệp lao xuống ngay. Lâm Hiểu Khê được đặt lên cáng, cô vẫn còn ý thức. Tiêu Tiểu Diệp chạy tới.

“Diệp tỉ..” Lâm Hiểu Khê yếu ớt nói.

“Im lặng, đừng nói gì cả…” Tiêu Tiểu Diệp trừng mắt ra lệnh.

Lâm Hiểu Khê cười nhạt rồi hai mắt nhắm lại, hôn mê. Rất nhanh, đã được chuyển vào phòng cấp cứu. Tiêu Tiểu Diệp mặc đồ phẫu thuật rồi tới phòng cấp cứu. Mấy người bác sĩ kia bây giờ tâm trạng hết sức run rẩy, cô cảnh sát này là con gái của Lâm chủ tịch, nếu mà phẫu thuật hỏng thì bọn họ có mười cái mạng cũng không đền nổi. Khi cửa phòng mở ra, nhìn thấy Tiêu Tiểu Diệp đi vào thì mừng cho chảy nước mắt, nữ thần đây rồi, cứu tinh tới rồi.

Tiêu Tiểu Diệp tay cầm dao hơi run, tuy cô đã phẫu thuật cho không biết bao nhiêu người rồi nhưng lần này lại là người nhà, là cô em gái mà cô yêu thương nhất, cho nên tâm lí vẫn chưa ổn định. Định thần một lát rồi nhanh chóng bắt đầu.

Ngoài phòng cấp cứu, Lâm Thiên Dương, Bạch Niên Vũ và cả Hứa Luật Khôi đang ở ngoài. Tuy cả ba người đều duy trì trạng thái bình tĩnh nhưng trong tâm thì đã gợn sóng.

“Hứa Luật Khôi, là thằng nào?” Lâm Thiên Dương lạnh hỏi.

“Người của Hắc Sát, ở cảng đã diệt hết rồi.” Hứa Luật Khôi nói. Cái giây phút quả bom kia kích hoạt, Hứa Luật Khôi đã rất lo sợ. Tất cả cảnh sát tham gia vào vụ cảng biển đều kinh hãi, Hứa thiếu tá chạy tới ôm lấy Lâm đại úy, sau đó phát điên lên bắn vào bọn người của Hắc Sát.

“Mẹ kiếp, anh cho cả lũ về chầu Diêm Vương.” Lâm Thiên Dương hét lên, lấy điện thoại ra gọi. Giọng gắt gao lên,” Giết hết, giết tận gốc cho tao.”

Bạch Niên Vũ im lặng. Hắc Sát, chẳng phải là người của bọn Thiệu Kì sao? Lần này lại đụng đến hai đại gia tộc, chắc chắn không còn đường sống nữa rồi.

“Hai người cứ từ từ, Tiểu Khê vẫn còn đang phẫu thuật, chúng ta vẫn là trấn tĩnh lại.” Bạch Niên Vũ nói.

“Em gái tôi 25 năm tôi còn chưa dám đánh bao giờ thế mà mấy cái con chó điên kia dám gài bom sao, con mẹ nó, lột da chúng nó ngâm dấm tôi cũng chẳng hả dạ!” Lâm Thiên Dương hét lên. Khẩu khí của anh ta khiến cho mọi người ở đó đều kinh hãi.

Hứa Luật Khôi nãy giờ đứng trước cửa phòng cấp cứu, đột nhiên bị lôi lại, một quả đấm vào ngay giữa mặt. Hứa Luật Khôi ngã về phía tường, giơ tay lên quẹt máu nơi khóe miệng.

” Hứa Luật Khôi, cậu bảo vệ cô ấy kiểu đó sao?” Bạch Ngạn Lâm chính là người đã ra tay với Hứa Luật Khôi.

Hứa Luật Khôi vẫn im lặng.

“Thằng ngu!” Bạch Ngạn Lâm mắng to, tay giơ lên

Bạch Niên Vũ lại can ngăn, trừng mắt với Bạch Ngạn Lâm,” Nháo thế đủ chưa hả?”

Bạch Ngạn Lâm hất tay Bạch Niên Vũ ra, quay lại ngồi vào ghế chờ.

Sảnh chờ lại rơi vào im lặng. Mấy cái vụ náo loạn vừa rồi khiến cho không khí càng khó xử.

” Reng..reng..reng..” Chuông điện thoại vang lên, đánh vỡ sự im lặng đấy.

“Alo!” Lâm Thiên Dương nghe máy.

“…. ”

“Tiểu Khê bây giờ vẫn còn đang phẫu thuật.” Lâm Thiên Dương giọng dịu hơn.

“….”

“Em ấy được Diệp tỉ làm phẫu thuật, bà cứ yên tâm đi ạ!” Lâm Thiên Dương cố gắng xoa dịu tình hình, rõ ràng hắn đã chặn hết tin tức rồi mà sao bà nội vẫn biết được.

“….”

“Bà cứ yên tâm.” Lâm Thiên Dương nói.

“….”

Lâm Thiên Dương vừa tắt điện thoại thì đèn phòng phẫu thuật cũng tắt. Lâm Hiểu Khê được đẩy ra ngoài. Hứa Luật Khôi, Lâm Thiên Dương và Bạch Ngạn Lâm chạy tới ngay.

Đọc FULL truyện tại đây

“Mảnh bom lấy được ra rồi, hiện tại em ấy đang hôn mê, nghỉ ngơi vài tuần, không hoạt động mạnh là được.” Tiêu Tiểu Diệp dặn dò.

“Tốt rồi!”

Tiêu Tiểu Diệp lúc nãy làm phẫu thuật cũng nghe thấy vụ cãi lộn ngoài này của mấy người. Cô nhìn Hứa Luật Khôi, khóe môi tím đỏ, cả người vẫn còn mặc đồ tác chiến, nơi cánh tay vẫn còn đỏ máu. ” Luật Khôi, cậu bị thương, đi theo chị để xử lí vết thương.”

Hứa Luật Khôi mải nghĩ về Lâm Hiểu Khê nên không đoái hoài đến vết thương của mình, lúc này mới nhớ tới, nhưng câu ta gạt phăng đi, ” Mấy cái vết thương nhỏ thôi mà.”

“Chú đi cho anh, cứu sống được Tiểu Khê rồi, tới lượt cậu nhiễm trùng thì chết.” Lâm Thiên Dương ra lệnh. Qủa thật bây giờ hắn mới chú ý tới vết thương của Hứa Luật Khôi.

“Được rồi.” Hứa Luật Khôi nhận lệnh, đi theo Tiêu Tiểu Diệp.

Tới phòng sơ cứu, Hứa Luật Khôi tâm tình vẫn đặt nơi đâu. Trên người cậu ta có vết trầy xước, một vết đạn bắn trượt nơi cánh tay phải. Tiêu Tiểu Diệp rửa vết thương cho, lúc chấm cồn qua vết thương Hứa Luật Khôi mới nhíu mày hồi phục tâm trí.

“Chị định giết người sao?” Hứa Luật Khôi nói.

“Hóa ra là còn biết đau..” Tiêu Tiểu Diệp lạnh nói. Vết thương thì máu chảy đỏ, sưng lên vậy mà vẫn còn lì mặt.

“Làm quân nhân thì mấy vết này có là gì!” Bạch Niên Vũ đứng ngoài cửa nhếch mép nói.

“Em đâu có trâu bò như anh, bị đạn bắn trúng tim tối hôm qua thì ngày hôm sau đã tưng tửng chạy rồi.” Hứa Luật Khôi liếc mắt.

“Chú nghĩ ai cũng được như anh đấy hả?” Bạch Niên Vũ nói.

“Bà cô, làm nhanh lên, em còn phải sang chỗ Tiểu Khê nữa.” Hứa Luật Khôi giục Tiêu Tiểu Diệp.

Tiêu Tiểu Diệp nhìn Hứa Luật Khôi, trực tiếp đổ thẳng chai cồn lên toàn bộ vết thương, lấy băng gạc cuốn lại.

Hứa Luật Khôi hét lên, trừng mắt nhìn Tiêu Tiểu Diệp, bà cô này có vấn đề sao?

“Rửa xong rồi, đi đi..” Tiêu Tiểu Diệp cười. Này thì ” Bà cô”, dám kêu chị là bà cô…

Hứa Luật Khôi mặc lại đồ, chạy ra khỏi phòng.

Bạch Niên Vũ nhìn hành động vừa rồi của cô vợ mình thì hơi sợ. Nếu mà anh có đụng chạm tới cô thì anh có bị cô cho một dao mổ vào tim không nhỉ?

Tiêu Tiểu Diệp dọn dẹp đồ, nhàn nhạt nói,” Sang thăm Tiểu Khê.”

Bạch Niên Vũ gật đầu đi theo cô.

Vừa tới phòng bệnh của Lâm Hiểu Khê thì đã nhìn thấy Lâm Thiên Dương đang bị Tĩnh phu nhân giáo huấn ở phía ngoài. Ánh mắt của bà thật sự tràn đầy lửa giận, cũng phải thôi, đứa cháu gái bà cưng chiều nhất bây giờ bị đánh bom thì ai mà bình tĩnh nỗi.

“Thiên Dương, tất cả là cháu dung túng cho Tiểu Khê. Nếu không phải cháu để cho nó làm cảnh sát thì những chuyện này sao lại xảy ra hả? Ba mẹ cháu mà biết thì bọn họ cạo đầu cháu đi!” Tĩnh phu nhân nghiêm giọng nói.

“Bà, cháu biết sai rồi.” Lâm Thiên Dương cúi đầu. Cái con nhỏ kia ép anh phải cho nó đi vào quân ngũ chứ đâu phải là anh dung túng.

“Liệu hồn đó, nếu chuyện mà xảy ra việc này một lần nữa thì…. ” Tĩnh phu nhân lại một tràng giáo huấn.

Lâm Thiên Dương tội nghiệp phải nghe chửi, chửi từ chuyện 7 năm trước cho tới 7 năm sau, chửi cho nát tai. Tất cả là tại bọn chó điên kia dám đụng đến cháu gái bảo bối của Tĩnh phu nhân nên bây giờ đứa cháu trai đích tôn bị ghẻ lạnh là anh đây mới bị chửi.

Tiêu Tiểu Diệp và Bạch Niên Vũ mặc kệ hai người đó, đi vào phòng bệnh. Lạ cái là phòng bệnh bây giờ nặng mùi thuốc súng kinh khủng, không khí căng thẳng hơn cả phòng họp. Hứa Luật Khôi và Bạch Ngạn Lâm ngồi ở hai bên góc phòng, không dám lại gần giường bệnh, thi nhau trừng mắt.

Tiêu Tiểu Diệp lại kiểm tra chỉ số của Lâm Hiểu Khê rồi mới an tâm đi về. Bạch Niên Vũ cũng vậy. Trên xe, Bạch Niên Vũ vì đã xong việc nên có phần thoải mái hơn, lái xe đúng luật.

“Hứa Luật Khôi có tố chất làm em rể của tôi.” Tiêu Tiểu Diệp nói. Nhìn biểu hiện lo lắng của cậu ta thì yên tâm.

“Em em vào bệnh viện mà em vẫn còn có tâm trạng xem mặt sao?” Bạch Niên Vũ hỏi.

“Chẳng phải đã tốt rồi hay sao! Mà cũng cho con bé kia một bài học, quân nhân đâu phải dễ làm.” Tiêu Tiểu Diệp cười, cô vẫn nhớ cái bộ dạng của Lâm Hiểu Khê khi khóc lóc cầu xin bà ngoại cho vào quân ngũ.

Bạch Niên Vũ im lặng, tiếp tục lái xe.

Tiêu Tiểu Diệp chợt nhớ tới một chuyện, nhanh chóng hỏi Bạch Niên Vũ, ” Ngạn Lâm thích Tiểu Khê ư?”

Bạch Niên Vũ ậm ừ, ” Bảy năm, bằng thời gian của Luật Khôi.”

“Hả, Luật Khôi cũng thích Tiểu Khê sao?” Tiêu Tiểu Diệp ngạc nhiên.

“Ờ, mà đừng có nói cho Tiểu Khê biết!” Bạch Niên Vũ dặn dò.

“Khoan đã, cái chuyện này ai ai cũng biết thế mà chỉ có Tiểu Khê là không biết à!”

“Cứ cho là vậy!”

“Em biết không, Ngạn Lâm và Luật Khôi so với nhau chẳng ai thua ai, gia thế, bề ngoài cân sức nhau cả tuy nhiên Ngạn Lâm lại thua Luật Khôi ở một chỗ…” Bạch Niên Vũ nói.

Tiêu Tiểu Diệp nhìn chằm chằm Bạch Niên Vũ.

“Luật Khôi là vị hôn phu của Tiểu Khê, Ngạn Lâm không phải.” Bạch Niên Vũ nhìn cô, ánh mắt anh mang nhiều sắc thái, giống như anh đang ám chỉ một điều gì đó với cô.

Tiêu Tiểu Diệp cũng chẳng để ý. Cô im lặng dựa vào thành ghế, ý tứ của anh ta cô gần như hiểu lại gần như không hiểu. Rối rắm trong đầu.

———————————

TA: Để tôi giải thích cho các bạn câu nói cuối cùng của Bạch Niên Vũ.

– Vũ ca chính là đang ám chỉ Tôn Niệm Hàn với Tiêu Tiểu Diệp. Cho dù TNH có yêu TTD nhiều như thế nào thì cũng chẳng làm được gì cả bởi Vũ ca là vị hôn phu của TTD, là người đã định sẵn là bạn trăm năm của TTD. Và đó cũng là phần nào giải thích cho những câu nói ” Bởi vì cô ấy là Tiêu Tiểu Diệp, là cháu gái tĩnh gia…” của TNH. BNV chính là đang nói bóng, nói gió. Vũ sẹo, anh rất thâm.