Tổng tài, phu nhân lại bỏ trốn rồi - Trang 23

Chương 23

“Có vẻ như là có ai đó đang chơi chúng ta vậy!” Lâm Thiên Dương nói.

“Có kẻ dám chơi đùa trong thế giới ngầm với chúng ta, thì chắc chắn kẻ đó phải gan to bằng trời.” Bạch Niên Vũ lạnh nói.

“Hai người trông coi chị Tiểu Diệp giúp em. Em phải quay lại Cục đã…” Lâm Hiểu Khê nhanh chóng rời đi.

Bây giờ chỉ còn lại Lâm Thiên Dương và Bạch Niên Vũ. Cả hai người đều nhìn nhau.

” Thiên Dương, cậu có nghĩ là hắn ta không?” Bạch Niên Vũ đột nhiên hỏi.

” Có thể. Chỉ có điều một mình hắn không thể làm nên tất cả, còn có một kẻ khác nữa.”

”…”

Lâm Thiên Dương chợt nhớ ra một chuyện, định nói với Bạch Niên Vũ nhưng nhìn sắc mặt của Bạch Niên Vũ thì lại thôi. Tốt nhất vẫn là không nên nói, lỡ may lại là hiểu lầm thì càng rắc rối.

Lâm Thiên Dương đi vào phòng bệnh. Tiêu Tiểu Diệp vẫn còn hôn mê. Ba người kia thì im lặng ngồi bên cạnh giường bệnh.

– Hay là cả ba người về đi. Ở đây đã có con và Tiểu Vũ rồi mà. Với lại chị Tiểu Diệp chỉ là bị tổn thương nhẹ, không có gì nguy hại cả. Ở đây nhiều người lại đâm ra hỗn loạn chứ cũng không giúp được gì cả.- Lâm Thiên Dương nhẹ nói.

Cả ba người kia suy nghĩ một lúc rồi cũng quyết định rời đi. Phượng Ngọc Trân đỡ Tĩnh phu nhân rời phòng, vẫn không quên nhắc nhở Lâm Thiên Dương.” Chăm sóc Tiểu Diệp cẩn thận. Nếu như có chuyện gì thì phải báo cho mẹ biết đấy.”

” Được rồi mà mẹ.”

Bạch phu nhân cũng dặn dò đôi ba câu rồi rời khỏi phòng bệnh. Lâm Thiên Dương đi lại chỗ giường, khẽ đắp lại chăn cho Tiêu Tiểu Diệp.

Tuy nói Tiểu Diệp là chị họ của hắn nhưng hắn luôn có cảm giác mình là anh họ thì đúng hơn. Chuyện gì cũng là hắn lo cho cô cả. Lúc hắn năm tuổi thì Tiêu Tiểu Diệp mới sinh ra, trong trí nhớ của hắn, hắn vẫn luôn bất mãn về việc là phải gọi một đứa nhóc kém mình tận tuổi bằng chị, hắn lúc nào cũng về trách móc ba của mình. Tại sao ba lại hông sinh ra trước cô một chút chứ, tại ba ra đời sau cô 5 phút mà bây giờ hắn lại phải gọi con nhóc bằng chị. Mỗi lần như vậy là ba chỉ cười, nói với hắn,” Thiên Dương, nếu như con không thể làm anh của Tiểu Diệp thì con hãy đối xử tốt với nó như một người anh vậy!”

Và hắn đã làm đúng như những gì ba nói, chăm sóc cho cô chị họ này như em gái. Nhưng hắn cứ ngỡ sẽ mãi bảo vệ Tiểu Diệp nhưng cuối cùng lại khác. Mười năm trước, lúc nghe tin cô của hắn mất, hắn đã rất lo cho Tiểu Diệp. Khi bà ngoại đón cô về nhà, quả thật hắn đã rất ngạc nhiên, cả người cô gầy ruộc hẳn đi. Rồi khi Tiểu Dương mất, cô cũng bị tổn thương nhiều. Trầm cảm nặng, quãng thời gian đó là quãng thời gian rất khủng hoảng, bà và cả ba đều cố gắng khiến cho tâm lí của cô ổn định lại, phải mất hơn 1 năm mới có thể trở lại bình thường. Bây giờ, lại xảy ra chuyện như thế này nữa, quả thực sẽ rất khó tiếp nhận.

Lâm Thiên Dương ngả người lên ghế salong, bây giờ hắn mới nhận ra rằng nãy giờ, Bạch Niên Vũ chưa vào. Cái tên kia làm cái gì ngoài kia vậy chứ. Rồi hắn lại nhớ tới chuyện lúc nãy, khi đi tới chỗ nhà kho bỏ hoang kia, hắn đã thấy xe của Mục gia, liệu có phải quá trùng hợp không?

Cửa phòng bệnh lại được mở ra, Bạch Niên Vũ bước vào. Cả người hắn tản ra khí lạnh khiến cho Lâm Thiên Dương ngồi đó cũng sởn người.

– Lâm Thiên Dương, cậu có biết ai vừa gọi điện cho tôi không?- Bạch Niên Vũ cười khẩy.

– Là ai vậy?

– Lục Ẩn, hắn hỏi tôi là tôi có đau khổ không?

Lâm Thiên Dương nhíu mày,” Vẫn là cái tên ấy. Mẹ kiếp, hắn định gây sự đến lúc nào nữa!”

” Tôi nghĩ chúng ta vẫn là nên làm việc gì đó với Lục gia.” Bạch Niên Vũ nói.

” Bạch Niên Vũ, đáng lẽ cậu nên nói cho hắn biết về chuyện của Lục Nhi từ 5 năm trước. Nói cho hắn biết cái sự thật kinh khủng kia đi. Tại sao cậu lại cứ ôm hết tội lỗi vào mình vậy hả. Nói cho hắn biết vì sao Lục Nhi lại nhảy lầu tự tử đi.” Lâm Thiên Dương bực tức, cái tên họ Bạch này quả thực cứng đầu. Rõ ràng 5 năm trước không phải hắn khiến Lục Nhi tự tử nhưng vẫn ôm hết trách nghiệm vào mình.

” Không thể. Tôi đã hứa với Lục Nhi là sẽ bảo vệ cái bí mật kia của em ấy, cho nên tôi sẽ giữ lời hứa đến cùng.” Bạch Niên Vũ nói.

” Bạch Niên Vũ, cậu biết không, rồi sẽ có ngày cậu ôm cái lòng tin của cậu xuống mồ. Đêm hôm trước, nếu như lúc đấy tôi không đẩy Lục Ẩn ra thì nhất định viên đạn kia sẽ găm vào tim caạu chuẩn xác chứ không lệch nữa đâu.” Lâm Thiên Dương tức giận.

” Tôi đã nói rõ rồi mà, nếu như đêm hôm đó, hắn không giết được tôi thì tôi sẽ giết lại hắn. Lâm Thiên Dương, truyền lệnh đi, chúng ta sẽ thanh trừng Lục gia. Hắn dám đụng đến người của tôi, hắn sẽ phải nhận lấy kết cục.” Bạch Niên Vũ cứng rắn.

Lâm Thiên Dương cười tươi, ” Bạch Niên Vũ, tôi chờ câu nói này của cậu đã 4 năm rồi. Yên tâm, từ giờ, Tĩnh gia và Bạch gia sẽ thanh trừng Lục gia.” Nói rồi hắn cũng rời khỏi phòng bệnh.

Bây giờ chỉ còn lại Bạch Niên Vũ, hắn đi về phía Tiêu Tiểu Diệp. Cô vẫn tái nhợt. Hắn khẽ đưa tay đặt lên trán cô, vẫn chưa hạ sốt.

” Ba, ba đừng bỏ con đi…” Tiểu Diệp bỗng dưng cầm lấy tay của Bạch Niên Vũ, không ngừng nói. Những giọt nước mắt lăn dài trên khóe mắt cô. Bạch Niên Vũ để tay cho cô cầm, ngồi cạnh cô, khẽ cúi người hôn lên trán cô,” Yên tâm, anh sẽ không rời xa em đâu.Bây giờ ba em đã không còn ở bên em nữa nhưng vẫn còn anh, anh sẽ đối xử tốt với em giống như ông ấy vậy.”

Bạch Niên Vũ lại nhìn về phía ánh hoàng hôn ngoài cửa sổ kia, ” Giá như cuộc đời của em và anh cũng có thể đẹp như cái màu tím nơi chân trời kia. Giá như mười năm trước, em thử quay lại một lần, nhìn lại phía sau, thì tôi tin em sẽ thấy có một người vẫn luôn đứng ở phía sau theo dõi bóng lưng em, nghe những lời mà em tâm sự với mẹ và em trai. Nếu như có thể, thì phải chăng, chúng ta bây giờ sẽ khác. Tôi sẽ không phải lo sợ một ngày nào đó em rời xa tôi, sẽ không phải cố gắng khiến em mỉm cười. Nhưng không sao cả, chúng ta sẽ bắt đầu lại cái giá như ấy!”

Hoàng hôn phủ đầy lên cửa sổ. Nơi đấy có bóng dáng của một người đàn ông, đang khẽ lau nước mắt cho cô gái nằm trên giường bệnh. Nơi đấy có một tình yêu len lỏi giống như cách ánh chiều tà len lỏi vào cánh cửa kia. Có lẽ ánh chiều kia cũng không thể đẹp bằng thứ tình yêu trong căn phòng ấy.