Tổng tài, phu nhân lại bỏ trốn rồi » Trang 36

Chương 36

“Erik, con không nghe thấy lời mẹ nói sao? Mười năm trước là mẹ sai, đáng lẽ mẹ không nên như vậy!” Người phụ nữ kia thay đổi giọng điệu. Bà ta không sử dụng tiếng Anh nữa, bà ta nói bằng tiếng Trung.

“Ôi! Mẹ yêu quý, con cứ tưởng sau bao nhiêu năm mẹ đã quên tiếng Trung rồi. Hóa ra mẹ vẫn còn nhớ. Tôi đây rất kinh ngạc, Bà Emma Krisen.” Bạch Niên Vũ cười.

” Erik, con có thể ngưng đá đểu mẹ được không?” Emma Krisen bên kia cũng cười.

“Bà nói tôi có nên tha thứ cho bà không nhỉ? Sau tất cả những gì bà đã làm cho tôi. Bà huấn luyện cho tôi trở thành cái thứ gì hả? Giết người, tranh giành quyền lực. Bà giết ngay chính cả chính chồng bà, bạn thân của bà chỉ để lấy quyền thừa kế. Cựu Bạch phu nhân, bà nói tôi tha thứ cho bà như thế nào đây hả?” Bạch Niên Vũ dần như phát điên lên.

“Erik, đừng bao giờ gọi ta là Bạch phu nhân. Cái tên đấy chỉ là chuyện của 34 năm trước. Còn bây giờ Bạch Phu nhân đã là người khác rồi.” Emma lạnh nói.

” Vậy được. Tôi gọi bà là Krisen đệ nhất phu nhân nhỉ!”

“Không. Con gọi ta là mẹ đi.”

“Mẹ ư? Ngoài việc sinh tôi ra để trói buộc ba thì bà chẳng còn tư cách gì để xứng cho tôi gọi một tiếng mẹ.”

“Hahaha.. My son, cho dù con có khinh bỉ ta đi chăng nữa thì con cũng đang mang trong mình dòng máu của gia tộc Krisen, vẫn mang trong mình dòng máu của kẻ đê tiện của ta? Con bảo ta giết Bạch Chỉ ư? Erik, hình như con quên rằng là năm xưa kẻ nào đã là đồng phạm của ta. Là ai đã gắn để con chip vào trong người ông ta.” Emma cười lớn.

“… ”

“Erik, con cảm thấy như thế nào? ”

“Mười năm trước, tôi không hề bỏ con chip.”

“Are you sure?”

“Tôi không hề.”

“Erik, ta kể cho con chuyện này nhé. Cách đây 8 ngày, ta nhận được một đơn đặt hàng. Trong đơn chỉ đặt duy nhất một con chip ” Hoa hồng sắt”, và người đặt hàng này là Weasley đấy. Con nói xem, có phải quá trùng hợp không? À, ta con nghe nói là con chip ấy đã được sử dụng, cách đây 5 ngày, hình như là ngày mà….” Emma cố tình không nói.

“Là ngày mà Tiểu Diệp bị bắt cóc. Tại sao bà không nói sớm cho tôi hả?”

“Tại sao ta phải nói. Ta đâu phải là mẹ con, mẹ con mang họ Tôn mà!”

“Shit!” Bạch Niên Vũ tắt máy. Gọi đến số điện thoại của Tiêu Tiểu Diệp.

– Ai đấy?- Tiêu Tiểu Diệp nghe máy

– Em đang ở đâu?

– Bạch Niên Vũ?

– Tôi hỏi em đang ở đâu?

– Ở bệnh viện. Tôi vừa đưa An Tình tới đây.

– Em ở đấy cho tôi, không được đi đâu cả.

– Tại sao?

– Tôi bảo em ở đấy!- Bạch Niên Vũ tức giận nói rồi tắt máy.

Hắn hùng hổ chạy ra khỏi phòng làm việc. Vệ sĩ thấy bộ dạng của hắn thì nhất định biết là đã xảy ra chuyện rồi.

——————————————————————————–

Bệnh viện….

Tiêu Tiểu Diệp bị Bạch Niên Vũ tắt máy mà đen cả mặt. Tên này càng ngày càng bệnh nặng. Lúc nãy tới giờ cô rất đau lưng. Đứng lên ngồi xuống đau vô cùng.

– Tiểu Diệp, chị có sao không? Nãy giờ vẻ mặt của chị không được tốt cho lắm!-An Tình lo lắng, cô để ý là thỉnh thoàng Tiêu Tiểu Diệp sẽ đưa tay về phía sau lưng rồi lại nhăn mày.

– Không sao. Chị ra ngoài một chút. Chắc mấy ngày nay quen nằm trên giường nên bây giờ vận động có thể khó thích ứng.

Đọc FULL truyện tại đây

– Vậy chị cứ ra ngoài đi. Em trông mẹ cũng được.

Tiêu Tiểu Diệp ra khỏi phòng. Thiên hạ, đau quá đi mất. Cô cố gắng đi lại nhưng càng đi càng đau.

Đột nhiên Dạ Minh Thụ từ đâu xuất hiện, cười với cô.

“Tiểu Diệp, trùng hợp quá, tôi lại cố tình gặp được chị rồi.”

“Cậu là thằng điên.”

“Ai da, chị bị đau lưng sao?”

“Ừ. Chắc là do nằm nhiều.” Tiểu Diệp nói.

“Nằm nhiều ư? Hóa ra nó phát tác rồi.”

“Cái gì phát tác cơ?” Tiêu Tiểu Diệp khó hiểu.

“Hoa hồng sắt.” Dạ Minh Thụ điềm nhiên trả lời.

“Hoa hồng sắt? Là cái gì?” Tiêu Tiểu Diệp nghe Dạ Minh Thụ nói thì đầu rối mù.

“Là thứ độc mà năm xưa mẹ chị phát minh đấy. Cái thứ mà khiến con người chết đi trong bệnh tật.”

Tiêu Tiểu Diệp khựng lại. Cô nhìn Dạ Minh Thụ, tại sao hắn lại biết chứ?

– Tiêu Tiểu Diệp, chị nhìn tôi kinh khủng vậy?- Dạ Minh Thụ vẫn là cái giọng điềm nhiên kia.

– Tại sao cậu lại biết chuyện của mẹ tôi?

– Tại sao ư? Tôi biết rất nhiều thứ, bao gồm cả thủ phạm thật sự giết ba mẹ cô.

-Cậu nói gì cơ?- Tiêu Tiểu Diệp bất ngờ.

– Dạ Minh Thụ, tôi đã bảo cậu đừng bao giờ đụng tới cô ấy rồi mà!- Bạch Niên Vũ xuất hiện, phẫn nộ nói.

– Tiêu Tiểu Diệp, thủ phạm ở gần ngay trước mắt nhưng xa tận chân trời.- Dạ Minh Thụ nói xong thì rời đi.

Tiêu Tiểu Diệp chạy tới định níu lấy tay hắn thì cơn đau ở lưng lại nhói lên, cô ngã mạnh xuống đất. Bạch Niên Vũ lo lắng chạy tới đỡ cô dậy.

– Đau…! – Tiêu Tiểu Diệp chỉ thốt lên được một tiếng rồi ngất đi.

– Chết tiệt!- Bạch Niên Vũ rủa thầm.

Hắn bế cô dậy rồi đưa cô rời khỏi bệnh viện.

—————————————————————————

Tiêu Tiểu Diệp từ từ tỉnh dậy. Đầu cô choáng váng, cô ngửi thấy được mùi hóa chất khắp căn phòng. Cô nhìn căn phòng nơi cô đang nằm, rất khác với phòng ở bệnh viện, nói đúng thì cao cấp hơn gấp ngàn lần.

“Bạch phu nhân, cô tỉnh rồi sao?” Tiếng một người đàn ông vang lên.

Tiêu Tiểu Diệp nhìn hắn, hắn mặc bộ âu phục sang trọng. Khuôn mặt mang chút lai tây. Cô nhìn hắn rất quen, giống như đã từng gặp mặt.

“Bạch phu nhân, lưng cô đã đỡ chưa?” Người đàn ông kia hỏi tiếp.

” Đỡ hơn rồi. Nhưng anh là ai?”Tiêu Tiểu Diệp thều thào. Người đàn ông này thực sự rất quen mặt.

” Quên anh rồi sao? Mới 5 năm không gặp mà đã quên rồi!” Người đàn ông kia cười nhẹ.

” Năm năm?”

“Tiểu sư muội, bây giờ muội vẫn còn thích đốt cháy phòng thí nghiệm nữa chứ?” Người đàn ông kia nói. Giọng điệu anh ta mang chút ý cười.

Tiêu Tiểu Diệp trong đầu đột nhiên xuất hiện một hồi ức. Chàng trai đứng dưới nắng mùa thu, mỉm cười với cô.” Tôn Niệm Hàn? Thật sự là anh sao?”

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

“Tiểu sư muội giờ mới nhớ sao? ” Tôn Niệm Hàn gật đầu.

” Đây là đâu? Tại sao anh lại ở đây?” Tiêu Tiểu Diệp hỏi.

“Đây là Tuyết Linh Viên.” Bạch Niên Vũ nãy giờ bị hai người kia xme như không khí thì có chút bực mình.

” Bạch Niên Vũ, anh sao lại ở đây?” Tiêu Tiểu Diệp giật mình. Tên này rốt cuộc là thần thánh phương nào vậy, lần nào cũng thù lù xuất hiện một cái khiến người ta sợ hãi.

” Đây là nhà của tôi.” Bạch Niên Vũ đen mặt.

Thiên hạ, Tiêu Tiểu Diệp cô chỉ vừa mới ngất xỉu thế mà đã chạy vào hang cọp rồi.

” Thôi. Hai người có thể đừng xem tôi như không khí được không?” Tôn Niệm Hàn cắt ngang.

” Tôi bị sao vậy?” Tiêu Tiểu Diệp hỏi.

” Lần mà em bị bắt cóc, em đã bị cài ‘ hoa hồng sắt’ vào người. Đó là loại khí mà năm xưa bố mẹ em đã phát minh ra. Bây giờ nó đang phát tác trong người em.” Tôn Niệm Hàn giải thích.

” Dạ Minh Thụ? Sao cậu ta lại biết chuyện?” Tiêu Tiểu Diệp chợt nhớ tới một chuyện.

” Dạ Minh Thụ bị đa nhân cách, người mà mấy hôm nay em tiếp xúc chính là Dạ Minh, nhân cách thứ hai của Dạ Minh Thụ.” Bạch Niên Vũ nói.

” Đa nhân cách?” Tiêu Tiểu Diệp ngỡ ngàng.

” Nhân cách chính đã bị thâu tóm. Dạ Minh đang là kẻ nắm quyền điều khiển. Hắn là kẻ lắm mưu nhiều kế, nguy hiểm khôn lường.” Tôn Niệm Hàn nói thêm.

”… ” Có quá nhiều việc đang xảy ra với cô. Hết người này sang người khác.

” Yên tâm. Hắn không làm gì em đâu.” Bạch Niên Vũ nói.

” Vậy bây giờ tôi phải làm thế nào mới có thể lấy được con chip ra?” Tiểu Tiểu Diệp lo lắng.

” Không biết. Vẫn còn đang tìm giải pháp.” Bạch Niên Vũ thở dài.

” Yên tâm. Với cái đầu óc của anh,em đảm bảo không sẽ không sao đâu!” Tôn Niệm Hàn nói.

” Mà sao anh với Bạch Niên Vũ lại biết nhau.” Tiêu Tiểu Diệp hỏi. Hai người này rất lạ.

”Anh họ Tôn. Dì anh là Tôn Lệ.” Tôn Niệm Hàn giải thích.

”Hóa ra là vậy.”

“Tiểu Diệp, nghỉ ngơi tĩnh dưỡng. Chờ ngày đầu óc anh khai sáng cho em.” Tôn Niệm Hàn dặn dò rồi rời đi.

” Em có vẻ thân cậu ta nhỉ?” Bạch Niên Vũ chua chát.

” Liên quan tới anh.” Tiêu Tiểu Diệp lạnh lùng.

” Tôn Niệm Hàn nói em phải nghỉ ngơi tĩnh dưỡng. Em yên tâm, ở với tôi không lo bệnh tật.”

“…”

“Em có thích cá cảnh không?” Bạch Niên Vũ đột nhiên hỏi.

“Có.” Tiêu Tiểu Diệp trả lời.

“Nhà anh có một bể cá rất lớn. Không biết em có hứng thú không?” Bạch Niên Vũ lại hỏi tiếp.

“Cá gì?”

“Cá Piranha.”

“…”

( Sau tất cả, nam phụ đầu tiên của chúng ta cũng đã được lên sàn: 500 ae tung hoa chào mừng anh Tôn Niệm Hàn )