Tổng tài, phu nhân lại bỏ trốn rồi » Trang 35

Chương 35

“Tiểu Diệp, em mong chị đừng hận mẹ em nữa. Năm xưa tất cả đều là do kế hoạch của mẹ chị và chú Tiêu. Mẹ em cũng chỉ làm theo những gì mà mẹ chị dặn.” An Tình cầm lấy tay của Tiêu Tiểu Diệp.

“Yên tâm. Chị đã sớm biết tất cả. ” Tiêu Tiểu Diệp nói.

“Hóa ra chị đã sớm biết. Nhưng em vẫn muốn xin lỗi chị.” An Tình như trút được gánh nặng.

“Ngốc. Chắc em cũng đói rồi phải không? Chúng mình cùng ăn tối.” Tiêu Tiểu Diệp dìu An Tình vào phòng ăn.

Trên bàn đã chuẩn bị đầy đủ thức ăn. Tiêu Tiểu Diệp chăm chú gắp cho An Tình. An Tình lúc đầu con thấy ngại nhưng một lúc sau đã không còn nữa. Ăn xong, Tiêu Tiểu Diệp ra ngồi chơi ở phòng khách còn An Tình thì đi tắm.

Tiêu Tiểu Diệp vừa ngồi xuống ghế thì lưng đã đau ê ẩm, như bị kim chích vậy. Cô lấy tay xoa nhẹ sau lưng, càng xoa càng đau. Trời ạ, cô đâu có đến tháng, tuổi thì vẫn còn trẻ mà sao lại bị đau lưng như vậy chứ, một lúc sau thì lưng đã không đau nữa. Thế là cô cũng chẳng quan tâm. Nhưng cô lại không biết rằng có một loại độc đang hoành hành trong cơ thể cô.

————————————————————————-

Bạch Niên Vũ kể từ sau khi gặp Tiêu Tiểu Diệp đến giờ tâm trạng vẫn không được tốt. Nãy giờ ngồi một mặt đen sì ở ghế.

– Niên Vũ, cậu cần gì phải như vậy nhỉ? Tiêu Tiểu Diệp không tin cậu thì cứ mặc kệ đi. Đàn bà phụ nữ bây giờ khó hiểu lắm.- Tưởng Dạ lên tiếng. Hắn đến đây tròn 1 tiếng đồng hồ rồi mà Bạch Niên Vũ cũng chẳng mời hắn một ly trà.

– Cậu thì biết cái gì chứ? – Bạch Niên Vũ cau mày.

– Không biết? Phụ nữ qua tay tôi không dưới một ngàn. Đối với phụ nữ, tôi hiểu rất rõ. Ngay cả chu kì sinh lí của mấy cô tình nhân của tôi, tôi còn hiểu nữa là.- Tưởng Dạ cười.

– Tên bệnh hoạn. Vợ tôi sao có thể so sánh với mấy cô bồ của cậu chứ! – Bạch Niên Vũ khinh bỉ.

– Mười năm trước cậu cũng từng nói như vậy. Cái gì mà ” Mục Tử Kì không phải cái hạng đàn bà kia “. Thế rồi thì sao, ả ta cho cậu một phát đạn suýt xuống Qủy Môn quan, mới đây còn bắt cóc vợ cậu. Bạch Niên Vũ, thế là thế nào! Phụ nữ trở mặt còn hơn cả lật sách.- Tưởng Dạ nói. Mười năm trước Bạch Niên Vũ đã bị lừa một lần rồi, vậy mà cái tên này vẫn còn định đi theo cái con đường cũ ấy sao?

– Yên tâm. Tôi tin cô ấy không giống như vậy đâu!- Bạch Niên Vũ nhẹ nói.

– Tưởng Dạ, cậu có thể đừng nghi ngờ nhân phẩm của chị họ tôi thế được không?- Lâm Thiên Dương nãy giờ ngủ gật trên ghế dài, bây giờ mới lười biếng nói.

Đọc FULL truyện tại đây

– Có những người mà chúng ta tưởng hiểu rất rõ nhưng hóa ra lại chẳng phải.-Tưởng Dạ lạnh nói.

– Chấn Tưởng Dạ, cậu đừng vì chuyện của bản thân mà suy bụng ta ra bụng người nữa. Diệp tỉ nhà tôi băng thanh ngọc khiết lắm, đâu giống như cô ta.- Lâm Thiên Dương ngáp dài.

– Được rồi. Chị cậu là nhất.- Tưởng Dạ bất đắc dĩ nói.

– Bạch Niên Vũ, cậu sao im lặng thế hả?- Lâm Thiên Dương bây giờ mới nhớ tới thành phần im hơi lặng tiếng nãy giờ.

– Hai cậu có thấy lạ không? Vụ ám sát lần này có rất nhiều điều bất thường, tại sao An Tình chỉ bị đánh ngất, trong khi tất cả những người khác đều vị bắn.- Bạch Niên Vũ nêu ra vấn đề nãy giờ mà bản thân suy nghĩ.

– Đúng rồi. Thật lạ!- Lâm Thiên Dương cũng gật đầu.

– Róc từng mảnh xương cá.- Tưởng Dạ nói.

– Ý cậu là vẫn chưa tới lượt sao?- Bạch Niên Vũ nghi ngờ.

– Đúng vậy. Vẫn là nên bảo vệ cô ta một chút. Xương cũng chỉ mới vài mẩu đầu thôi.-Tưởng Dạ cảnh cáo.

– Được.-Bạch Niên Vũ nói.

– Về đây. Chuyện cậu nhờ tôi nhất định tôi sẽ giải quyết.- Tưởng Dạ rời đi.

-Tôi cũng về đây.- Lâm Thiên Dương uể oải nói rồi cũng nhanh chóng rời đi.

Bạch Niên Vũ trầm ngâm ngồi một lát rồi cũng rút điện thoại ra,” Thần Dực, phái thêm người bảo vệ An Tình. Chắc chắn sẽ còn xảy ra chuyện.”

Hắn gọi xong thì lại ngồi im lặng. Nhớ tới hành động của Tiêu Tiểu Diệp cười nói lúc sáng là hắn lại tức điên. Hắn nghe báo cô đang đi cùng với Dạ Minh thì đã chạy xe như một thằng điên đi tìm cô, thế mà nhận lại được sự nghi ngờ của cô. Chết tiệt.

” Reng..reng..reng..” Tiếng chuông điện thoại reo lên. Bạch Niên Vũ nhìn dòng số hiện ở màn hình thì mày nhíu lại.

” Alo.” Bạch Niên Vũ nghe máy.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

” Have you forgotten me, my son?”( Quên ta rồi sao, con trai?) Tiếng phụ nữ từ đầu dây bên kia.

” No, I always miss you, my mother.” (Không, tôi luôn nhớ bà, mẹ của tôi.) Bạch Niên Vũ lạnh nói.

” I received the news that you were married.”( Ta nhận được tin là con đã kết hôn.) Người phụ nữ kia nói tiếp.

” So what?”( Thì sao) Bạch Niên Vũ vẫn duy trì thái độ như cũ.

” Congratulations to you!”( Chúc mừng con )

“Mrs. Krisen, What do you want?”( Bà Krisen, bà muốn gì?)

“Your wife is very nice and beautiful. I like her. I want you to take her to England. Anyway, she is also my daughter-in-law.” ( Vợ con rất tốt và xinh đẹp. Mẹ thích con bé. Mẹ muốn con đưa nó tới Anh. Dù sao con bé cũng là con dâu của ta.)

” Mother, you are a person who indulges in hypocrisy.” ( Mẹ, bà là kẻ giả nhân giả nghĩa.)

“Oh, I’m joyless. ” ( Ôi, ta rất không vui.)

“I don’t care.” ( Tôi không quan tâm.)

“Erik, Do you call her your mother?” ( Erik, có phải con gọi bà ta là mẹ con đúng không?)

“Yes, I do.” ( Vâng.)

“Don’t forget who gave birth to you? Not her, it’s me.” ( Đừng quên ai đã sinh ra con. Không phải bà ta, là mẹ.) Giọng điệu của người phụ nữ kia đã bắt đầu tức giận.

“You aren’t worthy.” ( Bà không xứng đáng.) Bạch Niên Vũ vẫn lạnh nói.

” Erik, can you forgive me? ” Người phụ nữ kia nhẹ nói.

“I’ve never forgiven you.”