Tổng tài, phu nhân lại bỏ trốn rồi » Trang 52

CHƯƠNG 52

Tiêu Tiểu Diệp choàng tỉnh thoát khỏi cơn mơ, mồ hôi lấm tấm. Nhìn đồng hồ đã 7 giờ sáng, ánh nắng hơi hé nhẹ nhàng lan toả khắp căn phòng. Cô nhớ về cuộc nói chuyện của năm năm trước, về người đàn ông kia. Bây giờ cô đã biết anh ta là ai rồi, chính là cái vị đang tự nhiên ôm cô ngủ này. Chẳng trách khi thấy Thần Dực, cô thấy quen tới vậy, hóa ra anh chàng lái xe năm nào là đây.

Khoan đã, Tiêu Tiểu Diệp nhận ra một điều là từ bao giờ Bạch Niên Vũ đã thoải mái gác chân lên người cô thế này, tay còn đặt trong áo ngủ của cô.

“Rầm.” Và cái vị kia bị đẩy ngã lăn xuống nền nhà.

“Bà xã, mới sáng sớm em đã động thủ với anh là thế nào!” Bạch Niên Vũ bị ngã xuống sàn, mơ màng nói.

“Ai cho anh tự tiện vậy hả?” Tiêu Tiểu Diệp tức giận, cái tên này đúng thật là.

“Vợ anh anh không tự tiện chẳng lẽ lại tự tiện với vợ hàng xóm?” Bạch Niên Vũ uể oải trèo lên giường, áp mặt vào gối, hờn dỗi nói.

“Anh…” Tiêu Tiểu Diệp còn chưa kịp nói xong thì đã bị Bạch Niên Vũ kéo người nằm xuống, ôm vào trong lòng.

“Tối qua em làm anh cả đêm bất lực, anh còn chưa tính sổ đã là may rồi, ngủ đi, không anh đè ra “thịt” đấy!” Bạch Niên Vũ hăm dọa. Cái cô nàng này cả đêm khiến anh động dục cũng không thể động, khó khăn mãi mới ngủ được, giờ lại khiến anh tỉnh dậy, này là muốn anh “thịt” thật sao?

Tiêu Tiểu Diệp nghe Bạch Niên Vũ nói thì đen mặt, hắn muốn “thịt” cô.

“Vậy anh ngủ ngon mơ đẹp nhé!” Tiêu Tiểu Diệp giả dối.

Bạch Niên Vũ khóe miệng cong lên, thoải mái ngủ tiếp.

Tiêu Tiểu Diệp không ngủ được nữa, cô nhớ tới năm năm trước, hình ảnh cô gái lao vào dòng xe và vẻ mặt bất lực của Bạch Niên Vũ cứ chạy đi chạy lại trong đầu cô. Đó là mối tình đầu của hắn, là người khiến cho hắn hốt hoảng, tiếc nuối. Cô nhìn Bạch Niên Vũ, chẳng hiểu sao lại nhói lòng, hóa ra kẻ thất bại trong tình yêu không chỉ riêng cô.

“Đừng nhìn nữa, người ta ngại.” Bạch Niên Vũ mở mắt, cười nhìn cô.

Tiêu Tiểu Diệp xấu hổ, đỏ mặt.

“Ây da, nhìn rồi thì cho “thịt” trả công nhé!” Bạch Niên Vũ tiếp tục công kích.

“Vô sỉ!” Tiêu Tiểu Diệp lạnh nói.

“Thế thì anh cho em ” thịt ” anh đấy!” Bạch Niên Vũ vẫn tiếp tục.

“… ” Tiêu Tiểu Diệp cạn ngôn.

Bạch Niên Vũ ngồi dậy, tựa vào thành giường, ” Nói đi, có điều gì cần giải thích nào?”

Tiêu Tiểu Diệp nhận ra một điều rằng Bạch Niên Vũ đã “đi guốc trong bụng” cô từ thuở nào, cô nghĩ gì hắn cũng biết,” Năm năm trước, chúng ta đã từng gặp nhau.”

“Ừ! Cái ngày em bị Tôn Niệm Hàn đá.” Bạch Niên Vũ cười.

“Cô gái…”

“Đó là Mục Tử Kì.” Bạch Niên Vũ không để cho Tiêu Tiểu Diệp nói hết câu, đã tự trả lời ngay.

Tiêu Tiểu Diệp chấn động. Mục Tử Kì, người đã khiến cô thành như thế này lại chính là tình cũ của chồng cô.

“Mục Tử Kì, em không thích nghe đến cái tên đó đúng không?”

“…”

“Anh biết. Cho nên trước đây anh mới không giải thích cho em.”

“Anh yêu cô ấy?” Tiêu Tiểu Diệp ngồi dựa lên thành giường, nhẹ hỏi.

“Yêu ư? Đã từng thôi.” Bạch Niên Vũ cười, một nụ cười mỉa mai.

“… ”

“Để anh kể cho em nghe một câu chuyện nhỏ.

—————————————

10 năm trước…

Quán bar Mê Tình, chốn sa đọa của giới thượng lưu. Muốn đàn bà, có đàn bà. Muốn phạm pháp, cứ tự nhiên. Muốn tiền, xuống sàn mà nhặt. Ở đây, giải trí là trên hết.

“Này Niên Vũ, cậu thấy buổi đấu giá tối nay sẽ như thế nào nhỉ?” Lục Ẩn cùng Bạch Niên Vũ bước vào cửa quán bar. Lục Ẩn lại một tràng thao thao bất diệt.

“Chắc cũng là mấy món đồ cổ thôi mà!” Bạch Niên Vũ trả lời.

“Nghe nói lần này khác lắm. Chẳng lẽ cậu không thấy bọn thiếu gia công tử đình đám đều xuất hiện hết ở đây sao?” Lục Ẩn nói.

Bạch Niên Vũ hỏi phòng từ tiếp tân rồi mặc kệ Lục Ẩn luôn miệng phía sau. Đi thẳng tiến.

Bỗng đầu hành lang, một cô gái mặc váy trắng hốt hoảng chạy oà tới. Vẻ kinh sợ trên mặt cô khiến cho Bạch Niên Vũ để ý. Rầm, cô gái kia lao về phía anh, ngã xuống.

Bạch Niên Vũ nhíu mày, đỡ cô gái kia dậy. Cô gái kia xanh xao nắm lấy cánh tay anh, run rẩy nói:” Cầu xin anh, cứu tôi, bọn họ định bắt tôi đi!”

Cô gái kia nhìn rất trẻ, chừng khoảng mới 18 tuổi nhưng đã bộc lộ vẻ đẹp quyến rũ trưởng thành.

Phía hành lang, mấy người áo đen cũng bắt đầu chạy đến. Bọn họ thấy Bạch Niên Vũ thì gật đầu xin lỗi, nắm lấy tay cô gái kia kéo đi. Cô gái kia tuyệt vọng bị giữ không cho chạy, cố gắng gào thét nhưng lại bị mấy tên kia bịt miệng lại rồi biến mất cuối hành lang.

Đọc FULL truyện tại đây

Bạch Niên Vũ vẫn còn chưa kịp phản ứng. Mới vừa rồi, hắn quả thật rất muốn giúp cô gái kia nhưng mà lại thôi, hắn không muốn lo chuyện bao đồng, chuyện nhà người đâu đến lượt hắn.

Lục Ẩn cuối cùng cũng đuổi theo kịp Bạch Niên Vũ, oán trách,” Này, cậu cứ thế bỏ tôi đi là sao hả?”

“Cậu bớt miệng hộ tôi được không?” Bạch Niên Vũ gằn giọng. Tại sao hắn lại quen một tên bệnh thế này chứ!

“Này, vòng cổ đâu ra thế?” Lục Ẩn chú ý tới chiếc vòng cổ đang nằm trên vai của Bạch Niên Vũ.

Bạch Niên Vũ nghe Lục Ẩn nói mới nhận ra là có chiếc vòng cổ trên người. Anh nhìn vòng cổ hồi lâu, chắc là của cô gái vừa rồi. Trên vòng cổ có một mặt đá kim cương lấp lánh, Bạch Niên Vũ nhìn ra một chuyện, chiếc vòng cổ này tồn tại một thứ rất thú vị.

Lục Ẩn xin mượn vòng cổ, ngồi ngắm nghía một hồi lâu, cũng có biểu tình y hệt Bạch Niên Vũ. Trả lại vòng cho Bạch Niên Vũ rồi tiếp tục thao thao bất diệt,” Cái vòng này bla bla…” Hắn say sưa một hồi rồi lại giật mình nhận ra rằng hắn lại bị bỏ rơi rồi. Chạy cuống tới phòng.

Trong phòng VIP của Mê Tình…

Chấn Tưởng Dạ, Lâm Thiên Dương đã đến từ rất sớm. Bây giờ vẫn còn đang lả lướt uống rượu chửi nhau.

“Này, Niên Vũ, cậu sao cứ bỏ rơi tôi thế hả?” Lục Ẩn bực bội chạy vào, quát Bạch Niên Vũ.

“Ai nha, Lục Ẩn, lại bị Vũ bỏ rơi rồi sao? Về đây, về với gia đây, gia nuôi cả đời!” Lâm Thiên Dương trêu chọc. Nói chứ Lục Ẩn này có khuôn mặt phi giới tính, nam chẳng nam, nữ chẳng nữ, vừa hay toàn đi theo Bạch Niên Vũ nên mới bị trêu là tiểu tình nhân của Bạch đại thiếu gia. Nếu không ai biết về tình trường toàn chân dài, người mẫu của hắn thì sẽ nhầm tưởng hắn là tình nhân thật sự của Bạch Niên Vũ.

“Hừ, cậu lại trêu tôi sao? Biết không, phụ nữ nà tôi chạm qua đảm bảo nhiều hơn cậu. Ít ra tôi vẫn còn bản lĩnh đàn ông, không như cậu, Lâm Thiên Dương.” Lục Ẩn đương nhiên hiểu được ý tứ của Lâm Thiên Dương nên không ngần ngại trêu chọc. Nói gì thì Lục Ẩn này cũng là đệ nhất phong lưu công tử đấy.

“Ha ha ha… Lâm Thiên Dương..,” Chấn Tưởng Dạ ngồi bên xem kịch, nghe đến một tràng của Lục Ẩn thì không nhịn được cười lớn.

“Lục Ẩn, không phải là gia đây không thích mà là gia muốn giữ gìn cho vợ gia. Đâu như cái thứ ngựa giống cậu!” Lâm Thiên Dương đáp trả.

“Tôi ngựa giống thì sao hả, vẫn khiến cho bao thiếu nữ thổn thức chờ mong đấy!” Lục Ẩn cười.

“… ”

“…”

Hai người kia, người một câu, kẻ một lời cãi nhau om xòm.

“Này, Bạch Niên Vũ, cậu ngắm cái vòng cổ này lâu rồi đấy!” Chấn Tưởng Dạ gọi hồn Bạch Niên Vũ.

“Hả..,” Bạch Niên Vũ giật mình.

Chấn Tưởng Dạ đoạt chiếc vòng cổ từ trên tay của Bạch Niên Vũ, thích thú nhìn một hồi rồi cười tươi. Rót rượu vào trong li rồi ném vòng cổ vào, bất ngờ là trong li bắt đầu sủi bọt trắng xoá.

“Cậu cũng nghĩ tới rồi phải không?” Chấn Tưởng Dạ nháy mắt với Bạch Niên Vũ.

“Này, rượu là để cho cậu phá thế sao?” Lục Ẩn thôi cãi nhau.

Làn bọt trắng cuối cùng cũng biến mất, li rượu trở nên trong suốt như cũ, sợi dây chuyền vẫn ở đó nhưng phần kim cương đã không thấy đâu nữa. Chỉ thấy một mảnh màu đen nhỏ rơi ra khỏi mặt gắn.

Bạch Niên Vũ lấy mảnh màu đen kia ra, nhìn kĩ, nguyên lai mặt đá kim cương kia là con chip.

“Thứ đồ thế này cậu lấy ở đâu ra vậy?” Lâm Thiên Dương hứng thú hỏi.

“Có cô gái va vào tôi, rồi nằm ở trên người.” Bạch Niên Vũ trả lời.

“Có thứ đồ như thế này thì không tầm thường đâu.” Lâm Thiên Dương chép miệng.

“Tôi bắt đầu hiếu kì rồi đấy.” Chấn Tưởng Dạ cười.

“Hoá ra là đấu giá người đẹp, chẳng trách tối nay lắm người vậy!” Lục Ẩn nhìn qua cửa kính rồi nói, phá tan chủ đề nói chuyện nãy giờ.

Ba người kia dời sự chú ý xuống khán đài, nơi cuộc đấu giá bẩn thỉu đang diễn ra. Từng cô gái mặc đồ ngắn cũn cỡn được mấy tên nhà giàu đấu giá trông rất sôi nổi. Mấy cái bàn tay dục vọng bắt đầu càn quấy buổi đấu giá.

Trên vũ đài, một cô gái mặc váy trắng đột nhiên xuất hiện. Cô không giống như các cô gái kia, cả người cô toát ra khí chất cao sang, tựa như nữ thần nhưng đáng tiếc lại xuất hiện nơi đây, tựa như thiên thần sa ngã. Khuôn mặt xinh đẹp của cô biểu thị sự chán ghét rõ ràng, bên má vẫn còn hơi đỏ, chắc là hậu quả của cái bạt tai nào đó rồi. Cô gái này là bị ép buộc.

“Các vị, một thiên thần đẹp như thế này thì khẳng định sẽ khiến quý vị ngày nhớ đêm mong. Cho nên khởi điểm là 300000 USD.” Người đấu giá mời chào.

Quả nhiên vẻ đẹp của cô gái kia đã thu hút mấy tên đàn ông phía dưới. Số tiền đấu giá tăng nhanh vùn vụt.

“Là cô ấy.” Bạch Niên Vũ nói.

“Chắc chứ?” Chấn Tưởng Dạ hỏi lại.

“Chắc.”

“900000 USD.” Lục Ẩn đã nhanh tay

phun tiền như nước.

Mấy tên đàn ông dưới khàn đài nhìn thấy nơi phòng VIP có một tên trẻ măng đang ngó đầu ra khỏi cửa sổ, trả cái giá rất cao.

Ba người kia thì ngẩn ngơ nhìn Lục Ẩn.

“Chẳng lẽ có lòng yêu cái đẹp cũng bị phỉ báng sao?” Lục Ẩn nhận ra ánh mắt của ba tên, cười nói.

“Đại ca, không chơi gái thì cậu chết à?” Lâm Thiên Dương cười khổ. Trong lúc người ta đang tò mò về con chip kia thì hắn thản nhiên đi mua gái.

“Không. Gái đẹp thì phải qua tay gia.” Lục Ẩn lắc đầu, ánh mắt si mê hướng về thiên thần trên khán đài.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

“1 triệu USD.” Từ bên căn phòng khác lại vang lên tiếng đấu giá.

“3 triệu USD.” Lục Ẩn không chịu thua.

“4 triệu USD.”Kẻ vừa đấu giá bên căn căn phòng VIP kia lộ diện. Một người ngoại quốc với đôi mắt xanh.

Bọn họ nhận ra hắn, Vearly Weasley, gia chủ của của gia tộc Weasley, nổi danh nơi xứ Tây. Trong thế giới ngầm, gia tộc kia cũng không phải dạng vừa, là một trong số cường tộc lâu đời sánh ngang với tứ đại gia tộc. Gia tộc đó dưới sự dẫn dắt của Vearly đã mạnh mẽ phát triển, bá chiếm không nhỏ quyền lực.

“Các cậu biết không? Mới mấy ngày trước, tôi còn nhận được tin tức là gia tộc Weasley đang truy lùng một con chip bị đánh cắp. Nghe nói nó nằm trong tay một người châu Á. Liệu có phải là cô ta không?” Lâm Thiên Dương nhàn nhã nói, nhìn chăm chua về cô gái dưới kia.

“1 tỉ USD.” Bạch Niên Vũ xuất trận.

Khán đài im lặng. Là vị kim chủ nào mà phất tay mạnh thế?

“2 tỉ USD.” Vearly vẫn không thua kém.

“3 tỉ.” Bạch Niên Vũ tiếp tục.

“Tôi cũng đấu giá 3 tỉ.” Vearly nói.

Lần đầu tiên, trong cuộc đấu giá lại xảy ra chuyện như vậy. Nếu làm theo luật thì người đầu tiên sẽ là kẻ nhận được nhưng bây giờ thân phận của vị đấu giá sau này cũng không bình thường. Biết làm sao đây?

Bạch Niên Vũ rời khỏi phòng, đi xuống khán đài, trùng hợp cũng gặp Vearly.

“Vearly, tôi là người đấu giá trước.” Bạch Niên Vũ lạnh nói.

“Tôi cũng có hứng thú thì làm sao đây hả, Erik?” Thanh âm vừa lạnh vừa đùa của Vearly khiến cho vấn đề càng thêm nghiêm trọng.

“Xuất thêm tiền đi!” Bạch Niên Vũ cười.

“Hết rồi.” Vearly nói. Lời nói đùa nực cười.

“Vay đi mà mua.” Bạch Niên Vũ vẫn duy trì nụ cười mỉa mai.

“Vậy cậu cho tôi mượn tiền nhé, dù gì thì cũng là bạn hàng xóm bao năm!” Vearly mặt dày.

Mọi người ai nấy đều toát mồ hôi hột, hai vị tướng này là đang đấu giá hay là nói đùa nhau vậy.

“Hai vị, nếu như thế này thì ta có thể giải quyết bằng cách để cho cô gái này được lựa chọn đi. Chọn ai, người ấy được.” Chấn Tưởng Dạ đi xuống hoà giải.

“What a good idea!” Vearly cười. ” So lady, who do you want to choose?” ( Vậy quý cô, người mà cô muốn chọn là ai?)

Cô gái kia không nghĩ ngợi, chỉ tay về phía Bạch Niên Vũ. Không do dự, thậm chí trên khuôn mặt của cô còn kém theo sự chán ghét đối với Vearly.

Vearly nở một nụ cười,”What a pity!” ( Tiếc thật!)

Bạch Niên Vũ rút tạp séc trong túi áo ra, ghi nhanh số tiền rồi đưa cho người MC.

“Xin lỗi nhưng cô ấy chọn tôi mất rồi!” Bạch Niên Vũ đá đểu Vearly.

“Không sao, rồi sẽ có ngày cô ấy tự về đây!” Vearly xoay người rời đi, không quên nhắc nhở.

Bạch Niên Vũ nắm tay cô gái kia đi về phòng của mình.

Mấy người trong phòng kia không quá cảm xúc, chỉ đánh giá sơ qua cô gái trước mặt, không xét về hình thức, dung nhan, thì cô gái này toát ra trong người sự huyền bí. Như một viên ngọc trai đen trong đại dương, bí ẩn. Chỉ riêng việc nắm giữ con chip và khiến cho Vearly tranh giành thì cũng đủ hiểu tầm ảnh hưởng của cô gái này.

“Nói xem, tại sao cô có con chip này?” Lâm Thiên Dương giơ con chip trước mặt, tuỳ ý hỏi.

“Tại sao tôi phải trả lời anh!” Cô gái kia lạnh nói. Thanh âm trong trẻo nhưng khiến người ta kiêng dè. Một coi gái đáo để.

“Oh, vậy tôi không hỏi nữa. Dù gì thì đây cũng không phải con chip bản thật.” Lâm Thiên Dương giễu môi, tiếp tục uống rượu.

Thần sắc của cô gái kia hơi tái, vội chạy lại xem con chip. Sắc mặt tội sầm, hai dòng nước mắt chảy xuống.

“Không thể thế được, rõ ràng là nó mà!” Cô gái kia bần thần.

“Tôi đoán nhé, cô lấy nó từ tay của Vearly, và tưởng nó là thật.” Chấn Tưởng Dạ nói.

“Anh chưa từng thấy qua nó, sao anh biết nó là giả?” Cô gái kia nói.

“Đơn giản bởi thứ mà cô lấy không phải là sợi dây chuyền mà là chiếc nhẫn của hắn.” Bạch Niên Vũ giải thích, hắn biết rất rõ thứ mà cô ta muốn lấy cắp là gì, dù sao thì hắn cũng quen thân với Vearly.

“… ” Cô gái kia lặng người.

“Mục Tử Kì, nếu anh họ Mục Lâm của cô biết cô ra nông nỗi này thì sẽ như thế nào nhỉ?” Chấn Tưởng Dạ nhắc tên cô gái kia. Người này anh đã từng thấy, cậu bạn Mục Lâm đã từng cho anh xem ảnh của cô. Anh nhận ra cô, Mục Tử Kì.

“… ” Mục Tử Kì sắc mắt tái mét.

“Ai da, tại sao mấy người các anh lại rủ nhau bắt nạt cô gái tội nghiệp thế này chứ?” Lục Ẩn đỡ lời hộ cô gái, thấy cô gái này bị mấy người kia nói cho cạn ngôn cũng thật tội nghiệp.

“Lục Ẩn, cậu khoan đã vội. Cô gái này còn lắm chuyện lắm!” Lâm Thiên Dương ngăn cản Lục Ẩn.

“Các cậu ở đây, tôi đưa cô ấy đi!” Bạch Niên Vũ vừa nói xong với ba người kia thì đã kéo Mục Tử Kì đi.

Chấn Tưởng Dạ nhìn biểu tình của Bạch Niên Vũ khi nghe tới tên của cô gái kia thì cười thầm, quả nhiên là lắm chuyện. Mục Tử Kì này không thể xem thường được.