Tổng tài, phu nhân lại bỏ trốn rồi - Trang 37

Chương 37

Tiêu Tiểu Diệp đơ mặt. Hắn vừa nói hắn nuôi cá hổ sao? Tên này bị bệnh sao?

“Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt ấy. Chẳng lẽ nuôi cá hổ là sai sao? ” Bạch Niên Vũ nói.

” Anh không thể nuôi loại cá gì dễ thương một chút được hay sao?” Tiêu Tiểu Diệp thở dài.

“Không. Tôi thấy cá hổ rất dễ thương.” Bạch Niên Vũ vẫn thản nhiên nói.

“Dễ thương? Anh nuôi nó làm gì hả?” Tiêu Tiểu Diệp run run.

” Giết người, làm cảnh.” Bạch Niên Vũ vẫn thản nhiên.

“Giết…người…ư?” Tiêu Tiểu Diệp lắp bắp. Cái tên Bạch Niên Vũ này rốt cuộc là thần kinh không ổn định ở chỗ nào vậy, ai đó đưa hắn đi đi. Lỡ có ngày hắn phát bệnh thì hắn sẽ cho cô vào hồ cá mất.

“Chỉ cần em ngoan một chút thì tôi sẽ không ném em vào hồ cá đâu. ” Bạch Niên Vũ như hiểu được suy nghĩ của cô.

“Ngoan ư? Đại ca, tôi đã 27 tuổi rồi, không phải đứa trẻ 7 tuổi nữa.” Tiêu Tiểu Diệp đau khổ. Hắn coi cô là thiếu niên nhi đồng hay sao?

“Tuổi tác của em thì liên quan quái gì tới tôi!” Bạch Niên Vũ bỏ ngoài tai lời cô nói. ( VŨ CA RẤT PHŨ!)

“…” Ba vạch đen hiện trên đầu Tiêu Tiểu Diệp. Hắn là đang bơ cô.

“Nghỉ ngơi đi. Tôi có việc rồi.”

“Việc của anh liên quan quái gì tới tôi!” Tiêu Tiểu Diệp học theo giọng điệu của Bạch Niên Vũ.

Bạch Niên Vũ nhìn cô đang làm mặt lạnh với anh thì có chút buồn cười. Cô nàng này không trị chắc là không được. Hắn đi về phía giường, bế thốc cô lên.

– Anh làm gì vậy? – Tiêu Tiểu Diệp hốt hoảng.

– Trị em.- Bạch Niên Vũ tà mị cười.

Hắn bế cô tới phòng tắm. Ném cô xuống bồn tắm. ” Tùm.”

Tiểu Diệp rơi xuống nước.Cả người cô ít nhẹp, chiếc áo lên co rúm lại, ôm lấy thân hình đẫy đà của cô.

– Anh, tên cầm thú! – Tiêu Tiểu Diệp hét lên.

– Cầm thú ư? Thanh phong minh nguyệt (Làm bạn với gió trăng) tôi diễn không được. Còn cầm thù thì là nghề của tôi.- Bạch Niên Vũ cởi cúc áo ra để lộ khuôn ngực vạm vỡ.

Tiêu Tiểu Diệp đờ người nhìn hắn. Bạch Niên Vũ ranh mãnh cười:” Em cứ nhìn thế làm tôi ngại. Dù gì thì người ta cũng chỉ mới 34 tuổi.”

Tiêu Tiểu Diệp nhận ra ánh mắt háo sắc của mình thì có chút đỏ mặt, vội che mắt lại. Bạch Niên Vũ cười rộ, hắn xoay lưng lại với cô.

Tiêu Tiểu Diệp hé tay ra, đập vào mắt cô là một bông hoa anh túc màu đỏ rực rất lớn tùy ý lộ ra trên lưng người đàn ông, hình xăm trên người từ bờ vai dẻo dai của hắn kéo dài xuống tận thắt lưng. Uốn lượn theo đường cong cơ thể tráng kiện của hắn. Loài hoa của tội ác phảng phất, dường như có một sinh mệnh, quyến rũ, hoang dã, không kiêng dè tỏa ra sự mê hoặc hấp dẫn lòng người.Mạnh mẽ và dịu dàng, dũng mãnh và đẹp đẽ cứ như vậy dung hợp trên cơ thể hoàn mỹ của người đàn ông này.

Cô nhịn không được mà thở dài, sự cao quý toàn vẹn vốn có khiến loài hoa ma quỷ này khi ở trên người hắn lại có thêm một phần ưu nhã, người đàn ông này hoàn mỹ đến mức khiến người ta muốn phạm tội……

” Bà xã, nước miếng em chảy rồi kìa!” Bạch Niên Vũ nhìn bộ mặt háo sắc của Tiêu Tiểu Diệpthì trêu đùa.

Tiểu Diệp giật mình, vội lấy tay quẹt miệng.

” Thế mà bảo 27 tuổi. Tôi thấy em còn non và xanh lắm.” Bạch Niên Vũ cười.

“…” Thanh danh một đời của cô bị hủy hoại trong tay hắn rồi.

” Ngâm người đi.” Bạch Niên Vũ nói.

” Bạch Niên Vũ, hình xăm sau lưng anh…” Tiêu Tiểu Diệp tò mò. Lúc trước khi cô phẫu thuật cho hắn, cô không để ý.

“Cái này ư? Đây là món quà của một người mà người mà tôi rất quan tâm để lại.” Bạch Niên Vũ nhàn nhạt nói.

Tiêu Tiểu Diệp nhìn kĩ hình xăm mới có thể nhận ra một điều là bông hoa anh túc đỏ rực ấy được xăm trên những vết sẹo loang lổ khắp lưng, là sẹo bỏng.

– Sao, thấy thương tôi ư?- Bạch Niên Vũ hỏi.

– Rốt cuộc anh đã bị bỏng nặng tới như thế nào mà có thể hình thành nên vết bỏng lớn vậy?

– Đừng tò mò nhiều như vậy!

– Mà Bạch Niên Vũ, chẳng lẽ anh cởi áo ra chỉ để khoe tôi cái hình xăm sao?- Tiểu Diệp hỏi, nãy giờ hắn ném cô xuống bồn tắm, rồi cởi áo. Vậy hắn định làm gì?

Đọc FULL truyện tại đây

– Giới thiệu với em là đối diện em bây giờ là phòng thay đồ của tôi. Như tôi đã nói, tôi có việc, cần thay đồ.- Bạch Niên Vũ chỉ tay về phía đối diện.

– Vậy anh ném tôi xuống bồn làm gì hả?- Tiêu Tiểu Diệp bức xúc.

– Em dám coi thường lời nói của tôi, cho nên tôi cần phải trị em. Lần này là chỉ ném vào bồn tắm, lần sau nhất định sẽ là hồ cá.- Bạch Niên Vũ cười.

– Tên bệnh hoạn.

– Em nói gì cơ?

– Không có gì!- Tiêu Tiểu Diệp lắc đầu.

– Vậy thì ngâm người đi.- Bạch Niên Vũ đi vào phòng thay đồ.

– Nhưng tôi làm gì có đồ để mặc hả?- Tiêu Tiểu Diệp nói.

“…”

” Này, anh không nghe thấy tôi sao?” Tiêu Tiểu Diệp đứng dậy, ra khỏi bồn tắm, đi về phía phòng thay đồ.

Thiên hạ, cô nhìn hết toàn bộ người của Bạch Niên Vũ rồi, thực ra là hắn có mặc quần nhỏ. Cơ thể tráng kiện màu đồng. Cơ bắp khỏe khoắn khiến người ta ngơ ngác. Tại sao trên đời này là có người đàn ông đẹp như vậy cơ chứ!

” A…” Tiêu Tiểu Diệp hốt hoảng che mặt.

Bạch Niên Vũ nhìn cô rồi vẫn thản nhiên mặc đồ. Mặc xong hắn vô lại nhìn cô.

” Bà xã, em là đang xấu hổ sao?” Hắn lấy hai tay của cô xuống.

“Anh…” Tiểu Diệp run run. Khuôn mặt như tượng tạc của hắn áp sát vào mặt cô. Đôi mắt màu hổ phách tà mị, chiếc mũi cao thẳng chạm vào mặt cô, khóe miệng hắn hơi nhếch lên, một nụ cười hoàn mĩ. Ngay giờ phút ấy, cô thấy tim mình đập thình thịch.

” Không sao. Anh chẳng trách em đâu. Sớm muộc gì cũng là của em nên em nhìn trước cũng chẳng sao cả.” Bạch Niên Vũ nói.

“Anh…”

Tiêu Tiểu Diệp chưa kịp nói thì đôi môi của Bạch Niên Vũ đã phủ lên miệng cô. Lưỡi quấn quýt nhau. Tiêu Tiểu Diệp không phản kháng như lần trước nữa mà còn thuận theo hôn lại hắn. Môi lưỡi dây dưa được một lúc thì rời ra.

“Diệp, em thật ngọt!” Bạch Niên Vũ khàn khàn.

Nụ hôn hắn đặt xuống cổ của cô, hắn tham lam nhấm nháp vị ngọt ngào. Tiêu Tiểu Diệp ôm lấy người của Bạch Niên Vũ.

Bạch Niên Vũ càng hưng phấn hơn, hắn khẽ cắn nhẹ lên cổ của cô.

“Ưm..” Tiêu Tiểu Diệp rên lên.

“Bạch phu nhân, em có hài lòng với sự phục vụ của tôi không?” Bạch Niên Vũ rời khỏi cổ của cô. Ánh mắt tà mị nhìn Tiêu Tiểu Diệp.

Tiêu Tiểu Diệp đỏ mặt, cắn lấy môi.

Bạch Niên Vũ lại hôn lên môi cô. ” Đừng cắn môi!”

Tiêu Tiểu Diệp đáp lại nụ hôn của hắn. Môi lưỡi lại dây dưa.

“Tiêu Tiểu Diệp, gả cho tôi không uổng phải không?”” Bạch Niên Vũ hỏi.

“… ”

“Thay đồ đi. Quần áo để ở tủ sau lưng em.” Bạch Niên Vũ dịu dàng nói.

“… ”

“Ở nhà đợi anh!” Bạch Niên Vũ cười, hôn nhẹ lên trán cô. Hắn đi ra khỏi phòng thay đồ.

Tiêu Tiểu Diệp lấy tay đưa lên ngực, nơi này của cô đang đập rất nhanh. Hai má cô nóng bừng. Cô và Bạch Niên Vũ vừa hôn nhau, mà cô lại còn không né tránh.

“Thiên hạ, sự lạnh lùng của tôi đã bị tên kia lấy mất rồi.Vừa rồi cô còn hùa theo hắn nữa chứ! “Tiêu Tiểu Diệp than trời.

“Em yên tâm. Em chẳng sao cả đâu. Với lại môi em rất ngọt.” Bạch Niên Vũ đứng ở cửa cười.

“Sao anh vẫn chưa đi hả? ” Tiêu Tiểu Diệp hoảng hốt.

“Tôi định nói với em là em gái em bảo em không cần đến nữa. Ở bệnh viện đã có em ấy lo rồi.” Bạch Niên Vũ nói.

“Anh thông báo rồi thì đi đi.” Cô tức giận.

“Bạch phu nhân, ngực em cỡ bao nhiêu vậy?”

“Tên biến thái, anh hỏi làm gì hả?”

“Tại ngực em nó nhỏ, tôi bảo người ta đi mua đồ cho em, lỡ mua áo ngực cỡ D rồi, không biết em có mặc vừa không nữa.” Bạch Niên Vũ nhìn về phía ngực của cô.

“Cút!” Tiêu Tiểu Diệp tức giận hét lên.

“Được rồi. Mà ngực em nhỏ thật.” Bạch Niên Vũ trước khi đi vẫn còn không quên đùa cô.

“Đồ dâm tặc!”

“Em là phu nhân của dâm tặc…”