Tổng tài, phu nhân lại bỏ trốn rồi - Trang 46

Chương 46

Emma Krisen nhớ tới những điều mình đã làm với Bạch Niên Vũ thì tim quặn đau.

Ép con trở thành kẻ mạnh cũng chỉ vì muốn con có thể trưởng thành nhanh, có thể đương đầu với khó khăn trong thế giới ngầm.

Đánh con, nhìn thấy những vết thương chạy dài trên lưng con, tối hôm đó, bà đã tự dùng gia pháp để hành hạ bản thân.

Ném con vào tầng hầm, nghe tiếng con gào thét, bà đứng ngoài đắn đo bao lần định mở cửa.

Đổ nước nóng lên người con, nhìn con đau đớn trên giường bệnh, bà cũng tự trừng trị mình, dùng nước nóng hất đổ lên tay phải, khiến bà trở thành phế nhân.

Năm xưa vì gây ra lỗi lầm quá lớn, giết chết Bạch Chỉ và Lâm Tiểu Yến nên mấy năm nay bà đã ngày đêm cố gắng nghiên cứu ra thuốc giải ” Hoa hồng sắt”.

Những kẻ khác nói bà ác độc, nói bà máu lạnh nhưng bọn họ lại không biết rằng bà đã chịu những tổn thương gì cả.

Emma cười nhạt, lấy trong túi áo ra một quyển sổ nhỏ, đây chính là tâm huyết 10 năm của bà, thuốc giải “Hoa hồng sắt” sắp hoàn thành rồi. 10 năm, chuộc tội, chuộc lỗi lầm. Cánh tay bà run run, cả người bà đau đớn, ngã xuống sàn nhà. Cơ thể không ngừng co quắp lại. Từng tế bào đang bị tàn phá.

“Phu nhân…” Quản gia hốt hoảng chạy vào.

Quản gia đỡ Emma dậy, lấy ống tiêm ra, nhanh chóng cấp cứu. Cơn co giật cuối cùng cũng dừng lại, Emma dần tỉnh táo lại.

“Phu nhân, bà đã thấy đỡ chưa?” Jack dìu bà lên ghế ngồi.

“Tôi ổn rồi. Anh không cần bận tâm.” Emma nhẹ nói.

“Phu nhân, có cần gọi thiếu gia về không?” Jack hỏi.

“Tự khắc nó sẽ đến đây.” Emma đứng dậy, rời khỏi phòng.

“…”

———————————————————————————-

Trung Quốc.

Bạch Niên Vũ lái xe chở Tiêu Tiểu Diệp và Tiểu Màn Thầu về tới Tuyết Linh Viên thì đã hai giờ chiều. Nhìn hai người kia vẫn còn đang chìm trong giấc ngủ thì Bạch Niên Vũ khẽ cười. Không vội đánh thức, Bạch Niên Vũ mở cửa đi ra trước. Thần Dực vừa gặp Bạch Niên Vũ thì đã nhanh chóng thông báo.

“Gia, bên Krisen đã hành động rồi ạ.”

“Mẫu thân đại nhân quả nhiên nôn nóng quá!” Bạch Niên Vũ cười. ” Kệ. Đi xử lí công việc đi.”

Tiêu Tiểu Diệp tỉnh dậy, đập ngay trước mắt là cảnh hai hàng tử đằng tím ngắt. ” Thôi rồi. Lại chạy vào hang cọp rồi.”

Tiểu Màn Thầu vẫn ngủ ngon trên người cô.Mở cửa xe, bế Tiểu Màn Thầu. Lại đập vào mắt cảnh Bạch Niên Vũ đang trầm tư ngồi trên băng ghế đá. Dường như nhận ra ánh mắt đang chăm chú nhìn mình, Bạch Niên Vũ xoay người lại.

“Tỉnh rồi à?”

“Ừ.”

“Tỉnh rồi thì tốt. Để anh giúp em bế Tiểu Màn Thầu. ” Bạch Niên Vũ đi về phía Tiêu Tiểu Diệp, nhẹ nhàng bế Tiểu Màn Thầu.” Vào nhà thôi!”

Tiêu Tiểu Diệp thuận theo. Bạch Niên Vũ bế Tiểu Màn Thầu đi vào phòng ngủ. Chắc chắn là cậu nhóc không lăn xuống đất rồi mới đi xuống phòng khách. Tiêu Tiểu Diệp vẫn còn đang ngồi thơ thẩn trên ghế.Thỉnh thoảng tay đưa về phía sau lưng, chắc là độc lại phát tác rồi.

– Đau lắm sao? – Bạch Niên Vũ ân cần hỏi.

– Như kim đâm vào cột sống vậy.

– Tí nữa Tôn Niệm Hàn sẽ tới, anh ta sẽ tiêm thuốc cho em.

Tiêu Tiểu Diệp hơi khựng lại, cái tên ” Tôn Niệm Hàn ” khiến cô giật mình. Dẫu biết sẽ phải tiếp xúc nhưng không ngờ lại với thân phận như này. Lần trước gặp mặt nhau, cứ ngỡ đã quên nhưng hóa ra chỉ cần nghe tên thì lòng lại xao động, lần này cũng vậy.

Bạch Niên Vũ thu hết biểu hiện của Tiêu Tiểu Diệp, bàn tay nắm chặt lại. Hóa ra, cô vẫn còn quan tâm đến Tôn Niệm Hàn, hắn nên có biểu hiện gì đây.

“Diệp, anh có chuyện cần đi xử lí, em ở nhà cẩn thận.” Bạch Niên Vũ lạnh nói rồi cao ngạo rời đi.

Tiêu Tiểu Diệp gật đầu. Cô cũng không ngồi lại phòng khách nữa mà đi lên tầng hai, về phía căn phòng mà Tiểu Màn Thầu đang ngủ.

Đọc FULL truyện tại đây

Bạch Niên Vũ vừa ra tới cửa biệt thự thì đã bắt gặp Tôn Niệm Hàn.

“Đến rồi à?”

“Ừ.”

“Cô ấy đang ở đâu?”

“Phòng ngủ.”

Tôn Niệm Đan hơi giật mình nhưng nhanh chóng điều chỉnh lại nét mặt.

“Bạch Niên Vũ, anh đã sớm biết rồi đúng không? ” Tôn Niệm Hàn hỏi.

Không quá bất ngờ với những gì mà Tôn Niệm Hàn hỏi, Bạch Niên Vũ cười, ” Đúng vậy.”

“Biết rồi mà vẫn còn để tôi tiếp xúc với cô ấy. Anh quá cao thượng. Không sợ tôi thừa nước đục thả câu sao?” Tôn Niệm Hàn cũng cười.

“Cậu còn tư cách ư?” Bạch Niên Vũ mỉa mai.

“…” Tôn Niệm Hàn im lặng, quả thật hắn đã không còn tư cách nữa. Ngày ấy, khi tổn thương nhau đã sớm mất hết tư cách rồi.

“Em họ, chăm sóc vợ anh cẩn thận một chút. Cô ấy mới bị anh làm cho mệt lắm.” Bạch Niên Vũ vỗ vai Tôn Niệm Hàn. Ý tứ trong từng câu nói bộc lộ rõ ràng.

“Yên tâm. Chị dâu sẽ được em tôn thờ như Thánh mẫu Maria vậy.” Tôn Niệm Hàn gượng nói.

“Tốt.” Bạch Niên Vũ cười lớn.

“Anh không giận sao?” Tôn Niệm Hàn lạnh hỏi.

“Giận, đau nhưng liệu cô ấy có thấu.” Bạch Niên Vũ trả lời rồi rời đi.

Tôn Niệm Hàn cười khẩy, đúng vậy, Tiêu Tiểu Diệp là kẻ vô tình nhất mà hắn từng gặp. Lần trước gặp mặt, cô không nhận ra hắn, ánh mắt xa lạ khiến cho người ta căm ghét. Nhưng mà lần này thì liệu cô có còn đóng kịch được nữa hay không?

Tôn Niệm Hàn đi vào phòng khách, thấy Tiêu Tiểu Diệp đã đứng nơi ban công tầng hai nhìn hắn. Chắc cuộc nói chuyện lúc nãy cô cũng nghe được không ít.

“Tiêu sư muội, gặp anh không vui sao?” Tôn Niệm Hàn cười, mỉa mai không che giấu.

“Anh không cần làm như vậy!” Tiêu Tiểu Diệp lạnh lùng nói.

Đúng rồi, cái giọng nói như hầm băng, ánh mắt vô tình đến sởn da, chính là Tiêu Tiểu Diệp của thuở nào. Tôn Niệm Hàn hoài niệm. Năm năm vẫn không đổi.

“Chị dâu, thỉnh cầu chị xuống đây để em tiêm cho chị!” Tôn Niệm Hàn cung kính.

Tiêu Tiểu Diệp nghe hai chữ ” chị dâu” thì nhói lên. Chân hơi cứng nhắc lại, rồi cũng bước xuống cầu thang. Thần Tự cũng từ đâu xuất hiện, mang theo hộp thuốc đi vào.

“Tôn thiếu gia, thuốc đây ạ!”

Tôn Niệm Hàn ngồi xuống ghế salong, mở hộp thuốc ra, bắt đầu điều chế. Tiêu Tiểu Diệp nhìn thao tác của anh ta, dần ghi nhớ cách chế thuốc.

Khi đã điều chế xong, Tôn Niệm Hàn dùng ống kim tiêm hút dịch.

“Nhớ kĩ cách pha thuốc chưa?” Tôn Niệm Hàn hỏi. Nhìn cái cách chăm chú kia của Tiêu Tiểu Diệp khiến hắn buột miệng hỏi. Thói quen từ lâu rồi.

Tiêu Tiểu Diệp giật mình, mỉm cười: ” Thuộc rồi.”

“Tốt. Ngồi xuống đưa tay ra.” Tôn Niệm Hàn ra lệnh.

Tiêu Tiểu Diệp không nói gì, ngồi bên cạnh hắn, kéo tay áo lên. Tôn Niệm Hàn sát trùng rồi bắt đầu tiêm. Mũi kim lạnh ngắt xuyên qua từng tế bào khiến Tiêu Tiểu Diệp hơi chau mày. Rút kim, Tôn Niệm Hàn lấy urgo ( băng cá nhân ) dán lên.

Tôn Niệm Hàn đứng dậy, thu dọn đồ đạc vào hộp thuốc. Đưa hộp thuốc cho Thần Tự, Tôn Niệm Hàn nhìn Tiểu Diệp, khẽ nói:

“Diệp, yên tâm, anh sẽ giúp em.” Nói rồi, anh ta rời đi luôn.

Tiêu Tiểu Diệp ngồi im trên ghế, ngón tay nãy giờ nắm chặt mới thả lỏng ra.

“Phu nhân, cô không sao chứ?” Thần Tự hỏi.

“Không có chuyện gì.”

————————————————————————-

Tác giả:

– Hung thủ giết mẹ TTD đã xuất hiện rồi. Thuyền Diệp-Vũ sẽ đi về đâu?

– Câu chuyện của Tôn Niệm Hàn và Tiêu Tiểu Diệp là như thế nào?

Các cậu cứ từ từ mà chờ chương nhé, dạo này tôi rất lười viết. Chắc các cậu còn phải chờ lâu lắm.

——————————————————————————–