Tổng tài, phu nhân lại bỏ trốn rồi » Trang 16

Chương 16

Bạch Niên Vũ đưa cô vào xe, Tiêu Tiểu Diệp vẫn chưa hết hoang mang.

– Bạch Niên Vũ, những gì anh ta nói là thật?

– Cô có thể tin, cũng có thể không.- Bạch Niên Vũ chỉ lạnh nói.

– Vậy nếu như tôi tin thì đúng là như vậy, chẳng lẽ Tĩnh gia là xã hội đen sao?

– Như tôi nói, cô có thể tin cũng có thể không.

– Lần đầu tiên trong đời tôi thấy giống như cả thế giới phản bội mình vậy.- Tiêu Tiểu Diệp cúi gầm mặt. Tại sao bà ngoại lại không nói cho cô biết, còn cả cậu, Thiên Dương và Hiểu Khê nữa. Tại sao họ lại không nói cho cô.

– Bạch Niên Vũ, anh cũng là hắc đạo? – Tiêu Tiểu Diệp đen mặt.

– Nếu tôi nói phải?- Bạch Niên Vũ cười.

Thiên hạ, cô đã đắc tội với ai như thế này. Cung Ân Thần đã từng nói với cô rằng xa hội đen chỉ có chém giết, là thế giới của tội ác. Lúc nãy cô lỡ nói dối Bạch Niên Vũ chẳng lẽ sẽ bị băm thành từng mảnh.

– Bạch Niên Vũ, tốt xấu gì anh cũng là chồng trên danh nghĩa của tôi. Vậy nên anh sẽ không giết tôi đúng không?

Bạch Niên Vũ đen mặt, cái cô nương này thật lắm chuyện. ” Chẳng phải cô lạnh lùng, kiêu ngạo dám quật ngã cả vệ sĩ của tôi sao? Bây giờ mới biết sợ sao?”

– Bạch Niên Vũ, chẳng phải anh nói tôi đừng cố gắng mạnh mẽ sao? Bây giờ tôi đang yếu đuối đây!- Tiêu Tiểu Diệp chớp mắt.

– Yên tâm, tôi không giết cô đâu. Nếu tôi giết cô, mẹ tôi và cả Tĩnh gia ghi thù tôi mất.- Bạch Niên Vũ nói đùa.

– Anh cũng biết nói đùa sao?- Tiêu Tiểu Diệp cứ tưởng hắn là băng sơn ngàn năm ai ngờ cũng có lúc như thế này.

– Chẳng lẽ cô nghĩ tôi là ma đầu giết người lạnh lẽo?- Bạch Niên Vũ nói.

– Không phải sao. Xã hội đen không phải như vậy sao.- Tiêu tiểu Diệp bối rối.

– Giới hắc đạo này còn tốt gấp bội bạch đạo. Ở đây, sai là sai, phải chấp nhận kết cục. Còn bạch đạo, giết cả nhà cũng chỉ vào tù vài năm, nó thì tốt đẹp gì. Là cô quá đơn thuần, là cô không hiểu về nó nên cô có ác cảm với nó, sau này khi quen, cô sẽ cảm thấy bạch đạo nó tanh tưởi chẳng khác gì hắc đạo, có khi còn hơn nữa.- Bạch Niên Vũ nói nhỏ.

Đọc FULL truyện tại đây

Tiêu Tiểu Diệp ngớ người với những gì hắn nói. Xã hội đen thì có gì hay chứ, chẳng qua là tội phạm thôi, sao lại tốt hơn giới bạch đạo. Bây giờ tuy cô không hiểu được nhưng sau này, cô sẽ hiểu được, bạch đạo và hắc đạo bên nào tốt. Cô sẽ biết được cái thế giới mà cô cho là tốt đẹp nó sẽ thối nát như thế nào.

Bạch Niên Vũ nhìn cái bộ dạng ngây ngô của cô thì chỉ cười nhẹ:” Nói với cái kẻ ngu ngốc như cô thì chẳng khác gì đàn gảy tai trâu.”

Tiêu Tiểu Diệp tức giận, lần đầu tiên trong đời có người chê cô ngốc:” Anh nói tôi ngu ngốc?”

– Lẽ nào cô thông minh?

– Tôi tại sao không thông minh?

– Cô định khoe tôi cái IQ 186 của cô với tôi sao. Tôi thật tò mò tên ngốc nào đã đo cho cô vậy.

– Anh nói cái gì?

– Vậy tôi hỏi cô. Một bệnh nhân không có phản ứng với thuốc mê thì thuốc tê có phản ứng không?

– Đương nhiên là không rồi…- Giọng cô nhỏ dần. Ánh đèn đen tối bật lên.

Bạch Niên Vũ không có phản ứng với thuốc gây mê, vậy mà hôm qua cô còn tiêm thuốc gây tê cho hắn, còn giải thích một tràng cho hắn, nhục nhã. Thanh danh bác sĩ của cô, mặt mũi của cô đâu mất rồi.

Bạch Niên Vũ nhìn khuôn mặt đỏ bừng,” Sao? Định nói cô thông minh nữa sao? Cái bằng thạc sĩ của cô vẫn là nên xem lại.”

“…” Tiêu Tiểu Diệp im lặng, cô bây giờ đúng thật là ngu ngốc.

Cô chợt nhớ ra một chuyện, ” Bạch Niên Vũ, cái người đàn ông lúc nãy, tên Lục Ẩn ấy, rốt cuộc là ai vậy?”

Bạch Niên Vũ ngưng mặt, ” Cô không cần biết về hắn đâu.”

“Lúc nãy, khi anh kéo tôi ra ngoài, hắn đã nói cái gì đó với tôi.”

“Kệ hắn đi, đừng quan tâm đến hắn.” Bạch Niên Vũ lạnh lùng, anh không muốn cô biết cái gì về Lục Ẩn, hắn quá nguy hiểm, cô càng biết thì càng nguy hiểm.

“…” Tiêu Tiểu Diệp không nói gì cả, rốt cuộc Bạch Niên Vũ và Lục Ẩn kia có chuyện gì vậy. Tại sao Tiểu Khê lại ở đó với hắn. ” Vậy Tiểu Khê tới đấy làm gì?”

– Cô thật nhiều chuyện, tôi ngứa tay lắm rồi.- Bạch niên Vũ tức giận.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

– Không nói thì thôi, cần gì phải thái độ.

– Cô vừa nói gì?

– Tôi nói anh lái xe cẩn thận…- Tiêu Tiểu Diệp vẫn là không nên chọc đến hắn. Cô đang ngồi bên ổ kiến lửa, không nên chọc thêm.

Cả quãng đường sau hai người đều im lặng. Khi đến cục dân chính, Tiêu Tiểu Diệp mới thấy thoải mái. Cô mở cửa hít thở không khí trong lành, trong cái xe ấy, ngồi với băng sơn ngàn năm thật là khó chịu.

Lúc hai người đến chỗ đăng kí, ai cũng nhìn họ. Vợ chống nhà ai mà lại như vậy. Đi đăng kí kết hôn mà mặt như đưa đám vậy,hai người chụp ảnh, anh thợ ảnh đã cố gắng bảo họ họ cười thế mà quay đi quay lại vẫn là bản mặt lạnh tới sống lưng. Khi nhìn tấm ảnh xong, Tiêu Tiểu Diệp nản lòng, cái tên Bạch Niên Vũ này đúng là đẹp lấn át người ta, cô như thế này mà đứng bên hắn vẫn bị hào quang của hắn che phủ.

Bạch Niên Vũ đưa cô trở về Tĩnh gia, cổng vừa mở, cô đã thấy bà ngoại và mẹ Bạch phu nhân đã ngồi nói chuyện rôm rả ở bàn trà.

– Bà ngoại, cô Tôn, cháu chào hai người ạ!- Tiêu Tiểu Diệp lễ phép chào hai người.

– Thế nào, hai đứa đã chính thức trở thành vợ chồng rồi phải không?- Bà ngoại cô lại cầm tay cô, ngọt ngào nói.

– Cháu và Tiểu Diệp đã là vợ chồng rồi ạ.- Bạch Niên Vũ cười cười.

– Chậc chậc, Tiểu Diệp, khi nào con về nhà Tiểu Vũ vậy.-Tôn Lệ hào hứng nói.

– Về nhà… Cháu vẫn chưa biết ạ!- Tiểu Diệp chỉ trả lời cho có, cô thèm mà ở với cái tên này.

– Ngày mai, ngày mai Tiểu Diệp sẽ tới sống chung với Tiểu Vũ.- Tĩnh Ấn nói thay cô.

– Hả – Tiêu Tiểu Diệp há hốc.” bà ngoại, Niên Vũ, anh ấy còn chưa đồng ý.” Tiêu Tiểu Diệp cố tình gọi Bạch Niên Vũ một cách thân mật, chính là nhờ hắn ra mặt giúp cô.

– Chuyện đó không thành vấn đề, ngày mai cứ đến. Bây giờ phu nhân của cháu đã là Tiểu Diệp nên cô ấy quyết định cái gì thì cháu đều nghe theo.- Bạch Niên Vũ không những không giúp cô lại còn thêm dầu vào lửa.

Tiêu Tiểu Diệp ấn mạnh vào tay hắn, Bạch Niên Vũ thấy móng tay cô không ngừng đâm vào tay hắn, hắn cầm lấy tay cô, miệng gian xảo. Hai người tình tứ cầm tay, khiến Tĩnh Ấn và Tôn Lệ mừng thầm trong bụng. Để không làm kì đà cản mũi, Tôn Lệ chuyển chủ đề:” Bác Tĩnh, cháu nhớ hôm trước bác có nói với cháu về vườn hoa hồng của bác, bây giờ có thể cho cháu xem được không ạ?”

Tĩnh Ấn hiểu ý, ” Đương nhiên rồi, nào để ta đưa cháu đi xem.” Thế là hai người kia rời đi, lúc này chỉ còn Bạch Niên Vũ và Tiêu Tiểu Diệp. Cô vùng tay ra khỏi hắn, tức giận:” Bạch Niên Vũ, anh làm cái trò gì vậy hả?”

– Đương nhiên, là cảnh vợ chồng son mới cưới, ân ân ái ái.- Bạch Niên Vũ cười.