Tổng tài, phu nhân lại bỏ trốn rồi - Trang 20

Chương 20

Lại một ngày mai tới, ánh nắng len lỏi chiếu khắp căn phòng của Tiêu Tiểu Diệp. Cô vẫn nằm lì trên giường. Tĩnh phu nhân đi vào, lắc đầu. Lột chăn ra,” Tiểu Diệp! Định ngủ tới bao giờ nữa?”

Bị bà đánh thức, Tiêu Tiểu Diệp nhăn mặt:” Bà cho con 10 phút nữa.”

– Không thêm giờ phút gì cả, dậy cho bà, hôm nay con phải chuẩn bị đồ đi. Chuyển sang nhà Tiểu Vũ ở. Ai dè, vợ chồng mà lại xa nhau như vậy!- Tĩnh Ấn kéo cánh tay của Tiểu Diệp.

Tiểu Diệp như bị điện dật, nhanh chóng tỉnh ngủ,” Bà, hôm nay con phải tới bệnh viện để thăm bệnh nhân vừa phẫu thuật. Không thể chậm trễ!”

Tĩnh Ấn bĩu môi,” Diệp, hình như con quên ai là người điều hành bệnh viện rồi đúng không? Ta đã kiểm tra lịch của con từ ngày hôm qua rồi. Mấy trò đấy tuổi gì mà lừa được bà chứ?”

“Lão nhân gia, người có tâm một chút đi. Con thật sự phải đi làm!” Cô bày vẻ nức nở.

“Được rồi. Ta cho người dọn đồ cho con.”

“Bà…”

Tiểu Diệp quả thực cạn lời, bà ngoại của cô quả thật quá bá đạo!

“À, Minh Thụ, con nhớ chăm sóc cho nó với!” Tĩnh Ấn đột nhiên nhắc.

– Minh Thụ là ai vậy?

– Là cái thằng ngóc mà con đặc cách cho vào khoa của con đấy. Nó là Dạ Minh Thụ, con của bác Bùi ấy.

– Hoá ra thằng nhóc ấy bây giờ lớn như thế rồi! Con không nhận ra luôn.- Tiêu Tiểu Diệp bây giờ mới chợt nhớ cái tên số 1 hôm tuyển chọn thực tập sinh. Còn nhớ lúc trước còn lẽo đẽo theo sau cô, vậy mà giờ đã cao to vậy rồi.

– Nhận ta thì dạy dỗ nó nghiêm khắc vào. Cái thằng ấy có cái tư chất của bác sĩ nhưng mà quá ham chơi nên cô Bùi gửi tới bệnh viện nhờ con mài dũa.- Tĩnh Ấn nói.

– Yên tâm đi. Cái tên kia con cho ra bã luôn. Bác sĩ mà chẳng khác gì lang băm.

– À, hôm ấy nghe nói trưởng khoa Hàn còn suýt nữa thì đuổi hết cả mấy đứa thực tập sinh luôn phải không?

– Bác Hàn rất có trách nghiệm, nghiêm túc.

– Ta đang định thăng chức cho ông ấy!

– Đó là nột lựa chọn đúng đắn!

Nói rồi, cô đi về phòng tắm để vệ sinh cá nhân. Tĩnh Phu nhân cũng rời phòng. Tiểu Diệp xong xuôi liền xuống phòng ăn, bật TV lên. Đập ngay vào mắt là cái tin tức:” Tĩnh gia và Bạch gia liên hôn, một cơ đồ thương mại mở cửa.”

Tiêu Tiểu Diệp bĩu môi,” Người ta liên hôn vì mục đích hoà bình. Đây lại thành thương mại. Truyền thông đúng thật là ngày càng ảo tưởng.” Tĩnh phu nhân gật đầu,” May mà Chấn gia điều hành cái truyền thông. Nếu không bọn chúng còn viết nhiều hơn nữa. Phải cảm ơn lão Chấn cái đã.”

– Bà nhờ Chấn gia viết tin sao?

– Ừm. Chẳng sao cả.

– Bà quả thật cao tay.

– Quá khen quá khen.

Tin tức lại tiếp tục đưa tin:” Ngày hôm qua, Thiên kim tiểu thư của Mục thị đã trở về từ Mĩ. Mười năm nay, Mục thị đã chuyển snag hoạt động ở châu Âu. Hành động này của Mục thị phải chăng là đang có ý định chuyển về Trung Quốc hoạt động.”

Tiêu Tiểu Diệp nghe xong thì có chút tò mò. ” Bà, Mục thị là như thế nào?”

“Ây da, cũng không thể coi thường được. Mấy năm qua vươn xa ra thị trường châu Âu, cũng có chút máu mặt. Gia chủ bọn họ, Mục Tử Kì này, cô ta là một nhân tài đấy. Bảo hộ được cả một cái gia tộc gần như sụp đổ, rất kinh ngạc.”

“Mục Tử Kì là thiên kim tiểu thư kia?”

“Đúng vậy. Năng lực thì tốt, chỉ có điều nhân phẩm lại quá kém.”

Tiêu Tiểu Diệp thắc mắc, tại sao bà ngoại cô lại có ác cảm với cô gái này như vậy nhỉ? Thôi, không thèm quan tâm nữa.

Bệnh viện…

Tiêu Tiểu Diệp vừa bước bào cửa thì ai cũng nhìn cô với cái ánh mắt kì lạ. Báo chí đăng tin cô tới tấp như vậy thì sao mà mấy người này lại không như vậy chứ. Đột nhiên cánh tay cô bị kéo đi. Cô trợn mắt, Cung Ân Thần sao lại như vậy!

– Thần Thần, cậu kéo tôi từ từ thôi.

– Tiểu Diệp, cậu có biết cậu nổi tiếng như thế nào rồi không hả? – Cung Ân Thần tức giận.” Cái gì chẳng thèm quan tâm, bây giờ thì sắp theo chàng về dinh rồi đúng không?”

– Thần Thần à, cậu phải thương xót cho tôi với chứ.- Tiêu Tiểu Diệp đau khổ.

Cung Ân Thần là người bạn đầu tiên biết được thân phận của cô. Hai đứa gặp nhau ở đại học Harvard, rồi cùng nhau thi thạc sĩ, làm cùng bệnh viện. Nói chung hai đứa dính như sam vậy. Chỉ có ở cùng cô ấy, Tiểu DiệP mới có thể hoà đồng được. Cung Ân Thần này cũng là một tiểu thư nhà danh môn thế tộc ở Singapore, ba năm nay cậu ta trốn về Trung Quốc, nghe nói là đang bị ba mẹ bắt cưới chồng nên bỏ trốn.

Tiêu Tiểu Diệp kể cho Ân Thần nghe hết chuyện xảy ra cho cô nghe.

“Ây da, cậu cũng đã 27 tuổi rồi, đến tuổi cưới chồng. Bây giờ tự nhiên được một anh đẹp trai rước thì ngu gì mà không theo.” Cung Ân Thần nghe xong lập tức trở mặt.

“Đại tỉ, cô đang tự vả vào mặt mình à? Cô cũng đang trốn tránh hôn nhân đấy.” Tiểu Diệp chế giễu.

“Trường hợp của tôi khác xa với cậu. Tôi nói nếu vị hôn phu của cậu chưa từng gặp mặt thì chẳng sao cả. Nhưng mà đây là tình cũ của tôi, cậu biết tính tôi mà! Gương đã vỡ thì tôi thèm mà làm lành lại. Gương vỡ lại lành, Cung Ân Thần không hề có khái niệm ấy.” Cung Ân Thần to giọng.

“Cậu cũng chỉ được cái mồm. Là ai trong lúc say rượu vẫn luôn gọi cái tên ấy: Thẩm Hạ Thiên.” Tiêu Tiểu Diệp cũng to giọng không kém.

“Đừng nhắc đến cái tên đó, phải gọi là Thẩm-Cẩu-Huyết.” Cung Ần Thần dành cho cô cái nhìn đầy “Yêu thương”

“Được rồi. Thẩm Cẩu Huyết.”

Tiêu Tiểu Diệp nhìn thấy bóng dáng của ai đó, gọi to ” Dạ Minh Thụ.”

Ai ấy khẽ quay lại, đi về phía cô.” Bác sĩ Tiêu, cô cho gọi tôi!”

– Ây da, không phải bị tôi doạ sợ rồi đấy chứ, Tiểu Thụ- Tiêu Tiểu Diệp cười.

Dạ Minh Thụ bị Tiểu Diệp gọi vậy thì mặt đỏ lên.

“Tiểu Thụ?chậc chậc, nam sủng mới của cậu không tồi đấy chứ” Cung Ân Thần đánh giá cậu thanh niên trước mặt.

Hôm trước nghe nói, Tiểu Diệp đặc cách cho một thực tập sinh vào khoa của bọn họ. Hoá ra là tên này. Tướng mạo cũng đẹp phết. Cao to, đẹp dai. Mị lực của Diệp Cẩu không tồi.( Diệp cẩu là tên mà Cung Ân Thần gọi TTD.)

“Ây da, hậu cung của người ta đã có hoàng thượng mất rồi. Không thể nạp thêm nữa.” Tiêu Tiểu Diệp cười.” Dạ Minh Thụ, cậu tại sao lại vào bệnh viện này vậy?” Nghe bà ngoại của cô nói rồi nhưng cô vẫn không tin. Bác Bùi chỉ có độc thằng con trai này, yêu chưa hết nữa là phạt nó. Chắc chắn có ẩn tình gì rồi.

“Vì chị đấy thôi.” Dạ Minh Thụ nghiêm túc nói.

“Phụt-” Cung Ần Thần vừa uống được ngụm nước đã phun ra hết.

“Này đừng đùa! Nói thật đi!” Tiêu Tiểu Diệp cứ ngỡ là cậu ta đang chọc cô.

“Tôi vào đây chính là để theo đuổi chị!” Dạ Minh Thụ tiếp tục nói.

“Phụt-” Cung Ân Thần lại bị sặc lần hai.

“Dạ Minh Thụ, nghiêm túc vào!” Tiêu Tiểu Diệp tức giận, trò đùa này không hay đâu.

“Tôi đang rất nghiêm túc. Tiểu Diệp, lúc trước tôi đã nói với chị rồi. Chị phải là vợ tôi!” Dạ Minh thụ nói.

“Đấy chẳng qua chỉ là chuyện hồi nhỏ.”

“Đối với tôi, nó chưa từng là chuyện hồi nhỏ. Đó là chuyện của cả đời tôi.”

“Tôi đã có chồng rồi!”

“Hai người cũng đâu có yêu nhau. Chỉ là hôn nhân thương mại thôi.” Dạ Minh thụ nói.

Tiêu Tiểu Diệp đơ người. Cái thằng nhóc này, cái quái gì cũng biết vậy.” Tôi hơn cậu 3 tuổi. Cho nên không hợp.”

“Tình yêu không phân chia tuổi tác. Yêu chính là yêu.” Dạ Minh Thụ tung lên triết lí.

Cung Ân Thần ngồi một bên sững mặt, tên nhóc này mặt dày thật.

Reng…reng…reng..

Tiếng chuông điện thoại của Tiêu Tiểu Diệp vang lên. Phá huỷ bầu không khí khó hiểu.

– Alo- Tiêu Tiểu Diệp nghe máy.

– Bác sĩ Tiêu, có người cần gặp chị!- Tiếng lễ tân bệnh viện nói.

– Ai vậy?

– Anh ta tự xưng là quản gia của nhà cô, họ Lý.

– À được rồi.- Thì ra là quản gia của Tiêu thị.

– Anh ấy đang đứng ở tầng hầm đỗ xe. Chị có thể tới đó.

“Ừm.”

Tiêu Tiểu Diệp nhanh chóng rời đi. Để mặc Cung Ân Thần và Dạ Minh Thụ.

Tầng hầm…

Tiêu Tiểu Diệp tới chỗ đỗ xe, thấy một người mặc vest chỉnh tề đứng ở đấy. Cô chạy lại. Người đàn ông xoay người lại nhìn cô cười. Tiêu Tiểu Diệp rùng mình, đó không phải Lý quản gia. Có cánh tay từ phía sau chụp ngay vào miệng cô. Tiêu Tiểu Diệp dãy dụa. Thuốc mê ngấm lên, ý thức của cô dần mất đi.

– Hai người đàn ông đưa cô lên một chiếc xe đỗ ở đấy. Một tên gọi điện:” Lục tiên sinh, đã bắt được rồi ạ!”

“Tốt lắm! Dọn dẹp đi.” Lục Ẩn ở đầu dây bên kia ra lệnh.

Tên còn lại lập tức đi tới camera đã bị làm nhiễu tín hiệu kia.Rút súng bắn nát. Vì súng giảm thanh nên không ai nghe được. Cũng như biết được việc Tiêu Tiểu Diệp bị bắt cóc.