Tổng tài, phu nhân lại bỏ trốn rồi - Trang 31

Chương 31: NGOẠI TRUYỆN

Đây không được coi là một chương chính thức nhưng tôi vẫn quyết định nhá hàng cho các cậu.

Truyện tuy vẫn còn ở giai đoạn đầu nhưng mà tôi vẫn sẽ giới thiệu cho các cậu các câu nói của Bạch Niên Vũ ( Sau này tôi sẽ gọi anh là Vũ sẹo, lí do tại sao thì các bạn phải còn lâu mới biết.)

1.

“Em có thích cá cảnh không?” Bạch Niên Vũ hỏi.

“Có.” Tiêu Tiểu Diệp trả lời.

“Nhà anh có một bể cá rất lớn. Không biết em có hứng thú không?” Bạch Niên Vũ lại hỏi tiếp.

“Cá gì?”

“Cá Piranha.”

”…”

2.

” Khoảng cách giữa chúng ta quá lớn, chúng ta sống ở hai thế giới khác nhau.” Tiêu Tiểu Diệp lạnh lùng nói.

Bạch Niên Vũ suy nghĩ một lát, đột nhiên rút điện thoại ra.” Thiên Dương, tôi cần mua gấp một cái sân bay. Anh xem có chỗ nào thích hợp không?”

Tiêu Tiểu Diệp sửng sốt,” Anh đang làm gì vậy hả?”

” Chẳng phải em bảo khoảng cách của chúng ta quá lớn sao? Mua nguyên cả sân bay, như vậy chẳng phải giữa chúng ta đi lại sẽ thuận tiện hơn sao. Anh không ngại khoảng cách, anh chỉ ngại không đủ máy bay để đi vào tim em.”

3.

” Gia đây, ngay cả một cọng lông của vợ còn chưa được chạm thế mà cái con khỉ đột nhà ngươi dám bỏ thuốc lão bà của gia sao? Cho vào hố cá ngay. Gia bực rồi đấy.”

4.

“Em thích nhất là con vật gì?” Bạch Niên Vũ hỏi.

“Chó.” Tiêu Tiểu Diệp trả lời.

Bạch Niên Vũ rút máy ra gọi cho mẹ.

” Mẹ có cần con nữa không?”

”…”

Bạch Niên Vũ ngắt máy, nhìn cô cười:”Nhà anh có một con chó, mẹ anh không thích nó nữa, em có cần không?”

5.

Tiêu Tiểu Diệp nhợt nhạt nằm trên bàn mổ. Sợ hãi nhìn Bạch Niên Vũ,” Tuy anh là chồng trên danh nghĩa của tôi thì cũng nên nói một câu an ủi đi chứ.”

” Em yên tâm. Cho dù em có chết thì cũng có người khác thay em yêu tôi.” Bạch Niên Vũ thản nhiên nói.

” Anh không nói được câu nào tử tế hơn sao?”

” Nếu như em chết, toàn bộ phụ nữ trên thế giới đều sẽ đốt hương cho em. Bởi vì em đã để lại cho đời một người đàn ông độc thân đầy quyến rũ.”

“Tôi nên gọi anh là Bạch Tự Sướng.”

” Không sao. Phụ nữ chẳng quan tâm đến tên của anh đâu. Họ chỉ quan tâm đến vẻ đẹp trai của anh thôi.”

“Anh nói tiếng chó.”

” Vậy tôi nói tiếng người cho em. ” Bạch Niên Vũ cười, hét lớn vói tất cả bác sĩ,” Vợ gia mà chết, gia cho tất cả các người vào tắm bể cá nhà gia.”Bạch Niên Vũ hôn lên trán của Tiêu Tiểu Diệp:” Yên tâm. Nếu mà lão Thần Chết có tới đấy bắt em đi thì anh sẽ cho lão vào xem bể cá cảnh nhà anh.”

6.

“Tiêu Tiểu Diệp, lấy tôi?” Bạch Niên Vũ nói.

” Cho tôi một lí do.”

” Em thích theo khuynh hướng xã hội hay cá nhân.”

” Xã hội.”

“Phụ nữ bây giờ tuyển chồng hỏi tìm chống có tài sản nhiều. Cả gia sản nhà anh chỉ có mỗi tiền và anh. Anh sợ kẻ gian nó lấy mất hết tài sản nhà anh cho nên anh đang cần tìm một vị phu nhân để quản lí tài sản giúp.Phụ nữ bây giờ tuyển chồng cần tìm tình yêu đích thực. Suy cho cùng thì anh không thấy kẻ nào phù hợp với em ngoài anh.Từ hai giả thiết trên, anh kết luận là em vẫn nên lấy anh đi.”

“Cá nhân.”

“Trong chứng minh nhân dân của anh, em có biết họ ghi đặc điểm nhận dạng là gì không? Sẹo dài 5 cm rạch qua mày. Em biết đấy, đâm lao thì phải theo lao. Em khiến cho tài sản của tôi bị tổn thất. Nếu như không vì em thì anh sẽ không mang sẹo. Cho nên em vẫn là lấy anh để bù đắp thiệt hại đi. An ủi phần nhan sắc bị tổn thương.”

7.

“Em sợ sau khi tôi chết thì sẽ thành góa phụ sao? Yên tâm cho dù em có thành góa phụ thì vẫn là Bạch phu nhân, vẫn là Krisen đệ nhất phu nhân. May mà em lấy tôi nên mới có nhiều danh hiệu như vậy đấy. Em vẫn nên cảm ơn tôi vì ngày ấy đã sai người đi lấy hộ khẩu cho em.”

8.

“Em là bông hoa mặt trời sáng chói mà tôi vĩnh viễn không bao giờ có thể chạm tới.”

9.

” Em nói tôi là cầm thú. Được tôi cho em thấy cầm thú là như thế nào.”

10.

” Nếu như trước đây, khi thấy được tình cảm của em thì nhất định tôi sẽ rất hạnh phúc. Nhưng bây giờ tình yêu của em lại khiến tôi đau đầu. Tôi không muốn để bàn tay dơ bẩn của mình hủy hoại đi hào quang của em.”

11.

“Trên thế gian điều gì tổn thương nhất? Không phải là không yêu, mà là người tôi yêu sâu đậm nhất, lại chẳng hề tin tưởng tôi.”

12.

” Anh đã trở về như lời em đã ước.

Anh sẽ không đi nữa, chỉ khi nào em đuổi anh đi.

Anh vẫn ở đây, vẫn là chồng của em.”

13.

” Em bảo anh đi ngủ với con đàn bà khác?

Vợ à, nòng nọc của anh chỉ có thể ở trên người em mà chạy nhảy.”

14.

” Nếu con muốn đánh nhanh thắng nhanh thì con phải hạ thân để cướp về.” Bạch Niên Vũ ôm lấy cậu nhóc.

“Năm xưa ba cũng vậy sao?” Cậu nhóc kia ngây thơ hỏi.

” Năm xưa ba sử dụng hạ thân để nói chuyện với mẹ.”

” Bạch Niên Vũ anh dám dạy cho con những cái như vậy sao?” Tiêu Tiểu Diệp tức giận.

” Vợ à anh xin lỗi.”

“Hóa ra năm xưa ba phải hạ người xuống làm nô tài cho mẹ.”

” Từ nô tài lên làm hoàng thượng cũng là cả một quá trình rồi đấy.”

15.

” Ba, cái sẹo trên mặt ba tại sao lại xuất hiện vậy?” Tên nhóc hỏi.

“Đấy là minh chứng cho tình yêu vĩ đại của ba dành cho mẹ.” Bạch Niên Vũ ấm áp nói.

“Nói dối. Chơi ngông bị ngã thì cứ nói đi, bày đặt ngôn tình ngôn tiếc.” Cậu bé cười.

”…”

16.

” Em nói anh không thương em. Thế thì tại sao chỉ khi nghe tin em bị đứt tay thì anh suýt nữa đã cho toàn bộ gia nhân vào bể cá.”

17.

”. Thế giới này rộng lớn là thế, đi đến cùng trời cuối đất cũng không gặp được em, nhưng đồng thời thế giới cũng quá ư là nhỏ bé, gặp ai, cũng thấy giống em.”

18.

“Anh yêu em. Như thể cái cách mà anh thăng hoa trên người em vậy.”

19.

” Hi vọng, Bạch phu nhân của anh mãi là Tiêu Tiểu Diệp.”

20.

“Đừng mỉm cười như vậy với anh, vì như thế sẽ khiến anh không thể buông bỏ em mà rời xa thế giới này.

Đừng khóc với anh, vì anh không muốn lúc xuống hoàng tuyền lại không thể quên được em.”

21.

“Em là người mà cả kiếp này anh lưu luyến. Cho dù cho anh đã quên đi giọng nói của em, quên đi nụ cười của em, quên đi khuôn mặt của em thì mỗi lần nhớ đến em, thứ cảm giác đó vẫn chẳng bao giờ thay đổi: Yêu.”

22.

” Anh đồng ý li hôn với em vì anh yêu em.

Anh đồng ý từ bỏ người con gái mà anh yêu nhất cũng là vì anh yêu em.

Cho nên Bạch phu nhân, khi nào em cảm thấy em ở ngoài kia bất lực thì về đây. Cửa lớn Bạch gia vẫn vì em mà mở, ô phối ngẫu của anh vẫn sẽ bỏ trống để chờ em lại một lần nữa kí tên vào. Cho dù em có la cà bao lâu nữa thì cũng nhớ về nhà, ở đấy, có một Bạch Niên Vũ chờ và yêu em.”

23.

“Tiêu Tiểu Diệp, em nói tình yêu của chúng ta không đủ vĩ đại. Vậy ngày mà em cưới người mới, anh sẽ hỏi hắn xem hắn có thích hồ cá nhà anh không.”

24.

” Kẻ nào dám động tới lão bà của gia thì chúc mừng, các người đã giành được một vé đi tắm ở hồ cá nhà gia.”

25.

” Thanh phong minh nguyệt (Làm bạn với gió trăng ) tôi diễn không được. Còn cầm thú thì là nghề của tôi.”

26.

“Bạch phu nhân, chúng ta lại tới cục dân chính rồi.”

27.

” Cho dù có chuyện gì xảy ra thì Bạch phu nhân hay Krisen phu nhân vẫn là cháu gái của Tĩnh gia- Tiêu Tiểu Diệp.”

28.

” Bao giờ thì em tới nhà anh xem hồ cá.”

29.

” Hạnh phúc của một người con gái chính là tìm được người mình có thể yên tâm mà yêu thương một đời, phần thưởng lớn nhất cho sự cố gắng đó chính là có được người đàn ông vì mình mà hi sinh, vì mình mà cố gắng. Nếu Em tìm thấy người đàn ông như thế, thì nhất định đừng buông tay nhé. Bởi cuộc đời này ngắn lắm, đâu có mấy để yêu thương! Mục Tử Kì, tôi mong em hiểu.”

30.

Thẩm phán:” Theo luật thì tài sản của anh chị sau khi li hôn sẽ được bàn bạc từ phía hai người.”

Bạch Niên Vũ:” Tất cả tài sản của tôi sau khi tôi chết đều sẽ chuyển về cho vợ cũ của tôi. Nếu cô ấy không nhận thì để lại cho con cô ấy, con cô ấy không nhận thì để lại cho cháu cô ấy… Tôi muốn cho họ biết rằng đã từng có một người yêu mẹ, bà của chúng là ông ngoại, nội cũ của chúng.”