Tổng tài, phu nhân lại bỏ trốn rồi » Trang 39

Chương 39

” Phu nhân đã xem tranh chưa hả?” Bạch Niên Vũ sốt ruột gọi cho Thần Tự.

“….”

“Thế cô ấy nói gì?”

“….”

“Cái gì? ‘Bức tranh này thật đẹp ư?’ Chỉ từng ấy thôi sao?” Bạch Niên Vũ tức giận. Hắn mãi mới đưa được cô về nhà để xem tranh vậy mà cô chỉ nói như vậy thôi sao?

“…”

“Được rồi. Có chuyện gì thì báo cáo lại sau!”

Bạch Niên Vũ mặt đen sì ngồi trong xe, miệng không ngừng lẩm bẩm:” Ngốc… ngốc… nữ nhân ngốc chết đi được.”

Thần Dực nhìn sắc mặt đại biến của cậu chủ thì cảm thấy lạ. Chẳng qua chỉ là phu nhân khen tranh đẹp thôi mà cậu chủ đã đại biến thế rồi sao? ” Gia, ngài có sao không ạ?”

Bạch Niên Vũ lườm Thần Dực, ” Gia đây đang bực.”

“…” Thần Dực nhanh chóng ngậm miệng, tập trung lái xe.

———–

“Gia, tới nơi rồi ạ!” Thần Dực báo.

”…”

“Gia, tới rồi ạ!” Thần Dực báo lại.

Bạch Niên Vũ lúc này mới để ý tới Thần Dực, ” Gia biết rồi. Hôm nay hộ tống bao nhiêu người?”

“100 ạ. ” Thần Tự nói.

“Được rồi. Đi thôi.” Bạch Niên Vu nói xong thì đi xuống xe. Lần này gặp mặt chính là khách sạn nằm ở ngoại ô thành phố, hoang vắng, làm việc đỡ phiền phức. Nói là gặp mặt cũng chẳng phải, thực ra giống như cuộc làm ăn thì đúng hơn.

“Bạch tiên sinh, cảm ơn ngài đã tới đây!” Bạch Niên Vũ còn chưa bước lên bậc tam cấp khách sạn, mấy người ở bên trong vội đi ra chào đón.

“Tôi tới đây vì cái gì thì đương nhiên các ngài đã biết đấy.” Bạch Niên Vũ lạnh nói. Mấy cái lão già này quả nhiên vẫn chỉ biết nịnh nọt.

Đám người kia bị lời nói không kiêng nể gì của Bạch Niên Vũ đả kích thì có phần xấu hổ. Vội cười trừ,” Bạch tiên sinh,mời.”

Bạch Niên Vũ ra hiệu cho Thần Dực kiểm tra an toàn rồi đi theo đám người kia. Nơi phòng ăn cao cấp, rất nhiều người đã vào vị trí ngồi của mình. Bạch Niên Vũ ngồi ở hàng đầu, đối diện với Chấn Tưởng Dạ. Tất cả những người ngồi ở đây đều là các ông trùm trong thế giới ngầm. Họ ngồi thành hai hàng xung quanh sau Chấn Tưởng Dạ và Bạch Niên Vũ. Cả hai người bọn họ vẫn giữa bộ mặt lạnh băng. Tuy nhiên, bộ dạng rất khí thế. Mặc dù chỉ ngồi im lặng nhưng từ người vẫn toát ra vẻ uy nghiêm khiến người khác nể sợ.

Bạch Niên Vũ ngồi nghe mấy cái bài thuyết trình thì bắt đầu nản chí. Hắn gõ đầu ngón tay xuống bàn, ra ám hiệu với Chấn Tưởng Dạ.

“Đã chuẩn bị xong chưa?”

Chấn Tưởng Dạ nhận được ám hiệu thì cũng gõ lại.

“Xong. Bắt đầu chứ?”

Bạch Niên Vũ gõ mạnh xuống bàn. Hắn bỏ tay vào túi áo, ấn vào thiết bị truyền tin gửi cho Thần Dực.

“Các vị, chắc hẳn mọi người ở đây đều biết đến quy tắc của Tứ đại hắc đạo khi làm việc rồi phải không?” Bạch Niên Vũ lên tiếng, cắt đứt toàn bộ nội dung câu chuyện của mấy ông trùm kia.

“Bạch tiên sinh, ngài có ý gì vậy?” Mấy ông kia hỏi. Bằng chừng này tuổi rồi mà lại bị hai thằng nhóc đáng tuổi con mình dắt mũi.

“Nghịch gia thì chết, thuận gia thì sống.” Chấn Tưởng Dạ cười nói.

“Chấn tiên sinh nói đúng. Thế nhưng mấy người ở đây lại nghịch mất rồi!” Bạch Niên Vũ lạnh nói. Ánh mắt cường thế của hắn lướt qua một lượt mấy ông già ở đây.

Chấn Tưởng Dạ đứng dậy đi ra khỏi chỗ. Hắn tới gần tấm kính tường, mắt nhìn xuống khuôn viên của khách sạn. Người chết la liệt, mới nửa tiếng trước vẫn còn đứng đấy mấy hàng, bây giờ thì máu chảy đỏ cả sân.

“Mấy ngày trước, Tĩnh gia đã phát lệnh thanh trừng Lục gia. Là những ai đã ở phía sau âm thầm hỗ trợ cùng với gia tộc Weasley hả?” Bạch Niên Vũ hỏi. Mấy con cáo già chết tiệt, tưởng gia đây dễ đùa sao?

Mấy người kia giật mình. Bọn họ làm kín kẽ vậy mà sao cái tên tiểu tử này lại biết chứ?

Đọc FULL truyện tại đây

“Bạch tiên sinh, ngài đang nói gì vậy?”

” Tưởng Dạ?” Bạch Niên Vũ gọi cái tên đang ngắm cảnh kia.

Chấn Tưởng Dạ bị gọi hồn thì giật mình, xoay người lại. ” Đứng sau hỗ trợ Lục gia có tất cả các thế lực ở đây là Uông gia, Lam gia, Giang gia, gia tộc Tanasha….” Hắn đọc lên như một cái máy được lập trình vậy.

Mấy ông trùm kia giật mình. Lúc này chối cũng không được, nhận cũng không xong. Bọn họ chỉ biết nhìn nhau, tay run lẩy bẩy. Bao nhiêu năm tung hoành trong thế giới ngầm vậy mà bây giờ lại bị hai tên tiểu tử dọa sợ, thanh danh một đời bay hết.

“Sao, không trả lời được à?” Bạch Niên Vũ hơi gằn giọng.

Một tên trùm đứng dậy, rút súng chỉ về phía Bạch Niên Vũ.” Gia nhịn mày đủ rồi.”

“Đoàng.”Chưa kịp bóp cò thì tên kia ngã xuống. Xuyên qua lớp kính cửa là một viên đạn đâm thẳng vào thái dương của hắn. Máu chảy xuống sàn đá trắng.

Mấy tên kia trợn tròn mắt nhìn cái xác. ” Hai tên tiểu tử kia, chúng mày dám giết bọn tao sao? Đến cả ba chúng mày năm xưa còn chưa dám…”

“Đoàng.” Cái tên đang nói kia tiếp tục ăn ngay một phát đạn.

“Trường giang sóng sau xô sóng trước. Ba tao không dám giết thì tao giết!” Chấn Tưởng Dạ nói. Hắn đặt súng lên bàn. Đời này hắn ghét nhất là ai cứ so sánh hắn này nọ.

Mấy tên kia bắt đầu hoảng sợ, súng ở ngay trên người mà không dám rút.

Cánh cửa phòng ăn được mở ra mang hơi tanh nồng của máu xông vào. Ngoài kia, thi thể nằm kín cả sảnh. Thần Dực đi vào, trên mặt hắn vẫn còn vương chút máu, tay vẫn còn cầm kiếm dài. Mấy tên kia nhìn thanh kiếm trên tay Thần Dực, đấy là thanh kiếm của Bạch Dực, một trong hai đệ nhất sát thủ của thế giới ngầm mà! Tên vừa vào này chính là Bạch Dực. Bọn hắn biết bên Bạch Niên Vũ có hai tâm phúc, luôn thay Bạch Niên Vũ xử lí việc. Chỉ không ngờ lại khủng khiếp như thế này! Một kẻ là Bạch Dực vậy chẳng phải tên còn lại kia là Bạch Tự sao?

Uông Khởi, một trong những ông trùm ở đây run lên. Mới mấy ngày trước hắn còn đang trả một khoản tiền lớn để hai anh em sát thủ này thủ tiêu Bạch Niên Vũ. Hắn chính là mua dây buộc mình rồi.

Bạch Niên Vũ nhìn biểu hiện của Uông Khởi, có chút thích thú.

“Uông lão gia, ngài sao lại thế này rồi? Gặp người quen nên vui quá mà hóa rồ sao?” Bạch Niên Vũ cười. Lão già kia cả gan sai Bạch Dực đi giết hắn, mơ mộng rồi.

“Bạch tiên sinh…A….” Uông gia bị Thần Dực cho một kiếm xuyên tim. Lão ta trợn mắt ngã xuống.

Chấn Tưởng Dạ nhìn mà ngao ngán. Chủ tớ nhà này kẻ nào cũng nguy hiểm không thể chịu được! Giết người không ghê tay. (~ Chấn Tưởng Dạ đang tự chửi bản thân.~ )

“Thần Dực, xong chưa?” Bạch Niên Vũ hỏi.

“Bẩm gia, 200 người đã bị xử sạch. Quân ta không tổn thất.” Thần Dực báo cáo.

“Tốt. Vậy còn mấy lão này thì…” Bạch Niên Vũ hài lòng.

Chấn Tưởng Dạ lấy máy truyền tin trong túi áo. Hắn phát lệnh :” Xử!” Ngay lập tức, bắn tỉa nhận lệnh. Cái kính tường lúc đầu mới có hai lỗ thủng bây giờ đã như tổ ong. Mấy ông trùm kia chết tức thì.

“Vẫn là để gia làm.” Chấn Tưởng Dạ nói. Thủ đoạn của cái tên Bạch Niên Vũ này kinh tởm lắm, vẫn là để hắn xử cho yên thân.

“Tốt. Gia đây đỡ tốn đạn.” Bạch Niên Vũ nói. ” Mấy cái địa bàn của bọn chúng thì cậu cứ lấy đi. Gia đây chỉ báo thù cho vợ thôi. Còn mấy thứ kia gia không quan tâm!”

“Gia cũng đâu có ý định chia địa bàn với chú.” Chấn Tưởng Dạ cười lớn. Cái tên này tưởng bở rồi.

Bạch Niên Vũ lườm Chấn Tưởng Dạ,” Gia đây thèm để ý!”

– Mặc xác ”gia”.- Chấn Tưởng Dạ tiếp tục nói. Hình như việc nói móc Bạch Niên Vũ đã là thú vui của hắn. ( ” Gia ” ở đây ý chỉ là Bạch Niên Vũ. Chấn Tưởng Dạ đang lặp lại lời của Vũ ca.)

Bạch Niên Vũ không thèm quan tâm tới cái tên thần kinh này. Hắn lấy điện thoại ra gọi cho Lâm Thiên Dương.

” Bên cậu như thế nào rồi?” Bạch Niên Vũ hỏi.

” Xong rồi. Mấy cái xác đang được chuyển về địa ngục.” Lâm Thiên Dương cười nói.

“Bên tôi cũng xong rồi.” Bạch Niên Vũ nói.

“Mặc xác cậu, lên quan tới tôi sao.” Lâm Thiên Dương vô lại nói.

Bạch Niên Vũ ba vạch đen xuất hiện. Hắn ngắt máy. Gọi sang cho Hứa Luật Khôi.

” Bên cậu thế nào?”

“Xong rồi. Đang gửi đến gia quyến nạn nhân.” Hứa Luật Khôi nói.

“Cậu vẫn là tốt nhất.” Bạch Niên Vũ cười. Trong đám bạn của hắn thì Hứa Luật Khôi vẫn là tốt nhất. Nhưng Bạch Niên Vũ đã mừng quá vội. Bởi:

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

– Gia tốt mặc gia! Liên quan tới anh sao?- Hứa Luật Khôi nói.

Bạch Niên Vũ lại tiếp tục xuất hiện ba vạch đen. Tại sao lại có thể có một đám người vô lại như thế chứ!

” Về!” Bạch Niên Vũ tức giận. Hắn đùng đùng bỏ đi.

“Này, chẳng lẽ lại để gia dọn dẹp đống này hay sao?- Chấn Tưởng Dạ lo lắng. Hắn chỉ là đồng phạm thôi, đâu phải chủ mưu.

– Who cares? ( Đ** ai thèm quan tâm.)- Bạch Niên Vũ cười. Bọn này dám chọc hắn, hắn cũng dám chọc lại.

“What the hell? What the fuck?” (~ Cái này chắc các cậu hiểu nên tôi không dịch đâu nha ^.^~) Chấn Tưởng Dạ ngơ ngác. Hắn vừa bị chơi lại.

“Chấn thiếu gia, ngài tự túc là hạnh phúc!” Bạch Niên Vũ nói.

“You piss me off.”( Mày làm tao tức chết rồi.) Chấn Bách Niên mặt đỏ.

“That’s your problem.” ( Kệ mẹ mày.) Bạch Niên Vũ thản nhiên nói.

“Get out of my face.” ( Cút cho khuất mắt tao.) Chấn Tưởng Dạ giận.

“Who do you think you’re talking to?”( Mày đang nói chuyện với bố mày đấy!) Bách Niên Vũ tiếp tục chọc.

“Damnit!” ( Mẹ kiếp!) Chấn Tưởng Dạ chửi bậy. ” Go away. Leave me alone.”( Cút đi. Để tao yên.)

“Who the hell are you? Have I known you? (Mày là thằng nào vậy? Tao biết mày sao? )

“Mind your own business! Go home with your wife. You aren’t my friend.” (Đi mà lo việc của mày đi! Về với vợ mày đi. Mày không phải bạn tao.”

“Chú tưởng mình chú biết tiếng Anh hay sao. Gia đây có mẹ là người Anh đấy. Gia là Hoa kiều đấy!” Bạch Niên Vũ cười.

” Cút đi.” Chấn Tưởng Dạ cười khổ. Hắn và hai thằng kia cùng bày trò trêu chọc Bạch Niên Vũ thế mà mình hắn bị trả thù. Hỏi thế gian công bằng là chi, mà để hắn một mình chịu trận.

“You asked for it.” (Ngu thì tự chịu!) Bạch Niên Vũ ung dung đi ra ngoài để cho Chấn Bách Niên ngồi lủi thui trong phòng.

“Asshole!” (Mất dạy!) Chấn Bách Niên đau khổ.

Đột nhiên điện thoại reo lên. Chấn Tưởng Dạ nghe máy.

” Mày gọi gia có việc gì?”

“…. ”

“Mấy em siêu sao ư? Where?” Chấn Tưởng Dạ khôi phục tinh thần.

“…”

“Được. Chờ gia. Một tiếng nữa gia lại!” Chấn Tưởng Dạ cười.

“….”

Chấn Tưởng Dạ ngắt máy. Hắn cười với Bạch Niên Vũ

– Đi không? Mấy em nóng bỏng lắm! Toàn đồng hồ cát cơ!- Hắn không ngừng mời gọi Bạch Niên Vũ.

– Thằng bệnh. Gia đây về với vợ!- Bạch Niên Vũ cạn lời với Chấn Tưởng Dạ. Là thằng nào vừa tủi thân chửi hắn.

– Kệ mày. Gia đây tự chơi.- Chấn Tưởng Dạ vui vẻ nói.

Hắn tiếp tục ra lệnh cho thuộc hạ,” Dọn dẹp cho gia. Còn vết máu nào là gia cắt cổ chúng mày!”

Bạch Niên Vũ nhanh chóng rời khỏi đây. Ở bên cạnh thằng bạn bị điên là cả một nguy hại khôn lường.

________________________________

Tác giả : Bạch Niên Vũ suốt ngày trêu chọc Tiêu Tiểu Diệp vì bên cạnh hắn có một lũ không ra gì! Tiểu Diệp, ngày tháng sau này của chị khổ rồi.

~Mấy câu tiếng anh là câu chửi bậy nên dịch không giống thường. Các bạn lưu ý.

——————————————————-