Tổng tài, phu nhân lại bỏ trốn rồi » Trang 43

Chương 43

Vì là ngày nghỉ nên người tới Thủy Ngư rất đông. Cả ba người phải đứng sắp hàng dài để mua vé.

“Thấy chưa, anh đã bảo rồi. Tới nhà anh xem cá chẳng phải tốt hơn sao?” Bạch Niên Vũ hờn trách Tiêu Tiểu Diệp.

“Ai biết được là đông như thế này cơ chứ?” Tiêu Tiểu Diệp cười khổ. Cứ nghĩ trời lạnh thì sẽ ít người ai ngờ lại….

“Không sao. Chúng ta chờ như vậy cũng được mà. Dù gì chẳng vào, vào muộn một tí cũng chả sao!” Tiểu Màn Thầu hình như không mang nhiều suy nghĩ giống như hai vị người lớn kia.

” Được rồi. Vậy chúng ta cùng chờ.” Bạch Niên Vũ cười. Cậu nhóc này quả thật rất đáng yêu, khác với cái tên ” Phụ thân” của nó.

Tiêu Tiểu Diệp nhìn hai người kia. Bạch Niên Vũ thì đang bế Tiểu Màn Thầu, cười cười nói nói. Cô chợt nhớ tới lời Bạch Niên Vũ nói lúc nãy, ” Trông chúng ta hệt như gia đình vậy. Ba mẹ đưa con đi chơi.” Quả thật hắn nói cũng không sai lắm. Có lẽ, Bạch Niên Vũ và cô cũng có thể tạo nên một gia đình bình thường.

“Hai người thân nhau quá nên bỏ tôi ra rìa sao?” Tiêu Tiểu Diệp trêu đùa.

Tiểu Màn Thầu nhìn cô, nháy mắt:” Không phải đâu. Ba nuôi và con đang tính chuyện có nên đút lót chú bán vé để vào không? Ba nuôi sợ mẹ nuôi đợi lâu thì sẽ giận.”

Ba nuôi? Bọn họ tới mức này rồi sao?

“Hai vị đại gia xin hãy tha cho tiểu nhân. Làm ăn quang minh chính đại một chút đi.” Tiêu Tiểu Diệp cười khổ.

“Vậy chúng ta phải bàn sang kế hoạch khác.” Bạch Niên Vũ thất vọng. Thế là hai tên kia lại tiếp tục cuộc thảo luận của mình.

Tiêu Tiểu Diệp chú ý tới mấy cô gái ở hàng bên cạnh mình. Bọn họ đang không ngừng bàn tán về cô và Bạch Niên Vũ.

“Kia chẳng phải là cặp vợ chồng tài phiệt sao?”

“Trời ạ, Bạch Niên Vũ đẹp thật!”

“Bọn họ có con lớn vậy sao?”

” Thật ghen tị với vợ chồng nhà họ.”

Bạch Niên Vũ dường như cũng nghe được tiếng xì xào ấy. Anh nở một nụ cười thật tươi, rồi kéo Tiêu Tiểu Diệp lại gần mình,” Bà xã, cẩn thận lạc mất. Lúc đấy anh xót lắm!”

WHAT??? Tiêu Tiểu Diệp ngạc nhiên, cái tên này bị bệnh rồi.

“Mẹ, cẩn thận, đừng để bị lạc. Ba lại đau lòng.” Tiểu Màn Thầu còn phụ họa thêm.

Tiểu Diệp nở một nụ cười gượng gạo, hai cái người này….

Bàn tay của cô vẫn đang bị Bạch Niên Vũ nắm chặt, giãy thế nào cũng không lấy ra được. Cô đành làm liều.

“Ông xã, anh nắm tay em chặt quá, em hơi khó chịu!”

Bạch Niên Vũ cũng giật mình vì hành động của cô, vội ngây người, cuối cùng thì chuyển sang hạnh phúc. Tay hắn buông lỏng ra, ” Bà xã, cẩn thận nhé!”

Tiêu Tiểu Diệp đỏ mặt.

Đọc FULL truyện tại đây

Mấy cô gái bên kia thì lại có thêm đề tài để buôn chuyện.

“Cậu xem, Bạch Niên Vũ sủng vợ tận trời rồi!”

“Cứ tưởng là hôn nhân chính trị, ai ngờ là tình yêu đích thực.”

“Ghen tị quá! Tôi cũng muốn có một lão công như Bạch Niên Vũ.”

Cạn ngôn…Tiêu Tiểu Diệp cứng họng, cô chính là “mua dây buộc mình rồi”.

Cuối cùng cũng mua được vé vào Thủy Ngư, Tiêu Tiểu Diệp tạ ơn trời. Nếu còn ở đó thêm phút giây nào nữa thì nhất định cô sẽ độn thổ vì xấu hổ mất.

—————————————–

Thủy Ngư là một tổ hợp khu vui chơi giải trí bao gồm thủy cung và một chuỗi trò chơi ngoài trời. Cả ba người bọn họ vào thuỷ cung đầu tiên.

Tiểu Màn Thầu vừa bước vào thì đã vui mừng òa lên. Cậu nhóc cứ nhìn chẳm chằm vào những con cá đang bơi xung quanh cậu. Thủy cung này được thiết kế rất đặc biệt, toàn bộ khu này đều nằm trong nước. Khu tham quan khiến cho ta cảm thấy như đang vào không gian Đại dương bao la xanh thẳm với đường hầm có mái vòm cong dài, sẽ có cảm giác như những thợ lặn chuyên nghiệp, được khám phá đến tận cùng các góc độ và các hoạt động của sự sống dưới đáy đại dương với những rạn san hô nhiệt đới hay những rạn đá ngầm dốc đứng cùng vô vàn loài cá sặc sỡ với thân hình kỳ quái như cá Lưỡi dao có thân hình mỏng dính y hệt lưỡi dao và đầu chúc xuống đáy; cá Mao tiên với các tia vây ngực tỏa rộng dài, mềm mại, uyển chuyển như những nàng tiên đang khiêu vũ.. tận mắt chứng kiến những “hung thần” của đại dương như các loài cá Mập vây trắng ;cá Mú nghệ kích thước khổng lồ, cá Đuối màng… và hàng trăm loài cá và sinh vật biển kỳ thú khác.

“Ba nuôi, cá mập kìa!” Tiểu Màn Thầu kéo tay Bạch Niên Vũ chỉ về phía một con cá mập đang bơi lượn trên đầu cậu.

“Thích không?” Bạch Niên Vũ cười nhìn cậu nhóc.

“Thích chứ.” Tiểu Màn Thầu đắm chìm trong sự vui sướng của bản thân.

“Tiểu Màn Thầu, con có biết cá mập là sinh vật như thế nào không?” Bạch Niên Vũ hỏi.

“Là cá.” Tiểu Màn Thầu trả lời.

“Cá mập là một nhóm thuộc lớp cá sụn, thân hình dễ dàng rẽ nước, có từ 5 đến 7 khe dọc mỗi bên hoặc gần, da có nhiều gai nhỏ bao bọc chống lại, các hàng trong có thể mọc lại được. Cá mập bao gồm các loài với kích cỡ chỉ bằng bàn tay, như Euprotomicrus bispinatus, một loài cá sống dưới đáy biển dài chỉ 22 xentimét, đến cá mập voi khổng lồ Rhincodon typus, loài cá lớn nhất với chiều dài 12 mét tương đương với một con cá voi nhưng chỉ ăn sinh vật vật phù du, mực ống và một số loài cá nhỏ khác. Cá mập bò Carcharhinus leucas còn được biết đến nhiều nhất nhờ khả năng bơi được trong cả nước ngọt và nước mặn, thậm chí là ở các vùng châu thổ. Cá mập được cho là xuất hiện cách đây hơn 420 triệu năm, trước cả thời kỳ xuất hiện khủng long….” Tiêu Tiểu Diệp trả lời một mạch, cô dần nhỏ giọng lại. Tiểu Màn Thầu và Bạch Niên Vũ đều nhìn cô bằng ánh mắt kì lạ.

“Không cần nhiều thế đâu. Em chỉ cần nói cá mập là một loài cá là được. Còn mấy thứ khác thì không cần.” Bạch Niên Vũ cười cười. Bà xã của hắn quả thật quá yêu Sinh học rồi.

“Đúng đấy. Dù mẹ có giải thích thì con cũng chả hiểu đâu.” Tiểu Màn Thầu chu chu cái miệng.

” Vậy thì, cá mập là một loài cá sống ở đại dương.” Tiêu Tiểu Diệp đành phải nói lại. Cô quên mất, mấy cái định nghĩa này đối với trẻ con chẳng qua chỉ là một câu nhàm chán.

“À.” Tiểu Màn Thầu gật đầu rồi lại bắt đầu ngắm nghía thủy cung.

————————————

Xem chán chê thì cuối cùng Tiểu Màn Thầu cũng chịu ra khỏi Thủy Cung.

“Sau khi con xem xong thủy cung, con rút ra được một kết luận.” Tiểu Màn Thầu háo hức nói.

“Kết luận gì?” Bạch Niên Vũ hỏi. Hắn đi cả vòng chỉ vòng chỉ có thể cảm nhận được một điều là hồ cá nhà hắn vẫn hơn. Mấy con cá này đều chẳng đáng yêu bằng các bảo bối bé nhỏ của hắn.

“Ham chơi thì mỏi chân. Con đi cả một vòng thủy cung thì chân tay đã ra rời rồi.” Tiểu Màn Thầu thở dài.

Đây cũng được xem là kết luận hay sao?

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Bạch Niên Vũ cười, cái tên nhóc này thật là thú vị! Càng ngày hắn càng thích.

“Bạch Niên Vũ, anh trông Tiểu Màn Thầu giúp tôi nhé. Tôi đi mua nước.” Tiểu Diệp nói.

“Bà xã, nhớ mua cho anh với.” Bạch Niên Vũ với cái giọng điệu ngọt ngào.

Tiêu Tiểu Diệp sởn cả da gà, Bạch Niên Vũ càng ngày càng có vấn đề về thần kinh. Cô nhanh chóng tránh đi.

Bạch Niên Vũ nhìn bộ dạng sửng sốt của Tiêu Tiểu Diệp thì hài lòng. Bà xã của hắn rất là đáng yêu!

Bạch Niên Vũ chợt nhận ra Tiểu Màn Thầu tự nhiên trở nên khác lạ. Hắn theo ánh nhìn của cậu bé mới nhận ra cậu đang nhìn một gia đình. Gia đình ấy rất hạnh phúc, cô con gái được người bố bế lên tay, bên cạnh là người mẹ đang chỉ cho cô bé việc gì đấy.

Bạch Niên Vũ hiểu ra ngay.

“Tiểu Màn Thầu, liệu rằng khi dùng ánh mắt ghen tị để nhìn hạnh phúc của người khác có phải là cách hay để bản thân bớt tổn thương.”

Tiểu Màn Thầu giật mình, cậu ngước nhìn Bạch Niên Vũ. Từ ngạc nhiên chuyển thành bi thương, dỗi hờn. Cậu nhỏ giọng nói:” Cháu cũng muốn có một gia đình hoàn chỉnh, cháu cũng muốn có ba.”

Bạch Niên Vũ bế Tiểu Màn Thầu, ôn nhu: ” Không ai là không muốn có một gia đình hoàn hảo cả. Chú có thể đảm bảo với cháu là cháu có gia đình rất hoàn mĩ. Ba cháu, không lâu nữa đâu sẽ xuất hiện. Thực ra ba cháu vẫn luôn ở bên cạnh cháu, nhìn cháu khôn lớn.”

“Vậy sao ba không xuất hiện ngay bây giờ ạ? Tại sao lại để cháu và mẹ bơ vơ.” Tiểu Màn Thầu mắt đỏ hoe.

“Không phải là không xuất hiện mà là không thể. Vào đúng thời điểm, cháu sẽ tự khắc biết.” Bạch Niên Vũ nhẹ nói. Anh biết, 5 năm qua, không một ngày nào là Thẩm Hạ Thiên thôi nhớ vợ con của mình. Mỗi lần say rượu, cái tên đầu tiên hắn nhắc đến cũng là Cung Ân Thần và Thẩm Niên. Mỗi lúc cô đơn, hắn đều im lặng ngồi trong phòng lén xem những bức ảnh chụp trộm hai mẹ con rồi lại rơi nước mắt.

“Cháu hi vọng, một ngày không xa, ba cháu sẽ xuất hiện.”

“Rồi ngày ấy cũng sẽ đến.”

“Chú, ba của chú là người như thế nào?” Tiểu Màn Thầu hỏi.

Bạch Niên Vũ khựng người. Câu hỏi này quá khó, đấy chính là vết thương trong lòng của anh. Ba anh là người như thế nào? Ông ấy là người sẵn sàng để cho người thân yêu của mình đâm một nhát mà vẫn không hề oán trách. Bị chính vợ và con trai hạ độc vẫn còn cười được, nói bản thân hạnh phúc.

” Trên cả vĩ đại! Một ngôn từ không thể diễn tả.” Bạch Niên Vũ nói.

Anh cũng giống như Tiểu Màn Thầu, cũng đã từng ghen tị với niềm hạnh phúc của người khác, để oán trách sự đời. Để mong có một hạnh phúc trọn vẹn.

“Chú biết ba cháu sao?” Tiểu Màn Thầu ngạc nhiên.

“Ừm.”

“Vậy cháu có giống ba không?”

“Giống. Đặc biệt là đôi mắt xanh này.”

Đôi mắt xanh! Trong đầu Tiểu Màn Thầu chợt xuất hiện một người, có đôi mắt giống cậu, là chú đã khiến mẹ khóc.