Tổng tài, phu nhân lại bỏ trốn rồi - Trang 30

Chương 30

Bạch Niên Vũ kéo tay Tiêu Tiểu Diệp đi. Hắn siết tay rất mạnh, khiến cho Tiêu Tiểu Diệp nhăn mặt.

-Bạch Niên Vũ, buông ra, anh làm đau tôi.- Tiêu Tiểu Diệp tức giận.

Bạch Niên Vũ vẫn vậy, cứ lạnh lùng kéo cô đi. Tiêu Tiểu Diêp giật tay mạnh nhằm thoát khỏi Bạch Niên Vũ. Đột nhiên Bạch Niên Vũ dừng lại, thả tay của cô ra. Tiêu Tiểu Diệp xoay cổ tay suýt nưã thì bị Bạch Niên Vũ bóp nát.

” Tiêu Tiểu Diệp, em quên rằng mình là người đã có chồng rồi sao?” Bạch Niên Vũ lạnh nói. Từng âm điệu lạnh như băng.

Tiêu Tiểu Diệp nhìn Bạch Niên Vũ. Hắn ta tối qua còn vaò khách sạn với phụ nữ, bây giờ lại tới đây nói chuyện với cô. Nực cười,” Bạch Niên Vũ, anh quên rồi sao. Hôn nhân của chúng ta chỉ là một cái cam kết chứ không phải là hôn nhân thật sự cho nên tôi qua lại với ai thì liên quan gì tới anh cơ chứ?”

Bạch Niên Vũ sững người,” Tiêu Tiểu Diệp, em quá rồi đấy!”

” Quá ư? Bạch tiên sinh, tối qua anh tới chỗ của Mục Tử Kì làm gì?” Tiêu Tiểu Diệp nói. Trông cô bây giờ chẳng khác gì oán phụ cả.

” Mục Tử Kì? Sao em lại biết cô ta?”

” Biết ư? Tôi còn biết rằng cô ta chính là kẻ đã bắt cóc tôi nữa. Bạch Niên Vũ, anh nói xem, anh giải thích như thế nào.”

Bạch Niên Vũ nhìn Tiêu Tiểu Diệp rồi thở dài,” Giải thích? Nếu anh nói anh tới tìm cô ta vì em thì em có tin không hả?”

”…” Tiêu Tiểu Diệp cứng họng. Bạch Niên Vũ không giống như đang nói dối.

” Tiêu Tiểu Diệp, ngày mai đúng 7 giờ em nhớ xem tin tức buổi sáng.” Bạch Niên Vũ nói.

” Tại sao tôi phải xem?” Tiêu Tiểu Diệp ngớ người, đang yên đang lành bắt người ta đi xem tin tức.

” Nó sẽ chứng minh cho em thấy đêm hôm đó tại sao tôi lại tìm Mục Tử Kì.”

”…”

” Tiêu Tiểu Diệp, tôi không muốn quản việc bạn bè của em nhưng mà em đừng qua lại với Dạ Minh Thụ. ” Bạch Niên Vũ trầm nói.

” Tiểu Thụ ư? Tại sao lại không thể?”

” Hắn không giống như những gì em tưởng đâu.”

” Tôi quen cậu ấy lâu rồi. Cậu ấy là người như thế nào tôi hiểu rõ.”

” Dạ Minh Thụ mà em quen bây giờ không phải là Dạ Minh Thụ mà em đã từng quen…” Bạch Niên Vũ giải thích, ” Nói tóm lại em đừng qua lại với hắn.”

Tiêu Tiểu Diệp im lặng không đáp. Cô không muốn tranh cãi thêm gì với Bạch Niên Vũ nữa.

– Tiểu Diệp, tôi biết, ở bên một kẻ như tôi em sẽ gặp phải nhiều phiền phức nhưng tôi hi vọng em có thể hiểu cho tôi. Những kẻ đã nằm trong thế giới ngầm thì sẽ chẳng bao giờ có cảm giác gọi là bình yên. Quá nhiều thứ bất lực, tôi mong em sớm thích ứng và cũng mong em dù có chuyện gì xảy ra cũng có thể tin tưởng tôi như em đã từng nói.- Bạch Niên Vũ nói xong rồi cứ thể bỏ đi. Để lại Tiêu Tiểu Diệp đứng đấy.

Tiêu Tiểu Diệp chôn chân tại đấy, cô đã từng nó với hắn rằng sẽ tin hắn nhưng khi có chuyện xảy ra thì cô lại đổ cho hắn đầu tiên. Cô chẳng khác gì một kẻ tiểu nhân cả. Cô nhìn theo bóng dáng rời đi của Bạch Niên Vũ, trong lòng có một cảm giác lạ.

________________________________________________________ _____

Lạc Cẩn Viên…

Mục Tử Kì im lặng ngồi trên ghế salong, cô im lặng đến lạ thường. Cô vừa nhận được tin toàn bộ thị trường của Mục thị đã bị đóng băng, cổ phiếu đang không ngừng rớt giá. Bạch Niên Vũ đã hành động.

Vearly ngồi một bên uống trà, là người Anh nên hắn có phong thái uống trà rất thanh lịch nhưng ai biết được đằng sau sự thanh lịch ấy lại là một con người tàn bạo, âm hiểm như thế nào. Hắn đặt tách trà xuống mặt bàn, miệng cười:” Bạch Niên Vũ cũng làm nhanh thật. Mới tối qua thôi mà đã khiến cho Mục thị chao đao rồi. Không hổ là truyền nhân của cái gia tộc kia.” Hắn bĩnh tĩnh giống như một người vừa đọc một bài báo về chứng khoán. Như là một lời bình luận vậy.

Mục Tử Kì nhìn hắn, ánh mắt lạnh lùng. Vearly nhìn cô, cười rộ hơn.

” Em lo gì cơ chứ. Ngày nào tôi còn chưa chán em, ngày ấy tôi còn đang bảo vệ em. Yên tâm, tôi có thể chịu trách nghiệm với em.”

“…”

“Em xem, bây giờ em trở thành kẻ thù của bao nhiêu nhà rồi. Bạch gia, Tĩnh gia.” Vearly nói,” Nhầm, còn có cả gia tộc Krisen nữa chứ. Tôi quên mất Bạch Niên Vũ còn là người thừa kế của gia tộc đó. Em đụng tới quá nhiều rồi.”

“…”

“Người có thể bảo vệ em lúc này chỉ có tôi thôi.”

Vearly đứng dậy, đi về phía cửa sổ. Đường đường là Vearly Weasley, vậy mà bây giờ chỉ vì một người đàn bà mà đối đầu với cả ba gia tộc lớn trong thế giới ngầm. Hắn từ bao giờ đã coi trọng đàn bà như thế nhỉ. Nực cười thật.

Hắn chợt nhớ ra một chuyện, rút điện thoại ra.

“Vearly.” Đầu dây bên kia bắt máy.

“Con chíp, cậu đã cài vào người Tiêu Tiểu Diệp?” Vearly nói.

“Tôi đã cài. Anh chắc chắn con chip kia sẽ hoạt động?” Đầu dây bên kia nói.

“Yên tâm.” Vearly nói rồi tắt máy.

Vearly xoay người lại, nhìn Mục Tử Kì,” Em nên biết ơn tôi. Tôi vì em mà đối nghịch cả thiên hạ rồi đấy.”

” Anh gọi cho Lục Ẩn?” Mục Tử Kì lo lắng.

“Đương nhiên. Chẳng phải đây là điều mà em muốn sao?”

Đây là điều mà cô muốn sao? Mục Tử kì tự hỏi bản thân.

“Con chip sẽ hủy hoại cô ta.” Vearly cười.” Lúc Bạch Niên Vũ trông thấy con chip hoạt động thì như thế nào nhỉ?”

“Có cách nào để đưa con chip ra không?” Mục Tử Kì hỏi.

“Không thể, con chip cần 5 ngày để ăn sâu vào trong thần kinh. Nếu như tối qua em nói cho Bạch Niên Vũ thì may ra còn cứu được đấy nhưng bây giờ thì muộn rồi.” Vearly vừa nói vừa cười,” Hối hận rồi sao?”

“…” Mục Tử Kì im lặng. Hối hận ư? Cô không chắc nữa, trong cô có quá nhiều suy nghĩ.

“Sớm muộn rồi em cũng sẽ hối hận thôi.” Vearly trầm trầm.” Nếu tôi là em tôi sẽ không cố chấp như vậy. Tại sao em lại không thể để cho thứ tình cảm mà em đã vứt bỏ 10 năm kia nó ngủ quên luôn. Tại sao vẫn còn cố níu kéo nó. Nhân sinh, bất quá chỉ giống như một ly trà, đầy cũng tốt, vơi cũng tốt, cần chi phải tranh giành? Đậm cũng được, nhạt cũng chẳng sao, đều có hương vị riêng của nó; ấm áp cũng thế, lạnh lẽo cũng bình thường.”

Tại sao không thể vứt bỏ ư? Mục Tử Kì cười. Bởi vì cô không muốn người đàn ông đã từng xem cô là tất cả bây giờ lại đang trở thành thế giới của người khác.

“Vearly, tại sao anh khuyên tôi cố chấp mà anh lại không thể buông tha cho tôi nhỉ.” Mục Tử Kì cười.

“Yêu của em là ngu si, điên cuồng. Cách của tôi khác em, em xem em về Trung Quốc nối lại tình xưa thì tôi vẫn chẳng làm gì cả. Tôi khôn hơn em nhiều.”Vearly trào phúng.

“Đúng vậy. Anh khôn hơn tôi nhiều.” Mục Tử Kì thở dài.

” Vẫn là để duyên quyết định đi.” Vearly nói.

Cuộc sống, bởi vì quan tâm, cho nên có thống khổ; bởi vì hoài nghi, cho nên mới tổn thương; bởi vì xem nhẹ, cho nên vui vẻ; bởi vì đạm bạc, cho nên hạnh phúc. Chúng ta đều là những vị khách qua đường, rất nhiều sự tình, chúng ta đều không thể làm chủ được, hết thảy đều nên để tùy duyên.