Tổng tài, phu nhân lại bỏ trốn rồi - Trang 40

Chương 40

Cuối cùng Tiêu Tiểu Diệp cũng biết được thế nào là hồ cá Piranha. Cái hồ cá này được nuôi ở trong thư phòng của Bạch Niên Vũ, chính xác hơn là làm sàn nhà. Cô cứ ngỡ là một cái hồ cá lớn ai ngờ lại như thế này. Khi Thần Tự đưa cô vào phòng thì cô đã bị dọa sợ. Những con cá kia khi thấy cô thì bắt đầu lao tới tấp và sàn kính. May mắn là sàn kính này chống đạn, chống vỡ nên cô mới an toàn. Thiên hạ, ai lại có sở thích biến thái như thế này cơ chứ. Cứ tưởng tượng mà xem nếu bạn đang làm việc mà dưới chân mình là một đống quái vật chỉ chực chờ kính vỡ để rỉa sạch thịt bạn thì như thế nào hả?

Thần Tự nhìn Tiêu Tiểu Diệp đang tái mặt thì vội ấn nút ở trên tường, sàn kính biến mất, thay vào đó là sàn đá hoa đẹp đẽ. Những bông hoa với kích thước lớn chìm nổi trên sàn gạch. Tiêu Tiểu Diệp lúc này mới đỡ sợ.

“Bạch Niên Vũ có sở thích biến thái à? ” Tiêu Tiểu Diệp nghi ngờ nhìn Thần Tự.

“Không ạ.” Thần Tự bất đắc dĩ cười. Phu nhân sao lại có thể nói chồng mình như vậy chứ?

” Thế cái hồ cá này để làm gì hả? Chẳng lẽ anh ta có sở thích muốn người khác giết mình sao?” Tiêu Tiểu Diệp nói.

” Đây chẳng qua chỉ là hồ cá làm cảnh. Còn hồ cá chuyên để làm việc thì nó lại nằm ở dưới tầng hầm, nếu phu nhân muốn xem cận cảnh thì tôi sẽ đưa cô xuống.” Thần Tự giới thiệu.

Tiêu Tiểu Diệp biến sắc nhìn Thần Tự, nhìn mặt cô tái xanh tái mét thế này mà hắn vẫn còn muốn cô đi xem toàn cảnh không che ư? Thà giết cô cho rồi.

“Phu nhân? Cô có đi….”

“Không. ” Tiêu Tiểu Diệp không để Thần Tự nói thêm đã nhanh chóng từ chối. Cô không muốn bị dọa tinh thần nữa.

“Vậy được.” Thần Tự thất vọng nói.

“Vẻ mặt anh là thế nào hả?” Tiêu Tiểu Diệp nhìn cái vẻ mặt thất vọng của Thần Tự.

“Không ạ. Vẻ mặt tôi rất tốt.” Thần Tự mỉm cười.” Phu nhân, cô có thể xem thư phòng của cậu chủ. Ở đây có rất nhiều sách cho cô đọc.

Tiêu Tiểu Diệp nhìn cả dãy tường thành sách trong thư phòng này thì ngạc nhiên. Ngay đến cả cô cũng không có nhiếu sách thế này. Ba dãy sách cao tới tận trần nhà. Cô xem sách, nào là y học, công nghệ điện tử, kĩ thuật số, thư pháp, lịch sử, hóa học…. cái thể loại gì cũng có.

“Bạch Niên Vũ xem hết cái này rồi sao?” Tiêu Tiểu Diệp hỏi.

” Từ lúc cậu chủ chuyển về Bạch gia từ 20 năm trước thì tất cả những cuốn sách này đều đã được cậu chủ đọc qua.” Thần Tự nói.

20 năm trước mới chuyển về Bạch gia? Bạch Niên Vũ là không phải là đại thiếu gia sao? Tiêu Tiểu Diệp nghi hoặc.

Như hiểu được suy nghĩ của Tiêu Tiểu Diệp, Thần Tự liền giải thích.

“Tôn phu nhân không phải là mẹ ruột của đại thiếu gia. Bà ấy là mẹ kế, tức là vợ hai của lão gia. Mẹ ruột của cậu chủ là người Anh. Khi lão phu và cựu phu nhân li hôn thì cậu chủ mới 5 tuổi. Trong phiên tòa tranh giành quyền nuôi con, cựu phu nhân đã thắng. Cậu chủ theo mẹ về Anh. Một năm sau, lão gia cưới Tôn phu nhân. Năm đại thiếu gia 14 tuổi, lão gia đã tới Anh đón về. Từ đó tới giờ đã 20 năm rồi.”

Tiêu Tiểu Diệp nghe Thần Tự giải thích thì trong lòng có chút bối rối. Nếu như mẹ ruột của Bạch Niên Vũ đã thắng trong việc tranh giành quyền nuôi con thì tại sao 9 năm sau Bạch lão gia lại tới đón về. Cho dù là chỉ là tới thăm con cũng không thể tới tận 20 năm được.

“Cựu phu nhân bạo hành thiếu gia.” Thần Tự nói.

Tiêu Tiểu Diệp ngạc nhiên. Cô thật không ngờ cái người bá đạo kia lại có một tuổi thơ như vậy.

“Phu nhân, cô thử nghĩ xem nếu một người mẹ từ nhỏ đã dạy cho con mình cách điều chế thuốc độc, các thủ đoạn giết người. Thả con trai mình trong một căn phòng mà sàn nhà kính đầy những con cá hổ thì như thế nào?” Thần Tự đột nhiên hỏi Tiêu Tiểu Diệp.

Trên đời này sao có thể có một người mẹ như thế chứ? Đột nhiên cô cảm thấy mình còn may mắn hơn nhiều so với Bạch Niên Vũ. Ít ra cô vẫn có một gia đình hoàn hảo, hạnh phúc. Cô đã từng nghiên cứu về hội chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế. Nạn nhân vì bị ám ảnh bởi một kí ức hay một hành động nào đó mà mang tâm lí hoảng loạn, có hành động điên rồ. Việc Bạch Niên Vũ nuôi cá chính là một biểu hiện cũng hội chứng này.

“Phu nhân, cậu chủ xưa nay nếu xét về phương diện tình cảm nam nữ thì cậu chủ dành tình cảm cho 2 người phụ nữ. Nhưng trong hai người đấy phu nhân là quan trọng nhất.”

“Phu nhân, tối hôm đó, cậu chủ đi gặp Mục tiểu thư chính là để cảnh báo cô ấy, không hề làm bất cứ hành động gì trái với đạo lí. Mong phu nhân hiểu. Mấy ngày phu nhân bị thương, cậu chủ đã ân cần ở bên chăm sóc. Vì biết phu nhân thích tử đằng tím, cậu chủ đã cho người chuyển về đây 20 cây lớn. Sợ phu nhân nhìn thấy cá sẽ sợ nên cậu chủ đã làm thêm một lớp đá lát gạch hoa. Phu nhân, cậu chủ cấm chúng tôi không được tiết lộ điều này với cô nhưng tôi vẫn phải nói bởi vì tôi không muốn phu nhân đối với cậu chủ lúc nào cũng chỉ có sự nghi ngờ.” Thần Tự nói tiếp.

Tiêu Tiểu Diệp nghe những lời vừa rồi thì trong lòng rung động. Bạch Niên Vũ làm những việc đấy vì cô sao?

“Nhưng chúng tôi gặp nhau còn chưa đến 1 tháng. Với lại anh chẳng bảo người Bạch Niên Vũ yêu là Amour sao?”

“Phu nhân, rồi có ngày cô sẽ biết Amour rốt cuộc là ai? Cô sẽ biết được tại sao chưa đến 1 tháng lại chính là một đời.”

Thời gian đâu phải thước đo của hạnh phúc. Có người yêu nhau lâu bền, yêu nhau mười năm cũng chia tay. Nhưng có người ngay từ ánh mắt đầu tiên đã ” Nhất kiến chung tình”. Trong tình yêu thời gian chẳng khác gì số 0.

“…..” Tiêu Tiểu Diệp im lặng. Nếu như Thần Tự nói Amour là cô thì đánh chết cô cũng không tin. Cô thề là cô chưa từng bị ai yêu đơn phương cả.

” Phu nhân, tôi hi vọng cô có thể đối xử tốt với cậu chủ. Cho dù không vì tình yêu thì cũng hãy vì trách nhiệm của một người vợ.” Thần Tự nói.

“Tôi không làm phiền phu nhân nữa.” Thần Tự rời khỏi phòng.

Biết cô thích tử đằng, anh trồng hẳn 20 cây. Lo cô sợ cá, làm hẳn gạch hoa. Những lời mà Thần Tự nói vẫn văng vẳng bên tai Tiêu Tiểu Diệp. Bạch Niên Vũ là yêu cô sao?

“Reng..reng..reng.” Chuông điện thoại cắt đứt dòng suy nghĩ của cô.

” Alo.” Tiêu Tiểu Diệp nghe máy.

“Tiểu Diệp….” Tiếng nức nở của An Tình từ đầu dây bên kia.

“An Tình, có chuyện gì vậy?” Tiêu Tiểu Diệp lo lắng.

” Mẹ…mẹ…mẹ đi rồi…” Tiếng khóc thương tâm của An Tình cất lên.

Tiêu Tiểu Diệp hoảng hốt, cô chạy ra hỏi phòng tìm Thần Tự.

“An Tình, chờ chị, nhất định chị sẽ tới nhanh!”

Thần Tự hình như cũng nhận được tin. Rất nhanh đã chuẩn bị xe đưa Tiêu Tiểu Diệp đến bệnh viện. Ngồi trên xe mà lòng cô như lửa đốt. Trong điện hoại vẫn không ngừng vang lên tiếng khóc của An Tình. Nước mắt của Tiêu Tiểu Diệp chảy ra, lúc này cô chợt nhớ tới 10 năm trước, cô suy sụp ngồi bên cạnh giường mẹ, khóc thương tâm. An Tình lúc này rất cần cô, cần cô hơn ai hết.

Khi chiếc xe dừng trước cửa bệnh viện, Tiêu Tiểu Diệp đã nhanh chóng chạy tới phòng bệnh của Vũ Nhàn. Các bác sĩ đều đứng cúi đầu bên cạnh giường. Cô lao vào đẩy bọn họ ra, nhưng không thấy An Tình đâu.

– An Tình, nó ở đâu hả?- Cô hét lên.

– Vừa rồi, Tiêu tiểu thư đã chạy đi mất.

Cô gọi lại số điện thoại của An Tình. Tắt máy. Cô phát điên lên.

” Phu nhân, người ta thấy An tiểu thư chạy lên tầng thượng.” Thần Tự báo cáo.

Tiêu Tiểu Diệp chạy vội lên tầng thượng. An Tình đang đứng nơi mép tường.

– An Tình, em đừng làm gì dại dột cả. Xuống đi em, xuống đi…- Tiêu Tiểu Diệp hoảng hốt.

An Tình ngoảnh lại nhìn Tiêu Tiểu Diệp. Đôi mắt của cô vì hóc mà sưng húp.

” Tiểu Diệp….mẹ đi rồi… em còn ai nữa đây….” An Tình thương tâm nói.

” Đừng bỏ chị! Nếu em đi thì chị còn có ai hả? Tiêu gia chỉ có hai người chúng ta, chẳng lẽ em muốn bỏ chị mà đi sao?” Tiêu Tiểu Diệp bật khóc.

“… ” An Tình hơi rung động. Cô cứ ngỡ Tiêu Tiểu Diệp đối với cô chẳng qua chỉ vì trách nghiệm.

“Cô Vũ, ba đều đã bỏ chị đi chẳng lẽ em cũng vậy sao hả? Xuống đi.” Tiêu Tiểu Diệp cố gắng thuyết phục.

Nhưng An Tình không hề nghe cô nói, cô vẫn đứng trên mép tường rồi từ từ thả người xuống.

“Không!” Tiêu Tiểu Diệp hét lên.

Nhưng khi mà An Tình nhảy thì một thân ảnh đã nhanh chóng chạy tới. Anh ta nắm lấy tay của cô. Người An Tình treo lơ lửng giữa không trung, còn anh ta thì đã mấp mé bên mép tường vì lao theo cô, bàn tay anh nổi gân xanh, nắm rất chặt tay cô. An Tình ngây dại nhìn người đàn ông đang cố giành dật cô từ tay Thần Chết này.

( ~~~Tác giả : Anh là ai hỡi chàng trai kia?~~~~)