Tổng tài, phu nhân lại bỏ trốn rồi - Trang 54

CHƯƠNG 54

“Mẹ Tiểu Diệp…” Tiếng Tiểu Màn Thầu vang lên, cắt đứt câu chuyện của Bạch Niên Vũ.

Tiêu Tiểu Diệp vẫn còn đắm chìm trong câu chuyện thì bị gọi dậy, không đành lòng nhưng đành chấp nhận. Cô ra khỏi giường, mở cửa, nhìn thấy Tiểu Màn Thầu đang đứng trước cửa.

“Dậy rồi à?” Tiêu Tiểu Diệp xoa đầu cậu nhóc.

“Vâng ạ.” Tiểu Màn Thầu cười.

“Vệ sinh cá nhân chưa?”

“Rồi ạ.”

“Hảo, chờ mẹ một tí được không?”

“Dạ.” Tiểu Màn Thầu gật đầu rồi đi xuống lầu.

Tiêu Tiểu Diệp bắt gặp ánh mắt cười của Bạch Niên Vũ thì khó hiểu,” Nhìn gì?”

“Chỉ là thấy em đẹp.” Bạch Niên Vũ nói. ( Vũ ca nịnh vợ )

“Đẹp thì kệ tôi. Nhưng mà câu chuyện sau đó như thế nào hả?” Tiêu Tiểu Diệp hỏi.

“Sau đó ư? Quên rồi.” Bạch Niên Vũ rời giường.

“… ” Ba vạch hắc tuyến nổi lên, Chẳng phải Bạch Niên Vũ muốn kể chuyện cho cô sao?

Bạch Niên Vũ rời phòng. Tiêu Tiểu Diệp thì đi vệ sinh cá nhân.

Lúc Tiêu Tiểu Diệp làm xong, xuống lầu thì đã thấy Bạch Niên Vũ quần áo chỉnh tề đang ngồi chơi với Tiểu Màn Thầu. Quái lạ, cái tên Bạch Niên Vũ này thay đồ nhanh như vậy, hắn còn không vào phòng thay đồ mà.

Đáp án là: Nhà anh giàu, lắm phòng, anh thay đồ chỗ nào chả được.

” Mẹ nuôi!” Tiểu Màn Thầu phát hiện Tiêu Tiểu Diệp thì kêu lên.

Bạch Niên Vũ nhìn cô, cười rộ lên. ” Bà xã, xuống ăn sáng nào!”

( Bọn họ ăn sáng, chúng ta đừng để ý )

Sau khi ăn xong, Bạch Niên Vũ thực hiện lời nói của mình, dạy Tiểu Màn Thầu đánh đàn. Nhìn hai người kia chăm chú mà Tiêu Tiểu Diệp ngây ngất, ai da, soái ca và soái nhí cùng tỏa sáng thế này thì hại chết con gái nhà người ta mất.

Ngồi trên sofa, Tiêu Tiểu Diệp lấy quyển sổ nhạc ra xem. Không biết là ai đã viết nhưng mấy cái bản nhạc này được chú thích rất kĩ. Phải nói là người đó rất cẩn thận. Tuy nhiên, lật đến trang nhạc cuối cùng thì Tiêu Tiểu Diệp chợt thấy lạ, trang này dày hơn các trang khác. Tò mò, rút giấy ra thì một tờ giấy khác cũng rơi khỏi. Tiêu Tiểu Diệp nhặt tờ giấy kia lên, mở ra, nội dung trong đó khiến cô sững người.

“Gửi anh, Niên Vũ…

Em biết em không còn tư cách để ở bên cạnh anh nữa cho nên em muốn viết bức thư này gửi cho anh, hi vọng anh đừng đọc được.

Anh à, ngày ấy khi em bắn anh, anh rất đau đớn nhưng cớ sao anh lại cười vậy? Anh bảo anh nợ em, cho nên anh giao mạng anh cho em, tùy em xử. Anh thừa biết phải không, rằng sẽ có ngày em phản bội tình yêu của anh để chọn lấy quyền lực. Lúc ba viên đạn đâm vào da thịt anh, dây tơ tình chúng ta cắt đứt, Em giết anh rồi.

Khi thấy anh trong phòng cấp cứu, bác sĩ chạy đôn chạy đáo hỏi khắp nơi để tìm nhóm máu của anh thì em rất lo lắng. Người có nhóm máu khớp là ba anh, nhưng ông ấy lại mất rồi. Em trai anh cũng không khớp máu tất cả bệnh viện đều huy động máu nhưng lại rất vô vọng. Lâm Thiên Dương, Chấn Tưởng Dạ đều dùng ánh mắt tàn ác nhìn em, em biết, em đã làm nên việc gì rồi. Em chợt nhớ tới một người, hắn ta cũng có dòng máu hiếm như anh cho nên em đã đánh liều chạy tới chỗ hắn. Hắn nói hắn sẽ giúp em nếu em đáp ứng điều kiện của hắn, chắc anh biết điều kiện là gì rồi đúng không? Và em đã đáp ứng. Anh được cứu sống, em vui rồi.

Em là con ngốc đúng không? Đã giết anh rồi mà vẫn bất chấp tất cả để cứu anh, thật ngu xuẩn. Vứt bỏ đi tôn nghiêm, trong sạch của phụ nữ để giúp anh, càng ngu xuẩn. Là mẹ anh giết ba em, hại nhà em tan hoang cửa nát nhưng em vẫn cứu anh. Tại sao? Vì em yêu anh.

Em nhớ cái ngày em đi, anh đứng trong mưa, trên người vẫn mặc đồ bệnh viện, chạy tới sân bay tìm em. Cách qua lớp kính máy bay, em vẫn có thể thấy được anh. Nhìn anh bị đám vệ sĩ chặn lại, nhìn anh cố gắng đuổi theo máy bay mà em đau đớn khôn cùng. Không biết có phải là phép màu hay không nhưng em nghe thấy tiếng anh gào thét xin em đừng đi, rằng anh tha thứ cho em. Dặn lòng bản thân phải tuyệt tình, không rơi nước mắt nhưng em lại làm không được. Hắn nhìn em, khinh bỉ hỏi em rằng ” Em có xứng với hắn không?” Em biết, em tổn thương anh nhiều quá cho nên em không còn tư cách nữa.

Bao năm rồi mình chưa gặp nhau anh nhỉ, 5 năm rồi, hôm nay, tình cờ em thấy anh trong công viên, anh ngồi bên ghế đá cùng với một cô gái khác. Em đã định rời đi nhưng lại không cam lòng, em chỉ muốn nhìn anh một chút. Em thấy anh rất tốt, anh đã khác xưa nhiều rồi, anh chính chắn chứ không còn dáng vẻ ngông cuồng nữa.Lúc em định rời đi thì hắn nói với em rằng có tay súng bắn tỉa đang nhắm vào anh. Em không tin nhưng khi em thấy tia laser màu đỏ sáng rực nơi ngực anh thì em hoảng hốt, vội chạy ra đường, em muốn nhắc nhở anh. Và hình như em thành công rồi, chiếc xe kia đột ngột đâm vào người em, ánh đèn laser cũng vụt tắt. Anh, em lại “sơ ý” cứu anh rồi. Ngốc thật!

Đêm nay ở bệnh viện rất cô tịch, em viết lá thư này, chỉ hi vọng rằng anh đừng đứng dưới kia chờ em nữa, anh về đi. Anh hút nhiều thuốc quá, không tốt cho sức khoẻ đâu. Em không muốn bản thân lại mềm lòng tha chết cho anh.

Niên Vũ, nếu có thể thì hi vọng anh chờ em, kì hạn 10 năm của em nhanh thôi là kết thúc, em sẽ quay lại, tiếp tục ở bên anh.

Em yêu anh, Bạch Niên Vũ!

Mục Tử Kì. ”

Tiêu Tiểu Diệp đọc xong lá thư thì sững sờ. Rốt cuộc là đã có chuyện gì vậy. Trong đầu cô lại hiện lên hình ảnh cô gái lao vào dòng xe. Là cô ta sao, Mục Tử Kì? Cô hiểu rồi, tại sao cô ta lại giết cô rồi, cô ta rất yêu Bạch Niên Vũ. Chẳng hiểu sao hốc mắt cô đỏ lên, một giọt nước mắt rơi xuống.

Đột nhiên tờ giấy trong tay cô bị đoạt mất. Cô hướng mắt lên, là Bạch Niên Vũ. Ánh mắt anh chăm chú nhìn vào tờ giấy. Sắc mặt anh biến hóa, tái mét, tức giận, bi thương. Tờ giấy bị anh vò nát lại.

“Anh chưa từng đọc nó sao?” Tiêu Tiểu Diệp nhẹ hỏi.

“Chưa từng.” Bạch Niên Vũ nói.

Bạch Niên Vũ vừa nói xong thì đã ném thẳng tờ giấy kia vào trong lò sưởi.

“Anh..” Tiêu Tiểu Diệp nhìn Bạch Niên Vũ, kinh ngạc.

“Đã là chuyện của 10 năm rồi, đọc hay chưa còn quan trọng sao?” Bạch Niên Vũ ngồi xuống sofa.

Đọc FULL truyện tại đây

“Nhưng cô ấy…” Tiêu Tiểu Diệp cau mày nói.

“Anh không yêu cô ấy nữa, anh yêu người khác rồi.” Bạch Niên Vũ ngắt lời.

Tiêu Tiểu Diệp lại quên mất, hắn có mối tình đơn phương mười năm. Khoan đã, nếu cô tính không lầm thì lần đầu tiên cô gặp hắn chính là 5 năm trước, nhưng trong bức thư kia viết là 5 năm chưa gặp. Vậy, sau khi chịu đả kích thì hắn rất nhanh đã yêu cô gái khác.

“Mối tình thứ hai của anh, anh gặp cô ấy vào 1 tháng sau ngày Mục Tử Kì rời đi. Anh bị ảnh hưởng tâm lí, cho nên trong lòng luôn mang cảm giác sợ sệt. Chuyện của hắc đạo và bạch đạo khiến anh đau đầu, nhưng khi anh gặp cô ấy, mọi chuyện khác đi. Lúc đầu anh chỉ hứng thú thôi, nhưng 4 năm, anh lại yêu. Và rồi cô ấy rời đi, anh không còn gặp nữa. Cho đến khi…” Bạch Niên Vũ nói đến đây thì dừng lại, ánh mắt hướng về phía Tiêu Tiểu Diệp.

Tiêu Tiểu Diệp quanh đầu, tránh ánh mắt của hắn, định nói là thấy bà đây giống cô kia rồi nên đem về thế thân hả?

“Này, ba nuôi, con đánh được cả bài rồi.” Tiểu Màn Thầu hào hứng nói.

Bạch Niên Vũ đứng dậy, đi vê phía Tiểu Màn Thầu kiểm tra thành quả của cậu nhóc.

Tiêu Tiểu Diệp ngồi nhìn lò sưởi, một mối tình mười năm cứ thế mà bị thiêu đốt. Hoá ra ái tình cũng chỉ là thứ đồ dễ cháy chứ không phải đá quý, kim cương gì mà bền vững mãi mãi.

———————————————-

“Em thực sự sẽ bắn anh sao?” Người đàn ông hỏi.

Cô gái vẫn hướng súng về phía anh ta, ánh mắt vẫn lạnh lùng.

“Không sao cả, là anh nợ em, mạng anh tùy em xử.” Người đàn ông kia cười, giống như anh ta có bị bắn chết hay không thì cũng chẳng sao cả.

“… ” Cô gái kia vẫn duy trì thái độ.

“Kì Kì, em đã từng yêu anh chưa, dù chỉ là một lần thôi, em may mảy động tâm.”

“Chưa từng yêu anh, Bạch Niên Vũ. Tôi đối với anh trước sau đều là lợi dụng.” Mục Tử Kì lúc này mới lên tiếng.

“Hóa ra từ trước tới giờ chỉ có anh tự mình đa tình.” Bạch Niên Vũ cười. Hắn cứ thế mà tiếp tục đi thẳng về phía Mục Tử Kì, dừng lại khi họng súng đã tiếp cúc với người anh. ” Ra tay đi!”

Mục Tử Kì bất động, cô không ngờ anh lại hành động như vậy.

“Đoàng….đoàng….đoàng…” Bạch Niên Vũ cướp cò, tự bắn về phía mình. Cả thân hình anh nặng nề đổ xuống. Máu chảy thấm áo sơ mi.

Mục Tử Kì tay run rẩy, nhìn Bạch Niên Vũ nằm dưới sàn.

Lâm Thiên Dương và Chấn Tưởng Dạ nghe thấy tiếng súng nổ thì lao vào, hốt hoảng đỡ Bạch Niên Vũ đi cấp cứu.

Mục Tử Kì cười lớn, cô trả thù được rồi này. Lệ tuôn trào trên gương mặt. Tim cô bị bóp nát.

———————————————

Từ sau khi đáp ứng điều kiện với Vearly, Mục Tử Kì bắt buộc phải tới Anh. Trước lúc đi, cô có ghé qua bệnh viện. Phòng bệnh của anh được bảo hộ rất nghiêm ngặt. Cô định rời đi thì Chấn Tưởng Dạ bắt gặp, ánh mắt anh ta lườm qua cô. Cô biết, bọn họ không giết cô đã là quá nhân từ rồi.

“Vào phòng bệnh đi, gặp cậu ta một chút.” Chấn Tưởng Dạ lạnh nói.

Mục Tử Kì chưa kịp phản ứng thì đã bị anh ta lôi vào bệnh, ” Nhìn đi. Niên Vũ bây giờ vì ai mà ra nên nông nỗi này!”

Mục Tử Kì tới bên giường bệnh nhìn Bạch Niên Vũ, sắc mặt anh tái xanh. Nước mắt rơi xuống.

“Cô biết không? Ngày hôm ấy, cậu ta đã đi mua nhẫn đấy, cậu ta còn tới Tĩnh gia để xin được hủy hôn ước với Tiêu Tiểu Diệp. Vậy giờ xem đi, cô đã làm nên chuyện gì?” Chấn Tưởng Dạ mỉa mai nói. Anh ta hận không thể xé xác Mục Tử Kì ra.

Mục Tử Kì nghe xong thì choáng váng. ” Vũ, không đáng đâu. Em không phải là nàng công chúa, em là phù thủy, là kẻ ác độc.” Mục Tử Kì nức nở, cô nói xong thì bỏ chạy ra khỏi phòng bệnh.

Khi cô tới sân bay, trời mưa rất to. Vệ sĩ của Vearly đi quanh cô, bảo vệ. Mục Tử Kì hướng tới cái máy bay tư nhân sắp sửa đưa cô tới địa ngục kia.

“Kì Kì…” Tiếng ai đó gào thét tên cô.

Mục Tử Kì sững người, quay đầu lại.Cô nhìn thoáng qua anh một lần cuối cùng. Bạch Niên Vũ chen qua đám đông, anh vẫn mặc bộ đồ bệnh nhân, chỗ bị cô bắn có một vùng thấm ướt máu đỏ, chắc là vết thương rách rồi.

“Mục Tử Kì, em lựa chọn đi.” Vearly đứng trên máy bay, lạnh nói với cô.

Mục Tử Kì cuối cùng vẫn lựa chọn rời đi.

Bạch Niên Vũ đuổi theo cô, bị vệ sĩ ngăn lại.

Mục Tử Kì lúc này đã lên máy bay, cô nhìn qua cửa sổ. Bạch Niên Vũ đang cố gắng đẩy vệ sĩ ra. Lúc này, vệ sĩ của anh cũng đã tới.

“Em xem, hắn cho dù bị em bắn cho suýt chết thì vẫn cố gắng chạy tới đây để ngăn cản em.” Vearly nói.

“…”

“Tiếc thật, em có xứng với hắn sao? Với tình yêu vĩ đại như vậy.”

“…”

Làn mưa xối xả vào thân hình của người đàn ông đang cố chạy theo máy bay. Rồi chỉ còn thấy thân ảnh đơn độc trĩu nặng ưu thương. ” Kì Kì, xin em đừng đi. Anh tha thứ cho em rồi.”

———————————-

Bóng hình cô độc đứng dưới sân bệnh viện, ánh mắt anh ta vẫn luôn dõi về căn phòng bệnh ở tầng nào đó. Thuốc lá cũng đã hút hết mấy bao rồi. Anh ta cười giễu, nhìn tập hồ sơ bệnh án trong tay: dập lá lách, gãy chân. “Tại sao em lại phải làm như vậy chứ? Anh bị bắn thì thù em trả xong, cần gì phải liều lĩnh vậy.”

Mưa tí tách rơi xuống, từng giọt rơi trên bóng hình anh ta.

“Lại mưa rồi! Giống như ngày em đi vậy.” Anh ta giơ tay ra hứng vài giọt. Rồi lê bước nặng nè rời khỏi.

“Em ổn là được rồi!”

—————————

TA: Sẽ có nhiều người nghĩ là tại sao Bạch Niên Vũ đã yêu Tiêu Tiểu Diệp rồi mà vẫn nhớ tới Mục Tử Kì. Cái này thì tôi chỉ giải thích rằng: ” Một người đã từng yêu sâu nặng không phải cứ nói quên là quên được. Cho dù bây giờ đã sớm có tình yêu mới nhưng sâu thẳm bên trong vẫn tồn tại bóng hình ai đó.” Các bạn hiểu thì hiểu, không hiểu thì cứ vào ném đá chửi Bạch Niên Vũ đa tình đi nhé!